TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 507: Cô nghi ngờ ai cũng không được nghi ngờ cô Thẩm!

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:48:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thù Linh thu hết biểu cảm mặt Điền Linh Linh mắt, cô khẽ nhướng mày hỏi: "Đồng chí , chúng quen ?"

Nói xong, cô liếc đàn ông bên cạnh đang dắt tay Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh. Anh đang bóc kẹo sữa cho con ăn, vẻ mặt thản nhiên như ngoài cuộc, dường như chẳng mảy may để tâm đến nữ đồng chí .

Tất nhiên Cố Cẩn Mặc chú ý, chỉ giả vờ như thấy mà thôi.

Một nữ đồng chí ở đoàn văn công đặc biệt thích phát triển "tình hữu nghị cách mạng", lúc mới đến cũng từng gặp , tất cả đều lạnh lùng từ chối và cho kết hôn, con.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Chẳng mấy chốc, tin tức là đồng chí lập gia đình truyền , những nữ đồng chí thường xuyên xuất hiện quanh cũng ít hẳn.

Nữ đồng chí mặt hề quen , thậm chí trông cũng chẳng thấy quen mắt. Mỗi ngày ở bộ đội đều bận rộn, thời gian để ý đến những chỉ mới gặp qua một hai .

Nghe Thẩm Thù Linh hỏi , Điền Linh Linh kìm mà ưỡn thẳng lưng, tự giới thiệu: "Chào chị, đồng chí Thẩm, tên là Điền Linh Linh, là nữ binh của đoàn văn công. từng biểu diễn ở mười hai quân khu khác , cũng từng đại diện cho đội tuyển quốc gia lên sân khấu diễn xuất."

cảm thấy ưu tú, dù vẻ ngoài xinh bằng mắt thì chắc chắn bản lĩnh cũng cao hơn đối phương.

Nói xong những lời , Điền Linh Linh chủ động đưa tay về phía Thẩm Thù Linh.

Thấy , Thẩm Thù Linh cũng đưa tay bắt, nở một nụ lịch sự: "Chào cô, là Thẩm Thù Linh. Đồng chí Điền, xin hỏi cô tìm việc gì ?"

Điền Linh Linh cảm thấy như nụ cho lóa mắt. Là át chủ bài của đoàn văn công, cô luôn vô thức chú ý đến diện mạo của mỗi , đây cũng chính là lý do cô đem lòng thầm mến Cố Cẩn Mặc.

chính là kiểu yêu bằng mắt.

"Khụ khụ, chỉ quen với chị một chút thôi." Điền Linh Linh cảm thấy bản bỗng dưng thấp kém hơn đối phương một bậc.

vẫn chút cam lòng, bèn truy hỏi: "Đồng chí Thẩm, chị đang công việc gì thế?"

Nhìn dáng vẻ đài các yếu đuối của đối phương, chắc là công việc gì nhỉ. Dù thừa nhận, nhưng cô cảm thấy xinh nhường minh tinh thì đúng là uổng phí...

Vừa dứt lời, Cố Cẩn Mặc bên cạnh cau mày, giọng lạnh lùng: "Đồng chí , chúng quen cô, mời cô rời cho."

Câu hỏi và thái độ của tỏ vô cùng khiếm nhã.

Cố Cẩn Mặc dứt lời thì thấy tiếng kêu kinh ngạc vang lên, ngay đó, Điền Linh Linh đang cạnh Thẩm Thù Linh một bóng dáng mập mạp va , văng ngoài.

Vì đặc thù công việc nên Điền Linh Linh ăn ít, lúc một to gấp đôi va trúng, cả liền rời khỏi mặt đất, ngã bệt xuống. Xương cụt đau điếng khiến gương mặt xinh biến dạng vì đau đớn.

Điền Phỉ Phỉ đôi mắt sáng rực, cô bé sà đến mặt Thẩm Thù Linh, vô cùng kích động : "Cô Thẩm, đúng là cô ! Em là học trò của cô đây, em mới chuyển sang chuyên ngành Đông y đoạn thời gian . Buổi học nào của cô em cũng tham gia, cô Thẩm ơi, em thực sự đặc biệt, đặc biệt sùng bái cô!"

Cô bé là sinh viên của Học viện Y d.ư.ợ.c Kinh Bắc, năm nay mới nhập học. Ban đầu cô bé học lâm sàng Tây y, nhưng từ khi cô Thẩm mở khóa học Đông y mỗi tuần một , cô bé mê mẩn, kiên quyết bỏ Tây theo Đông.

Hôm nay cô bé cùng ông nội đến tham gia lễ hội, ngờ may mắn gặp cô Thẩm, quả thực là vui mừng khôn xiết.

Đợi đến chiều nay về trường kể chuyện , cô bé chắc chắn sẽ trở thành nổi tiếng trong khoa!

Thẩm Thù Linh cô gái nhỏ mập mạp mắt, lập tức nhận ngay, cô mỉm chào hỏi: "Chào em, sinh viên Điền Phỉ Phỉ."

Cô sinh viên họ Điền để ấn tượng sâu sắc cho cô, một là về ngoại hình, hai là thái độ học tập tích cực. Mỗi cô đến Học viện Y d.ư.ợ.c Kinh Bắc giảng bài, Điền Phỉ Phỉ luôn ở hàng ghế đầu, trả lời câu hỏi cũng hăng hái, hễ cô đặt câu hỏi là cô bé tranh giơ tay, chẳng cần đúng sai, cứ giơ tay cái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-507-co-nghi-ngo-ai-cung-khong-duoc-nghi-ngo-co-tham.html.]

Sau giờ học cũng vây quanh cô hỏi đủ thứ chuyện, nên cô vẫn nhớ rõ Điền Phỉ Phỉ.

Thấy Thẩm Thù Linh nhận , Điền Phỉ Phỉ càng thêm kích động, khuôn mặt tròn trịa ửng hồng, liên tục : "Cô Thẩm, cô chỉ y thuật giỏi mà trí nhớ cũng quá ạ."

Cô bé ôm lấy mặt , vẻ sùng bái hiện rõ.

"Phỉ Phỉ, đây chính là cô mà cháu thường khen y thuật lợi hại đó ?" Một giọng già dặn nhưng hào sảng truyền tới.

Một cụ ông tóc hoa râm, tinh thần minh mẫn bước gần, đó chính là Tham mưu trưởng Điền. Bên cạnh ông còn mấy ông lão khác, thì nghỉ hưu, thì sắp đến tuổi nghỉ hưu.

Các cụ đều mặc quân phục, n.g.ự.c đeo đầy huân huy chương, đều là những công thần từng sinh t.ử chiến trường. Lúc nãy xem biểu diễn, các cụ đều ở hàng ghế danh dự tầng hai, tách biệt hẳn với phía .

Tham mưu trưởng Điền tươi bước tới, thấy cô cháu gái khác là Điền Linh Linh đang đất, trông rõ ràng là ngã.

Nụ mặt ông tắt ngấm, vội vàng hỏi: "Linh Linh, ngã thế , mau lên."

Nói , ông định tiến lên đỡ Điền Linh Linh.

Điền Linh Linh đang định bò dậy, thấy ông nội tham mưu trưởng đến liền lập tức thu tay , cố gắng nặn vài giọt nước mắt.

"Ông nội, chị ạ, nãy chị bất cẩn ngã thôi, để cháu đỡ chị ." Điền Phỉ Phỉ sải bước tới, một tay kéo tuột Điền Linh Linh dậy.

Điền Linh Linh cảm thấy cô em gái đúng là khỏe như trâu, siết c.h.ặ.t t.a.y cô đau điếng. Cô sụt sịt mách: "Ông nội, là Phỉ Phỉ đ.â.m ngã cháu đấy ạ."

Nói xong, cô còn kìm mà liếc về phía Thẩm Thù Linh, thấy đối phương vẻ gì là đang chế nhạo mới thấy yên tâm.

vô thức mất mặt đối phương, so sánh kém cạnh.

Điền Phỉ Phỉ chị gái giả vờ đáng thương liền vội vàng : "Ông nội, là vì chị đang kiếm chuyện với cô Thẩm nên cháu mới tay giúp cô Thẩm đấy ạ!"

Cô bé hành động lý do chính đáng, chị gái cô vốn dĩ chỉ đố kỵ với những xinh hơn thôi.

Tham mưu trưởng Điền về phía Thẩm Thù Linh, trong lòng cũng chút tò mò, nhịn hỏi: "Cháu chính là bác sĩ Thẩm ? Ta thường lão Hình và lão La nhắc tới cháu, họ đều bảo y thuật của cháu vô cùng xuất sắc."

Trong mắt ông, vị thần y mặt chỉ là một cô gái trẻ, trẻ thế thì liệu thực sự giỏi như lời đồn ?

"Mẹ cháu tất nhiên là lợi hại ạ!" Tiểu Nguyệt Lượng đang Cố Cẩn Mặc bế trong lòng, dùng giọng sữa non nớt lên tiếng.

Trong mắt cô bé, giỏi nhất!

Sự chú ý của lập tức cô bé thu hút, đứa trẻ trắng trẻo, bụ bẫm nhường thì ai thấy mà chẳng yêu cho .

"Chà chà, hai đứa nhỏ đúng là thừa hưởng hết gen của cha chúng ." Một ông lão bên cạnh kìm mà lên tiếng. Ông vốn chỉ là theo góp vui, thấy gì nấy.

Các ông lão khác cũng gật đầu tán thưởng, còn rục rịch đưa tay lên nựng đôi má phúng phính của hai đứa nhỏ.

Điền Phỉ Phỉ thấy lời nghi ngờ của ông nội thì lập tức chịu để yên, lớn tiếng : "Ông nội, cô Thẩm đương nhiên là giỏi . Cô chính là đầu ngành Đông y trong nước đấy ạ. Đôi chân của ông cụ Tống, cả t.h.u.ố.c viên của Viện nghiên cứu đều là công lao của cô Thẩm cả. Ông nghi ngờ ai cũng , chứ tuyệt đối nghi ngờ cô Thẩm!"

Lời thốt , những xung quanh lập tức nhớ vị bác sĩ Đông y danh tiếng lẫy lừng ở Kinh thành gần đây.

Loading...