TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 443: Không thể giương mắt nhìn mẹ mình bị kim châm chết...

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Đồng bên cạnh thấy chồng lên tiếng, cũng vội vàng đưa túi vải trong tay .

nở một nụ nịnh nọt, : "Đồng chí Thẩm, đây là chút lòng thành của gia đình, mong cô nhận cho."

Trong túi vải ba cân thịt ba chỉ và hơn mười đồng tiền lẻ, thời điểm đây là món quà hề nhỏ, thể coi là trọng lượng đối với những bình thường.

Thẩm Thù Linh ngạc nhiên sự điều của vợ chồng con trai bà Đặng, nhưng cô cũng từ chối, nhận lấy túi vải đưa cho thím Ngô bên cạnh.

Bà Đặng thấy đồ đạc nhà đem tặng cho Thẩm Thù Linh thì nóng lòng lắm, nhưng giờ bà chuyện khó khăn. Lúc mới méo miệng bà còn cả câu, sang ngày thứ hai thì bắt đầu khó khăn, đến giờ chỉ thể phát những âm đơn lẻ.

Nếu cứu chữa kịp thời, khi bà tàn phế cả đời luôn mất.

Thẩm Thù Linh đầy ẩn ý : "Bà cụ bình thường tính tình nóng nảy, méo miệng chắc cũng do nguyên nhân ."

Đây là đang ngầm nhắc nhở Lục Kim An.

Lục Kim An hiện đang việc ở Cục Vật tư, theo lãnh đạo cũng học ít chuyện, Thẩm Thù Linh hiểu ngay ý tứ sâu xa.

Anh vội đáp: "Phải , tính tình vốn nóng nảy. Đồng chí Thẩm cứ yên tâm, về sẽ bảo ban bà cẩn thận, để bà lung tung gây chuyện nữa. Sau nhất định sẽ một công dân nhiệt tình, bụng."

Trước đây ăn vạ nhắm mắt ngơ, vì dù gia đình cũng lợi. Giờ đụng nhân vật cứng cựa, dám để mặc như nữa.

Gia đình là những ghê gớm, một nhân viên quèn ở Cục Vật tư như chọc nổi, thậm chí còn thấy sợ. Mẹ chẳng mắt thế, gây sự với ...

"Đồng chí Thẩm cứ yên tâm, đợi bà cụ về, sẽ để mắt đến bà hằng ngày, để bà ngoài gây chuyện nữa ." Thái Đồng cũng vội vàng phụ họa.

Gia thế của phụ nữ xinh mặt , chồng cô hé lộ cho một chút, tóm là hạng chọc nổi, mau ch.óng thành tâm xin .

cũng hầu hạ bà già suốt ngày .

Thẩm Thù Linh hai , liền chỉ tay bàn đá bên cạnh: "Dìu bà cụ , để xem cho."

Lục Kim An mừng rỡ, vội cùng Thái Đồng dìu bà Đặng đến bàn đá.

Thẩm Thù Linh cũng bắt mạch, trực tiếp nhà lấy bộ kim châm . Khi những cây kim châm loang loáng ánh bạc rút , Lục Kim An kìm mà nuốt nước miếng, còn Thái Đồng thì sợ tới mức kêu lên một tiếng "Mẹ ơi".

Bà Đặng vội vàng lên định chạy, nhưng thím Ngô chuẩn sẵn từ ấn xuống ghế đá.

Cây kim Thẩm Thù Linh rút thô dài, chẳng khác gì loại kim khâu bao tải ở nhà, thậm chí trông còn vẻ to hơn.

Bà Đặng một mũi kim nên trong lòng bóng ma tâm lý, giờ thấy kim châm là theo bản năng chạy, đôi chân ngừng run rẩy, nước miếng nơi khóe miệng càng chảy tợn.

"Đồng chí Thẩm, méo miệng của chữa chứ?" Lục Kim An lo lắng hỏi.

gây chuyện, ăn vạ, nhưng dù cũng là , thể giương mắt châm kim cho đến c.h.ế.t ...

Thẩm Thù Linh thản nhiên : "Chữa , nhưng cần bà cụ phối hợp. Nếu bà cứ chống đối vùng vẫy thì cũng chịu thôi."

Mấy cây kim thô dài là cô cố ý lấy , lát nữa cô cũng định dùng chúng để châm cứu cho bà cụ, lúc hạ kim cũng sẽ cố tình để bà nếm chút khổ sở.

Phải để bà nhớ đời, nếu khắp nơi ăn vạ gây chuyện.

Lục Kim An liền : "Đồng chí Thẩm cứ yên tâm, chúng nhất định sẽ giữ c.h.ặ.t , cô cứ việc châm cứu là !"

Anh nghĩ Thẩm Thù Linh sẽ lừa họ, những địa vị thường coi trọng danh tiếng, chỉ cần cô khẳng định là chữa thì sợ.

Bà Đặng mồm méo mắt lệch dọa cho khiếp vía.

trợn tròn đôi mắt xếch, nhãn cầu như lồi cả ngoài, miệng phát những tiếng "a a a" phản đối, hai tay ngừng khua khoắng trong trung, gương mặt già nua tái mét. Con trai và con dâu bà thì đè c.h.ặ.t vai bà, trông chẳng khác nào một phạm nhân sắp hành hình.

Trông cũng phần tội nghiệp.

Thẩm Thù Linh mặt cảm xúc cầm một cây kim dài thô, đ.â.m thẳng huyệt Bách Hội của bà Đặng, đó bắt đầu châm lên các huyệt mặt.

Mỗi mũi kim đều đ.â.m sâu, cây kim dài gần như ngập đến hai phần ba.

Bà Đặng đau đớn kêu lên, nhưng thấy cả chẳng còn chút sức lực nào để vùng vẫy. Bà cảm thấy còn đáng sợ hơn cả ngày xưa chạy giặc.

Bà cảm thấy đau đớn khôn cùng, mỗi giây mỗi phút trôi qua đều là sự giày vò. những xung quanh chỉ thấy động tác hạ kim của Thẩm Thù Linh nhanh, đầy ba phút, mặt bà cụ cắm chi chít hai ba mươi cây kim.

Mỗi mũi kim đều đau buốt thấu xương, mồ hôi hột cứ thế vã như tắm.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Đây là lúc bà thấy đau đớn nhất trong đời, kể cả lúc sinh con cũng đau bằng .

Thực tình trạng của bà Đặng cần châm nhiều kim như , cũng chẳng cần dùng kim thô dài thế , và khi hạ kim thể khiến bệnh cảm giác gì.

Tất cả những việc đó Thẩm Thù Linh đều , nhưng cô .

"Nửa tiếng rút kim là , đừng để bà cử động, nếu kim lệch vị trí thì khi châm nữa đấy." Cô bình tĩnh dặn dò.

Bà Đặng liền im phăng phắc, dám nhúc nhích. Lục Kim An và Thái Đồng càng sức đè vai và tay bà vì sợ bà lệch kim.

"Cảm ơn đồng chí Thẩm," Lục Kim An lễ phép, giọng tràn đầy sự ơn chân thành.

Anh thở phào nhẹ nhõm, may mà đối phương là nguyên tắc, chứ gặp hẹp hòi mà từ chối chữa trị thì cũng chẳng cách nào.

Nửa tiếng , Thẩm Thù Linh rút kim cho bà Đặng.

Lúc bà Đặng đau đến mức tê dại, chẳng còn phân biệt chỗ nào mặt đang đau nữa.

Theo từng cây kim rút , mặt bà hiện rõ những lỗ châm li ti, m.á.u tươi theo đó rỉ .

Lục Kim An thấy sợ, nhịn nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí Thẩm, chảy... chảy nhiều m.á.u thế ạ?"

Anh thấy chỉ một lát nữa thôi là mặt sẽ đầy m.á.u mất.

Thẩm Thù Linh mỉm ôn hòa: "Chỗ m.á.u cứ để đừng lau, đợi nửa tiếng nữa hãy lau sạch ."

"Vâng ," Lục Kim An cũng dám hỏi thêm, càng dám đoán bừa, tóm cứ theo lời cô dặn là .

"Mẹ ơi, miệng hết méo thật !" Thái Đồng reo lên kinh ngạc, nỗi sợ hãi ban nãy chuyển thành sự phấn khích.

cuối cùng cũng thoát cảnh hầu hạ bà già , gia đình cũng đổ tiền việc chữa bệnh cho bà nữa. Dù mới hai ngày, nhưng để chữa cái mặt méo ngốn hết mấy tháng tiền tiết kiệm của cả nhà .

Y tế thời vẫn coi là một loại kỹ thuật đặc thù, chỉ trong tay một ít . Bác sĩ ở các bệnh viện là nguồn lực khan hiếm, nên giá cả đương nhiên chẳng hề rẻ chút nào.

Thái Đồng dứt lời, Lư Kim An cũng vội vàng về phía ...

Trên khuôn mặt bê bết m.á.u của bà cụ Đặng, ngũ quan vốn dĩ lệch nay trở bình thường. Miệng bà cũng khép c.h.ặ.t, còn chảy nước dãi ngoài nữa.

Chỉ điều, những vệt m.á.u tươi mặt trông vẫn đáng sợ.

"Mẹ, mau cử động mặt thử xem, xem cử động ?" Thái Đồng nhịn mà lắc lắc vai bà cụ Đặng, cất tiếng giục giã.

Trời mới bà già gây chuyện hai ngày qua hành hạ vợ chồng cô đến mức nào. Phải chạy đôn chạy đáo đưa bà khám thì thôi , tối đến bà còn chảy nước dãi, cứ đòi ngủ giữa hai vợ chồng, bảo là sợ bóng sợ gió, sợ c.h.ế.t.

hận thể tống khứ bà già cho rảnh nợ. ngặt nỗi bà đang đổ bệnh, nếu cô thật sự thì cũng chẳng thể sống nổi với Lư Kim An nữa.

nhẫn nhịn hết đến khác, mà nửa đêm bà già vệ sinh còn bắt cô chùi m.ô.n.g cho, thật sự là hành hạ phát điên mà.

Nếu chứng liệt mặt khỏi, cô cũng chẳng hầu hạ thêm nữa, thà thu dọn đồ đạc về nhà đẻ cho xong. Đợi bao giờ bà già khuất núi, cô sẽ đốt một bánh pháo mới về.

Bà cụ Đặng thấy đau khắp mặt, nhưng vẫn cố nhếch khóe miệng lên. Cảm giác đau nhói như kim châm khi châm cứu lập tức truyền tới.

nhịn mà thốt lên: "Ái chà, đau c.h.ế.t mất thôi."

Câu trôi chảy, chẳng còn chút dáng vẻ ú ớ, chẳng như lúc nãy.

Lư Kim An lộ rõ vẻ kích động.

Thái Đồng còn vỗ mạnh vai bà cụ Đặng, : "Mẹ, khỏi thật , quá ! Tối nay cuối cùng cũng cần ngủ giữa con và Kim An nữa !"

Câu thốt theo bản năng, quên mất đang ở nhà khác.

Bầu khí bỗng chốc trở nên im lặng đến ngạt thở. Ngay cả vẻ kích động mặt Lư Kim An cũng tan biến. , chồng và dì Ngô cả gia đình ba họ bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.

Cái gì mà ba ngủ chung một giường? Không lẽ họ sở thích quái đản gì ?

Vẻ mặt trở nên cực kỳ khó tả, vội vàng lên tiếng: "Máu mặt về nhà hãy lau, mau ."

Hết chuyện chồng nàng dâu đến chuyện vợ chồng ngủ nghê, thật sự là rắc rối đủ đường.

"Phải , để tiễn , tiễn ." Dì Ngô chẳng đợi họ phản ứng đỡ bà cụ Đặng dậy, cũng nhanh tay đẩy Lư Kim An và Thái Đồng khỏi cửa lớn.

Một tiếng "rầm" vang lên, cửa viện đóng sầm , thậm chí cho Lư Kim An lấy một cơ hội để giải thích, thể thấy ghét bỏ họ đến nhường nào.

Thái Đồng giật giật khóe miệng, ngượng ngùng : "Thì đó, thấy bệnh liệt mặt của khỏi nên vui quá, kịp suy nghĩ mà lỡ miệng thôi..."

còn kể chuyện chùi m.ô.n.g cho chồng đấy thôi.

Lư Kim An một cái, thở dài : "Đi thôi, về nhà rửa mặt cho ."

Hai ngày qua cũng Thái Đồng hành hạ đủ đường.

Bà cụ Đặng trong lòng rõ những chuyện mất mặt nên dám lên tiếng. Hiện giờ tuy mặt bà còn lệch nữa, nhưng hễ chuyện là đau nhói ở những chỗ châm kim, nên bà cũng chẳng dám hé răng.

Ba lẳng lặng về phía nhà , suốt dọc đường ai với ai câu nào.

Nhà họ Cố cách nhà họ Lư một đoạn khá xa, một nhà ở đầu ngõ, một nhà ở cuối ngõ. Trên đường về, họ ít vây quanh hỏi han.

"Bà cụ Đặng, bà thế ? Không liệt mặt ? Sao mặt mũi đầy m.á.u thế !"

"Ái chà, thấy từ nhà cô Thẩm mà. Không lẽ bà cô Thẩm đ.á.n.h đấy chứ?"

"Đánh nặng tay quá nhỉ, m.á.u me đầy mặt thế , cần bệnh viện ?"

" bảo cô Thẩm đó mà. Lần bà cụ Đặng ăn một cái tát trời giáng của cô , đ.á.n.h đến mức mòng mòng đất luôn. Đã thế còn dám mò đến nhà , đúng là sợ c.h.ế.t."

"Kim An , giống nhé. Chuyện bà cụ liệt mặt chẳng liên quan gì đến cô Thẩm cả, đến đó mà ăn vạ đòi tiền đấy."

" thấy hết , lúc nãy cả ba bọn họ đều bà Cao với dì Ngô đẩy ngoài, chắc chắn là ăn vạ đòi tiền đuổi cổ , vỗ n.g.ự.c bảo đảm với luôn!"

...

Lư Kim An các bà các cô hàng xóm bàn tán xôn xao, khóe miệng ngừng giật giật.

Anh cố nặn một nụ , giải thích: " đến gặp đồng chí Thẩm để ăn vạ . đồng chí Thẩm là bác sĩ giỏi nên mới đưa đến xem thử..."

" đúng đúng, bệnh liệt mặt của chồng chữa khỏi , tin mà xem." Thái Đồng vội vàng đẩy bà cụ Đặng phía , cho thấy khuôn mặt tuy đầy m.á.u nhưng còn méo xệch nữa.

Bà cụ Đặng vốn đang cúi gầm mặt giữa hai , bà m.á.u mặt trông khó coi. Nào ngờ Thái Đồng đẩy mạnh một cái ngoài.

Khuôn mặt đầy m.á.u tươi của bà ngay lập tức khiến mấy bà cụ xung quanh hú hồn hú vía.

"A... huhu... Ma kìa!" Một đứa bé mặc quần thủng đ.í.t sợ quá, thét lên chạy tót về nhà.

Những vây quanh xem náo nhiệt cũng sợ đến mức chạy tán loạn. Chỉ trong vài giây, cả con ngõ còn bóng , chỉ còn ba nhà Lư Kim An.

Lư Kim An: "..."

Anh thở dài một tiếng: "Thôi, về nhà ."

Đưa về nhà xong, còn vội vàng đến chỗ . Số tiền vất vả lắm mới tiết kiệm tiêu sạch sành sanh chỉ trong vài ngày, giờ chẳng còn tâm trí mà quan tâm hàng xóm láng giềng nghĩ gì nữa.

Ngày hôm đó, những chuyện liên quan đến bà cụ Đặng lan truyền khắp ngõ Đặng Tử.

Người kháo rằng bà cụ Đặng ăn vạ Thẩm Thù Linh thành nên vẫn ấm ức. Lần liệt mặt liền dắt theo cả con trai con dâu đến tống tiền. Nghe Thẩm Thù Linh cũng chẳng nể nang gì, trực tiếp đ.á.n.h bà già đến mức mặt mũi đầy m.á.u đuổi khỏi nhà.

Tiếng của nhà họ Lư vang xa. Ban đầu còn thấy bà cụ Đặng tuy vô lý nhưng con trai Lư Kim An trông vẻ nho nhã, điều.

Giờ xem Lư Kim An cũng chẳng khác gì bà cụ Đặng, đúng là nào con nấy.

Mà danh tiếng của Thẩm Thù Linh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Mọi cảm thấy dù bà cụ Đặng quá đáng đến thì cũng nên đ.á.n.h đến mức m.á.u me đầy mặt, chừng còn đ.á.n.h gãy cả răng cũng nên.

Thế thì tàn nhẫn quá, gặp cô nhất nên tránh xa một chút, nếu ngày đ.á.n.h đến đầy mặt m.á.u sẽ là bọn họ mất...

Trong ngõ một nhóm đưa lên ủy ban phường học tập giáo huấn mỗi ngày, chính là do Thẩm Thù Linh gọi công an và của ủy ban đến.

Xâu chuỗi hai sự việc , hàng xóm láng giềng đều thấy Thẩm Thù Linh hề dễ chọc, mà họ cũng chẳng dám đắc tội.

chẳng thèm để ý xem trong ngõ thế nào. cứ sống cuộc đời nhỏ bé của . cũng mối quan hệ khá với nhà họ Tiết bên cạnh, coi như cũng hàng xóm thường xuyên qua .

*

Hôm đó, khi mang t.h.u.ố.c đến viện nghiên cứu về, đang phơi thảo d.ư.ợ.c trong sân thì bỗng nhiên thấy tiếng gõ cửa.

Dì Ngô đang trông Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh chơi đùa trong sân. Mẹ thì hẹn mấy bà bạn già bách hóa tổng hợp, định lát nữa về sẽ mua ít đồ ăn sẵn tiện đường đón Cố Thời tan học luôn.

Thấy dì Ngô định mở cửa, vội ngăn tự về phía cổng.

Mở cửa , thấy mặt là một phụ nữ dáng gầy gò. Đôi gò má cô hóp , mái tóc khô xơ nhưng đôi mắt sáng, trông tuổi tác cũng sấp xỉ .

đang dắt theo bé Tiểu Chung, tay bưng một bát thịt viên mới rán xong.

Tiểu Chung phụ nữ vẻ đang lúng túng mặt, mỉm : "Đồng chí Tiết, mời trong ."

Nói đoạn, nghiêng nhường đường cho Tiết Nhân và Tiểu Chung sân.

Tiết Nhân bồn chồn dắt Tiểu Chung . Vừa tới nơi, cô thấy hai nhóc tì trắng trẻo, mập mạp đang đạp xe ba bánh nhỏ đến mặt .

"Ơ... ơ!" Tiểu Nguyệt Lượng nghiêng đầu Tiết Nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ tò mò.

Tinh Tinh cũng đạp xe gần. Cậu nhóc tò mò về Tiết Nhân, trong mắt chỉ Tiểu Chung. Cậu bé đưa miếng thịt khô trong tay cho Tiểu Chung, mời ăn.

Tiểu Chung buông tay Tiết Nhân , dẫn Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh góc sân chơi, trông bộ dạng vô cùng thiết. Thời gian qua hầu như ngày nào bé cũng sang chơi với hai em.

Tiết Nhân dáng vẻ thoải mái và thuộc của Tiểu Chung, Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh xinh xắn như hai cục bột nhỏ, tâm trạng vốn đang căng thẳng của cô bỗng dưng dịu một cách kỳ lạ.

, khẽ : "Đồng chí Thẩm, đây là thịt viên mới , mang sang biếu cô ăn thử. Cảm ơn cô gửi bánh sủi cảo nhân thịt bò sang, bánh ngon lắm, ăn hết sạch ."

Đĩa sủi cảo thịt bò đó giúp cô hiểu rằng, ngay cả khi xung quanh chỉ trích và hắt hủi, vẫn luôn những mang lòng tồn tại.

Kể cả ngày hôm đó, khi cãi với con nhà họ Giả bên ngoài, cô chỉ hèn nhát trốn trong phòng, cũng chính là nhà giúp giải vây.

Món thịt viên là cô nhờ dò hỏi mãi mới thích ăn nên mới đặc biệt mang sang.

đón lấy bát thịt viên từ tay Tiết Nhân bảo: "Cảm ơn đồng chí Tiết. Chúng bàn đá đằng , cứ để mặc mấy đứa nhỏ tự chơi với ."

Tiểu Chung thích chăm sóc Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, dì Ngô ở bên cạnh nên lo lắng gì.

Lúc , chồng bưng một ít hạt hướng dương và lạc từ trong nhà , rót cho Tiết Nhân một chén . Đây là mới của năm nay, đắt nhưng vị tươi.

Tiết Nhân hai con , cảm thấy khí chất của hai rõ ràng là những bình thường trong ngõ.

Ngõ Đặng T.ử vốn ít gia đình chút bối cảnh, nhưng cũng chỉ là " chút" mà thôi. Những thấy khí chất khác biệt hẳn như Cao thì thực sự từng thấy.

Tâm trạng mới thả lỏng của cô bỗng chốc trở nên lúng túng, cái đầu mới ngẩng lên vô thức cúi thấp xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-443-khong-the-giuong-mat-nhin-me-minh-bi-kim-cham-chet.html.]

Tiết Nhân hiện đang ở trong giai đoạn nhạy cảm và mong manh nhất. Việc cô thể bưng bát thịt viên gõ cửa nhà là một sự dũng cảm vô cùng lớn lao . Hiện giờ thần kinh cô nhạy bén, chỉ một ánh mắt một câu của khác cũng đủ khiến cô căng thẳng tột độ.

"Đồng chí Tiết, cô định bao giờ thì ?" nhận thấy sự tự nhiên của Tiết Nhân nên hỏi han nhiều chuyện riêng tư, mà chủ động nhắc đến công việc của cô .

yêu công việc, về lĩnh vực chuyên môn sẽ giúp cô bớt căng thẳng hơn.

Quả nhiên, hỏi , Tiết Nhân ngẩn một chút mới mím môi nở một nụ , : "Thời gian qua gầy nhiều quá, định tẩm bổ cho da thịt một chút sẽ trường giảng dạy."

Nói xong, cô còn đưa tay lên sờ gò má hóp của . Đợt sụt cân trông thấy, ngày hôm qua mấy đứa học trò đến thăm thấy cô như mà đứa nào đứa nấy mắt cũng đỏ hoe.

Từ khi chuyện đó xảy , cô còn liên lạc với phía nhà trường nữa. Cô sợ đồng nghiệp và chuyện đau lòng xảy đến với .

cứ ngỡ hàng xóm láng giềng khinh khi như thì ở trường chắc chắn cũng thế. khi thầy chủ nhiệm dẫn theo các học sinh trong lớp đến thăm, cô chỉ thấy trong mắt họ sự xót xa và phẫn nộ cho .

Lúc đó cô mới nhận nghĩ sai. Học trò và lãnh đạo của cô hề hắt hủi cô .

"Một phụ nữ năng lực, tại họ khinh khi và cô lập cô chứ?" Đó chính là nguyên văn lời của thầy chủ nhiệm.

Mấy đứa học sinh còn ôm chầm lấy cô một hồi lâu, dặn cô giữ gìn sức khỏe, nhất định bục giảng, rằng cả lớp đều nhớ cô , cô nên từ bỏ niềm đam mê của ...

" là nên tẩm bổ cho khỏe . Có sức khỏe mới lo cho công việc và sự nghiệp, khỏe khoắn thì mới ươm mầm cho những mầm non của Tổ quốc chứ." Mẹ Cao đưa miếng táo gọt sẵn cho Tiết Nhân.

Tiết Nhân nhận lấy miếng táo lời cảm ơn. Cô với ánh mắt đầy vẻ ơn: "Đồng chí Thẩm, bác Cao, chuyện nhà họ Giả tìm đến tận cửa hôm đó, thực sự cảm ơn . Nếu gia đình tay giúp đỡ, chuyện hôm đó sẽ còn ầm ĩ đến mức nào nữa..."

Lúc đó cô chỉ ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Chung mà run rẩy, cả và mặt đầy mồ hôi lạnh vì sợ hãi. Cô đủ dũng khí để ngoài đối mặt, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng tội khi để một chịu đựng sự đeo bám của con nhà họ Giả.

: "Chuyện cũ qua thì đừng nhắc nữa, cứ hướng về phía mà sống thôi. Bây giờ trong ngõ cũng chẳng ai dám bàn tán gì về nhà cô nữa . Đợi sức khỏe khá hơn một chút, cô hãy bắt đầu từ đầu, tương lai vẫn còn nhiều ngày phía mà."

Có con cái, sự nghiệp, bố ở bên cạnh, đây là cuộc sống viên mãn mà bao nhiêu phụ nữ khác mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.

Vả , nhà họ Tiết chỉ Tiết Nhân là con duy nhất, điều thời bấy giờ thực sự là một chuyện khá hiếm thấy.

Tiết Nhân gật đầu, mặt cuối cùng cũng lộ nụ : "Vâng, cũng nghĩ như . Lãnh đạo nhà trường và các học sinh đều , họ hy vọng ."

Thầy chủ nhiệm thậm chí còn với cô rằng đợt bình xét giáo viên ưu tú sắp tới chắc chắn sẽ tên cô . Học sinh cũng bảo nếu cần phụ đạo thì các em sẽ đến tận nhà cô , để cô đường đêm một nữa.

Những lời đó khiến cô cảm thấy đời , ngoài , cô vẫn thể nhận sự đối xử trân trọng như một bình thường. Như là quá đủ , cô chỉ cầu mong đời bằng ánh mắt dị nghị mà thôi.

Ba bàn sâu thêm về chuyện nữa. Chủ đề quá nặng nề, chi bằng chuyện gì đó nhẹ nhàng, vui vẻ hơn.

Thẩm Thù Linh nhanh ch.óng chuyển chủ đề sang những chuyện bát quái gần đây trong ngõ nhỏ. Mẹ chồng - bà Cao Ngọc lập tức hào hứng hẳn lên, chẳng cần cô dẫn dắt, bà thao thao bất tuyệt kể về chuyện bà già họ Đặng cô châm cho mặt mũi đầy m.á.u, cả chuyện bà Đới Thúy Phân chồng đ.á.n.h cho một trận tơi bời.

Bầu khí bỗng chốc trở nên sôi nổi hơn hẳn, ngay cả tâm trạng của Tiết Nhân cũng kìm mà nhẹ nhõm theo, cảm giác như trút cơn giận bấy lâu.

rõ bà già họ Đặng và Đới Thúy Phân chính là những kẻ cầm đầu chuyên soi mói , cả cái ngõ chẳng ai thêu dệt chuyện ác độc bằng hai mụ đó.

Đồng chí Thẩm tay trừng trị hai họ, chẳng cũng là để đòi công bằng cho cô .

"Đồng chí Thẩm, thím Cao, cháu cảm ơn nhiều lắm," giọng Tiết Nhân chút nghẹn ngào.

Trải qua biến cố , cô thấu nhiều , nhiều việc, cũng hiểu rõ thực sự đáng để kết giao là như thế nào.

Buổi trưa, Thẩm Thù Linh giữ Tiết Nhân ở dùng cơm nhưng cô từ chối. Vừa , Trương Lập Hà mang sang biếu nhà một bát canh cá lớn và thịt vịt.

Thẩm Thù Linh từ chối, cô lấy bánh thịt và thịt bò hầm biếu cho Trương Lập Hà.

Ăn cơm xong, ngủ trưa dậy, Thẩm Thù Linh lấy một cuốn sách y học từ gian . Cô dự định đầu tháng mới nhờ giáo sư Tiết thư giới thiệu cho .

Bây giờ là cuối tháng , cứ để qua hết tháng tính tiếp.

rõ ràng là một ở phía thể đợi thêm nữa. Cô mới lật xem một trang sách thì cửa chính vang lên tiếng gõ dồn dập...

Dì Ngô mở cửa, thấy mặt là Kỳ lão và Vương Sinh đang tươi hớn hở. Trên tay hai xách lỉnh kỉnh đủ thứ quà cáp, túi lớn túi nhỏ.

Nhìn vẻ mặt hai , chữ "đến nhờ vả" như hiện rõ mồn một lên trán .

Dì Ngô liếc trong sân, ông lão và thanh niên là bạn của Thẩm Thù Linh nên chút tình nguyện mà mời họ .

Dì cảm thấy ai mà đến tìm Thù Linh để nhờ vả việc gì thì chắc chắn chẳng chuyện lành gì cho cô cả.

Thẩm Thù Linh thấy Kỳ lão và Vương Sinh đến thì vui mừng. Thấy hai xách theo đống quà cáp bao bì cao cấp, cô ngay đây thứ mà Kỳ lão thường mua.

Cô lập tức hiểu , chuyến hai chắc chắn là ai đó ủy thác .

"Kỳ lão, Vương Sinh, mau . Sao hôm nay hai thời gian rảnh ghé qua đây?" Cô hiệu mời hai xuống.

Dì Ngô tiến tới đỡ lấy đống quà tặng đắt tiền từ tay họ.

Kỳ lão xua tay, bỗ bã : "Còn chẳng tại ông Viện trưởng Hồ , cứ nằng nặc đòi đến mời sư thúc về Viện nghiên cứu nhậm chức. Ông gọi điện cho chủ nhiệm Lý nên mới sang hành với thằng tiểu Vương . Chỗ quà sư thúc cứ nhận lấy, cứ coi như khuyên nhủ hết lời , còn ý cô thế nào thì cứ quyết thế nấy thôi."

Nói xong, ông bưng chén bàn đá lên nhấp một ngụm, mắt sáng rỡ: "Trà mới năm nay , thơm thật đấy."

Ông đời nào ép uổng sư tổ chứ. Dù ông cũng sư tổ về Viện nghiên cứu, nhưng ý của sư tổ mới là quan trọng nhất. Ông đến đây chủ yếu là để diễn kịch thôi, sẵn tiện ké bữa cơm, còn thăm Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh nữa, đúng là nhất cử lưỡng tiện.

Vương Sinh ghế đá, ánh mắt dừng ở cuốn sách y học bàn, lộ rõ vẻ tò mò.

Thẩm Thù Linh đẩy cuốn sách về phía Vương Sinh, : "Cuốn lắm, cũng xem ."

Dặn dò xong, cô mới mỉm hỏi Kỳ lão: "Viện trưởng Hồ vẫn còn nhớ chuyện ?"

Lần khéo léo từ chối ông mà.

"Dạo Viện trưởng lo sốt vó lên chứ, sợ sư thúc cướp mất. Có mấy bệnh viện ngóng từ tin cô định cư ở Bắc Kinh, cứ chạy đến Viện nghiên cứu hỏi thăm suốt. Viện trưởng họ dọa cho sợ , sợ nếu đến thuyết phục cô thì cô sẽ nơi khác mất," Kỳ lão hì hì, còn nháy mắt với Thẩm Thù Linh.

Sư tổ của ông đúng là "đắt hàng" thật.

Thẩm Thù Linh thì khá ngạc nhiên. Cô ngờ nhiều cất công tìm kiếm đến . Thảo nào khi cô gửi t.h.u.ố.c viên đến Viện nghiên cứu, Viện trưởng Hồ cứ cố tình nán trò chuyện, hết đến khác dò hỏi kế hoạch sắp tới của cô.

bấy lâu nay đều cô khéo léo lấp l.i.ế.m cho qua.

"Sư tổ bản lĩnh thực sự, ai mà chẳng xây dựng quan hệ với sư tổ chứ," ánh mắt Vương Sinh tràn đầy vẻ sùng bái.

Từ vùng Tây Bắc bước thế giới bên ngoài, Viện nghiên cứu, mới bản nhỏ bé đến nhường nào, suy nghĩ cũng thật ngây ngô. Đồng thời, cũng thấy vô cùng may mắn khi gặp sư tổ.

Được chính thức nhập môn là vượt xa mong đợi của nhiều . Bây giờ chỉ theo thầy học tập thật , còn ý định mở tiệm t.h.u.ố.c như tạm gác .

Di nguyện của ông nội là chữa bệnh cứu , theo thầy vẫn thể điều đó. Chờ đến khi thầy bảo thể xuất sư, lúc đó tính chuyện mở tiệm cũng muộn.

Kỳ lão tuy đang ở Viện nghiên cứu nhưng vẫn thường xuyên tìm đến nhờ xem bệnh. Viện trưởng Hồ những ngăn cản mà còn khuyến khích, thậm chí dành riêng một phòng khám cho ông.

Cũng may là khi Kỳ lão rời bệnh viện chuyển sang Viện nghiên cứu, dù trong hồ sơ cá nhân phần Đông y gạch bỏ, nhưng các thế lực cực đoan vẫn thường xuyên nhắm các hoạt động coi là "mê tín dị đoan". Những phương pháp trị liệu của Đông y vẫn nhiều kẻ soi xét, chỉ chờ sơ hở là chụp mũ ngay.

Không ít thầy t.h.u.ố.c Đông y tố cáo, nhưng ở Bắc Kinh kiểm tra nghiêm ngặt, chỉ cần là thầy t.h.u.ố.c chân chính thì khi điều tra rõ ràng đều hủy bỏ đơn tố cáo.

Mặc dù điều tra kỹ lưỡng, nhưng việc cũng gây ít tâm lý hoang mang. Nhiều thầy t.h.u.ố.c Đông y chọn cách tạm thời nhận bệnh nhân vì sợ kẻ nắm thóp gây rắc rối.

Trái ngược với sự lo lắng bên ngoài, bầu khí ở Viện nghiên cứu thoải mái và hài hòa. Kỳ lão chỉ hành y bình thường, mà ngay cả Tiến sĩ Thân thỉnh thoảng cũng đến thảo luận về Đông y, Viện trưởng Hồ và Lý Xương Đức cũng thường xuyên bên cạnh lắng .

Nghe Vương Sinh , Thẩm Thù Linh khỏi mỉm : "Người trong sư môn chúng , ai mà chẳng bản lĩnh."

So với lúc ở Tây Bắc, Vương Sinh bây giờ cao hơn, da thịt hơn hẳn. Sắc mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn, còn vẻ lúc nào cũng cảnh giác như đây nữa.

Rũ bỏ vẻ phòng , Vương Sinh trở nên tập trung hơn hẳn. Cậu dành bộ nhiệt huyết và sức lực việc học, từ Đông y cho đến các môn văn hóa.

Nghe Thẩm Thù Linh khen, trong lòng Vương Sinh dâng lên một nỗi tự hào khó tả. Cậu gật đầu thật mạnh, đôi mắt sáng lấp lánh.

Sau nhất định sẽ trở thành một bản lĩnh đúng như lời sư tổ .

Ba quanh bàn đá trò chuyện bao lâu thì cửa chính vang lên tiếng gõ. Dì Ngô mở cửa, thấy bên ngoài là hai ông cụ mặc âu phục chỉnh tề, tóc chải chuốt mượt mà, phong thái đĩnh đạc.

Trên tay hai vị cũng xách theo những món quà sang trọng, nụ mặt vô cùng hiền hậu.

Dì Ngô quen họ nhưng thấy phong thái tầm thường liền hỏi: "Xin hỏi hai vị đồng chí tìm ai ạ?"

"Chúng đến từ Đại học Y khoa Kinh Bắc. là Phó viện trưởng họ Vương, còn đây là Giáo sư Trương bên khoa Đông y. Chúng mạo đến đây là gặp bác sĩ Thẩm Thù Linh," Viện trưởng Vương hì hì , nếp nhăn nơi khóe mắt xô với .

Địa chỉ ông nhờ vả nhiều mối quan hệ mới hỏi thăm . Hôm nay, nhất định ông gặp vị bác sĩ Thẩm cho bằng !

Dì Ngô thì là Phó viện trưởng, thì là Giáo sư, giật một cái vội vã dẫn khách trong sân.

Trong bụng dì thầm nghĩ, Thù Linh đúng là bản lĩnh thật, khi còn giỏi hơn cả Trung đoàn trưởng Cố chứ. Nếu thì những quyền cao chức trọng tìm cô mà chẳng thấy ai tìm Cố nhỉ.

Khi Viện trưởng Vương dẫn Giáo sư Trương sân, tình cờ đụng mặt ngay Kỳ lão. Hai bên , trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên lập tức chuyển sang phòng .

Kỳ lão nghĩ thầm: "Hai lão già chắc đến để mời Thù Linh giáo sư giáo viên gì đấy chứ? Thù Linh giỏi thế , thể để cô lãng phí tài năng ở mấy trường đại học ."

Trong mắt ông, việc Thẩm Thù Linh dạy học ở trường chẳng khác nào là đang chôn vùi tài năng!

Viện trưởng Vương cũng thầm nhủ: "Cái lão già thuyết phục bác sĩ Thẩm về Viện nghiên cứu đấy chứ?" Ông bác sĩ Thẩm quan hệ với bên đó, một vị chủ nhiệm còn là chú của cô nữa.

Dì Ngô chạy nhanh đến mặt Thẩm Thù Linh, báo tin: "Thù Linh ơi, hai vị đồng chí là từ Đại học Y khoa Kinh Bắc tới. Đây là Phó viện trưởng Vương, còn đây là Giáo sư Trương bên khoa Đông y."

Nói xong, dì lập tức lui sang một bên để phiền họ chuyện.

Thẩm Thù Linh thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng lấy vẻ bình tĩnh, cô mỉm chào hỏi và bắt tay hai .

Cả Viện trưởng Vương và Giáo sư Trương đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ.

Họ danh bác sĩ Thẩm tuổi trẻ tài cao, nhưng ngờ trẻ đến mức . Nhìn cô chỉ như mới ngoài đôi mươi, còn xinh đến .

Nếu danh tính, họ chắc chắn sẽ tin phụ nữ trẻ trung xinh mặt chính là vị thần y lừng lẫy bấy lâu nay!

Sau giây phút ngỡ ngàng ngắn ngủi, Viện trưởng Vương và Giáo sư Trương cũng nhanh ch.óng lấy phong thái.

Kỳ lão hai với ánh mắt mấy thiện cảm. Theo ông, sư tổ dù Viện nghiên cứu thì cũng đời nào giảng viên ở mấy trường đại học, như thế chẳng khác nào phí phạm của trời.

Ông mở miệng với giọng điệu đầy châm chọc: "Lão Vương, ông đến đây gì? Trường của các ông bận ? Nghe dạo sinh viên đang nhiều chỗ hài lòng đấy, ông là Phó viện trưởng trường mà quản lý?"

Viện trưởng Vương lườm ông một cái, cũng mà mỉa mai : "Bác sĩ Kỳ chẳng cũng ở Viện nghiên cứu đấy thôi. Trời xa đường trơn, ông cho cẩn thận kẻo ngã."

Nói đoạn, ông đưa túi quà về phía Thẩm Thù Linh, : "Ngưỡng mộ bác sĩ Thẩm lâu, đây là chút lòng thành của , xin cô hãy nhận cho."

Thẩm Thù Linh cũng khách sáo, trực tiếp nhận lấy quà từ tay Viện trưởng Vương và Giáo sư Trương.

Thấy cô nhận quà, Viện trưởng Vương lập tức lộ vẻ phấn khởi.

"Bác sĩ Thẩm, đại diện cho Đại học Y khoa Kinh Bắc đến mời cô về trường nhậm chức. Mọi thủ tục cô cần lo, chỉ cần cô đồng ý, sẽ thu xếp thỏa ngay lập tức, cô chỉ việc chuyên tâm giảng dạy là ," giọng Viện trưởng Vương chút vội vã, thể thấy ông đang hào hứng.

Nếu mời bác sĩ Thẩm về, vị thế của trường ông chắc chắn sẽ tiến một bước dài.

Giáo sư Trương bên cạnh cũng nhanh ch.óng tiếp lời: "Trong trường chúng các phòng thí nghiệm độc lập. Nếu bác sĩ Thẩm sâu nghiên cứu, chúng sẽ cân đối giảm bớt tiết dạy và cấp riêng cho cô một phòng thí nghiệm. Lúc đó cô cần thiết gì, Viện trưởng của chúng đều thể xin cấp phê duyệt."

Lần đầu gặp bác sĩ Thẩm, ông kinh ngạc vì cô còn quá trẻ và xinh , nhưng ngay đó là sự thấu hiểu và phấn khích.

Bản ông là giáo sư ngành Đông y, ông hiểu rõ hơn ai hết rằng Đông y thực chất trọng thiên phú. Vừa thấy bác sĩ Thẩm, ông lập tức xếp cô hàng ngũ thiên tài.

Tương lai của giới hạn, bảo đó thu hút sự chú ý của bao nhiêu vị lãnh đạo lớn, thậm chí vị còn chẳng quản đường xá xa xôi bay tận từ Tây Bắc về đây tìm cô chữa trị.

Kỳ lão hai thì bắt đầu thấy ngứa tai.

Ông nhịn mà mắng: "Các ông đúng là cướp mà. Chẳng thèm cân nhắc tình hình của bác sĩ Thẩm nhào tới . Bác sĩ Thẩm giỏi thế mà các ông bắt phòng thí nghiệm với lên lớp, chẳng là phí phạm nhân tài !"

Hành y là một việc dựa nhiều thực tế, lý thuyết suông chẳng ích gì cả. Với trình độ như sư tổ, con đường duy nhất chính là hành y cứu .

về Viện nghiên cứu, Viện trưởng Hồ cũng sẽ dành riêng cho sư tổ một phòng khám. Ông thấy ở điểm Viện trưởng Hồ còn thấu đáo chán, ít nhất là hơn hẳn hai cái ông mặt .

Viện trưởng Vương đỏ mặt tía tai. Ông cũng cách của phần ích kỷ, giờ Kỳ lão huých toẹt như , ông thấy mất mặt vô cùng.

Ông khẽ ho một tiếng, giải thích: " đương nhiên bác sĩ Thẩm nên ưu tiên việc khám chữa bệnh, nhưng sinh viên ở trường cũng cần học hỏi những kiến thức sâu rộng hơn chứ."

Nói , ông sang Thẩm Thù Linh, hì hì: "Nếu bác sĩ Thẩm cảm thấy chữa bệnh cứu là trọng yếu nhất thì cũng cả. Mỗi tuần cô chỉ cần lên lớp mười tiết là đủ, thời gian còn thể sang bệnh viện phụ thuộc của chúng phòng khám."

", đúng, Đại học Y khoa chúng bệnh viện phụ thuộc ngay trướng. Có bác sĩ Thẩm sang đó phòng khám thì thể cho mấy em sinh viên thực tập theo học hỏi cô luôn," Giáo sư Trương vội vàng phụ họa, thậm chí còn dùng từ 'cô' với sự kính trọng.

Có thể thấy rõ sự mong đợi và thành ý của ông .

thành ý. Đối mặt với một thiên tài Đông y như thế , ai mà chẳng dốc hết tâm can để mời cho bằng ?

Kỳ lão Viện trưởng Vương và Giáo sư Trương tung hứng kẻ tung hứng, kìm đảo mắt khinh bỉ thêm cái nữa.

Ông lạnh: "Hai ông tính toán cũng giỏi thật đấy, mỗi tuần mười tiết dạy, còn bệnh viện phòng khám, còn dắt theo đám sinh viên thực tập. Đến trâu ngựa cũng chẳng dùng như thế , bác sĩ Thẩm cứ thong thả chữa bệnh sướng hơn ?"

Lần lời của ông trực diện chẳng nể nang chút tình diện nào, bóc trần sạch sành sanh toan tính của Viện trưởng Vương. Điều thực sự khiến đối phương tổn thương, dù đây họ quá thiết nhưng gặp mặt vẫn xã giao.

Kỳ lão chẳng thấy việc mất mặt Viện trưởng Vương gì là sai cả. Đối phương mặt dày đến cướp thì ông cũng cho rõ trắng đen chứ.

Sư tổ của ông thể để họ lừa gạt !

Lời Kỳ lão dứt, thấy một ông cụ đẩy cửa bước : "Nói chí lý lắm, bác sĩ Thẩm y thuật cao siêu, chắc chắn là lấy việc chữa bệnh cứu trọng ."

Lại thêm một ông lão mặc đồ tây, tóc tai chải chuốt mượt mà bước sân. Hóa lúc nãy dì Ngô quên cài then cửa.

Viện trưởng Vương và Kỳ lão ông cụ tay xách nách mang đủ thứ quà cáp sân mà ngơ ngác.

Hôm nay mà náo nhiệt thế ? Không chỉ họ, mà ngay cả ông Viện trưởng Viên của Bệnh viện Số 1 cũng tìm đến đây, cứ như hội .

Viện trưởng Viên tiến thẳng về phía Thẩm Thù Linh, hai tay dâng đống quà tặng .

Ông híp mắt : "Ngưỡng mộ đại danh bác sĩ Thẩm lâu. là Viên, Viện trưởng Bệnh viện Số 1 Kinh thành. Lần ở phòng bệnh của lãnh đạo Hình chúng từng gặp mặt. Lần mạo tới đây là đặc biệt mời bác sĩ Thẩm về nhậm chức Trưởng khoa Đông y tại Bệnh viện Số 1 chúng ."

Thẩm Thù Linh: "..."

vẫn nhớ vị Viện trưởng Viên , khi thủ thuật nối xương cho cụ Hình ở phòng bệnh, ông mấy ngỏ ý mời về bệnh viện việc.

"Cảm ơn Viện trưởng Viên." dùng cả hai tay nhận lấy túi quà từ tay ông , tiện tay đặt chung với đống quà mà Viện trưởng Vương tặng lúc nãy.

Thấy nhận quà, mắt Viện trưởng Viên sáng rỡ, ông tiếp tục truy hỏi: "Bác sĩ Thẩm hứng thú với Bệnh viện 1 của chúng ? Cánh cổng của Bệnh viện 1 luôn rộng mở chào đón cô!"

Giọng điệu của ông cực kỳ vồn vã, nhiệt tình.

Lão Kỳ bên cạnh hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Viện trưởng , tình hình bệnh viện bây giờ thế nào trong lòng ông ? Nếu bác sĩ Thẩm mà sang đó phòng khám, khéo hôm mấy thành phần thích gây hấn tố cáo , kịp chữa cho bệnh nhân lên đồn công an phối hợp điều tra chứ."

Cũng may ngày đó sư tổ nhắc nhở nên ông mới chuồn nhanh, nếu khéo cũng gục ngã ở trong đó . Trước đây ông từng đắc tội với ít , lũ đó chắc chắn sẽ tìm cách chỉnh ông đến c.h.ế.t mới thôi.

Theo như ông , thời gian qua ở khoa Đông y của Bệnh viện 1, đến tám mươi phần trăm bác sĩ tố cáo ác ý, hiện giờ các bác sĩ ở đó đến châm cứu cũng chẳng dám .

Họ chỉ sợ bắt thóp gắn cho cái mác "mê tín dị đoan", tuy đến mức đưa cải tạo lao động, nhưng tình cảnh khiến ai nấy đều hoang mang lo sợ, còn tâm trí mà chữa bệnh nữa.

Nghe Lão Kỳ , vẻ mặt Viện trưởng Viên bỗng chốc cứng đờ, nãy giờ ông cũng để ý là lão già cũng mặt.

Ông chột giải thích với : "Bác sĩ Thẩm, cô thể yên tâm, giai đoạn chắc chắn sẽ qua nhanh thôi. Dù đất nước cũng cần phát triển, tình trạng tố cáo bừa bãi trong bệnh viện cũng tập trung chấn chỉnh . Chỉ cần cô trở thành bác sĩ của bệnh viện chúng , đảm bảo ai dám tố cáo cô !"

Nói xong, ông vung tay một cái đầy dứt khoát, tỏ vẻ như chuyện đều trong tầm kiểm soát của .

Lão Kỳ và Viện trưởng Vương cạnh đều bĩu môi khinh bỉ.

là cái lão chuyên lừa phỉnh, thật bốc phét!

 

Loading...