TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 464: Thím không biết con nhớ thím đến nhường nào đâu

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giáo sư Lâm khổ tâm, một mặt ông lớp học của quá đông đúc, mặt khác ông cũng hiểu rõ tình hình nhất cho bản .

May mắn là các sinh viên đều ngoan, họ ngây thơ, hiếu kỳ, khao khát kiến thức, ngoại trừ việc khiến ông khó thích nghi thì cũng ông nảy sinh cảm giác chán ghét.

*

Thời gian trôi nhanh, cuối cùng cũng đến ngày An An tới. Mặc dù chậm hơn so với kế hoạch ban đầu một chút, nhưng công việc của Văn Tòng Bân cũng điều chuyển về Bắc Kinh thuận lợi.

Hôm nay đúng tiết Lập hạ, tiết trời ấm áp dễ chịu, đường thậm chí bắt đầu thấy mặc áo tay ngắn.

Thẩm Thù Linh đặc biệt nhờ Cố Cẩn Mặc lái xe đón hai cha con. Đơn vị của Văn Tòng Bân trong nội thành mà ở trong một khu đồi nhỏ cách Bắc Kinh hơn hai mươi cây .

Hai cha con hôm nay tới sẽ ở nhà Thẩm Thù Linh một ngày, ngày mai Văn Tòng Bân sẽ tự đến đơn vị báo cáo , khi thu xếp xong chỗ ở và thứ mới đón An An qua .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

An An dạo cứ đếm từng ngày một, mong mau ch.óng tới Bắc Kinh. Trước đó vì việc chuyển trì hoãn mà con bé mấy trận, may mà giờ đây chuyện thỏa.

Cô bé chạy tung tăng phía Văn Tòng Bân, thấy Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc đang bên đường, liền lập tức lao tới dành cho Thẩm Thù Linh một cái ôm thật c.h.ặ.t.

"Thím ơi, thím con nhớ thím đến nhường nào , con thực sự nhớ thím lắm lắm luôn..."

An An nũng nịu với Thẩm Thù Linh, vùi cái đầu nhỏ lòng cô, trông vô cùng đáng yêu.

Trẻ con lớn nhanh như thổi, mới gặp một thời gian mà Thẩm Thù Linh thấy An An cao lên một chút, cô nhịn mà nhéo nhẹ đôi má trắng mềm của cô bé.

"Thím cũng nhớ con, mau theo thím về nhà nào. Thím mua cho con bao nhiêu đồ ăn ngon, còn sắm cả mấy bộ quần áo nữa đấy."

Hai ngày , Thẩm Thù Linh đặc biệt đưa bà Cao Ngọc trung tâm bách hóa mua sắm một chuyến, ai cũng phần, riêng An An thì cô mua cho nhiều quần áo, đồ chơi và cả đồ ăn vặt.

Ba đứa nhỏ ở nhà cũng mua cho nhiều đồ mới.

"Oa, con cảm ơn thím ạ! Con yêu thím nhất đời luôn, thím là nhất thế giới . Sau con lớn lên nhất định sẽ hiếu thảo với thím thật nhiều!" Những lời ngọt ngào của An An cứ thế tuôn ngớt.

Nghe đến đây, cả Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc đều giấu nổi nụ hạnh phúc.

Cố Cẩn Mặc nhịn trêu chọc cô bé: "Thế con chỉ yêu mỗi thím thôi , yêu chú nữa ?"

An An liền lập tức buông Thẩm Thù Linh , xoay về phía Cố Cẩn Mặc : "Con cũng yêu chú Cố nữa chứ! Chú Cố cũng với con lắm, con cũng sẽ phụng dưỡng chú Cố lúc về già!"

Cái dáng vẻ nghiêm túc trông chân thành vô cùng.

lúc , Văn Tòng Bân tay xách nách mang hành lý tới, góp vui: "Ồ, bố nhé, An An chỉ phụng dưỡng thím với chú thôi, cần bố nữa chứ gì."

An An phắt ôm chầm lấy bố , nũng nịu: "Bố ơi, con đương nhiên là cần bố . Sau con sẽ mua một căn nhà thật là to, để cùng ở trong đó, như chúng thể mãi mãi bên ."

Cô bé đầu óc linh hoạt, chuyển lời cũng nhanh thoăn thoắt.

Câu khiến cả ba lớn đều bật ha hả.

Một tiếng , chiếc xe quân sự dừng cổng 12 ngõ Đặng Tử, Thẩm Thù Linh đưa An An xuống xe, còn Văn Tòng Bân và Cố Cẩn Mặc thì phía lấy hành lý.

"Thím ơi, thím sống trong cái viện ạ?" Giọng An An đầy vẻ hào hứng, cô bé cảm thấy cái viện hơn khu tập thể quân đội ở Tây Bắc nhiều!

Thấy thím ở nhà , cô bé cảm thấy vui lòng.

Thẩm Thù Linh nắm tay An An: "Đi thôi, các em đều ở bên trong cả đấy, cả bà nội Cao nữa, thím đưa con xem nhé."

Nói xong, cô dắt An An bước trong viện.

Xung quanh mấy hàng xóm đang ló đầu tò mò, nhưng họ chỉ dám từ xa quan sát chứ dám tiến gần hỏi han.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-464-thim-khong-biet-con-nho-thim-den-nhuong-nao-dau.html.]

Gia đình Thẩm Thù Linh hiện trở thành đối tượng khiến cả con ngõ nể sợ và né tránh.

"Bà nội Cao!" Vừa sân, An An chạy ngay về phía bà Cao Ngọc đang đan áo len ở bàn đá.

Dạo gần đây bà Cao Ngọc đang học đan áo len, bà tự tay đan cho mỗi trong nhà một cái để đến mùa thu cái mặc cho ấm, cũng là để cảm nhận tấm lòng của .

"Ái chà, mới mấy ngày gặp mà con bé xinh bao nhiêu , lớn lên thì chắc chắn là mỹ nhân đây," Bà Cao Ngọc ngớt lời khen ngợi, còn đưa tay xoa xoa mái tóc đen láy mượt mà của cô bé.

Bây giờ An An nước da trắng trẻo mịn màng, khuôn mặt bầu bĩnh, quần áo tuy kiểu dáng đơn giản nhưng chất vải thoải mái, qua là một cô bé nuôi dưỡng .

Một cô bé đáng yêu khéo miệng như thế thì ai mà chẳng yêu cho .

An An cũng nhanh nhảu khen : "Bà nội Cao cũng ngày càng trẻ đấy ạ, nếu thì con còn tưởng bà là thím nào chứ. Bà là bà trẻ nhất, nhất mà con từng gặp luôn!"

Bà Cao Ngọc sướng rơn, nhịn mà hôn một cái chùn chụt lên má An An.

"Chà, cái miệng nhỏ của con bé mà ngọt hơn cả mứt táo nè," dì Ngô xách ấm nước tới, rót đầy mấy chiếc ly bàn.

Nhìn cô bé ngay tướng mạo của hưởng .

An An dì Ngô, lập tức : "Bà chắc là bà Ngô đúng ạ? Con gọi điện cho thím thấy thím nhắc về bà thôi. Thím bảo bà bụng lắm, các em cũng đặc biệt yêu quý bà, và bà cũng thương các em nữa."

Những lời khiến dì Ngô khép miệng, đây là lời khen ngợi tuyệt vời nhất dành cho dì, cô bé đúng là quá cách chuyện.

"Nào, cháu ngoan, uống chút nước cho đỡ khát, tàu hỏa bấy lâu chắc mệt lắm ," dì Ngô hiền từ giục An An uống nước.

Bà Cao Ngọc : "Dì Ngô ơi, dì lấy mấy thứ bánh ngọt mua hôm đây cho An An nếm thử ."

Dì Ngô tươi nhận lời.

An An uống nước xong liền chạy ngay đến bên cạnh Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, cô bé lấy từ trong chiếc ba lô nhỏ những món đồ chơi chuẩn sẵn để tặng cho hai đứa nhỏ.

Ba đứa trẻ nhanh ch.óng chơi đùa cùng vui vẻ.

Cố Cẩn Mặc và Văn Tòng Bân mang hành lý nhà, còn Thẩm Thù Linh và bà Cao Ngọc thì xuống bếp chuẩn cơm nước.

Buổi tối, cả nhà cùng quây quần ăn một bữa cơm vô cùng náo nhiệt. Cố Thời chạy sang chơi, thấy An An ở đây thì mừng rỡ khôn xiết, hai đứa nhỏ tuy mới gặp một nhưng hợp cạ.

Lúc ngủ, An An cứ đòi ngủ cùng phòng với Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, cuối cùng Thẩm Thù Linh dẫn cả ba đứa về ngủ chung một phòng.

Sáng hôm , khi ăn sáng xong, Văn Tòng Bân Cố Cẩn Mặc đưa đến đơn vị công tác, còn An An thì tạm thời ở nhà Thẩm Thù Linh.

Ban ngày Thẩm Thù Linh dạy học, bà Cao Ngọc và dì Ngô ở nhà trông nom An An. An An thích chơi với hai em, thêm cả bé Chung hàng xóm tính tình hiền lành nữa, bốn đứa trẻ chơi với cực kỳ hòa thuận.

Tiết Nhân trở từ thứ Hai tuần . Thời gian qua, trạng thái tinh thần của cô lên trông thấy, còn vẻ sợ hãi và hoảng loạn như nữa.

Khi một nữa bục giảng, xuống những gương mặt quen thuộc đầy vẻ khích lệ, cô suýt chút nữa bật .

Chỉ bản cô mới thấu hiểu việc bò khỏi vực thẳm khó khăn đến nhường nào. Thật may là cảnh vật khi thoát vẫn đẽ như xưa, vẫn tràn đầy hy vọng như thuở ban đầu.

Bà Trương Lập Hà và giáo sư Tiết thấy con gái cuối cùng cũng khỏe , tâm trạng của hai ông bà cũng nhờ đó mà lên nhiều.

Bé Chung tuy chỉ là một đứa trẻ nhưng trẻ con nhạy cảm, bé nhận khí trong nhà nhẹ nhõm hơn, vui vẻ hơn, thế nên nụ gương mặt bé cũng xuất hiện nhiều hơn và tính cách cũng hoạt bát hơn hẳn.

*

Chạng vạng tối, trong một con ngõ tối, hai bóng ...

 

Loading...