TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 533: Đi ly hôn

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe Phạm Mưu Nghĩa , mắt Triệu Nhã Lệ sáng lên, vội vàng đáp: "Cảm ơn lãnh đạo công nhận."

điều lâu như , đây là đầu tiên lãnh đạo chuyện với cô như thế, khiến hy vọng trong lòng bừng cháy, cô đoán lẽ lãnh đạo chuẩn điều trở .

Phạm Mưu Nghĩa thấu suy nghĩ của Triệu Nhã Lệ, đáy mắt đục ngầu thoáng qua vẻ mỉa mai, ông : "Năng lực của cô , ở chỗ hiện tại thì thật lãng phí nhân tài. Hôm nay cô hãy xuống cơ sở , ở đó cô sẽ phát huy ưu thế của hơn."

Nếu dựa sự nâng đỡ của ông , Triệu Nhã Lệ tư cách gì mà ở đây? Ông thể nâng cô lên thì cũng thể đẩy cô về vị trí cũ.

Đã là em gái và em rể chịu nước ngoài, thì ông cũng sẽ nâng đỡ con gái của họ nữa.

Nghe Phạm Mưu Nghĩa , Triệu Nhã Lệ trợn tròn mắt thể tin , buột miệng thốt lên: "Cậu, thể để cháu xuống cơ sở!"

Nếu xuống cơ sở thì cô sẽ vĩnh viễn còn ngày ngóc đầu lên nữa, cô ngờ vô tình đến thế.

Phạm Mưu Nghĩa Triệu Nhã Lệ gọi thẳng một tiếng "Cậu", sắc mặt vốn khó coi nay càng tệ hơn.

Ông chút mất kiên nhẫn: "Cô về thu dọn đồ đạc ."

Một giây ông cũng thấy con vô dụng .

Trong mắt Phạm Mưu Nghĩa, Triệu Nhã Lệ thật sự quá vô dụng, chỉ thuyết phục bố mà ngay cả việc nhà tìm đến tận văn phòng của ông cũng .

Lần Phạm Cửu Nha tìm đến, khiến ông thấy mất mặt bực , mà vẫn niềm nở ứng phó, mãi mới đuổi .

Triệu Nhã Lệ mặt cắt còn giọt m.á.u, cô chờ đợi bấy lâu mà chỉ nhận tin tức đối phương vứt bỏ , thể chấp nhận nổi.

Trong lòng cô dâng lên cơn giận, hạ thấp giọng : "Thưa lãnh đạo, chuyện của bố cháu thật sự cháu cố hết sức . Suy nghĩ của họ cháu cũng thể quyết định . Cháu trong lòng ngài giận, nhưng chuyện cũng do cháu thể xoay chuyển."

thấy oan ức, chính cô cũng bố nước ngoài, lời ý đủ kiểu mà họ cứ chịu, cô thế nào?

Thấy thái độ của Triệu Nhã Lệ, Phạm Mưu Nghĩa đập mạnh xuống bàn, quát lớn: "Câm miệng! Cô mấy lời đó ý gì? Đến lượt cô đến đây đạo lý với ? Việc thành là thành, tìm mấy cái lý do bao biện đó thì ích gì?"

Nói xong, ông hít một sâu, nén cơn giận xuống, lạnh lùng : "Cô là do một tay đề bạt, cũng là một tay bồi dưỡng, nhưng cô báo đáp thế nào đây?"

Triệu Nhã Lệ cảm thấy lạnh toát, nước mắt chực trào .

Lời của Phạm Mưu Nghĩa dập tắt hy vọng trong lòng cô , nhưng cam tâm xuống cơ sở. Một khi xuống đó thì cô coi như đứt duyên với vòng tròn quyền lực , sẽ ai nhớ đến cô , càng ai thèm quan tâm đến cô nữa.

Bao nhiêu nỗ lực vất vả từ đến nay đều đổ sông đổ biển hết.

Triệu Nhã Lệ năng chút lộn xộn: "Lãnh đạo, thể xuống cơ sở , nhất định sẽ nỗ lực hơn. Ngài thể để , chẳng ngài còn cần dùng đến bố ? Chỉ cần ngài để , bảo cũng cam lòng..."

Những lời chút che đậy khiến Phạm Mưu Nghĩa tức đến đỏ cả cổ.

Ông trừng mắt Triệu Nhã Lệ, tay chỉ thẳng cửa, nổi trận lôi đình: "Cô dám dùng chuyện đó để uy h.i.ế.p ? Cô tưởng là ai chứ? Ngay lập tức cút ngoài cho !"

Trong mắt ông , những lời chính là lời đe dọa. Ông đang ở vị trí cao, ngày thường xung quanh kẻ nịnh hót, nay thấy những lời tức giận cho .

Gương mặt Triệu Nhã Lệ trắng bệch, cô đuổi thẳng khỏi văn phòng. Cô thất thần về phòng việc của , kịp xuống thấy chủ nhiệm văn phòng híp mắt tới.

Chủ nhiệm Lưu Triệu Nhã Lệ đang giàn giụa nước mắt, khách sáo : "Chúc mừng đồng chí Tiểu Triệu thăng chức, lãnh đạo bảo đến giúp cô thu dọn đồ đạc."

Đây rõ ràng là trực tiếp phái đến tống khứ cô .

Trung Nam là trung tâm của quyền lực, rời khỏi nơi thì thể là thăng chức cơ chứ.

Triệu Nhã Lệ cảm thấy tim đau thắt , cô dậy thô bạo lau nước mắt, đanh mặt bắt đầu dọn dẹp đồ đạc cá nhân trong phòng việc.

Bên ngoài văn phòng mấy đang ghé đầu ngó, ánh mắt ai nấy đều lộ rõ vẻ hóng hớt.

Trước đây Triệu Nhã Lệ huênh hoang lắm, khác bằng nửa con mắt, ngoại trừ những lãnh đạo như Phạm Mưu Nghĩa, chẳng ai lọt mắt xanh của cô cả.

Bây giờ cô đuổi khỏi Trung Nam, tò mò hả hê.

Là con ông cháu cha thì , lo cho t.ử tế thì cũng quét khỏi cửa thôi. Đây là chân lãnh đạo lớn, hạng kiêu căng như Triệu Nhã Lệ, họ sớm muộn gì cũng xử lý .

Triệu Nhã Lệ nhanh ch.óng thu dọn xong đồ đạc, sự hộ tống trực tiếp của chủ nhiệm Lưu, cô nhanh ch.óng rời khỏi cổng lớn Trung Nam.

ôm đồ đạc ở cổng, lòng nguội lạnh ...

*

Nửa tháng .

Hôm nay Hà Sở Hân mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần đen, tóc buộc gọn gáy, trông cả tinh thần.

Dù vẫn hết thời gian ở cữ sảy thai, nhưng sắc mặt cô hồi phục nhiều. Khoảng thời gian trong viện nghiên cứu đều quan tâm đến cô, Thẩm Thù Linh hễ thời gian là mang cơm tới, nếu bận thì nhờ Vương Sinh mang giúp, thỉnh thoảng Cao Ngọc cũng mang canh gà đồ bổ dưỡng sang cho cô, trong viện ai lời tiếng gì về cô cả.

sự đối đãi như thấy mãn nguyện lắm .

Hà Sở Hân khi cửa còn đặc biệt soi gương. Hiện giờ da dẻ cô hồng hào, chân mày cũng còn vẻ sầu khổ như , trạng thái trông , là cô trải qua biến cố.

Bây giờ là chín giờ sáng, cô hẹn với Phương Tấn chín giờ rưỡi gặp ở cửa Cục Dân chính, giờ xuất phát là kịp lúc.

Hà Sở Hân tới văn phòng của Thẩm Thù Linh, giơ tay gõ lên cánh cửa đóng.

Thẩm Thù Linh đang bên bàn ăn bánh bao, đây là loại bánh bao nhân thịt dê cô lấy từ trong gian , vỏ mỏng nhân nhiều, cả cô và nhà đều thích ăn.

Thấy Hà Sở Hân ở cửa, cô : "Cậu dậy , bánh bao thịt dê đây, lấy hai cái mà ăn thử."

Vốn dĩ cô cũng định lát nữa sẽ mang qua cho cô mấy cái.

Hà Sở Hân cũng khách khí, bước cầm lấy một cái bánh bao c.ắ.n một miếng, nước thịt trào thơm nức mũi.

"Thù Linh, bánh bao ngon thật đấy." Mắt cô sáng lấp lánh.

Đợi ăn xong một cái bánh bao thịt dê, cô mới : "Mình hẹn Phương Tấn chín giờ rưỡi thủ tục ly hôn."

Thẩm Thù Linh cũng nhớ chuyện cô nửa tháng .

chút yên tâm, dậy : "Để cùng nhé."

"Không cần , tự , cho mượn xe đạp là . Phương Tấn là quân nhân, chắc chắn dám , vả bây giờ đang quấn quýt với Dư Đa Mỹ, chỉ nhanh ch.óng thoát khỏi thôi." Hà Sở Hân khổ .

Nửa tháng nay cô nghĩ thông suốt chuyện , trong lòng cô cũng đoán tám chín phần mười chính Dư Đa Mỹ là tố cáo gia đình .

Khi gia đình nhận cuộc gọi từ nước ngoài, cô đúng là thuận miệng kể cho Dư Đa Mỹ , chính vì thông tin mà đối phương mới nảy sinh ý đồ độc ác.

Nghĩ thông suốt chuyện, cô hối hận căm phẫn.

Thẩm Thù Linh Hà Sở Hân cũng cố chấp nữa. Phương Tấn là loại đàn ông vì tiền đồ mà bỏ vợ bỏ con, chắc chắn sẽ dây dưa dứt.

[Các bạn nhỏ ơi, dạo tác giả dị ứng một chút, hôm nay xin phép cập nhật một chương nghỉ ngơi nhé, yêu ლ(°◕‵ƹ′◕ლ)]

Khi Hà Sở Hân đạp xe đến cửa Cục Dân chính, Phương Tấn đợi cô gốc cây ở cổng. Hôm nay đặc biệt mặc một bộ thường phục.

Không bộ quân phục hỗ trợ, Phương Tấn trông bình thường hơn hẳn. Dù ngũ quan của cũng gì nổi bật, thứ duy nhất thể đem khoe khoang chỉ chiều cao và công việc.

Hà Sở Hân dựng xe xong liền đến mặt Phương Tấn. Trong mắt cô còn chút rối bời tổn thương nào như , giọng điệu vô cùng thản nhiên: "Đi thôi, trong thủ tục , đừng mất thời gian."

Nói xong, cô thẳng trong Cục Dân chính, thêm một cái cô cũng thấy xúi quẩy. Cô thèm hỏi về chuyện của Dư Đa Mỹ, bây giờ cô chẳng còn quan tâm đến những thứ đó nữa.

Sau đường ai nấy , còn can hệ gì nữa.

Phương Tấn bóng lưng Hà Sở Hân sải bước trong, vẻ mặt hiện lên sự phức tạp. Hắn cứ ngỡ khi gặp , Hà Sở Hân sẽ trông héo hon tiều tụy, sống khổ sở hơn hẳn .

Hắn từng ngờ tới trạng thái của cô như , thậm chí còn béo lên một chút, da dẻ hồng hào, dường như khôi phục như xưa.

Chẳng đứa bé mất ? Tại vui vẻ như ? Trông chẳng vẻ gì là đau lòng cả?

Trong lòng Phương Tấn bỗng dâng lên một sự tức giận quái dị. Không nên như thế , Hà Sở Hân rời xa thể sống ?

Mất chồng, mất con, nơi nương tựa, rõ ràng cô trắng tay , tại trông vẫn như ?

Chẳng lẽ chỉ một công việc là thể khiến cô thỏa mãn ? Lẽ nào công việc còn quan trọng hơn cả chồng như ?

Phương Tấn cảm thấy khó chịu, ngay cả niềm vui ban đầu cũng xua tan phần nào. Hắn nặng nề bước chân Cục Dân chính.

Nhờ đ.á.n.h tiếng từ nên thủ tục ly hôn của hai nhanh. Nhân viên công tác thậm chí thèm hỏi han khuyên nhủ theo quy trình, đầy mười phút , tờ chứng nhận ly hôn lò.

Hà Sở Hân tờ giấy trong tay mà thở phào nhẹ nhõm. Cô sang mỉm với nhân viên: "Cảm ơn đồng chí."

Cô cứ tưởng sẽ giằng co lâu lắm, ngờ tốc độ nhanh đến thế.

Thấy cô , nhân viên công tác cũng đáp : "Không gì, ."

là chuyện lạ, bao giờ thấy ai ly hôn mà mặt mày hớn hở như .

Hà Sở Hân chào xong cũng thèm Phương Tấn lấy một cái, đầu bước thẳng ngoài. Phương Tấn vội vàng đuổi theo, gọi cô để hỏi cho lẽ.

hỏi cái gì, chính cũng ...

Vừa bước khỏi cổng, Hà Sở Hân thấy Dư Đa Mỹ đang đợi. Cô mặc một chiếc váy dài màu đỏ thẫm, rõ ràng là trang điểm kỹ càng, môi còn thoa son đỏ.

Thời gian gần đây, bầu khí ở Bắc Kinh trở nên sôi động hơn. Nhiều màu sắc mới mẻ xuất hiện, ít táo bạo bắt đầu diện những bộ quần áo sặc sỡ.

Phía thấy tình trạng cũng gì, coi như ngầm chấp nhận.

Khi thấy Dư Đa Mỹ, Hà Sở Hân khựng , nhận ngay cô ăn diện như thế chắc chắn là để cùng Phương Tấn đăng ký kết hôn.

cô ruột của Dư Đa Mỹ lấy một chồng chức quyền, giữ vị trí quan trọng. Việc ly hôn hôm nay nhanh gọn như , lẽ cũng bàn tay của đó nhúng ...

Lòng Hà Sở Hân lạnh ngắt như dội một gáo nước đá, cô định lướt qua để rời .

Dư Đa Mỹ thấy Hà Sở Hân cũng sững sờ. Cô ngờ đối phương rạng rỡ như thế, mất con mất chồng mà trông vẫn như ?

Sự đố kỵ quen thuộc trỗi dậy. Hà Sở Hân chỉ cần ăn mặc chỉnh tề thôi là dễ dàng áp đảo cô về nhan sắc .

lạnh một tiếng, Phương Tấn bước liền chủ động tiến tới ôm lấy cánh tay đầy mật, đắc ý : "Hà Sở Hân, xem dạo chị sống khá nhỉ, mất con mà chẳng thấy chị vẻ gì là đau buồn cả."

Hành động lộ liễu rõ ràng là cố tình để Hà Sở Hân thấy mối quan hệ giữa cô và Phương Tấn.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Hôm nay cô đến đây là để vả mặt Hà Sở Hân, khiến cô đau khổ hơn nữa. Cô cho đối phương thấy cuối cùng Phương Tấn vẫn chọn , để đòi tất cả tôn nghiêm mất .

dùng tư thế của kẻ chiến thắng để khiến đối phương tuyệt vọng!

ngờ Hà Sở Hân chẳng hề bận tâm đến việc ly hôn, ngay cả việc mất con cũng đ.á.n.h gục cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-533-di-ly-hon.html.]

Dư Đa Mỹ thất vọng, chỉ còn cách dùng lời lẽ mũi nhọn đ.â.m thẳng đối phương.

Ngực Hà Sở Hân đau nhói nhưng nét mặt vẫn đổi, cô : "Đứa bé khiến nhận hiện thực, sẽ vì bất cứ kẻ xứng đáng nào mà đau lòng nữa."

Nói xong, cô giơ tờ giấy ly hôn trong tay lên, nở nụ chế giễu: "Hôm nay thoát khỏi kẻ gì, từ nay về cuộc sống của sẽ chỉ lên mà thôi."

Dư Đa Mỹ nhíu mày, nhịn hỏi: "Lẽ nào chị tò mò về chuyện giữa Phương Tấn ?"

Đối phương hề suy sụp khi thấy cô mật với Phương Tấn, thậm chí còn chẳng lộ vẻ ngạc nhiên. Mọi chuyện diễn như tưởng tượng khiến cô thấy cam tâm.

Lẽ nào Hà Sở Hân chuyện của cô và Phương Tấn từ ?

"Chuyện của loại lăng loàn trắc nết với con ch.ó thì gì để tò mò cơ chứ." Hà Sở Hân vẫn giữ nụ giễu cợt.

Dư Đa Mỹ trợn mắt: "Cô mắng ai là đồ lăng loàn đấy!"

Hà Sở Hân khẩy: "Ai tự nhận thì mắng đó."

Dư Đa Mỹ buông tay đang ôm Phương Tấn , bước lên hai bước, vênh mặt : "Hà Sở Hân, cô dượng của là ai ? Cẩn thận bảo dượng bắt cô đấy, giống như bắt bố ."

Nói xong, như thể nghĩ đến chuyện gì vui lắm, cô che miệng rộ lên.

Đồng t.ử Hà Sở Hân co rụt , cô lập tức xông tới mặt Dư Đa Mỹ, nghiến răng nghiến lợi: "Quả nhiên là do con tiện nhân nhà cô giở trò!"

"Chát! Chát! Chát!"

Ba cái tát nảy lửa giáng thẳng mặt Dư Đa Mỹ. Cô đ.á.n.h đến mức đầu lệch sang một bên, cả ngơ ngác, sững tại chỗ vì choáng váng. Cô thể ngờ một vốn lịch sự như Hà Sở Hân dám tay đ.á.n.h .

Hà Sở Hân chỉ tiếc là sức quá yếu. Cô cúi đầu lòng bàn tay dính chút vệt đỏ của son môi, chán ghét nhíu mày quẹt thẳng lên áo Dư Đa Mỹ để lau sạch.

"Đồ trơ trẽn!"

Dư Đa Mỹ tức đến run , thành tiếng: "Cô... cô dám đ.á.n.h !"

Thấy cô còn lải nhải, Hà Sở Hân xông lên đẩy mạnh một cái khiến cô ngã ngửa đất. Nhìn kẻ đó bệt xuống đường, lòng cô mới thấy dễ chịu đôi chút.

"Hà Sở Hân, cô cái gì !" Phương Tấn lúc mới phản ứng kịp.

Hắn định cúi xuống đỡ Dư Đa Mỹ dậy, nhưng Hà Sở Hân nhanh chân bước lên một bước, tung một cú đá thẳng chỗ hiểm của .

"Á!"

Phương Tấn thét lên đau đớn, ôm lấy hạ bộ, hai chân kẹp c.h.ặ.t, lưng còng xuống, mồ hôi lạnh vã như tắm.

Nhìn hai kẻ t.h.ả.m hại mắt, Hà Sở Hân mỉm : "Nồi nào úp vung nấy, chúc hai bạc đầu giai lão, tân hôn vui vẻ."

Nói cô đạp xe hiên ngang rời .

Dư Đa Mỹ lồm cồm bò dậy kiểm tra tình hình của Phương Tấn, giọng hốt hoảng: "Anh Phương Tấn, cần đưa bệnh viện khám ?"

Chỗ đó mà hỏng thì cô khổ nhất, cô lấy một đàn ông vấn đề.

Phương Tấn nghiến răng chịu đựng: "Không cần, đợi bớt đau chút chúng lĩnh chứng luôn..."

Hai dìu dắt đầy t.h.ả.m hại.

Từ gốc cây xa, Triệu Nhã Lệ đầy hứng thú cảnh tượng nhốn nháo của Dư Đa Mỹ và Phương Tấn.

là hai kẻ ngu ngốc...

Triệu Nhã Lệ mới điều đến Cục Dân chính việc cách đây lâu. Lúc nãy cô ngoài lấy tài liệu, lúc về thì thấy mấy đang xâu xé cổng.

Cuộc hội thoại của ba đều rõ mồn một. Chẳng qua cũng chỉ là mấy chuyện trai gái lăng nhăng ngoài luồng, cô tuy khinh bỉ nhưng cũng xem cho vui.

Hiện tại cuộc sống của cô rơi xuống đáy vực, thấy kẻ khác còn thê t.h.ả.m hơn , lòng cô cũng thấy an ủi đôi chút.

Phía bên .

Hà Sở Hân đạp xe về cổng Viện nghiên cứu. Cô ngay mà dựng xe ở cổng, chạy một góc khuất ôm mặt một hồi mới lau nước mắt trong.

trong viện lo lắng cho , thời gian qua cô phiền đủ nhiều .

Giờ nghỉ trưa, Thẩm Thù Linh khám xong cho bệnh nhân cuối cùng, cô xuống căng tin lấy cơm về phía khu nội trú.

Vừa gõ cửa vài tiếng, Hà Sở Hân nhanh ch.óng mở cửa từ bên trong. Khác với vẻ phấn chấn buổi sáng, giờ đây trông cô phần uể oải, đôi mắt đỏ hoe.

Thẩm Thù Linh bước đặt hộp cơm lên bàn hỏi: "Làm xong thủ tục ly hôn ?"

Hà Sở Hân gật đầu, nở một nụ gượng gạo: "Xong , thuận lợi hơn tưởng nhiều. Mình còn gặp cả Dư Đa Mỹ nữa..."

Cô kể bộ những chuyện xảy khi nhận giấy ly hôn hôm nay.

Cuối cùng cô mới : "Chắc chắn bố Dư Đa Mỹ tố cáo. Trước đây đối xử với cô như , cô nhớ ơn thì thôi, ngờ hại . Cũng tại mắt mù nên mới lầm ."

Nhớ những lúc ở cùng Dư Đa Mỹ , đúng là những chi tiết nhỏ cho thấy cảm xúc của cô bình thường, nhưng cô đều chọn cách bỏ qua. Giá như lúc đó cô chú ý một chút thì hại đến bố ...

Bây giờ cô chỉ thấy hối hận và dằn vặt khôn nguôi, cảm thấy chính rước sói nhà.

Thẩm Thù Linh nhíu mày: "Chỉ dựa một cuộc điện thoại từ nước ngoài thì khó mà gây hậu quả nghiêm trọng như . Lúc những đó đến khám nhà, tìm thấy thứ gì khác ?"

Nếu là ở kiếp thì đúng là khả năng đó, nhưng kiếp tình hình khả quan hơn nhiều, thể chuyện như . Phía quản lý nghiêm, ai dám bừa.

Trừ khi một nhân vật tầm cỡ nào đó nhúng tay ...

Hà Sở Hân từng nghĩ đến vấn đề , cô ngẩn nhớ : "Lúc đó mặt ở hiện trường, nhưng đó nhờ chú Vương ngóng giúp. Chú bức thư đó đúng là ngòi nổ, hình như ở nhà cũng phát hiện thêm vài thứ nữa, nhưng cụ thể là gì thì chú dò hỏi ."

Nghĩ kỹ , lẽ nhà cô vốn chẳng thứ gì bất thường cả.

Thẩm Thù Linh hỏi: "Không Dư Đa Mỹ một dượng lợi hại ?"

Cô sực nhớ chuyện .

Hà Sở Hân bừng tỉnh: "Phải, nhà họ Dư thực là một gia đình bình thường, nhưng cô của cô là Dư Hồng trông xinh , lấy một đàn ông quyền cao chức trọng. Cụ thể thì , chỉ Dư Đa Mỹ khoe khoang ẩn ý rằng dượng của cô hình như họ Phạm."

Tim Thẩm Thù Linh đập thình thịch, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, hỏi : "Họ Phạm? Người dượng đó bao nhiêu tuổi?"

Chẳng lẽ họ Phạm mà cô đang nghĩ tới?

Hà Sở Hân ngẫm nghĩ: "Chắc cũng tầm tuổi Dư Hồng, hơn bốn mươi tuổi gì đó."

gặp Dư Hồng vài , đúng là , một loại khí chất đặc biệt.

"Vị lãnh đạo họ Phạm đó kết hôn với Dư Hồng ? Người đó gia đình ?" Thẩm Thù Linh cảm thấy dượng của Dư Đa Mỹ khả năng cao chính là Phạm Mưu Nghĩa.

một đến vị trí đó thì thể nào gia đình.

Khi tổ chức tuyển chọn lãnh đạo, ngoài sự trung thành tuyệt đối thì việc gia đình định cũng là một yếu tố quan trọng.

Nghe cô , Hà Sở Hân khỏi ngạc nhiên, cô há miệng đáp: "Mình... cũng nữa, chắc là gia đình ... Mình chỉ Dư Hồng là một góa phụ, hình như cô cũng gần gũi với con cái của lắm."

Thực cô cũng hiểu rõ về Dư Hồng cho lắm, chỉ kể từ miệng của Dư Đa Mỹ. Bây giờ dù trong lòng nghi ngờ cô cũng dám bừa, dù chuyện cũng liên quan đến những vị lãnh đạo quyền thế.

Thẩm Thù Linh nở một nụ đầy ẩn ý: "Nếu cả hai họ đều đang độc thì việc tái hôn cũng là chuyện thường tình, nhưng nếu thì..."

Hà Sở Hân nuốt nước bọt: "Thù Linh, định ?"

"Tớ chẳng định gì cả, chỉ cảm thấy việc bố Dư Đa Mỹ tố cáo xuống nông thôn, khả năng cao là sự nhúng tay của dượng cô ." Thẩm Thù Linh khẽ mỉm .

Cô cảm thấy chuyện lẽ sẽ là một bước đột phá, giúp cho Hà Sở Hân, giúp cho phía Cố Cẩn Mặc.

Hà Sở Hân ngơ ngác gật đầu, cô hiểu rõ ý của Thù Linh cho lắm. Dù là kẻ họ Phạm hại gia đình , nhưng cô thì thể gì chứ?

Dù nghĩ thông, nhưng trong lòng cô cũng hiểu rằng thông tin đối với quan trọng.

*

Sau khi tan , Thẩm Thù Linh đến sân thấy Cố Cẩn Mặc về từ bao giờ, đang chơi đùa cùng hai nhóc tỳ.

"Mẹ ơi!"

"Mẹ về !"

Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh vốn đang chơi trò diều hâu bắt gà con với Cố Cẩn Mặc và con ch.ó Đại Hắc, thấy về là chẳng màng chơi bời với bố nữa, đầu chạy ôm c.h.ặ.t lấy chân .

Thẩm Thù Linh dắt xe đạp dựng gọn gàng, hai đứa nhỏ mỗi đứa một bên ôm cứng lấy đùi cô.

Từ khi nghiệp Học viện Y Hiệp Hòa, ngoại trừ mỗi tuần một giảng bài thì cô còn ô tô nữa. Nhà cách Viện nghiên cứu cũng quá xa, đạp xe tầm nửa tiếng là tới nơi.

Cô xách túi vịt và sủi cảo thịt dê lấy từ trong gian , với các con: "Mẹ mua vịt với sủi cảo thịt dê về , tối nay chúng cùng ăn nhé."

Đồ ăn trong gian cho sức khỏe, hễ cơ hội là cô mang đồ từ đó . Ngay cả nước uống trong nhà cô cũng pha thêm nước linh tuyền .

Thím Ngô vội vàng bước tới đỡ lấy túi sủi cảo và vịt tay Thẩm Thù Linh, : "Thù Linh , nào cũng thấy đồ chín cô mua về ngon hơn hẳn khác. Chắc tại cô xinh quá nên bán hàng mới ưu ái chọn cho món ngon nhất đấy."

Thím cảm thấy những thứ Thù Linh mang về, bất kể là đồ chín đồ tươi sống thì chất lượng đều vượt xa những chỗ khác.

Thẩm Thù Linh mỉm bế Tiểu Nguyệt Lượng lên: "Cháu gặp may thôi ạ."

"Thì tại con dâu xinh quá mà." Bà Cao Ngọc từ trong nhà , thuận tay bế Tinh Tinh đất lên, động tác nhẹ nhàng, trông hề vẻ gì là tốn sức.

Từ khi bà Cao Ngọc ăn chung đồ với Thẩm Thù Linh, sức khỏe của bà ngày càng lên. Vốn dĩ bà trông trẻ hơn những cùng tuổi, giờ đây nếu bà và thím Ngô thuộc hai thế hệ khác thì cũng khối tin.

" là phân biệt đối xử với khách hàng mà, mặt mà bắt hình dong." Giọng của Cố Cẩn Mặc vang lên đầy vẻ hờn mát.

Anh vợ ưu tú, nhưng đôi khi vẫn tránh khỏi việc ghen tuông vớ vẩn.

Nghe lời của chồng, trong mắt Thẩm Thù Linh hiện lên ý ngọt ngào.

Sau bữa tối, Cố Cẩn Mặc kéo vợ về phòng nghỉ ngơi sớm, quẳng Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh cho thím Ngô trông nom.

Hôm nay trong lòng "chua", kéo vợ về để "tâm sự" cho thật kỹ.

Sau trận mây mưa nồng cháy, mồ hôi rịn đầy hai bên thái dương của Thẩm Thù Linh. Đợi đến khi nhịp thở bình , cô mới bắt đầu kể về chuyện xảy lúc ban ngày.

-

 

Loading...