TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 465: Cứ muốn con trai mình đội nón xanh đến thế sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Danh tiếng của cô ngày càng lớn , ngài Yamamoto là cứ tìm cách đưa cô ngoài ..."
"Ông thì dễ lắm! Ông xem bây giờ cô phận gì ? Vợ của quân nhân, bác sĩ của Viện nghiên cứu, còn là giảng viên nữa. kịp đưa thì tóm !"
"Thế thì ông lập tức giải quyết cô . Tầm ảnh hưởng của cô bây giờ quá lớn, sinh viên mấy trường đại học đang tranh học Đông y, dân khắp các ngõ ngách cũng đều đổ xô mua t.h.u.ố.c của Viện nghiên cứu."
"Thế thì ? Cho dù bây giờ họ coi trọng Đông y chăng nữa thì cũng thôi, dù Tây y cũng đưa . Cho dù Đông y phát triển đến thế nào thì Tây y vẫn sẽ luôn chỗ nhất định."
"Đồ ngu, với ông cũng chẳng thông. Nếu đuổi thì mau giải quyết dứt điểm !"
...
Trong con ngõ vắng, khuôn mặt Lý Anh sa sầm, cô lạnh lùng lệnh cho Hoàng Lương T.ử lập tức trừ khử mục tiêu.
Để Tây y thể vững ở đây, bọn họ tốn bao nhiêu công sức, mắt thấy sắp thành công thì giữa đường nhảy một Thẩm Thù Linh.
Ban đầu ngài Yamamoto chẳng hề để tâm đến Thẩm Thù Linh, nhưng khi tầm ảnh hưởng của cô ngày càng lớn, đến lúc bọn họ nhận thì chuyện trở nên vô cùng hóc b.úa.
Nếu như lúc còn ở vùng Tây Bắc bọn họ tay sớm hơn, lẽ chuyện giải quyết êm xuôi từ lâu .
Chỉ trách đám hậu bối nhà họ Phạm năng lực quá kém cỏi, đều đến Tây Bắc, thậm chí còn gặp qua Thẩm Thù Linh mà vẫn chẳng nhận vấn đề gì.
Lý Anh nhanh ch.óng rời khỏi con ngõ tối, sắc mặt cô u ám đầy vẻ suy tư. Dạo gần đây cô luôn cảm thấy bất an, như thể sắp chuyện lớn xảy .
Thôi bỏ , cô đợi nữa, nhất là nên về nước nghỉ ngơi và chỉnh đốn một thời gian, cẩn thận vẫn hơn.
*
Ba ngày , khi Thẩm Thù Linh dạy xong và về nhà, thấy An An và Tiểu Chung đang chơi gốc cây đại thụ trong ngõ, chơi cùng hai đứa còn mấy đứa trẻ hàng xóm khác.
An An vốn là cô bé cởi mở, hoạt bát, con bé dẫn dắt nên Tiểu Chung cũng nhanh ch.óng hòa nhập với đám trẻ con bên ngoài.
Trước đây, hàng xóm láng giềng đều thành kiến với nhà họ Tiết, thậm chí còn cấm con cái chơi với Tiểu Chung. giờ đây, khi tiếng của nhà họ Tiết gột rửa, những hàng xóm ít nhiều đều cảm thấy hối , họ thấy đối xử với nhà họ Tiết như là quá đáng.
Vì , khi thấy An An dẫn Tiểu Chung ngoài, họ những ngăn cản mà còn chủ động để bọn trẻ chơi cùng .
An An những chuyện xảy đó nên chẳng hề kiêng dè gì. Tiểu Chung tính tình nhút nhát, đây bé cũng bạn, nhưng đó thì còn ai chơi cùng nữa, trong lòng vốn dĩ buồn.
Hôm nay An An dẫn chơi với những bạn cũ, ngoài cảm giác vui mừng , bé cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Trong thế giới của trẻ con, quan trọng nhất là cha , đó chính là bạn bè.
Trước đây, để ảnh hưởng đến Tiểu Chung, Trương Lập Hà bao giờ lý do tại hàng xóm chơi với bé, chỉ bảo là sức khỏe , dặn Tiểu Chung cố gắng đừng ngoài, thì cũng chỉ chơi ở cửa vì cần chăm sóc.
Khi Thẩm Thù Linh đạp xe về đến ngõ, An An thấy từ xa. Con bé dậy phủi bụi cát tay hớn hở chạy phía chiếc xe.
"Thím ơi, thím ơi, cháu đang dẫn em Tiểu Chung chơi ở ngoài ạ!" An An hào hứng khoe với Thẩm Thù Linh.
Con bé mang theo cả đồ chơi ngoài, đám trẻ đứa nào cũng thích mê.
Thẩm Thù Linh đám trẻ đang xổm đất chơi b.ắ.n bi và đập ảnh, cô gì, chỉ lấy chiếc túi vải từ giỏ xe . Sau đó, mượn sự che chắn của chiếc túi, cô lấy từ trong gian hai nắm kẹo hoa quả.
"Cầm lấy ăn con, chia cho các bạn cùng ăn nữa nhé." Cô đưa một nắm kẹo cho An An, nắm còn đưa cho Tiểu Chung, mỉm dặn dò.
An An và Tiểu Chung nhận lấy kẹo liền chạy ngay về phía các bạn, chạy hò reo vui sướng.
"Có kẹo ăn , kẹo ăn !"
Hai đứa nhỏ trông vô cùng phấn khởi, chạy chia cho mỗi đứa trẻ khác một viên kẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-465-cu-muon-con-trai-minh-doi-non-xanh-den-the-sao.html.]
Mấy hàng xóm quanh đó lập tức lộ vẻ ái ngại, một thím ngượng nghịu lên tiếng: "Ấy c.h.ế.t, bác sĩ Thẩm, để cô tốn kém quá ."
Mới cách đây lâu họ còn tụ tập cãi một trận, cứ ngỡ bác sĩ Thẩm sẽ ghét bỏ họ lắm, ngờ cô còn cho con cái nhà họ ăn kẹo.
Nghĩ mới thấy bản thật nhỏ nhen, vốn chẳng thèm chấp nhặt chuyện cũ, mà họ cứ khư khư giữ trong lòng.
Kẹo vốn là thứ đồ xa xỉ, dù trong ngõ hầu hết đều việc ở các đơn vị nhà nước, nhưng gia đình đông miệng ăn, một tháng ăn kẹo vài là lắm .
Thẩm Thù Linh : "Không gì ạ, đều là láng giềng cả mà."
Nói xong, cô thong thả đạp xe tiếp.
Những dù cũng là hàng xóm, thể cả đời qua . Những lễ nghi xã giao tối thiểu vẫn cần , nhân dịp hôm nay An An và Tiểu Chung giúp phá vỡ bầu khí căng thẳng, cứ đối xử với như hàng xóm bình thường là .
Cô cần quá thiết, chỉ cần duy trì sự hòa thuận bên ngoài là đủ.
Mấy bà thím gốc cây thấy Thẩm Thù Linh khuất liền nhịn mà bắt đầu bàn tán.
"Cứ tưởng bác sĩ Thẩm là lạnh lùng, giờ mới thấy sống điều thế nào."
"Phải đấy, chủ động chia kẹo cho đám trẻ con thì hơn vạn mấy kẻ chỉ khua môi múa mép."
"Chắc chúng hiểu lầm bác sĩ Thẩm , cô cũng chẳng gì sai, chỉ là giúp nhà họ Tiết mấy câu thôi mà."
"Tất cả là tại bà Đới Thúy Phân với bà cụ Đặng, hai họ rêu rao lung tung thì chúng bác sĩ Thẩm bằng con mắt khác ?"
" thế, chồng bác sĩ Thẩm còn là sĩ quan quân đội đấy. Một là sĩ quan, một là bác sĩ, là nhân tài cấp cao của quốc gia, giác ngộ chính trị chắc chắn cao , hèn gì một cái là thấu tâm can con nhà Tiền Phán Căn ngay!"
"Mụ Đới Thúy Phân đúng là chẳng gì, đây còn bêu rếu con dâu lăng nhăng bên ngoài, chẳng hiểu mụ nghĩ gì mà con trai cắm sừng như thế?"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Chuẩn luôn, bà cụ Đặng cũng là hạng khó đối phó, cả cái ngõ Đặng T.ử chẳng mụ là gây chuyện nhất ? thấy bác sĩ Thẩm thế là đúng, coi như giúp cái ngõ chấn chỉnh tác phong."
...
Mấy bà thím, bà đại khen ngợi Thẩm Thù Linh lôi bà cụ Đặng và Đới Thúy Phân nhiếc móc. Bản tính của họ vốn là gió bảo mưa, ai gì cũng tin.
Cũng chẳng trách việc họ kẻ khác lợi dụng như s.ú.n.g trong tay .
"Các bà, các bác ơi, sáng nay thím cháu còn khen hàng xóm trong ngõ đều là đấy ạ, thím bảo tiếp tay cho kẻ , nếu để cháu dẫn em Tiểu Chung ngoài chơi cùng thế ," An An nghiêng đầu, mấy bà đại đang bàn tán xôn xao mà .
Bà đại họ Hoàng liền mừng rỡ hỏi: "Cháu gái nhỏ, thím cháu thật sự thế ?"
Bà cứ ngỡ chuyện của nhà họ Tiết, bác sĩ Thẩm sẽ ác cảm với đám hàng xóm lắm chứ.
Cái miệng nhỏ của An An liến thoắng: "Thật mà ạ, thím bảo đều là láng giềng, cứ sống hòa thuận với là nhất. Bán em xa mua láng giềng gần, chuyện gì cũng qua hết thôi."
Vừa nãy thím bảo chia kẹo, chắc chắn là thím giữ quan hệ với , thì giúp thím một tay thôi.
"Ôi chu choa, bác sĩ Thẩm đúng là rộng lượng quá, thấy ngại quá mất," bà đại họ Hoàng cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì những hành động của .
Những bà thím khác cũng phụ họa theo: "Chứ còn gì nữa, bác sĩ Thẩm đúng là rường cột của nước nhà, trình độ tư tưởng của ở tầm cao mà hạng thường dân như chúng bì kịp ."
" là đây chúng đúng thật, tìm cách tạ với bác sĩ Thẩm mới ."
"Phải đấy, thấy với nhà họ Tiết cũng nên như , chúng đều bà cụ Đặng với Đới Thúy Phân lừa phỉnh cả thôi."
...