TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 448: Có giỏi thì đừng có vác mặt đến
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
cũng chẳng kẻ ngốc, Viện trưởng Viên đang quá lên chứ. nở một nụ lịch sự nhưng vẫn giữ kẽ, đáp lời: "Cảm ơn lời mời của Viện trưởng Viên, hiện tại ý định ở bệnh viện."
Câu dứt, mấy xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm, lão già lừa là .
Lão Kỳ thậm chí còn chẳng thèm nể nang mà rộ lên: "Viện trưởng Viên , bác sĩ Thẩm kiểu phụ nữ ngây thơ dễ lừa ."
Môi trường bệnh viện bây giờ thích hợp để bác sĩ Đông y sang đó, loạn đến mức nào mà lão già họ Viên vẫn mặt dày đến mời , đúng là da mặt dày thật.
Chưa đợi Viện trưởng Vương và Giáo sư Trương bên cạnh gật đầu hưởng ứng, ngoài cửa vang lên một tràng sảng khoái.
Một ông lão tóc hoa râm, mặc quân phục bước , : "Lão Kỳ, đúng lắm! Một đồng chí y thuật xuất sắc như bác sĩ Thẩm, nếu giờ mà bệnh viện thì sẽ bao nhiêu kẻ nhắm . Lão Viên , ông vì tư lợi cá nhân mà đẩy bác sĩ Thẩm thế khó chứ."
Câu đầy ẩn ý khiến Viện trưởng Viên tức đến mức trợn trắng mắt.
"Ông bảo khó bác sĩ Thẩm, Viện trưởng Bệnh viện Quân y như ông đến đây cái gì?" Viện trưởng Viên hừ lạnh.
Ông tin lão già đến đây mà mục đích gì.
Phương Thành Vũ sải bước đến mặt , đưa một túi quà lớn , hì hì : "Bác sĩ Thẩm, chào cô, là Viện trưởng Bệnh viện Quân y Bắc Kinh, họ Phương.
Ở đơn vị thường xuyên Cố Cẩn Mặc nhắc về cô, Bệnh viện Quân y chúng đây cũng mua nhiều t.h.u.ố.c viên của cô, hôm nay đặc biệt mang chút quà đến để cảm ơn."
Nói xong, ông còn liếc mấy lão già đang chằm chằm, đầy ẩn ý bảo: "Bác sĩ Thẩm cứ yên tâm, hôm nay đến chỉ để cảm ơn thôi, chứ mời cô về Bệnh viện Quân y công tác . Dĩ nhiên là cánh cổng của Bệnh viện Quân y luôn rộng mở đón chờ cô."
Lời thì vẻ hào sảng, nhưng mấy lão già chỉ c.h.ử.i thề: Đã bảo mời, thế giỏi thì đừng vác mặt đến đây.
dùng cả hai tay nhận quà từ Viện trưởng Phương, nụ mặt gượng gạo: "Cảm ơn Viện trưởng Phương, cảm ơn ông nhiều."
Mấy vị viện trưởng cùng tụ tập một chỗ, thật nên nên mếu nữa.
cảm thấy bầu khí lúc chút khó xử, nhưng nhanh đó hết cảm giác đó, vì mấy lão già bắt đầu tự mỉa mai, đấu khẩu với .
"Ồ, Viện trưởng Vương bận rộn như thế mà cũng thời gian đích tới đây , xem là bàn tính kỹ càng lắm đây."
" chẳng bàn tính gì cả, chỉ bác sĩ Thẩm thêm nhiều lựa chọn thôi. Hơn nữa, chẳng Viện trưởng Bệnh viện 1 như ông cũng đích đến đó ? Nghe hôm qua vẫn nặc danh tố cáo một bác sĩ Đông y, ông là Viện trưởng luôn miệng coi trọng Đông y, ở bệnh viện mà xử lý việc đó ?"
" xử lý ngay trong ngày , lôi kẻ nặc danh đó và đuổi việc ngay tại chỗ. Cho nên bác sĩ Thẩm cứ yên tâm, hễ ai dám tố cáo cô, sẽ là đầu tiên bảo vệ cô!"
"Lão Viên, ông vẫn y như ngày xưa nhỉ, hì hì hì..."
"Hừ, lão Phương ông cũng khác gì ..."
...
Cuộc đối thoại giữa mấy ông lão đều đầy gai góc, mà thấy cả thoải mái chút nào.
Nhân lúc họ đang mải cãi , lẻn về phòng chính, dì Ngô vẫn đang trông Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh chơi ở đó.
"Bế lũ trẻ ngoài ạ." với dì Ngô.
Trong tình cảnh khó xử cũng chẳng còn cách nào khác, đành mang hai nhóc tì để đổi khí.
Rất nhanh đó, và dì Ngô mỗi bế một đứa nhỏ .
Hai cục bột nhỏ xuất hiện lập tức thu hút sự chú ý của mấy lão già, ánh mắt đều đổ dồn Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh.
Hai nhóc tì thật sự quá đáng yêu, mấy ông lão còn cãi đỏ mặt tía tai, giờ thấy lũ trẻ là tim gan đều mềm nhũn hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-448-co-gioi-thi-dung-co-vac-mat-den.html.]
"Ái chà, sớm Cố Cẩn Mặc hai đứa nhỏ xinh xắn đáng yêu, giờ thấy đúng là như thật. Trông trắng trẻo mềm mại thế , chẳng khác gì hai cái bánh màn thầu nhỏ , nào, để ông bế cái nào!" Viện trưởng Phương đưa tay về phía hai đứa nhỏ.
Ông sớm quẳng chuyện cãi lúc nãy lên tận chín tầng mây.
Lão Kỳ vội vàng can ngăn: "Lão Phương, ông đầu gặp lũ trẻ, đừng chúng sợ."
Lão già vốn chân tay lóng ngóng, ngộ nhỡ Tiểu Nguyệt Lượng Tinh Tinh đau thì .
Mấy ông lão bên cạnh cũng đồng thanh phụ họa: "Phải đó, chúng cứ ngắm thôi là , đợi quen hơn hãy bế."
Viện trưởng Phương đành thu tay , ánh mắt hai đứa nhỏ đầy vẻ mong chờ.
"Ông... ông!" Tiểu Nguyệt Lượng nghiêng đầu mấy ông lão, miệng nhỏ bập bẹ phát mấy âm đơn giản.
Hai tiếng phát âm mấy rõ ràng khiến mặt vang vô cùng vui vẻ.
Bầu khí cuối cùng cũng chuyển từ cãi vã khó xử sang hòa thuận vui tươi.
Hôm đó, lúc mấy ông lão về đều tỏ vẻ luyến tiếc, thậm chí họ còn định nhét tiền tay Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, nhưng nhanh mắt cản .
Đợi khi tiễn hết họ , mới thở phào một nhẹ nhõm.
Dì Ngô cũng thở phào theo , nhịn mà cảm thán: "Hóa giỏi quá cũng nỗi khổ riêng nhỉ, nhiều tài giỏi tranh mời mọc thế cũng chẳng dễ dàng gì."
Vừa nãy khi mấy vị viện trưởng lớn tiếng đấu khẩu qua , dì cũng toát cả mồ hôi hột, chỉ sợ chọn sẽ mất lòng ...
Đổi là dì thì đúng là dám chọn bừa, ngộ nhỡ đắc tội thì tính .
bảo: "Dì đừng bận tâm họ nghĩ gì, cứ theo mong của mới là quan trọng nhất."
Làm bác sĩ thì điều quan trọng nhất là giữ vững cái tâm ban đầu, để các yếu tố bên ngoài tác động, cho nên suy nghĩ của khác quan trọng, việc mất lòng ai đó cũng quan trọng.
bác sĩ cũng chẳng ngại chuyện đắc tội với khác.
Dì Ngô hiểu ý lắm, dì cũng hỏi thêm mà chỉ gật đầu, câu chuyện cũng dừng ở đó.
Dì nghĩ chỉ là một bình thường, chắc chắn hiểu nhiều như , dì chỉ cần chăm sóc cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh là .
*
Tháng trôi qua trong chớp mắt, chẳng mấy chốc sang đầu tháng .
Kể từ trực tiếp từ chối cả ba vị viện trưởng, còn ai tìm đến nhà mời việc nữa, ngược còn chủ động tìm Viện trưởng Hồ một chuyến.
cân nhắc kỹ, cuối cùng quyết định sẽ đến trường Hòa Hiệp Y, nhưng khi nghiệp cũng phòng khám ở bệnh viện mà dự định sẽ ở Viện nghiên cứu luôn.
Hiện tại hướng của Viện nghiên cứu đều đang hướng tới việc kết hợp Đông Tây y, Viện trưởng Hồ cũng hứa sẽ sắp xếp riêng cho một phòng chẩn trị, thời gian khám bệnh sẽ do tự sắp xếp.
Hiện giờ cả Viện nghiên cứu đều là quen, đến trực mỗi ngày cũng sẽ ai ý kiến, nhưng nếu nơi khác thì chắc.
thấy bầu khí quen ở Viện nghiên cứu vẫn thoải mái tự do hơn, vả cũng đang kiêm nhiệm ở đó.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Viện trưởng Hồ khi quyết định chuyển từ bán thời gian sang nhân viên chính thức thì khỏi là mừng đến mức nào, ông lập tức phát lương tháng cho luôn.
Ông còn bảo lên ca cũng , miễn là chịu nhân viên chính thức là .
Một tài giỏi như chọn Viện nghiên cứu của , chẳng lẽ nâng niu như báu vật !