TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 459: Để xem cái xương này cứng đến mức nào

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Anh giáo sư Lâm hỏi thì mỉm đáp: "Thưa giáo sư, em cũng giống như bạn Thẩm đây, đều là sinh viên chuyển chuyên ngành sang ạ. Em Chủ nhiệm Dư ở phòng giáo vụ giới thiệu đến đây đấy ạ."

vị giáo sư Lâm ghẻ lạnh lâu, mỗi tiết học chỉ vài sinh viên, thậm chí là ai, nên cô chắc mẩm ông sẽ từ chối một sinh viên học môn của .

Giáo sư Lâm lạnh lùng : "Em Lý , nếu em học chuyên ngành của thì mời em đợi đến học kỳ . Học kỳ lớp của đủ , bây giờ mời em lập tức rời khỏi phòng học."

Ông chẳng cần Chủ nhiệm Dư ở phòng giáo vụ là ai, càng thích kiểu tự tiện nhét sinh viên lớp như thế .

Lý Anh thấy thái độ của giáo sư Lâm cứng rắn như , sắc mặt lập tức trầm xuống, nhưng chỉ chớp mắt : "Giáo sư Lâm, em ngưỡng mộ thầy, thật lòng thầy giảng bài, xin thầy hãy cho em ở ạ."

Giọng điệu của cô vô cùng chân thành.

Bạn nam sinh cũng lên tiếng: "Giáo sư Lâm, Tiểu Anh thích môn của thầy, thầy cứ để cô ."

Tiểu Anh là bạn cùng lớp với , thích cô từ lâu . Hôm qua Tiểu Anh bỗng nhiên tìm đến, bảo học môn của giáo sư Lâm và cùng học chung.

Lúc đó vui mừng khôn xiết. Tuy từng học tiết nào của giáo sư Lâm, nhưng sẵn sàng cùng để chiều lòng Tiểu Anh.

Giáo sư Lâm liếc nam sinh: "Dư Vĩ Lượng, học kỳ em mới chỉ học hai buổi, sẽ đ.á.n.h trượt môn của em."

"Cái gì cơ!" Dư Vĩ Lượng kinh hãi thốt lên.

Hồi đó chọn môn là vì bác bảo giáo sư Lâm căn bản thèm quản sinh viên, chọn vì nhàn hạ thôi.

Giáo sư Lâm về phía Lý Anh, nhắc : "Bạn nữ , mời em rời khỏi phòng học ngay."

Lý Anh , cô sang đang bên cạnh, đang định tiếp tục van nài thì cổ tay ai đó nắm lấy.

Dư Vĩ Lượng tức giận : "Trượt thì trượt, cho chúng học thì thôi, ai mà thèm chứ!"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Nói xong, kéo mạnh Lý Anh khỏi phòng học.

Giáo sư Lâm đẩy đẩy gọng kính, lật sách bắt đầu giảng bài cho , Lý Anh và Dư Vĩ Lượng ảnh hưởng đến tâm trạng.

lập tức tập trung theo sát mạch suy nghĩ của giáo sư Lâm, chẳng mấy chốc trong phòng học chỉ còn tiếng giảng bài đều đều.

Ở một diễn biến khác, Dư Vĩ Lượng đưa thẳng Lý Anh tìm Chủ nhiệm Dư.

Chủ nhiệm Dư giáo sư Lâm dám đuổi cả hai ngoài, cơn giận trong lòng lập tức bốc lên ngùn ngụt.

"Hắn tưởng là ai chứ! Đi, bác đưa các cháu hỏi tội ," Chủ nhiệm Dư vốn chẳng ưa gì giáo sư Lâm, ông cảm thấy đối phương đúng là hạng điều.

Phạm Hiền đưa những điều kiện như mà giáo sư Lâm vẫn cam chịu ghế lạnh ở học viện chứ chịu rời . Ông xem thử cái xương của giáo sư Lâm cứng đến mức nào.

Đừng tưởng mới đổi văn phòng và phòng học là sẽ học viện trọng dụng. Tưởng cái gã Đường Hưng bất tài mà bảo vệ ? Chỉ cần phía nhà họ Phạm đ.á.n.h tiếng một câu, chẳng sẽ về kiếp chơi xơi nước .

Dư Vĩ Lượng bác thì phấn khích hẳn lên: "Đi thôi bác, để cháu dẫn đường, xem ông còn dám đ.á.n.h trượt môn của cháu nữa !"

Chẳng mấy chốc, Chủ nhiệm Dư dẫn theo Dư Vĩ Lượng và Lý Anh tới cửa phòng học.

Chủ nhiệm Dư chẳng thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy mạnh bước . Trên mặt ông treo một nụ đầy nham hiểm, trông vô cùng khó coi.

Đang giảng bài thì ngắt quãng, cả giáo sư Lâm và đều ba xông .

"Giáo sư Lâm, đưa hai đứa trẻ đến nhờ trông nom một chút," Chủ nhiệm Dư lên tiếng với giọng điệu bề .

Giáo sư Lâm liếc hai lưng ông , thản nhiên đáp: "Xin , rảnh, mà cũng quen ông. Đã là ông đưa tới thì mời ông đưa họ ngoài cho."

Ông đoán chắc hẳn là Chủ nhiệm Dư ở phòng giáo vụ mà Lý Anh nhắc tới. Thấy diện mạo của ông và Dư Vĩ Lượng vài nét tương đồng, rõ ràng là quan hệ họ hàng.

Ông ghét nhất là kiểu quan hệ lắt léo như thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-459-de-xem-cai-xuong-nay-cung-den-muc-nao.html.]

Chủ nhiệm Dư ngờ giáo sư Lâm dám mất mặt như thế, ánh mắt lập tức tối sầm . Ông bước tới sát bên cạnh giáo sư Lâm, hạ thấp giọng đe dọa: "Anh tự hiểu rõ đắc tội với ai đấy. Nếu sống yên ở đây thì đừng gây chuyện, lo mà dạy cho t.ử tế !"

Trong mắt ông , giáo sư Lâm vẫn luôn là kẻ chèn ép, cô độc ai giúp đỡ. Dù hiện tại đổi phòng việc lớp học, ông vẫn hết sức coi thường đối phương.

Một gã bác sĩ chỉ kỹ thuật mà linh hoạt biến thông thì thể nên trò trống gì? Cuối cùng cũng chỉ thể trở thành công cụ cho kẻ khác sai khiến mà thôi.

Nghĩ đến đây, Chủ nhiệm Dư liếc một cái. Vị bác sĩ Thẩm cũng thôi, sớm muộn gì cũng gọn trong lòng bàn tay của nhà họ Phạm.

Giáo sư Lâm hề bận tâm đến lời đe dọa của Chủ nhiệm Dư, ông lùi một bước dài để giữ cách với đối phương.

Giọng ông lạnh lùng: " vốn chẳng yên . Nếu Chủ nhiệm Dư thể khiến khổ sở hơn nữa thì cứ việc tay."

Ông đại khái đoán là tay chân của ai . Thảo nào gã cứ lượn lờ quanh đây, nhưng ông cũng ngờ ông chủ động lộ diện như ...

Chủ nhiệm Dư thấy giáo sư Lâm hề sợ hãi, liền lạnh một tiếng: "Được lắm, chính đấy nhé."

Nói xong, ông bỏ , trong lòng tính toán sẽ sớm tìm Phạm Hiền để báo cáo. Ông vốn ngứa mắt gã họ Lâm từ lâu, chẳng thà tung một đòn dứt khoát đuổi cổ cho rảnh nợ, dù thì lâu nữa ông cũng sẽ theo nhà họ Phạm nước ngoài .

Dư Vĩ Lượng và Lý Anh thấy Chủ nhiệm Dư , cả hai cũng vội vàng đuổi theo.

Sau khi ba họ rời , mới giáo sư Lâm, ướm hỏi: "Người và nhà họ Phạm là cùng một phe thầy?"

" cũng mới thôi," Giọng giáo sư Lâm vẻ nặng nề.

tiếp tục: "Vậy thì Lý Anh cũng cùng một giuộc với Chủ nhiệm Dư ."

cảm thấy Lý Anh kỳ lạ, tám phần chính là gián điệp sai .

Giáo sư Lâm liền đầy ẩn ý.

Hai mươi phút , hai thầy trò trong phòng việc của viện trưởng.

Viện trưởng Đường dạo gặp nhiều chuyện vui nên tinh thần phấn chấn, cũng nhanh nhẹn hẳn lên, thậm chí còn dám bỏ tiền túi mua loại ngon một chút.

Học viện mới nhận một lô thiết mới toanh cách đây vài ngày, còn cấp thêm mấy suất cho giáo sư tu nghiệp, đây là chuyện nay từng .

Ông đích rót cho giáo sư Lâm và , hì hì bảo: "Giáo sư Lâm, Thẩm Thù Linh, hai mau nếm thử mới mới mua xem thế nào."

Nói xong, ông nâng chén mặt lên nhấp một ngụm đầy sảng khoái.

Giáo sư Lâm thẳng vấn đề: "Viện trưởng Đường, cảm thấy Chủ nhiệm Dư ở phòng giáo vụ là của nhà họ Phạm, còn cô sinh viên tên Lý Anh khả năng cao là gián điệp đấy."

"Phụt!"

Viện trưởng Đường vì quá kinh hãi mà phun thẳng ngụm trong miệng ngoài.

Ông trợn tròn mắt, kinh hãi kêu lên: "Anh cái gì cơ?"

nghĩ thì cho hết luôn một thể.

Thế là bổ sung: " và giáo sư Lâm nghi ngờ nhà họ Phạm luôn đưa thầy trốn nước ngoài, kể cả Chủ nhiệm Dư và Lý Anh cũng đều nhắm giáo sư Lâm mà tới."

cảm thấy Lý Anh tìm hiểu về cũng là vì liên quan đến giáo sư Lâm.

Choảng!

Lần đến lượt chén trong tay viện trưởng Đường rơi xuống đất vỡ tan.

Ông cũng chẳng màng tới cái chén nữa, liên tục truy vấn: "Cái... cái gì mà trốn , cái gì mà gián điệp, rốt cuộc mấy chuyện hả?!"

Sao mà ông chẳng một tí gì thế ...

Loading...