TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 546: Dã ngoại

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bắc Kinh tiết Trung thu, sắc xanh của lá cây vẫn phai nhạt . Ngoại ô xen lẫn giữa sắc xanh và vàng, thở của mùa thu thấm đượm ngóc ngách. Phong cảnh tuy bình thường nhưng bù tâm trạng ai nấy đều vô cùng phấn khởi.

Chiếc xe của Thẩm Thù Linh là "lũ trẻ con", bốn đứa nhóc ở ghế , Hà Sở Hân bế Tiểu Nguyệt Lượng. Đại Hắc cũng nhảy tót lên xe. Thời khái niệm chở quá tải, cứ chen chúc một chút là hết.

An An nắm lấy tay Tiểu Nguyệt Lượng: "Chị là chị, để chị dẫn em ."

"Con với Tinh Tinh cũng , còn mang cả Đại Hắc theo nữa!" Cố Thời cũng đòi tham gia.

"Gâu gâu gâu!" Đại Hắc hiếm khi sủa mấy tiếng, cái đuôi vẫy tít mù đập bắp chân Hà Sở Hân.

Hà Sở Hân nhích chân sang một bên. Cô thấy con ch.ó lông lá mượt mà thật đấy, nhưng cái đuôi thì cứng như gậy gỗ, đập đau điếng.

Thẩm Thù Linh thấy bốn đứa nhỏ tự lập kế hoạch với thì : "Khi lớn cùng, các con rời khỏi tầm mắt của nhé. Muốn chơi thì tìm lớn cùng, chạy lung tung."

"Chúng con ạ!"

Bốn nhóc tỳ đồng thanh đáp lời.

Ở một chiếc xe khác, Cao Ngọc và thím Ngô đang cùng vài . Cao Ngọc đang bắt nhịp hát bài "Ánh Sơn Hồng". Bài hát vốn quen thuộc, cộng với việc bà xuất là phát thanh viên nên chỉ cần cất giọng là khuấy động bầu khí.

Cố Phong Quốc lái xe nghêu ngao hát nhạc đỏ cùng vợ, thỉnh thoảng liếc "bà xã già" của , lòng thầm cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Ông thấy hoạt động , thắt c.h.ặ.t tình cảm với vợ, thời gian bên con cháu. Sau lễ Tết cứ thế mà phát huy.

Mấy chiếc xe quân sự băng qua thành phố hướng về phía ngoại ô. Địa điểm họ chọn quá xa, lái xe hơn một tiếng đồng hồ là đến nơi.

Đó là một ngọn đồi nhỏ bên cạnh một con sông nhỏ. Họ chọn địa điểm dã ngoại ngay sát bờ sông. Chỉ cần dùng liềm phát bớt đám cỏ cao đến bắp chân là thể trải bạt xuống .

Tấm vải trải t.h.ả.m cỏ là do Thẩm Thù Linh đặc biệt nhờ bà Ngô , bên trong chần một lớp bông mỏng, lót mặt đất êm, đau m.ô.n.g.

Cốp xe quân đội rộng, họ còn mang theo một chiếc bàn và mấy cái ghế xếp. Chiếc bàn dựng ngay đất trống bên bờ sông, ai bệt đất thì thể ghế.

Trên đất trống, họ thể dùng gạch xếp thành một cái bếp dã chiến, còn thể câu cá ngay bên bờ sông.

Hôm nay trời nắng ấm áp, cả gia đình xuống xe bắt tay việc ngay. Bốn đứa nhỏ phấn khích vô cùng, cứ chạy quanh quẩn bên bờ sông và đất trống.

Đại Hắc cũng hăng hái. Từ khi Cố Cẩn Mặc đón về nhà, hằng ngày nó chỉ loanh quanh trong ngõ nhỏ, cơ hội đến những nơi như thế .

Cố Cẩn Mặc dẫn theo Triệu Đại Hải, Lý Xương Đức và mấy nữa đắp bếp lò, còn ông Cố Phong Quốc và những khác bắt đầu chuyển bàn ghế xuống.

Vương Sinh giúp Thẩm Thù Linh phát quang một mảng cỏ lớn, Hà Sở Hân tươi khen giỏi giang, Thẩm Thù Linh cũng khen việc nhanh nhẹn, khiến vui mặt.

Lão Kỳ khệ nệ bê đồ tới, nể nang gì mà hích cái m.ô.n.g đẩy học trò cưng sang một bên.

Lão gắt gỏng : "Viện trưởng Hồ câu cá kìa, qua đó xem giúp ."

Cái thằng ranh dám dùng chiêu trò với sư phụ nó cơ đấy.

Lão Kỳ mắng mỏ đồ xong liền vội vàng chạy đến chỗ "sư tổ": "Sư thúc, để trải t.h.ả.m giúp ."

Nói xong, ông lão lúi húi bận rộn, điệu bộ nịnh nọt khiến Hà Sở Hân mà suýt ngẩn .

Nên rằng ở Viện nghiên cứu, thái độ của lão Kỳ với ai cũng mấy , ngay cả với bệnh nhân đến khám đôi khi lão cũng chẳng nể mặt.

Cô vốn nghĩ lão Kỳ bản lĩnh cao, tuổi tác lớn, chút cá tính cũng là bình thường, nhưng vẻ sốt sắng nịnh nọt lúc của lão, chẳng khác nào ma nhập.

Nhìn Thù Linh và những khác, ai nấy đều thản nhiên như chuyện gì, rõ ràng tình cảnh chẳng gì lạ lẫm với họ...

Cố Hi tiến gần Hà Sở Hân, ông lão đang bận rộn động tác hiệu: "Lão Kỳ là danh y, nhưng chị dâu hai của em là sư thúc của lão , cùng một môn phái cả nên chị nắm thóp lão dễ như chơi."

Hà Sở Hân cảm thán: "Thù Linh năng lực, trình độ y thuật chắc chắn vượt xa lão Kỳ thì ông mới thái độ như ."

việc ở Viện nghiên cứu một thời gian nên cũng nắm rõ tính cách của từng .

Với lão Kỳ, năng lực là hết, nếu bản lĩnh thực sự thì đừng mong lão để mắt tới.

Trong lúc Thẩm Thù Linh đang trải t.h.ả.m, bốn đứa nhỏ đều xổm mặt đất xem nhóm Cố Cẩn Mặc nhóm lửa. Khi việc thỏa, ông Cố Phong Quốc lấy một cây s.ú.n.g săn từ trong xe .

Cố Cẩn Mặc: "..."

Bố chuẩn thật đầy đủ quá.

Mấy đứa nhỏ vốn đang tò mò chuyện nhóm lửa, thấy ông nội lôi s.ú.n.g liền ùa tới vây quanh.

"Oa! Ông nội giỏi quá !" Tiểu Nguyệt Lượng vui sướng vỗ tay bôm bốp.

Con bé từng thấy thứ , đây là s.ú.n.g, nhưng thấy cây s.ú.n.g nào dài thế bao giờ.

Tinh Tinh và Cố Thời thì dán mắt cây s.ú.n.g tay ông nội với vẻ mong chờ, đúng là đàn ông ai cũng mê s.ú.n.g ống cả.

Kể cả là những ông con trai còn mặc quần thủng đ.í.t chăng nữa.

Ông Cố Phong Quốc vác s.ú.n.g dẫn theo một bầy trẻ con và Đại Hắc lên sườn núi, Cố Thành Châu thấy yên tâm nên cũng theo.

Viện trưởng Hồ kéo lão Kỳ đào giun để câu cá. Mồi mang theo nhiều nhưng chơi thì tự đào mới thú vị.

Triệu Đại Hải xách từ cốp xe hai con gà sống, chuẩn thịt để món gà nướng đất sét.

Sau khi đắp xong bếp lò, bà Ngô bắt đầu đun nước. Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc ở bên cạnh bày biện hoa quả, bánh trái, còn Cố Hi và Hà Sở Hân thì chuẩn xiên thịt.

Bữa trưa hầu như là thịt, Thẩm Thù Linh gặm chân giò cảm thán: "Biết thế mang theo vài cân rau xanh ."

Ăn nhiều thịt thế chắc chắn sẽ ngấy, chút rau xanh giải ngấy là nhất. Chân giò, sủi cảo và thịt kho tàu đều là đồ ăn chuẩn sẵn từ tối qua.

Cố Hi nuốt miếng thịt trong miệng xuống, chỉ đống chuối và hồng bàn: "Chẳng hoa quả đây , cũng giải ngấy mà."

Con bé thích ăn thịt nhất!

Bữa dã ngoại khiến ai nấy đều no căng bụng, ngay cả Đại Hắc ăn đến cuối cùng cũng chẳng màng tới thịt nữa, tự chạy bờ sông uống nước cho đỡ ngấy.

Sau bữa ăn, Thẩm Thù Linh thấy tức bụng vì no quá, liền dẫn mấy đứa nhỏ sườn núi bên cạnh dạo chậm rãi cho tiêu cơm, Đại Hắc thấy cũng lững thững theo .

Những còn , ai bận dọn dẹp thì dọn dẹp, ai nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi. Bà Cao Ngọc và bà Ngô việc tán gẫu, ông Cố Phong Quốc thì kể chuyện vui trong quân ngũ cho cánh đàn ông , khí vô cùng thư thái, vui vẻ.

Thẩm Thù Linh dẫn theo bốn đứa trẻ dạo thong thả, mấy nhóc tì cứ líu lo ngớt miệng.

Khi tới một tảng đá lớn, Đại Hắc bỗng nhiên xoay vòng quanh, cổ họng phát những tiếng gầm gừ nhỏ...

Thẩm Thù Linh khựng , đám nhỏ vốn đang líu lo cũng im bặt, tất cả đều về phía Đại Hắc đang xoay vòng tảng đá.

"Đại Hắc, bạn ? Bạn ngửi thấy gì ?" Tiểu Nguyệt Lượng tiến gần Đại Hắc, khuôn mặt bầu bĩnh lộ vẻ tò mò.

Thẩm Thù Linh vòng quanh tảng đá một lượt nhưng phát hiện điều gì bất thường. Cô cảm nhận Đại Hắc phát hiện thứ gì đó, nhưng thứ nguy hiểm, lẽ là một loài động vật nào đó.

Cô xoa đầu Đại Hắc: "Đại Hắc, mày phát hiện ?"

Cô cũng tò mò Đại Hắc thấy gì.

"Gâu!"

Đại Hắc ngẩng đầu sủa một tiếng, lập tức chạy về một hướng.

Thẩm Thù Linh lập tức đuổi theo, nhưng An An nhịn lên tiếng ngăn cản: "Thím ơi, là chúng đừng , lỡ bên đó gì nguy hiểm thì ."

Đại Hắc là một chú ch.ó quân đội giỏi, nhỡ thứ nó phát hiện thực sự nguy hiểm thì .

"Chị An An đừng lo, thứ Đại Hắc phát hiện nguy hiểm tí nào ," Tiểu Nguyệt Lượng nắm lấy tay An An trấn an.

Đại Hắc từng uống nước linh tuyền, nên nó và mấy con cô sự cảm ứng và thấu hiểu lẫn .

Tinh Tinh cũng gật đầu : "Chị An An ơi, ở đây an lắm, nguy hiểm gì ạ."

Trước đó Đại Hắc chạy vòng quanh sườn núi một lượt để xác định nơi an , đây là điều mà nó cảm nhận , ngoại trừ , và em gái thì ai cả.

Nghe Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh , An An d.a.o động, bất giác sang Thẩm Thù Linh.

"Đi thôi, chúng qua xem xem Đại Hắc phát hiện thứ gì thú vị nào," Thẩm Thù Linh nắm lấy bàn tay của An An, dịu dàng .

Cô đoán lẽ là mấy con thú nhỏ hiền lành thôi.

Thấy Thẩm Thù Linh cũng , An An mới yên tâm. Cố Thời vọt từ sớm, hăng hái chạy về phía Đại Hắc, cả nhóm liền cùng tới.

Đại Hắc dẫn họ tới mặt bên của sườn núi, nơi đó một cái hố đất nhỏ. Nó ngay cạnh hố chờ chủ nhân tới.

Cố Thời là chạy tới hố đất đầu tiên, ngay lập tức bé reo lên phấn khích.

"Thím hai ơi, là mấy em ch.ó nhỏ đáng yêu lắm!!"

Ba đứa nhỏ liền hớt hải chạy tới, Thẩm Thù Linh cũng nhịn mà bước nhanh hơn.

Đến gần hố đất, họ thấy bên trong hai chú ch.ó nhỏ lông trắng muốt như tuyết, lông vẫn còn dính những vệt m.á.u khô, trông vẻ như đầy tháng.

Hai chú ch.ó nhỏ bẹp trong hố, dù nhóm Thẩm Thù Linh tới gần nhưng chúng vẫn chẳng phản ứng gì, trông vô cùng yếu ớt.

"Mẹ ơi, mấy bạn ch.ó trắng thương , cứu các bạn ," giọng trẻ con của Tiểu Nguyệt Lượng tràn đầy vẻ xót xa.

Ba đứa trẻ còn cũng cô với ánh mắt cầu khẩn, đầy lòng thương cảm.

Chúng thấy hai chú ch.ó quá đỗi đáng thương.

Cái hố khá nông, Thẩm Thù Linh bước xuống xổm kiểm tra tình trạng của chúng. Đại Hắc cũng nhảy xuống theo, đưa mũi ngửi ngửi hai con vật nhỏ.

Thẩm Thù Linh xem xét kỹ, chúng vết thương nào, vệt m.á.u lông chắc của chúng. Bụng chúng xẹp kẹp, sờ thấy gầy trơ xương, tình trạng hấp hối thế phần lớn là do đói quá lâu.

Cô cảm thấy hai sinh vật nhỏ trắng muốt khả năng cao là ch.ó mà là sói thì đúng hơn, nhưng cô từng quanh vùng Kinh thành sói bạc xuất hiện.

"Chúng bế chúng về , cho chúng uống chút sữa mới ," Thẩm Thù Linh bế hai "chú ch.ó nhỏ" lên.

May mà chơi bà Ngô mang theo cả sữa tươi lẫn sữa bột, vì bà nghĩ trẻ con chơi xa cần bổ sung dinh dưỡng.

Nếu đây thực sự là sói thì quá, cô nước linh tuyền trong gian, thể thử xem giúp chúng khai mở trí tuệ . Kể cả khai mở trí tuệ thì cũng giúp tăng cường thể chất, cô thấy sức chiến đấu của Đại Hắc hiện giờ còn mạnh hơn cả sói.

Nhà họ sân rộng, nuôi chúng để trông nhà cũng là những trợ thủ đắc lực.

"Mẹ ơi, để con báo cho bố !" Tiểu Nguyệt Lượng phấn khích cực kỳ, chạy biến về phía bờ sông, Cố Thời vội vàng đuổi theo vì sợ em gái ngã.

Đại Hắc cũng chạy theo, tiểu chủ nhân bây giờ vẫn còn là trẻ con, nó bảo vệ cô bé thật .

Tiểu Nguyệt Lượng chạy thoăn thoắt, loáng cái xa, Cố Thời lẹt đẹt theo , cũng may Đại Hắc đuổi kịp.

Tinh Tinh và An An sát bên cạnh Thẩm Thù Linh, dán mắt hai cục bông trắng muốt tay cô, hai đứa nhỏ thấy chúng quá đỗi dễ thương.

Đến khi Thẩm Thù Linh bế hai con vật nhỏ về tới bờ sông, bà Ngô pha sẵn một ly sữa bột theo lời thúc giục của Tiểu Nguyệt Lượng.

Lấy thứ quý giá như sữa bột cho ch.ó uống bà xót hết cả ruột, thà để cho Tiểu Nguyệt Lượng uống còn hơn.

Cả nhà Tiểu Nguyệt Lượng kể nhặt hai chú ch.ó trắng nên ai nấy đều tò mò, đợi Thẩm Thù Linh bế chúng về.

Thấy Thẩm Thù Linh tới, Tiểu Nguyệt Lượng nhảy cẫng lên, chạy vụt gần: "Mẹ ơi, con nhờ bà Ngô pha sữa xong , cho các bạn uống ạ."

Thẩm Thù Linh mỉm , đưa hai sinh vật nhỏ cho cùng xem.

"Chà, giống ch.ó lông trắng thật đấy, lẫn một sợi màu nào khác luôn," lão Kỳ là đầu tiên lên tiếng.

Cố Hi yêu thích: "Đáng yêu quá, những chú ch.ó dễ thương thế bỏ rơi ở đây nhỉ."

" thật, bộ lông trông mượt quá," bà Ngô cũng phụ họa theo, cảm giác xót sữa bột lúc nãy cũng vơi phần nào.

Ông Cố Phong Quốc nhíu mày: "Nơi rừng rú ch.ó con , còn dính m.á.u, chắc chắn là chuyện gì ."

Nói đoạn, ông cảnh giác quanh quất, cảm thấy việc hề đơn giản.

Cố Cẩn Mặc cũng : "Nhìn giống ch.ó lắm."

"Không ch.ó cũng vẫn đáng yêu ạ!" An An hồn nhiên .

Văn Tòng Bân xoa đầu con gái , ánh mắt cặp kính lộ vẻ nghi hoặc.

Thẩm Thù Linh đặt hai con vật nhỏ xuống đất, cô nhận lấy ly sữa từ tay bà Ngô. Nhân lúc đang mải vây xem, cô lén nhỏ vài giọt nước linh tuyền sữa.

Vừa đưa ly sữa tới gần, hai con vật nhỏ ngửi thấy mùi, chúng lảo đảo dậy, vùi đầu l.i.ế.m sữa lấy l.i.ế.m để.

Sau khi uống hết một bát sữa, trạng thái héo rũ ban đầu của chúng biến mất, đó là sự hoạt bát rõ rệt, chúng bắt đầu khịt mũi đ.á.n.h thăm dò xung quanh.

Mấy đứa trẻ cùng Cố Hi và Hà Sở Hân vây quanh xem hai con vật nhỏ, Đại Hắc cũng bên cạnh, thỉnh thoảng dùng mũi hích nhẹ chúng, trông vẻ thiện.

Mấy đồng chí nam cũng cạnh xem ch.ó con một lúc, đó ai nấy tự chơi việc của , thì câu cá, kẻ kéo lên gò đất cao nô đùa.

Cố Cẩn Mặc cảm thấy gà rừng ngon, cùng Văn Tòng Bân cầm s.ú.n.g săn tự chế định bụng b.ắ.n thêm vài con mang về.

Cao Ngọc vốn dĩ cũng ngắm nghía mấy chú ch.ó nhỏ, nhưng Cố Phong Quốc kéo mất. Khó khăn lắm mới dịp ngoài chơi, lúc nãy ông dành thời gian cho gia đình và con cháu .

Bây giờ cũng nên để đôi vợ chồng già bọn họ gian riêng tư, cùng lên sườn núi nắm tay tản bộ, ngắm phong cảnh mùa thu.

Đừng thấy Cố Phong Quốc bình thường lầm lì ít , trong nhà đều ông thực quấn Cao Ngọc. Nếu thì Cao Ngọc dù sinh ba đứa con vẫn còn ngây thơ và đa sầu đa cảm đến ...

Buổi dã ngoại kéo dài đến hơn ba giờ chiều thì thu dọn đồ đạc về, nếu về muộn hơn chút nữa thì trời sẽ tối hẳn.

Hai chú ch.ó con Thẩm Thù Linh tìm một chiếc chăn quấn ôm lòng. Nhân lúc chú ý, cô lén cho chúng uống thêm một ít nước linh tuyền.

Trạng thái của hai chú ch.ó nhỏ chuyển biến hơn hẳn, thể thấy bằng mắt thường.

Mấy đứa trẻ ở ghế , lúc đầu còn nháo nhào đòi ôm ch.ó con, nhưng đầy hai phút lăn ngủ say sưa.

Trẻ con khi thấm mệt thì thường ngủ nhanh.

Sau khi về đến nhà, chia việc, khuân đồ, mua thức ăn, bếp dọn dẹp.

Sau hơn một tiếng xe, mấy đứa nhỏ nạp đầy năng lượng trở . Chúng bốc một ít kẹo hoa quả và kẹo sữa trong nhà, dắt theo Đại Hắc chạy tót ngoài khoe chuyện nhặt ch.ó con về.

Chúng khoe khoang rằng hôm nay chơi. Trẻ con cũng lòng hư vinh, còn dắt theo con Đại Hắc oai phong lẫm liệt, cảm thấy vô cùng hãnh diện.

Dì Ngô yên tâm nên cũng vội vàng đuổi theo bốn đứa trẻ. Dì thấy lũ trẻ bây giờ còn nhỏ, dù sợ bắt nạt, nhưng lỡ gặp kẻ bắt cóc lừa mất thì .

Thời kẻ bắt cóc trẻ em vẫn còn nhiều, chúng thường lưu động và ít khi đến khu , nhưng vẫn đề phòng bất trắc. Nhiệm vụ của dì là trông trẻ, tuyệt đối lơ là cảnh giác.

Thẩm Thù Linh tìm một cái thùng giấy lót cho hai con ch.ó trắng nhỏ đặt ở phòng khách để tránh gió, đợi chúng lớn hơn chút nữa mới đưa ngoài sân.

Nhờ nước linh tuyền nên ch.ó con quấn Thẩm Thù Linh, chỉ cần cô ở gần là chúng dính lấy, giống như đang tìm kiếm cảm giác an .

Cao Ngọc cũng chạy đầy thích thú, kìm : "Ba con chúng là ch.ó, một cục nhỏ nhắn đáng yêu thế là ch.ó chứ, chẳng lẽ là sói ?"

Bà cũng bao giờ thấy con sói nào màu trắng cả.

Thẩm Thù Linh đáp lời, chỉ : "Nuôi lớn để trông nhà cũng ạ."

Cao Ngọc vuốt ve cái đầu lông xù của hai chú cún, gật đầu đồng tình: "Sáng mai sẽ mua ít thịt về cho chúng ăn."

Nhìn chúng đáng yêu như , bà cho chúng ăn ngon một chút.

Thẩm Thù Linh dặn dò: "Cứ cho chúng ăn cùng Đại Hắc là , mỗi bữa cứ trộn rau xanh với cơm, thêm ít sữa bột là xong, đừng để chúng quen ăn ngon quá mà sinh kén chọn."

Vết m.á.u khô ch.ó con lau sạch, lúc trông chúng trắng muốt như hai cục bông tuyết. Cô đoán những vết m.á.u đó tám phần là của sói , , nhưng khả năng cao là còn nữa ...

Cao Ngọc gật đầu thấy lý, thì cứ để chúng ăn chung với Đại Hắc .

Buổi tối cả nhà quây quần ở sân ăn một bữa, phần lớn các món là mua từ tiệm cơm nhà nước về, còn rau xanh, cơm và canh xương bò là tự ở nhà.

Nồi canh hầm khéo, đầy một nồi lớn, Thẩm Thù Linh còn múc một bát mang sang cho nhà Trương Lập Hà ở sát vách.

Sau bữa ăn, Thẩm Thù Linh mang bánh trung thu đủ màu sắc . Mọi ngắm trăng trò chuyện, ăn bánh thưởng ngay tại sân.

Bánh trung thu ngọt, kết hợp với thanh đạm thì thật là vặn, mấy đứa nhỏ thích mê loại bánh .

Sau khi ăn uống thỏa thuê, nhóm của Viện trưởng Hồ mới xin phép về. Họ bằng ô tô nên cũng thuận tiện.

Cố Phong Quốc dắt bà vợ già của về nhà, còn Cố Hi thì ở đây luôn. Tối nay cô hẹn với Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh là sẽ ngủ cùng , An An thấy cũng nháo nhào đòi theo, Cố Thời cũng chịu kém cạnh đòi nhập hội.

Cuối cùng tất cả đều dồn một phòng. Dì Ngô yên tâm nên cũng ngủ cùng, giường đủ chỗ thì trải chiếu xuống đất. Thời tiết bây giờ quá lạnh, chỉ cần lót chiếu trải thêm tấm chăn lên là .

Cố Cẩn Mặc khi dọn dẹp xong xuôi thì cùng Triệu Đại Hải về đơn vị ngay. Ngày mai nhiệm vụ , cần về đơn vị kiểm tra tình hình các mặt một nữa.

*

Ngày hôm , mười một giờ rưỡi trưa.

Triệu Thiết Căn và Phạm Cửu Nha Triệu Nhã Lệ đưa đến sân bay. Sân bay thời bấy giờ ít , vắng vẻ nhưng trông vẫn bề thế.

Hai tay xách nách mang mấy chiếc túi dứa, mặc bộ quần áo giặt đến bạc màu, trông thật lạc lõng giữa cái sân bay sang trọng .

Phạm Cửu Nha dắt Triệu Nhã Lệ từ đại sảnh đến cửa soát vé, khi soát vé xong cả ba mới phát hiện Triệu Nhã Lệ trong.

"Tại cho con gái ? Nó là con , trong tiễn , lên máy bay mà," giọng của Triệu Thiết Căn chút ngang ngược.

Nhân viên soát vé những đang xếp hàng đợi phía , giọng điệu phần thiếu kiên nhẫn: "Từ biệt thì ở ngoài đại sảnh, phòng chờ chỉ dành cho vé thôi. Hai soát vé xong , mời ngay cho."

Thấy hai ăn mặc giản dị, qua là dân lao động nghèo nên nhân viên cũng chẳng buồn giữ vẻ lịch sự.

Trong lòng nhân viên soát vé khỏi khinh thường, nhưng cũng thầm thắc mắc. Bình thường máy bay là những m.á.u mặt, cán bộ thì cũng là lãnh đạo, hai ăn mặc như cái bang mà cũng mua nổi vé máy bay, còn là nước ngoài nữa chứ.

Triệu Nhã Lệ nhân viên , vội vàng giữ lấy Triệu Thiết Căn đang định nổi nóng, khuyên bảo: "Ba , hai cứ . Đợi sang đến nước M thì gọi điện về cho con, gọi đến ủy ban phường hoặc đơn vị của con đều ."

Phạm Cửu Nha trong lòng bất an, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, lo lắng hỏi: "Cậu con thực sự sắp xếp xong xuôi hết chứ? Lỡ như sang bên đó tìm sắp xếp thì , ba chữ nghĩa gì , tiếng Anh càng ..."

Tim bà đập thình thịch, mấy đêm liền ngủ . Bảo bà tỉnh ngoài bà còn sợ, huống chi là tận một đất nước xa lạ.

Vẻ mặt của Triệu Thiết Căn cũng trở nên căng thẳng, ông lẩm bẩm: "Nếu nó dám bỏ mặc chúng ở nước M, thì con cứ gọi điện báo cáo nó, báo công an cho ba..."

Mấy ngày nay ông cũng lo, nhưng vợ cứ nhất quyết đòi tống vợ chồng ông . Ông sợ nếu thì con trai Tiểu Quân sẽ gặp nguy hiểm, càng sợ bản xảy chuyện.

Ông tên ít tài sản, nhưng cụ thể là gì thì ông cũng rõ. Ông nghĩ đống tài sản đó tin thì vợ chắc cũng đến nỗi cạn tình cạn nghĩa.

Triệu Nhã Lệ an ủi: "Ba cứ yên tâm , thu xếp thỏa hết . Xuống máy bay ba cứ tìm cái biển hiệu nào chữ Trung Quốc , con cũng mẫu mấy chữ đó cho ba , cứ đối chiếu mà tìm. Sang đó ba sẽ ở biệt thự, một thời gian nữa cũng sẽ đưa em trai sang bên đó thôi."

Những lời bao nhiêu . Để dỗ ba , cô tốn ít tâm sức.

"Nói xong , xong thì nhanh , đừng chắn ở cửa nữa," nhân viên soát vé gắt lên.

Những xếp hàng phía cũng bắt đầu lộ vẻ khó chịu mặt.

Phạm Cửu Nha còn dặn dò thêm vài câu nhưng kịp mở miệng Triệu Nhã Lệ đẩy trong. Triệu Nhã Lệ hai , vẫy tay : "Ba cứ yên tâm , chẳng mấy chốc nữa em trai và Quốc Sinh cũng sẽ sang đó bầu bạn với hai thôi."

Triệu Thiết Căn và Phạm Cửu Nha gật đầu lia lịa, họ tin lời con gái, cũng nghĩ rằng Phạm Mưu Nghĩa cho họ nước ngoài chỉ là để giữ đống tài sản tên họ thôi.

Nhân viên soát vé liếc Triệu Nhã Lệ một cái, nghĩ thầm cái gì mà đều sang đó bầu bạn, như kiểu sắp xuống suối vàng cả lượt , cứ rợn rợn ...

Gương mặt Triệu Nhã Lệ tuy mang vẻ luyến tiếc nhưng trong ánh mắt hiện rõ sự vui mừng. Tiễn ba , cô sẽ lập tức tìm lãnh đạo Phạm. Cho dù vị trí cũ phòng lưu trữ thì ít nhất cũng bộ phận nào tương lai một chút.

thầm tính toán trong lòng, niềm vui sướng trong mắt càng lúc càng lộ rõ, kìm nén nổi.

Phạm Cửu Nha cách cửa ngăn thấy vẻ hớn hở của con gái thì trong lòng cảm thấy bất an, nhịn mà gọi vái: "Nhã Lệ, con nhất định bảo thu xếp cho thỏa, mau với ông thêm nữa ."

Bà sợ ông cả của quên mất.

Triệu Nhã Lệ gật đầu, môi tự chủ mà nở một nụ rạng rỡ. Nụ càng cho Phạm Cửu Nha thấy lo sợ hơn.

"Cái con bé , lẽ nó mong chúng nước ngoài đến thế ?" Phạm Cửu Nha cảm thấy gì đó đúng.

Triệu Thiết Căn lạnh một tiếng: "Sao mong chứ? Chỉ khi chúng thì nó mới thể Trung Nam . Bà thật sự tưởng con gái bà đang lo nghĩ cho chúng đấy ?"

Đây cũng là lý do ban đầu ông . Đứa con gái là loại vô ơn, chỉ lo cho bản . Lỡ như ông bà sang bên đó gặp chuyện gì, chắc chắn nó sẽ là đứa đầu tiên bỏ rơi họ.

"Con thế , ông Triệu , ông đừng nghĩ lung tung," Phạm Cửu Nha vẫn cho là chồng đa nghi.

Triệu Thiết Căn chẳng buồn thêm, thẳng về phía cửa lên máy bay, Phạm Cửu Nha vội vàng xách túi đuổi theo.

Đứng bên ngoài cửa ngăn, Triệu Nhã Lệ bóng dáng cha khuất, tâm trạng cô cực kỳ . Cô xoay rời khỏi sân bay, giờ là lúc báo cáo kết quả với lãnh đạo Phạm.

Triệu Thiết Căn và Phạm Cửu Nha tìm cửa lên máy bay tương ứng. Lúc vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ khởi hành, hai lấy bánh bao mua sẵn ăn lót .

Nhìn những chiếc máy bay đang cất cánh qua lớp kính, trong lòng họ hồi hộp phấn khích. Từ nay họ cũng là nước ngoài .

Nghe ở nước ngoài hơn trong nước nhiều lắm, máy bay ô tô chạy đầy đường, nhà nào cũng tivi...

Sự phấn khích dần lấn át nỗi lo lắng. Họ cũng là máy bay mà, ở khắp cái kinh thành , ai máy bay mà chẳng là hạng nhân vật lớn triển vọng cơ chứ.

Bây giờ họ cũng là những nhân vật lớn ...

"Bà nó , đợi sang nước M ở biệt thự , cũng sắm lấy cái ô tô mà lái cho oai," Triệu Thiết Căn bắt đầu mơ mộng.

Dưới tên ông bao nhiêu tài sản của vợ, đòi một chiếc ô tô cũng chẳng gì là quá đáng cả.

Phạm Cửu Nha cũng thấy hợp lý: "Được thôi, biệt thự chắc chắn là điện thoại, lúc đó cứ gọi về bảo cả một tiếng là ."

Hai từ lo âu chuyển sang tràn đầy mong đợi.

lúc , mấy nhân viên mặc đồng phục đến chỗ những hành khách bên cạnh, khẽ gì đó nhanh ch.óng rời .

Phạm Cửu Nha và Triệu Thiết Căn mải mê ngắm máy bay qua cửa kính nên chẳng mảy may để ý đến hành động của nhân viên.

Một tiếng , cửa lên máy bay mở , loa thông báo hành khách nước M bắt đầu soát vé. Mọi xếp hàng lượt cửa để lên máy bay.

Phạm Cửu Nha và Triệu Thiết Căn là những đầu tiên dậy xếp hàng. Thấy phía chẳng ai theo, Phạm Cửu Nha khỏi quanh, lấy lạ chỉ mỗi và ông nhà xếp hàng.

"Mời ," nhân viên khi xem vé của Triệu Thiết Căn thì nhanh ch.óng cho hai qua.

Phạm Cửu Nha dáo dác xung quanh, bà cảm thấy gì đó kỳ lạ, nhưng kịp nghĩ ngợi gì thêm Triệu Thiết Căn kéo qua cửa bãi đỗ máy bay.

Sự chú ý của bà ngay lập tức thu hút bởi mấy chiếc máy bay to lớn .

Triệu Thiết Căn bên cạnh cũng ngừng lẩm bẩm: "Cái máy bay to thật, oai vệ quá."

Cả đời ông bao giờ thấy thứ gì xịn xò đến thế.

lúc , từ xuất hiện mấy gã lực lưỡng mặc quân phục, chỉ trong chớp mắt đè nghiến hai đang mải ngắm máy bay xuống đất.

"Không động đậy! Chúng là quân nhân nhân dân, hiện đang thi hành lệnh khống chế ông bà theo pháp luật!" Cố Cẩn Mặc đè c.h.ặ.t Triệu Thiết Căn xuống đất.

Phạm Cửu Nha cũng Triệu Đại Hải khống chế mặt đất. Tình huống bất ngờ khiến bà run cầm cập, đầu óc trống rỗng .

Hai sợ đến mức suýt chút nữa thì tè quần. Triệu Thiết Căn run rẩy : "Các đồng chí quân nhân, lương thiện mà, các bắt nhầm ."

Cả đời ông chẳng chuyện gì phạm pháp cả, ông đinh ninh là oan.

Cố Cẩn Mặc chẳng buồn giải thích, rút chiếc còng tám 'cạch' một cái khóa tay ông . Anh xốc dậy lệnh cho những còn : "Đưa ."

Dứt lời, ngay lập tức chiến sĩ tiến tới trùm bao tải đen lên đầu hai bọn họ. Cả nhóm áp giải Phạm Cửu Nha và Triệu Thiết Căn nhanh ch.óng rời , bộ quá trình chỉ diễn trong vòng hai ba phút.

Khi họ thi hành nhiệm vụ, các hành khách xung quanh đều nhân viên ngăn ở phía ngoài, bộ khu vực cửa lên máy bay chỉ còn bắt và bắt.

Phạm Cửu Nha và Triệu Thiết Căn nhóm của Cố Cẩn Mặc đưa thẳng ngoài qua lối dành cho nhân viên. Họ lập tức đưa về đơn vị để bắt đầu thẩm vấn.

Lúc , cánh cửa ngăn mới mở , hành khách bắt đầu lục tục .

Nửa giờ , máy bay cất cánh lao v.út lên bầu trời. Hai đàn ông canh ở cổng sân bay thấy máy bay xa, quanh quất nữa để xác nhận gì bất thường mới rời .

Ở một diễn biến khác, Triệu Nhã Lệ thẳng đến tầng 16 của Trung Nam. Cô hất hàm cửa văn phòng của Phạm Mưu Nghĩa, đang trong thế đối đầu với Dư Đa Mỹ.

"Cô , lãnh đạo đang tiếp khách quý," Dư Đa Mỹ dán một miếng băng gạc mắt trái, trông chẳng khác nào một con rồng một mắt.

Vết bầm tím mắt do Hà Sở Hân đ.á.n.h vẫn khỏi. Sau khi kể chuyện với cô , cô nàng bảo cô hãy tạm thời nhẫn nhịn. Dạo dượng đang bận rộn, rảnh để trút giận giúp cô , nên cái thiệt thòi đành ngậm bồ hòn ngọt.

Triệu Nhã Lệ khoanh tay n.g.ự.c, vẻ mặt đầy vẻ châm chọc: "Đồng chí , cô là thư ký của lãnh đạo Phạm thì cũng giữ gìn hình tượng chứ. Cái loại lăng nhăng quan hệ bất chính kẻ thù đ.á.n.h cho nông nỗi mà còn vác mặt đến nơi việc, cô đang mất mặt lãnh đạo Phạm đấy, ?"

thật hiểu nổi, vốn là cẩn trọng như thế, thể phạm sai lầm trong chuyện , chẳng lẽ thực sự là con trai đến phát điên .

Nếu đúng là như thì chuyện dễ giải quyết , trong mắt Triệu Nhã Lệ loé lên một tia sáng thâm hiểm.

"Liên quan quái gì đến cô, lãnh đạo bây giờ sẽ gặp cô , mau cút ," Dư Đa Mỹ tức giận đến mức văng tục. Mấy ngày nay cô uất ức đến cực điểm, chỉ con khốn Hà Sở Hân đ.á.n.h, mà Phương cũng nghỉ phép để đến thăm cô .

Triệu Nhã Lệ thấy Dư Đa Mỹ tức giận như thì trong lòng sướng rơn, cô giơ tay gõ cửa văn phòng.

Dư Đa Mỹ vội vàng vươn tay kéo, định đẩy cô chỗ khác, nhưng Triệu Nhã Lệ thể chịu rời , hai cứ thế giằng co tiếng động ngay cửa.

lúc , từ trong phòng truyền giọng của Phạm Mưu Nghĩa: "Có chuyện gì thế?"

"Thưa lãnh đạo, đến để báo cáo công việc!" Triệu Nhã Lệ vội vàng đáp lớn.

Dư Đa Mỹ định đưa tay bịt miệng cô nhưng nhanh ch.óng né .

Giọng của Phạm Mưu Nghĩa vang lên: "Vào ."

Triệu Nhã Lệ mừng rỡ, dùng sức đẩy mạnh Dư Đa Mỹ , mở cửa bước thẳng văn phòng...

Trong văn phòng phảng phất mùi khói t.h.u.ố.c, ngoài Phạm Mưu Nghĩa thì chẳng ai cả, rõ ràng là Dư Đa Mỹ lừa cô .

Triệu Nhã Lệ , Phạm Mưu Nghĩa liền đặt tập tài liệu trong tay xuống, lấy một hồ sơ bên cạnh che lên, ông mệt mỏi hỏi: "Bố lên máy bay ?"

Thời gian , lão già họ Tống cứ như phát điên, liên tục c.ắ.n xé ông , tay xử lý những trướng ông . Thế tấn công dồn dập khiến ông trở tay kịp, mấy ngày nay ông đều tìm cách giải quyết, bận rộn đến khuya, là sứt đầu mẻ trán cũng quá lời.

Triệu Nhã Lệ làn khói trắng bay lơ lửng trong khí, vẻ mặt mệt mỏi của Phạm Mưu Nghĩa, lòng dâng lên nghi hoặc, gật đầu : "Vâng, thưa lãnh đạo, tận mắt thấy họ phòng chờ, bây giờ chắc lên máy bay và cất cánh ."

Phạm Mưu Nghĩa đứa cháu gái mặt, hiếm hoi lắm mới một câu nhẹ nhàng: "Vất vả cho cô , tiểu Triệu, sẽ sớm sắp xếp cho cô về Trung Nam."

Chỉ lời từ một phía thì ông tin .

Triệu Nhã Lệ hỏi dồn: "Lãnh đạo, khi về Trung Nam, vẫn sẽ việc bên cạnh ông chứ?"

vẫn cảm thấy ở bên cạnh lãnh đạo thì mới tiền đồ. Môi trường và công việc ở đây cô đều quen thuộc, mất công sang môi trường mới. Chủ yếu là bên cạnh lãnh đạo nhiều mối quan hệ mà cô thể hưởng sái, cũng thể tạo thiện cảm mặt những đó.

Phạm Mưu Nghĩa Triệu Nhã Lệ hỏi , liếc cửa văn phòng : "Tiểu Dư tiếp quản công việc của cô , dạo cũng rảnh tay, cô cứ tạm thời về phòng lưu trữ một thời gian, đợi giải quyết xong việc bên sẽ sắp xếp công việc mới cho cô."

Ông nghi ngờ Tống Quân nắm cái gì , điều khiến ông lo lắng. Đối với việc điều Triệu Nhã Lệ về Trung Nam, ông cũng định tạm hoãn để quan sát thêm, mắt cứ ngoài miệng đồng ý, còn bao giờ mới điều về thì xem ý ông .

Triệu Nhã Lệ cảm thấy thoải mái, nhịn : "Thưa lãnh đạo, quen với công việc thư ký . Thư ký Dư mới đến chắc chắn cũng năng lực, nhưng vẫn cần thời gian để thích nghi, là cứ để văn phòng giúp ông."

Nếu đuổi Dư Đa Mỹ , đối phương nhất định sẽ cậy thế là thư ký lãnh đạo mà chèn ép cô , cô chịu nổi cái khí đó.

Phạm Mưu Nghĩa cau mày: " sẽ cân nhắc, cô ngoài ."

Ông chẳng buồn nhiều.

Triệu Nhã Lệ quả thực chút năng lực, nhưng cô quá khó kiểm soát. Tiểu Dư tuy bằng cô nhưng an phận, tâm cao khí ngạo.

Thấy lãnh đạo sa sầm mặt mũi, Triệu Nhã Lệ c.ắ.n răng: "Thưa lãnh đạo, ông hài lòng với thư ký Dư, nhưng ông cũng nghĩ cho bản chứ. Chuyện của thư ký Dư và cô của cô , vạn nhất nếu để họ ..."

"Câm miệng!" Phạm Mưu Nghĩa trừng mắt Triệu Nhã Lệ, trong ánh mắt vằn tia m.á.u mang theo sát khí, ông nảy sinh ý định thủ tiêu đứa cháu gái .

Triệu Nhã Lệ nhận , cô quan tâm đến cơn thịnh nộ của Phạm Mưu Nghĩa, cứng đầu tiếp: "Cậu , đứa nhỏ của sắp chào đời , cháu thấy thư ký Dư tiếp tục ở đây hợp lý cho lắm."

Lời rõ ràng là đang đe dọa.

Phạm Mưu Nghĩa trừng mắt Triệu Nhã Lệ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ông vớ lấy cái gạt tàn bàn ném thẳng đầu đối phương, hề nương tay.

Triệu Nhã Lệ ngờ Phạm Mưu Nghĩa động thủ, cái gạt tàn đập trúng đầu khiến cô choáng váng, hình lảo đảo ngã bệt xuống đất.

đưa tay sờ trán, thấy m.á.u tươi dính đầy tay, nhưng kịp định thần thì n.g.ự.c ăn một cú đá, cả ngã nhào sàn.

Phạm Mưu Nghĩa thu chân , Triệu Nhã Lệ đang đất bằng ánh mắt nham hiểm.

Ông gằn giọng độc ác: "Nếu cô tự lượng sức uy h.i.ế.p , thì đừng hòng sống nổi ở Kinh thành nữa. Ngày mai sẽ điều cô về nông thôn, chi viện kiến thiết luôn ."

Có thể lên vị trí , ông gì còn lương tâm. Vợ chồng Phạm Cửu Nha còn ở trong nước, Triệu Nhã Lệ và đứa em trai của cô chẳng vứt bỏ lúc nào cũng .

Ban đầu ông định bụng nếu cô quá đáng thì sẽ giữ cho một vị trí, nhưng giờ xem đứa cháu gái thể giữ nữa.

Triệu Nhã Lệ thể tin nổi, cô màng đến vầng trán đang chảy m.á.u, kinh hãi thốt lên: "Cậu, đối xử với cháu như , lẽ nào nghĩ cho dì Dư Hồng ?"

Lẽ nào ông sợ cô sẽ rêu rao chuyện ngoài .

Phạm Mưu Nghĩa là con cáo già lăn lộn bao năm, hiểu ý đồ của Triệu Nhã Lệ, ông lạnh: "Nếu cô dám phát tán chuyện ngoài, thì cái kết của cô sẽ chỉ đơn giản là xuống nông thôn chi viện . Cô theo lâu như , chắc cũng thủ đoạn của đấy, tự nghĩ cho kỹ ."

So với lời đe dọa của Triệu Nhã Lệ, những lời của ông đủ khiến run rẩy. Cô thư ký bên cạnh ông mấy năm, hiểu những thủ đoạn đó, chỉ cần nghĩ đến thôi đủ thấy tê dại cả da đầu.

Triệu Nhã Lệ run bần bật, khó khăn bò dậy từ đất, dám thêm một lời nào, lếch thếch lui ngoài.

Dư Đa Mỹ đang canh ở cửa, thấy Triệu Nhã Lệ mặt đầy m.á.u thì giật một cái, nhưng ngay đó liền toe toét.

đắc ý mỉa mai: "Thứ hết giá trị lợi dụng mà còn dám vác mặt đến đây, giờ thì tay chứ."

Lần cô nàng tiết lộ, lãnh đạo hài lòng với tính cách của Triệu Nhã Lệ, cảm thấy đối phương quá cao ngạo, quá kiêu căng, thích hợp ở bên cạnh.

Triệu Nhã Lệ nghiến răng, thèm Dư Đa Mỹ lấy một cái, thẳng một mạch.

Dư Đa Mỹ bĩu môi, cảm thấy thật nhạt nhẽo.

Triệu Nhã Lệ lâu thì hai đàn ông bước đến.

"Lãnh đạo chờ các từ sớm , mời trong," Dư Đa Mỹ thấy về liền vội vàng mời họ văn phòng.

Nghe hai đàn ông báo cáo thấy Phạm Cửu Nha và Triệu Thiết Căn cửa kiểm soát, còn ngoài máy bay cất cánh, Phạm Mưu Nghĩa lúc mới trút gánh nặng trong lòng, tin chắc rằng họ thực sự nước ngoài.

Triệu Nhã Lệ ôm trán rời khỏi Trung Nam, thẳng tới nhà họ Phạm. Sắc mặt cô vô cùng khó coi, lòng tràn đầy thù hận, nếu đối phương bất nhân thì đừng trách cô bất nghĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-546-da-ngoai.html.]

Ngay trong ngày hôm đó, Triệu Nhã Lệ tìm đến mợ , kể hết chuyện Phạm Mưu Nghĩa con riêng sắp chào đời cho bà .

Mợ của cô tên là Đường Bình, là một trí thức, bố bà quan chức chính trị. Năm xưa, Phạm Mưu Nghĩa cũng nhờ mối quan hệ của bố vợ mà mở con đường quan lộ.

Bây giờ ông tuy leo cao hơn bố vợ, nhưng vẫn quên ơn nghĩa của vợ và gia đình vợ. Ông đối xử với nhà vợ , mỗi tuần đều đến thăm, ăn cơm cùng bố vợ, xây dựng hình tượng một chồng mẫu mực thành công.

Khi Đường Bình Triệu Nhã Lệ chồng nuôi bồ nhí bên ngoài, hơn nữa ả m.a.n.g t.h.a.i sắp đẻ, bà trợn trắng mắt ngất xỉu ngay tại chỗ.

Triệu Nhã Lệ lúng túng vực dậy, tiện tay còn gọi điện gọi Phạm Hiền về.

Loại đàn ông như Phạm Mưu Nghĩa nuôi bồ nhí bên ngoài thực hiếm gặp, Đường Bình khi tỉnh dù khó lòng chấp nhận nhưng bà buộc chấp nhận. Việc cấp bách lúc là đau lòng chất vấn, mà là nhanh ch.óng xử lý cái t.h.a.i trong bụng ả đàn ông ...

Đường Bình run rẩy bàn bạc với con trai.

Triệu Nhã Lệ lặng lẽ rời khỏi nhà họ Phạm, ánh mắt cô đầy vẻ độc ác nham hiểm, vài phần giống với Phạm Mưu Nghĩa.

Chiều hôm đó, Đường Bình gọi điện đến văn phòng của Phạm Mưu Nghĩa. Sau khi tối nay ông tăng ca, bà gọi cho những quen ở Trung Nam. Biết chắc chắn tối nay bảy giờ Phạm Mưu Nghĩa một cuộc họp, bà liền bắt tay chuẩn .

Phạm Hiền trực tiếp đến bệnh viện thám thính bên ngoài phòng bệnh đơn. Tận mắt thấy đàn bà trung niên bên trong đang vác bụng bầu, lòng căm hận và đố kỵ trong mắt gần như trào ngoài.

Anh đoán tâm tư của bố , chẳng qua là chê đứa con trai như vô dụng nên nuôi một đứa khác. Hèn gì bố bảo cân nhắc việc nước ngoài phát triển, còn bảo đưa theo du lịch, hóa đuổi con để nhường chỗ cho con hoang và ả đàn bà .

Anh tuyệt đối cho phép chuyện xảy !

Phạm Hiền cố nén giận dữ trở về nhà. Bà ngoại đến, đang kể tình hình cho bà , cũng vội vàng thuật những gì thấy ở bệnh viện.

Bà ngoại , Giang lão thái, cùng chồng trải qua bao nhiêu chuyện, khi hiểu rõ sự tình liền tuyên bố ngay: "Thừa lúc nó về, lát nữa chúng tìm đến bệnh viện, phá bỏ cái t.h.a.i trong bụng nó ."

Vị thế của con gái và cháu ngoại bà đang lung lay. Phạm Mưu Nghĩa nhờ tài nguyên nhà bà mà lên, bây giờ ruồng bỏ vợ con là .

Đứa con hoang đó nhất định c.h.ế.t!

Đường Bình gật đầu, nước mắt chực trào: "Con cũng nghĩ như ."

Với vị thế hiện tại của Phạm Mưu Nghĩa, bà xử lý đứa con hoang đó thì ông cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay. Chuyện phạm tội trùng hôn, một khi khui nhất định sẽ mất hết địa vị!

"Để bà về nhà gọi đến, gọi cả mấy gia đình chị em của con nữa," Giang lão thái xong liền tất tả ngay, bà còn chẳng buồn an ủi con gái, lúc lúc để an ủi.

Khi gia đình Đường Bình dẫn kéo đến bệnh viện thì là bảy giờ tối.

Dư Đa Mỹ hôm nay khi tan đặc biệt đến thăm Dư Hồng, định bụng sẽ Triệu Nhã Lệ thêm chút nữa, để gặp dượng còn cái mà mách lẻo.

Hai cô cháu đang trò chuyện trong phòng bệnh, bàn bày canh xương và mấy món thịt thịnh soạn.

Dư Hồng sắc mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn. Thời gian qua cô vẫn uống t.h.u.ố.c do bác sĩ Thẩm kê, cảm thấy cơ thể . Nếu bác sĩ dặn tĩnh dưỡng giường thì cô xuống đất dạo .

Lúc Dư Đa Mỹ đang những lời bùi tai: "Cô ơi, chờ em bé trong bụng cô chào đời, dượng nhất định sẽ ly hôn để đăng ký kết hôn với cô. Lúc đó cô sẽ là bà Phạm, gia đình ba hạnh phúc. Đợi em trai sinh , dượng sẽ đưa em đến ngôi trường nhất."

Nói xong, cô liền rộ lên, vẻ mừng cho cô .

Dư Hồng giả vờ trách móc, vỗ nhẹ tay cô : "Dượng con sẽ ly hôn , phận của ông con cũng đấy, tổ chức sẽ cho phép ông ly hôn."

Nói đoạn, cô thở dài, xoa xoa bụng : "Cô chỉ hy vọng đứa trẻ sinh ông đối xử , cho nó giáo d.ụ.c và vật chất nhất là đủ ."

"Chắc chắn là sẽ cho mà, con thấy dượng thích đứa em . Hai đứa con trai hiện tại của dượng đều gì cả, chắc chắn ông sẽ dồn lực bồi dưỡng em trai thôi. Cô cứ việc hưởng phúc ," Dư Đa Mỹ nịnh nọt.

dứt lời, cửa phòng bệnh Phạm Hiền từ bên ngoài đá 'rầm' một cái. Cánh cửa đập mạnh tường phát tiếng động cực lớn, khiến Dư Hồng giật thót , tim đập thình thịch.

theo bản năng cửa.

Chỉ thấy ngoài cửa cả chục , trong đó mấy ăn mặc thanh lịch, trông giống thường.

Dẫn đầu là một phụ nữ trung niên mặc áo khoác len mỏng màu xám. Người dáng , da trắng, trông khí chất. Bên cạnh bà là một đàn ông nét khá giống bà, chính đá cửa.

Thấy cửa phòng vây kín như , Dư Hồng thắt lòng, vội vàng đưa tay hộ lấy bụng, vẻ mặt cảnh giác: "Các là ai, xông đây định gì?"

Những trông rõ ràng là đến đây với ý đồ . Cô nghĩ đến mối quan hệ giữa và Phạm Mưu Nghĩa, tim đập loạn nhịp, chắc như cô nghĩ nhỉ.

Mưu Nghĩa lợi hại như thế, chắc chắn sắp xếp chuyện thỏa , những chắc chắn vì ông mà tìm đến đây...

Dư Đa Mỹ ngay lập tức dậy chắn mặt cô : "Bất luận các là ai, mời các ngoài cho. Cô đang mang thai, chuyện gì sẽ hành lang chuyện với các ."

Đứa trẻ trong bụng cô nàng tuyệt đối chuyện gì, tiền đồ của cô đều trông cậy cả nó.

Phạm Hiền bước tới gạt phăng Dư Đa Mỹ , sải bước đến mặt Dư Hồng, vung tay tát một cái thật mạnh.

Tiếng tát giòn giã vang lên, Dư Hồng đ.á.n.h ngã nhào giường bệnh, một bên mặt sưng vù, khóe miệng chảy m.á.u tươi.

Hơn chục bên ngoài đều ùa , để hai đàn ông canh gác bên ngoài, đóng sầm cửa .

"Con khốn, mày thật sự tưởng m.a.n.g t.h.a.i con của bố tao là thể gà rừng biến phượng hoàng ? Tưởng vác cái bụng bầu là tự coi là Quan Thế Âm Tống T.ử hạ phàm chắc?" Phạm Hiền chỉ tay mặt Dư Hồng đang choáng váng mà mắng.

Dư Đa Mỹ thấy cô đẩy ngã liền lao lên đẩy mạnh Phạm Hiền một cái, Phạm Hiền cũng chẳng , tát thẳng mặt cô một cái.

Phạm Hiền khinh bỉ nhổ nước bọt về phía Dư Đa Mỹ: "Một lũ khốn kiếp, tưởng nhà tao là lũ ngu mà qua mặt chắc. Hôm nay tao sẽ cho chúng mày thế nào là lễ độ!"

Anh từng gặp Dư Đa Mỹ trong văn phòng của bố, là thư ký mới. Lúc đó còn thấy cô gái cũng , chẳng ngờ lưng là hạng kinh tởm như .

Dư Đa Mỹ tát đến mức xoay tại chỗ hai vòng.

"Cái thứ lăng loàn dám động đến đầu , cô cũng xem cái đó ." Đường Bình bước tới, túm tóc Dư Hồng tát cho mấy cái nảy lửa.

Phạm Hiền trong lòng bực bội, túm lấy Dư Đa Mỹ cũng bắt đầu "thượng cẳng chân hạ cẳng tay".

Trong phòng bệnh vang lên âm thanh chát chúa như tấu nhạc, hai cô cháu nhà mới một câu đ.á.n.h cho tối tăm mặt mũi.

Bà cụ Giang đợi cháu trai và con gái đ.á.n.h cho hả giận mới bảo con trai lớn và con dâu cả lên can hai . Nhà họ Đường vốn là gia đình trí thức, con cái nuôi dạy học thức và tố chất.

Những cùng lời nào quá khó , cũng nỡ tay với phụ nữ mang thai, họ chỉ bên cạnh trợ thế, theo sự chỉ đạo của bà cụ Giang.

Anh cả Đường và vợ tiến lên kéo .

Khóe miệng Dư Hồng và Dư Đa Mỹ rướm m.á.u, hai má sưng húp, tóc tai rũ rượi, ánh mắt đờ đẫn, ý thức bắt đầu còn tỉnh táo.

"Tránh hết cho !"

Bà cụ Giang nhấc chiếc ghế đẩu bên cạnh lên, giơ cao đập mạnh cái bụng lùm lùm của Dư Hồng...

Mọi xung quanh thấy bà cụ Giang giơ cao chiếc ghế thì đều khiếp sợ trợn tròn mắt, nhát gan còn lấy tay che mắt .

Một tiếng động trầm đục vang lên, tiếng thét t.h.ả.m thiết bao trùm khắp phòng bệnh.

Bà cụ Giang nghiến răng cầm ghế đập thêm mấy nhát nữa mới lảo đảo lùi vài bước. Chiếc ghế rơi xuống đất "choảng" một tiếng, lúc bà run rẩy, vững.

Tuy bà vốn là cay nghiệt nhưng bao giờ tự tay chuyện tàn nhẫn thế . vì con gái và cháu ngoại, bà buộc tay sát hại một t.h.a.i nhi sắp chào đời.

Đường Bình và Phạm Hiền, hai thế hệ ai đấu con rể Phạm Mưu Nghĩa, cho nên đứa trẻ tuyệt đối phép sinh !

Dư Hồng giường bệnh trợn trừng mắt, khuôn mặt vặn vẹo trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy dài. Sau hai tiếng kêu t.h.ả.m thì cô im bặt, cơn đau tột cùng khiến cô nghẹn giọng.

"Cô ơi, cô ơi!" Dư Đa Mỹ sực tỉnh cơn kinh hãi, lao về phía Dư Hồng.

Máu tươi chảy xuống ga giường, sắc đỏ ch.ói mắt khiến khỏi rùng .

Bà cụ Giang cuối cùng cũng trụ vững nữa, ngả xuống đất, con trai cả nhanh tay đỡ lấy bà.

"Mau gọi bác sĩ tới..." Bà cụ Giang cố gắng thốt lời cuối cùng trợn mắt, ngất lịm .

Phòng bệnh rơi cảnh hỗn loạn. Ba phút , Dư Hồng đưa phòng phẫu thuật, bà cụ Giang cũng bác sĩ chuyển sang phòng bệnh khác, gắn thiết bắt đầu cấp cứu.

Dư Đa Mỹ bên ngoài phòng phẫu thuật, đờ đẫn ánh đèn đỏ đang bật sáng, đầu óc trống rỗng.

Phạm Hiền dìu Đường Bình cùng mấy bên cạnh, lo lắng bồn chồn cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng c.h.ặ.t. Nhà họ Đường chia hai tốp, một vài túc trực bên bà cụ Giang, còn đều tập trung ở đây.

Họ nhất định đợi tin đứa bé mất.

Lúc , cửa phòng phẫu thuật mở , một bác sĩ dính đầy m.á.u vội vã bước ngoài. Dư Đa Mỹ vội vàng đón lấy, môi run rẩy hỏi: "Đứa... đứa bé , nó còn sống ?"

Bác sĩ giọng nặng nề: "Thai nhi chịu đòn đ.á.n.h quá mạnh, xương cốt gãy nhiều chỗ, phần hộp sọ thương tổn nghiêm trọng. Trong vòng hai phút khi đưa phòng phẫu thuật thì tim t.h.a.i ngừng đập, chúng buộc thủ thuật lấy t.h.a.i ."

" hiện tại sản phụ đang băng huyết, khả năng sẽ cứu . Người nhà cần ký giấy thông báo tình trạng nguy kịch, đồng thời nhanh ch.óng gọi trực hệ của sản phụ tới đây."

Nghe bác sĩ xong, Đường Bình thở phào nhẹ nhõm, mất , mất ...

Y tá đưa qua mấy tờ giấy, tay Dư Đa Mỹ run lẩy bẩy, sắc mặt cô còn trắng hơn cả giấy, trong mắt tràn đầy nỗi sợ hãi.

Bất chợt, cô trừng mắt đám Đường Bình cách đó xa, chỉ tay quát: "Là họ, chính họ xông phòng bệnh đ.á.n.h cô ! Cô thành thế đều là do một tay họ gây , báo công an bắt hết bọn họ !"

Giọng Dư Đa Mỹ the thét đầy thê lương, trong mắt phẫn nộ che giấu sự sợ hãi đối với quyền thế và bạo lực. Lúc , cô thậm chí dám nhắc đến tên Phạm Mưu Nghĩa vì sợ sẽ chọc giận đối phương.

Bác sĩ liếc nhóm Đường Bình, nghiêm giọng : "Phía bệnh viện báo công an , giờ cô cần ký tên giấy thông báo tình trạng nguy kịch ."

Xảy chuyện lớn thế , bệnh viện thể ngó lơ. Tình hình cụ thể bác sĩ cũng rõ lắm, chỉ là vội vàng gọi tới, lúc phẫu thuật y tá gì đó về chuyện lăng loàn.

Bác sĩ dứt lời thì thấy ba đồng chí công an tới.

Sau khi xuất trình thẻ ngành, công an bắt đầu hỏi: "Chúng nhận tin báo cố ý g.i.ế.c ."

Dư Đa Mỹ nhanh ch.óng ký tên giấy thông báo tình trạng nguy kịch, bác sĩ giật lấy tờ giấy vội vã trở phòng phẫu thuật.

Dư Đa Mỹ chỉ tay về phía Đường Bình: "Đồng chí công an, chính bọn họ đ.á.n.h c.h.ế.t đứa bé trong bụng cô !"

trợn mắt quát tháo, giờ đây công an chỗ dựa, sự nhút nhát trong mắt cô biến thành phẫn nộ.

Mấy đồng chí công an sang hỏi y tá về diễn biến vụ việc. Thật y tá cũng rõ lắm, nhà họ Đường hành động quá nhanh, từ lúc đến bệnh viện cho đến khi tay với Dư Hồng đầy mười phút.

"Sản phụ vốn ở phòng bệnh đơn, hôm nay một nhóm xông , lâu thì thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Khi nhân viên y tế chúng chạy đến thì bụng sản phụ ghế đập trúng, m.á.u chảy nhiều. Những đang đây chính là của kẻ hành hung."

Y tá tóm tắt ngắn gọn những gì .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Công an tiến gần Đường Bình, giọng nghiêm khắc: "Các hành hung sản phụ là vi phạm pháp luật, mời theo chúng một chuyến."

Đường Bình kéo vạt áo khoác, thản nhiên đáp: "Đồng chí công an, tay chúng mà là . Bà dùng ghế đập, khi đập xong vì quá sốc nên ngất , hiện giờ đang giường bệnh kìa."

Mẹ bà năm nay ngoài bảy mươi tuổi, dù Cục trưởng đến cũng chẳng bắt bớ gì .

Các đồng chí công an khựng , Đường Bình một cái thật sâu, đó sự dẫn đường của y tá về phía phòng bệnh của bà cụ Giang.

Mười phút , bộ nhà họ Đường đều đưa về Cục công an để điều tra. Bà cụ Giang vẫn đang giường bệnh tỉnh, một đồng chí công an ở canh giữ.

Trước khi rời , Đường Bình còn cố ý ném cho Dư Đa Mỹ một cái đầy khiêu khích và mỉa mai. Người nhà bà đến Cục công an chỉ cần lấy lời khai là xong chuyện, bố bà thu xếp thỏa việc .

Chồng lăng loàn bên ngoài con riêng, công an sẽ thông cảm cho bà thôi. Phạm Mưu Nghĩa vì tiền đồ của cũng chẳng dám lớn chuyện , đợi đến khi bà tỉnh thì việc giải quyết êm xuôi.

Dư Đa Mỹ nghiến răng, tim đập thình thịch, linh cảm chẳng lành ngày càng đè nặng. Cô ánh đèn phòng phẫu thuật chạy khỏi bệnh viện.

về Trung Nam báo chuyện cho dượng mới !

Khi Dư Đa Mỹ dẫn Phạm Mưu Nghĩa , bác sĩ từ phòng phẫu thuật bước nữa, với hai : "Tình hình sản phụ vô cùng nguy kịch, mời nhà ký những giấy tờ ."

Số giấy tờ còn nhiều hơn lúc nãy. Nhìn những dòng chữ nhỏ chi chít giấy, Dư Đa Mỹ cảm thấy bủn rủn cả chân tay.

Liệu cô cô thể vượt qua kiếp nạn ?

...

Đêm khuya.

Thẩm Thù Linh tiếng chuông điện thoại ở phòng khách cho thức giấc. Cô định dậy thì đàn ông bên cạnh giữ . Thù Linh giật , khi ngủ vẫn về, chẳng về từ lúc nào nữa.

"Để cho, em ngủ tiếp ." Cố Cẩn Mặc dậy, khoác tạm chiếc áo ngoài.

Chẳng mấy chốc, từ phòng khách truyền giọng của : "Thù Linh, tìm em ."

Thẩm Thù Linh dậy đến bên điện thoại, nhận lấy ống từ tay Cố Cẩn Mặc.

Đầu dây bên khẽ : "Là dì Vệ gọi từ Bệnh viện 1."

Chắc hẳn là bệnh nhân nào đó gặp ca khó .

"Dì Vệ, dì tìm cháu việc gì ạ?" Thẩm Thù Linh hỏi.

Vệ Minh Tâm nhanh: "Thù Linh, cháu thể đến bệnh viện một chuyến ngay bây giờ ? Bên khoa sản một sản phụ băng huyết, các bác sĩ ở đây đều bó tay ."

Đêm nay bà trực ban, tin bên khoa sản ca phẫu thuật khẩn cấp nên lập tức chạy qua.

Thẩm Thù Linh hề do dự: "Cháu đến ngay đây ạ."

Cúp điện thoại, cô lập tức về phòng quần áo. Cố Cẩn Mặc vội vàng theo : "Để lái xe đưa em ."

Anh cũng mới về xuống, nhân tiện đưa Thù Linh đến bệnh viện qua đơn vị xem tình hình thẩm vấn bên đó thế nào.

Chỉ cần ở Kinh thành và sắp xếp thời gian, dù chỉ ở nhà một tiếng, Cố Cẩn Mặc cũng sẽ về bên cạnh Thẩm Thù Linh và các con.

Tối nay mục đích chính của là về với vợ.

Thẩm Thù Linh phòng mặc thêm áo, để một mẩu giấy bàn cùng Cố Cẩn Mặc ngoài. Suốt lúc đó, hai chú ch.ó nhỏ trắng muốt chỉ mở mắt động tĩnh trong phòng một cái nhắm mắt ngủ tiếp.

Vừa tới sân, Đại Hắc vẫy đuôi quấn quýt tới, Thẩm Thù Linh tiện tay xoa đầu nó xem như chào hỏi.

Hai phút , chiếc xe quân sự màu xanh lá mạ lao khỏi ngõ nhỏ, hướng về phía bệnh viện.

Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc bước bệnh viện, Vệ Minh Tâm vốn vẫn luôn chú ý cửa lập tức đón lấy.

"Thù Linh, tình trạng sản phụ hiện tại nguy kịch, dì đưa cháu đến phòng phẫu thuật xem ." Vệ Minh Tâm gật đầu chào Cố Cẩn Mặc.

Trên đường , Vệ Minh Tâm tóm tắt tình hình cho Thẩm Thù Linh: "Sản phụ còn một tháng nữa là sinh, sáu bảy giờ tối nay dùng ghế đập bụng. Đứa bé mất ngay tại chỗ, giờ tính mạng cũng đang ngàn cân treo sợi tóc. Sản phụ đó vẫn luôn viện ở đây, đợt cũng từng tìm cháu lấy t.h.u.ố.c."

Thẩm Thù Linh nhướng mày, thử hỏi: "Là Dư Hồng ạ?"

Từ những thông tin mà dì Vệ tiết lộ, cô cảm thấy giống.

"Chính là cô !" Vệ Minh Tâm gật đầu.

Cố Cẩn Mặc Vệ Minh Tâm, đối phương là nhân tình của Phạm Mưu Nghĩa, kẻ nào rảnh rỗi đập bụng cô chứ?

Tim khẽ thắt . Trước đó lãnh đạo bảo tiết lộ chuyện cho Triệu Nhã Lệ, lẽ phía tay từ chỗ Dư Hồng?

Nghĩ đến đây, hỏi thêm một câu: "Vị lãnh đạo họ Phạm đến ạ?"

Vệ Minh Tâm chậm , hạ thấp giọng: "Đến , giờ cũng đang trực ở cửa phòng phẫu thuật đấy."

Chuyện đến nước , bà cũng giấu giếm mà kể bộ ngọn ngành sự việc. Lúc nãy khi chờ ở trạm y tá, bà xâu chuỗi chuyện với .

là cái ngữ lăng loàn chính thất tìm đến tận cửa mà.

Ánh mắt Cố Cẩn Mặc thoáng hiện tia sáng, dừng bước với Thẩm Thù Linh: "Thù Linh, giờ tiện lên đó, về đơn vị xử lý chút việc . Lát nữa sẽ cử lái xe qua đón em."

Chuyện thể lấy cái cớ, về đơn vị báo cáo tin tức cho lãnh đạo ngay.

Thẩm Thù Linh hiểu ý: "Vậy , lái xe chú ý an nhé."

Hai chia hành động, Vệ Minh Tâm cũng hiểu chuyện hỏi han gì thêm, bà nhanh ch.óng đưa Thẩm Thù Linh đến cửa phòng phẫu thuật.

Thẩm Thù Linh liếc mắt thấy Phạm Mưu Nghĩa đang ở hành lang, bên cạnh là Dư Đa Mỹ với gương mặt sưng vù tím tái. Cô thầm cảm thán trong lòng, đúng là vợ của lãnh đạo khác.

Không tay thì thôi, tay là khiến kinh hồn bạt vía.

Vẻ mặt Phạm Mưu Nghĩa lúc đầy đau đớn và ngưng trọng, giữa hàng lông mày ngoài vẻ nặng nề còn lộ rõ sự mệt mỏi. Thời gian qua ông vô cùng bận rộn, nhận tin Dư Hồng gặp chuyện là lập tức chạy tới ngay.

Ông nắm sơ bộ sự việc, vợ bên ông còn sang thăm, trong lòng thì ngừng tính toán những bước tiếp theo.

Dư Đa Mỹ cầu xin ông đòi công bằng cho Dư Hồng. Chuyện , trong lòng ông phẫn nộ, nhưng cũng chỉ dừng ở đó mà thôi. Ông thể vì một đứa trẻ mất mà đ.á.n.h đổi con đường quan lộ của , càng thể chọn Dư Hồng lúc . Ông buộc giữ bằng cuộc hôn nhân , đồng thời dìm chuyện xuống.

Nếu Dư Hồng cuối cùng qua khỏi, lẽ đối với ông ... trái còn hơn.

Cô y tá gần đó thấy Vệ Minh Tâm dẫn Thẩm Thù Linh tới thì vội vàng chạy đón, cô y tá nhỏ vốn quen mặt Thẩm Thù Linh .

"Bác sĩ Thẩm, bác sĩ Quách dặn hễ thấy chị đến là đưa ngay phòng phẫu thuật," cô y tá nhỏ vội vàng .

Thẩm Thù Linh cũng lề mề, lập tức theo cô y tá trong, để mắt tới Phạm Mưu Nghĩa và Dư Đa Mỹ.

Phạm Mưu Nghĩa chằm chằm bóng lưng của Thẩm Thù Linh, gã cứ cảm thấy vị bác sĩ đến trông quen mắt, hình như gặp ở .

"Tốt quá , là bác sĩ Thẩm của viện nghiên cứu đến!" Giọng điệu của Dư Đa Mỹ lộ rõ vẻ hy vọng và vui mừng.

Bác sĩ Thẩm lợi hại như , ở đây thì chắc chắn cô sẽ cứu sống.

Phạm Mưu Nghĩa Dư Đa Mỹ , lập tức nhớ Thẩm Thù Linh chính là xảy tranh chấp với Triệu Nhã Lệ trong thang máy, đồng thời cũng là bác sĩ chữa chân cho Tống Quân.

Gã cau mày, hỏi Dư Đa Mỹ đang bên cạnh: "Cháu quen vị bác sĩ Thẩm ?"

Dư Đa Mỹ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, bác sĩ Thẩm giỏi lắm. Dạo gần đây cô cháu cũng nhờ bác sĩ Thẩm khám cho nên mới thấy trong dễ chịu hơn nhiều..."

Nói xong, cô chợt cảm thấy nhói lòng, đau xót cho đứa trẻ trong bụng cô thể chào đời, và cũng đau cho tương lai xán lạn của bản giờ đây phủ một lớp sương mù xám xịt.

Lần dù cô vượt qua thì sức khỏe chắc chắn cũng khó mà sinh con nữa. Nếu còn đứa trẻ ràng buộc, liệu dượng còn đối với cô như , còn nâng đỡ nữa ?

Ánh mắt Phạm Mưu Nghĩa thoáng qua vẻ âm hiểm, gã vờ như vô tình hỏi: "Mối quan hệ giữa cô cháu và bác sĩ Thẩm ?"

Dư Đa Mỹ đảo mắt một vòng mới : "Cô cháu và bác sĩ Thẩm quan hệ khá ạ. Sau nếu sức khỏe của lãnh đạo vấn đề gì, thể nhờ cô giúp ngài liên lạc với bác sĩ Thẩm."

nghĩ rằng dù cô mất con, nhưng nếu quen vị bác sĩ Thẩm thì thể cứu vãn chút tình hình.

Sự lạnh lẽo hiện rõ trong mắt Phạm Mưu Nghĩa, gã liếc cửa phòng phẫu thuật một cái bỏ . Gã quả thật chút tình cảm với Dư Hồng, nhưng tình hình hiện tại là khả năng cô dính dáng đến phía Tống Quân.

Dư Hồng gã dán cái mác là của Tống Quân, từ đầu đến cuối chuyện đều là một màn dàn dựng...

Sắc mặt Phạm Mưu Nghĩa xanh mét, gã sải bước nhanh hơn, thẳng về phía trạm y tá.

Dư Đa Mỹ thấy lãnh đạo rời thì giật kinh hãi. Cô thấy vẻ mặt tức giận của gã, định bụng đuổi theo nhưng chút dám.

sai điều gì ...

Phạm Mưu Nghĩa đến trạm y tá hỏi phòng bệnh của bà cụ Giang, khi vẫn tỉnh, gã thẳng đến Cục công an. Nếu Dư Hồng là của Tống Quân, thì chắc chắn bên đó sẽ lấy chuyện ngòi nổ.

nhanh ch.óng đón con trai và vợ khỏi Cục công an, nếu chậm một bước, Tống Quân sẽ tay.

Phạm Mưu Nghĩa vội vã đến Cục công an, tại đây gã gặp nhạc phụ của . Mục đích của cả hai đều giống , đó là đưa nhà ngay lập tức.

"Thật xin hai vị, khi chúng lấy xong lời khai và nắm rõ tình hình, sẽ thả theo đúng quy trình," Cục trưởng chắn mặt hai , mỉm .

Đùa cái gì , khó khăn lắm mới tìm kẽ hở , thể dễ dàng bỏ qua như thế. Vả lúc nãy bên quân đội cũng gọi điện tới, dặn dò kỹ lưỡng lắm ...

Kế hoạch của Tống lão gia t.ử hề tiết lộ cho bất kỳ ai. Ông là đ.á.n.h cờ, khi sự việc tiến triển lớn, ông sẽ tin tưởng bất kỳ ai.

Phạm Mưu Nghĩa thấy dù đưa danh tính mà vẫn thể đưa , trong lòng bắt đầu hoảng hốt. Nhạc phụ bên cạnh gã sắc mặt cũng khó coi.

Người trong đó thì thẩm vấn thế nào, thẩm vấn cái gì, chẳng đều do quyết định .

Sau khi hiểu điều , Phạm Mưu Nghĩa cũng dây dưa thêm, gã rời khỏi Cục công an, gã về Trung Nam xem .

Nhạc phụ bóng lưng con rể vội vàng rời , trong lòng thoáng qua vẻ lo âu và khó hiểu, cuối cùng cũng rời .

Ở một diễn biến khác, trong phòng phẫu thuật, Thẩm Thù Linh phối hợp cùng các bác sĩ kéo Dư Hồng từ cửa t.ử trở về. Nhờ cô mà Dư Hồng nhanh ch.óng cầm m.á.u, kỹ thuật châm cứu cũng như thao tác d.a.o mổ và kẹp của cô cực kỳ chuẩn xác, khiến các bác sĩ bên cạnh chẳng khác nào phụ việc.

Ba tiếng , Dư Hồng đẩy khỏi phòng phẫu thuật. T.ử cung của bà rách và cắt bỏ hơn một nửa, trong ổ bụng đầy m.á.u, nội tạng cũng tổn thương ở các mức độ khác . Nửa đời còn đừng đến chuyện mang thai, ngay cả sức khỏe cũng sẽ giảm sút nhiều.

Đứng chờ ngoài cửa phòng phẫu thuật chỉ Dư Đa Mỹ mà còn hai con trai của Dư Hồng. Nhìn thấy mặt mày tái nhợt đẩy , mặt hai cũng lộ chút nỡ.

Sau khi kết hôn, cả hai đều dọn ở riêng với . Không họ hiếu thảo, mà thực sự là thể hiếu thảo nổi. Năm xưa cha họ c.h.ế.t sớm cũng liên quan trực tiếp đến .

Dư Hồng vốn nhan sắc, chồng cũng vì vẻ ngoài của bà mà hết lòng yêu chiều. Chồng bà là một cán bộ nhỏ trong nhà máy, kinh tế gia đình hề thiếu thốn. Sau khi sinh hai con trai, Dư Hồng nắm giữ tay hòm chìa khóa, cuộc sống ngày càng sung túc.

Đến khi hai đứa trẻ lớn hơn một chút, Dư Hồng nhiều thời gian rảnh rỗi hơn. Khi nhàn rỗi, bà bắt đầu tìm việc để , đó là chưng diện cho bản . Vốn nhan sắc, khi trang điểm ăn mặc càng thêm phần cuốn hút.

Một ngày nọ, khi bà đến nhà máy đưa cơm cho chồng thì tình cờ gặp vị lãnh đạo lớn của xưởng. Gã lãnh đạo đó m.á.u dê, thấy Dư Hồng lập tức mê mẩn.

Lãnh đạo lớn quyền thế, khi điều tra địa chỉ nhà Dư Hồng, gã xách theo những món quà cao cấp, cố tình chọn lúc chồng bà nhà để tới chơi. Nhìn đống đồ trong tay lãnh đạo, mắt Dư Hồng sáng rực lên, lập tức cơm rượu thịnh soạn để tiếp đãi.

Tối đến khi chồng về, bà hề hé răng nửa lời về chuyện . Sau đó, vị lãnh đạo tới thêm vài nữa, nào cũng mang theo đồ , thậm chí cả quần áo phụ nữ cũng tặng.

Chẳng bao lâu , Dư Hồng lao vòng tay của vị lãnh đạo . Thời gian đó, sáng tiễn chồng con , học, đến trưa hoặc chiều thì để cửa chờ lãnh đạo tới. Gã lãnh đạo đó cũng là tay lão luyện, nào cũng lén lút né tránh , tìm đủ cách để phát hiện.

Mỗi tới, lãnh đạo còn mang đồ ăn thức uống dùng hết ở nhà đến cho bà , thậm chí cả quần áo cũ của vợ con gã cũng mang tới. Mỗi thỏa mãn xong, khi gã còn để tiền cho bà .

Khoảng thời gian đó Dư Hồng sống đỗi vui vẻ, ngày nào cũng hớn hở mặt. đời bức tường nào lọt gió, dù lãnh đạo cẩn thận đến thì đêm lắm cũng ngày gặp ma.

Chẳng bao lâu, trong xưởng và hàng xóm bắt đầu râm ran những lời đồn thổi. Chồng Dư Hồng cũng thấy, nhưng ông vẫn giả vờ như . Dư Hồng và gã lãnh đạo cũng chuyển địa điểm từ nhà riêng sang nhà khách.

Một ngày nọ, chồng Dư Hồng cố ý xin nghỉ phép giữa chừng để về nhà, đúng lúc bắt gặp Dư Hồng đang ăn mặc lộng lẫy chuẩn ngoài. Ông xuất đầu lộ diện mà lẳng lặng bám theo.

Hôm đó, chồng Dư Hồng bắt quả tang vợ và vị lãnh đạo ngay giường. Dư Hồng trùm chăn kín mít, sợ đến mức suýt ngất , còn chồng bà thì lập tức lao đ.á.n.h với gã lãnh đạo.

Gã lãnh đạo trông béo như một con lợn ủn ỉn, đ.á.n.h tới mức kêu la t.h.ả.m thiết. Khi dồn đường cùng, gã cũng bắt đầu mở miệng c.h.ử.i bới những lời lẽ bẩn thỉu.

Chồng Dư Hồng tức đỏ cả mắt, vớ lấy chiếc gạt tàn t.h.u.ố.c bên cạnh đập mạnh, trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t gã lãnh đạo. Hiện trường bắt gian biến thành hiện trường vụ án mạng, những hiếu kỳ ngoài hành lang đều sợ hãi lùi .

Đến khi công an vội vã chạy tới nơi thì chồng Dư Hồng lao xuống bếp nhà khách lấy một con d.a.o phay. Trước sự chứng kiến của đám đông và công an, ông tự kết liễu đời . Máu b.ắ.n tung tóe, cô nhân viên phục vụ gần nhất m.á.u b.ắ.n đầy mặt, sợ hãi tới mức ngất xỉu.

Vụ việc năm đó gây chấn động lớn. Nhà chồng căm ghét Dư Hồng thấu xương, bà cũng vì chuyện tù ba năm. Thời điểm đó đến đợt trấn áp tội phạm nghiêm trọng nên bà mới giữ mạng sống.

Hai đứa trẻ ông bà nội đón về nuôi dưỡng. Ba năm khi tù, bà cũng thăm con. Mãi đến vài năm gần đây, khi tuổi, bà mới dần dần nối liên lạc với hai con.

Hai con trai dù ưa gì , nhưng thấy bà thui thủi một cũng thấy tội nghiệp. Miễn là đừng bắt họ nuôi dưỡng đưa tiền bạc, chỉ cần duy trì mối quan hệ ngoài mặt nhất .

Bây giờ thấy giường bệnh thê t.h.ả.m như , trong lòng họ vẫn chút mủi lòng.

"Mẹ rốt cuộc ? Là ai hại bà thành thế ?" Người con cả nhịn liền hỏi Dư Đa Mỹ.

Trước khi đến đây, cô vẫn cho nguyên nhân sự việc.

Ánh mắt Dư Đa Mỹ né tránh: "Cô thành thế , các đừng hỏi nữa, mau theo xem tình hình của cô thế nào ."

gọi hai đến cũng là để chăm sóc cho cô , chứ cô thời gian và tâm trí để túc trực ở đây.

Anh em họ Dư Đa Mỹ thì thấy cũng đúng, vội vàng theo đưa về phòng bệnh. Dư Đa Mỹ xuống cầu thang, lúc trời tờ mờ sáng, cô về văn phòng xem dượng .

Lúc nãy dượng bỏ lời nào khiến trong lòng cô luôn cảm thấy bồn chồn yên.

Dư Đa Mỹ khỏi, Thẩm Thù Linh cũng cầm túi kim châm bước khỏi phòng phẫu thuật. Cô tìm đến Vệ Minh Tâm vẫn luôn túc trực ở trạm y tá, chào hỏi một tiếng chuẩn rời .

Người mà Cố Cẩn Mặc cử đến đón cô chắc hẳn tới từ sớm .

Vệ Minh Tâm liền đề nghị: "Thù Linh, vất vả cho cháu quá, giờ trời cũng sắp sáng , để dì mời cháu ăn sáng nhé. Chúng cũng lâu ăn với ."

Thù Linh là một đứa trẻ năng lực, bà tuy bận rộn nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp mặt cô.

Thẩm Thù Linh cũng từ chối, hai chuẩn cửa hàng ăn uống quốc doanh cách bệnh viện xa để ăn sáng. Cố Cẩn Mặc cử chiến sĩ cần vụ Lý Phi đến đón, còn đặc biệt dặn thường phục để tránh Phạm Mưu Nghĩa nhận .

Lý Phi đợi ở lầu, thấy chị dâu xuống liền lập tức đón lấy: "Chị dâu, Đoàn trưởng Cố bảo đến đón chị về ạ."

Lần quân đội tổ chức hoạt động, gặp chị dâu một .

Thẩm Thù Linh cũng nhận Lý Phi, chào một tiếng rủ cùng ăn sáng.

Lý Phi chị dâu và vị nữ bác sĩ bên cạnh, gãi gãi đầu hì hì: " ạ, chị dâu và bác sĩ cứ ."

Anh là đàn ông con trai, thể theo ăn chực .

Thẩm Thù Linh miễn cưỡng: "Được , đợi ở đây một lát, sẽ mua đồ ăn sáng về cho."

Bản cô cũng dự định trò chuyện với dì Vệ, Tiểu Lý ở đó thì nhiều chuyện cũng tiện .

Trong cửa hàng ăn uống quốc doanh, Thẩm Thù Linh và Vệ Minh Tâm tìm một chỗ trong góc xuống. Bây giờ là sáu giờ rưỡi sáng, đúng lúc nên cửa đông mua bánh bao, quẩy, ngược trong bàn thì vắng vẻ.

Giờ ai cũng vội vàng nên cơ bản ai ăn.

"Thù Linh, dì nhiều lặn lội tìm cháu để khám bệnh đấy," Vệ Minh Tâm Thẩm Thù Linh, ánh mắt đầy vẻ vui mừng.

là bà bạn già của bà phúc, tìm một cô con dâu giỏi giang thế , thật đúng là rạng danh tổ tông.

Thẩm Thù Linh mỉm gật đầu: "Cũng nhờ dì Vệ giới thiệu cho cháu cả."

Dì Vệ việc tại Bệnh viện 1, thường xuyên giới thiệu những bệnh nhân phù hợp cho cô.

"Bây giờ cháu là nhân tài lớn , dùng mấy việc đúng là lãng phí, mong là cháu để bụng," Vệ Minh Tâm .

Hai ăn chuyện trò, ăn xong Thẩm Thù Linh mua thêm cháo và bánh bao nhỏ mang về cho Tiểu Lý.

Vệ Minh Tâm tít mắt về khoa nội trú. Dạo gần đây bà mất ngủ, Thù Linh đưa cho bà một mảnh giấy, bảo bà cầm giấy đến viện nghiên cứu mua nhang an thần.

Phải rằng nhang an thần bây giờ là mặt hàng cực kỳ khan hiếm, phần lớn đều ưu tiên cung cấp cho các lãnh đạo, phần nhỏ còn thì chuyển hết cho quân khu. Có ít quân nhân mất ngủ do thần kinh căng thẳng khi nhiệm vụ, vì nhang đó dùng cho họ là xứng đáng.

Thẩm Thù Linh đưa đồ ăn sáng cho Tiểu Lý, bảo chở thẳng đến viện nghiên cứu.

Chiếc xe quân sự dừng cổng viện, Tiểu Lý xoa xoa đầu, hì hì : "Chị dâu, chiều nay lúc chị tan sẽ tới đón. Vốn dĩ Đoàn trưởng Cố tự đón chị, nhưng dạo bận quá, chắc dứt ."

Đoàn trưởng Cố dạo đang bận rộn chuẩn cho nhiệm vụ mới.

Thẩm Thù Linh từ chối, cô gật đầu đồng ý vẫy tay bước viện nghiên cứu.

Vừa đến sân, cô thấy Lý Xương Đức đang chỉ huy chuyển đồ đạc, đều là bàn ghế và giá sách của cô.

Thấy cô tới, ông liền : "Ái chà, Thù Linh, hôm nay cháu đến sớm thế. lúc lắm, cùng bác sang bên cạnh xem văn phòng mới của cháu ."

Lý Xương Đức diện một bộ tây trang, tóc chải chuốt bóng mượt trông phong độ. Kể từ khi Thẩm Thù Linh đến viện nghiên cứu, ngày nào ông cũng bận túi bụi với các cuộc họp và kêu gọi đầu tư. Bây giờ chỉ cần là cuộc họp nào liên quan đến y học, họ đều mời viện nghiên cứu của các cô tham gia.

Địa vị hiện tại của ông còn cao hơn cả mấy năm ở ngân hàng Thủy Thị, ông cũng tiếp xúc với nhiều lãnh đạo hơn và nhận sự tin tưởng của cấp .

Ông cảm thấy nếu cứ công việc, mở rộng quy mô viện nghiên cứu thì tương lai sẽ vô cùng rộng mở. Ông cũng thích công việc ở đây, việc chăm sóc Thù Linh, thỉnh thoảng thăm hai đứa nhỏ, cuộc sống hiện tại là điều mà đây ông từng dám mơ tới.

Thẩm Thù Linh hôm nay dọn văn phòng liền mỉm : "Đi thôi bác, chúng cùng xem nào."

"Viện trưởng Hồ chờ dọn sang đó xong, cháu sẽ cần trực tiếp phòng khám mỗi ngày nữa," Lý Xương Đức .

Thẩm Thù Linh ngạc nhiên: "Vậy những lúc khám bệnh thì cháu gì ạ?"

Lý Xương Đức : "Cháu thể phòng thí nghiệm, hoặc vườn d.ư.ợ.c liệu. Thù Linh , với năng lực của cháu mà ngày nào cũng chỉ quanh quẩn ở tuyến đầu thì lãng phí quá. Viện trưởng Hồ với bác như , và bác cũng thấy lý."

Ở tuyến đầu thì mỗi chỉ chữa cho một , nhưng nếu ở trong phòng thí nghiệm, một nghiên cứu thể giải quyết vấn đề cho nhiều .

Thẩm Thù Linh Lý Xương Đức cũng thấy chí lý. Bảo cô ngày nào cũng phòng khám theo giờ giấc rập khuôn thì quả thật cô cũng thấy nhàm chán.

Mục đích của bộ Vạn Tượng Y Điển là để cô kế thừa và phát huy, việc nghiên cứu những thứ giá trị thực tiễn rõ rệt quả thực là hướng hơn.

Buổi sáng, Thẩm Thù Linh xem văn phòng mới ở tòa nhà bên cạnh. Khu mới thành cách đây lâu, gồm tổng cộng ba tòa nhà, mỗi tòa cao chín tầng. Hiện tại chỉ mới đưa tòa nhà phía sử dụng để khám bệnh và bốc t.h.u.ố.c, hai tòa còn vẫn dùng phòng thí nghiệm, giữa các tòa nhà lắp cửa nhỏ để ngăn cách.

Mảnh đất phía ba tòa nhà cũng Lý Xương Đức xin cấp phép tuần . Tương lai nơi đó cũng sẽ xây thêm nhà, nhưng cụ thể dùng gì thì vẫn quyết định, đất trong tay thì gì cũng tự tin hơn.

Phòng việc của Thẩm Thù Linh ở tầng hai, căn phòng rộng hơn phòng cũ một phần ba. Bên trong vách ngăn, đặt một chiếc giường khám bệnh, cả vòi nước sinh hoạt. Giá sách và bàn ghế việc đều chuyển từ phòng bên cạnh sang.

Cả văn phòng bài trí khá đầy đủ, cô qua cảm thấy hài lòng.

"Viện nghiên cứu của chúng đó mời hai vị bác sĩ Đông y, cộng thêm Kỳ lão nữa là ba . Viện ý định để ba họ luân phiên trực khám, ca bệnh nào khó quá mới để cháu tay." Lý Xương Đức híp mắt .

Thẩm Thù Linh gật đầu, ý kiến gì.

Tiếp đó, hai chốt lịch trực cụ thể. Thẩm Thù Linh sẽ trực ba buổi một tuần các sáng thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu. Những lúc trực, cô sẽ cùng Kỳ lão nghiên cứu biên soạn giáo trình. Lần , giáo trình Đông y tung nhận về phản hồi , nhiều sinh viên khoa Đông y thốt lên rằng giáo trình sinh động, dễ hiểu, còn vẻ khô khan của Đông y truyền thống.

Lý Xương Đức còn bàn bạc với Thẩm Thù Linh về vấn đề công thức các loại viên .

"Thù Linh, ý của cấp và Viện trưởng Hồ là cháu hãy ủy quyền công thức, những viên t.h.u.ố.c sản xuất sẽ chia hoa hồng cho cháu."

Cấp sớm để mắt tới mấy loại viên , nhưng bấy lâu nay đều ông ngăn cản. Ông cho rằng thù lao họ đưa xứng đáng, thậm chí mấy lão già còn mạnh miệng bảo chỉ cần trao cho Thù Linh một cái bằng khen là , đúng là bắt nạt quá đáng mà.

Thời gian qua, ngoài việc tham gia các cuộc họp, ông còn đối phó với đám lão già đó. Thù Linh giao công thức ông quản, nhưng hễ thù lao thích đáng là ông nhất quyết buông lời, khiến đối phương ngay cả cơ hội gặp mặt Thù Linh cũng .

Nghe Lý Xương Đức , Thẩm Thù Linh kinh ngạc: "Cháu thể nhận hoa hồng ?"

từng nghĩ đến việc giao công thức, nhưng cô cũng hiểu rằng giao sẽ chẳng nhận bao nhiêu thù lao. Cô vốn giác ngộ tư tưởng quá cao, cho , nên chuyện cứ thế gác .

Thấy cô ngạc nhiên, Lý Xương Đức bảo: "Giá trị của những công thức đó là thể đong đếm , thể lấy của cháu cho ."

Thẩm Thù Linh nhận ngay, chắc chắn là chú Lý giúp cô đấu tranh giành quyền lợi.

"Cháu cảm ơn chú Lý ạ."

Lý Xương Đức xua tay: "Quan hệ giữa chúng thì đừng lời khách sáo đó."

Nói xong, hai cùng bàn xem nên đưa công thức của loại viên nào.

"Công thức viên cầm m.á.u, viên hạ sốt và viên cứu mạng. Tạm thời cứ định ba loại chú." Thẩm Thù Linh đề nghị.

Cô cảm thấy ba loại phạm vi sử dụng rộng rãi, nhất là viên hạ sốt, khi sản xuất hàng loạt sẽ trở thành t.h.u.ố.c thiết yếu trong gia đình. Thuốc của cô tác dụng phụ, xét về hiệu quả thì còn hơn t.h.u.ố.c Tây nhiều.

Lý Xương Đức thấy cô một định ba loại thì thoáng chút xót xa, nhịn : "Viên cầm m.á.u và hạ sốt thì , nhưng đưa cả công thức viên cứu mạng , liệu quá hào phóng cháu?"

Viên cứu mạng đó tuy ông dùng qua nhưng danh, lúc nguy kịch thể cứu một mạng . Ông thấy giá trị của nó quá lớn, nên tùy tiện giao như .

 

 

Loading...