TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 421: Tôi có điểm nào thua kém cô ta?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rõ ràng Tiểu Hoa đây cầu tiến, tích cực và rạng rỡ. Mỗi ngày đều thành công việc, về nhà còn chịu khó nghiên cứu thêm, đúng chuẩn một nữ đồng chí sự nghiệp của thời đại mới.

con gái ngoan cường như , chỉ thấy nở mày nở mặt mà còn mừng cho con.

Thế nhưng giờ đây con gái bà đổi, tâm trí lúc nào cũng chỉ xoay quanh đàn ông. Bà cho rằng yêu đương là , nhưng thể cứ đ.â.m đầu một cách bất chấp như .

Khi một phụ nữ đặt hết tâm tư lên một đàn ông, cô sẽ trở nên cố chấp và mờ nhạt dần.

Lã Hoa hiện tại chính là như . Tiết Ngưu Thảo là nên sớm nhận , và bà vẫn luôn ngừng nỗ lực kéo cô trở .

"Con học lớp đạo đức chẳng đều do các ép ? Đáng lẽ con cần học, con gì sai cả, tư tưởng của con đúng đắn!" Lã Hoa trợn mắt, ánh mắt tràn đầy giận dữ.

"Mẹ, tại cứ luôn ngăn cản con? Con chỉ tìm một phù hợp để kết hôn thôi, con gì sai chứ?"

Lã Hoa cảm thấy hề hiểu . Ngoài sự phẫn nộ, cô còn thấy tủi , tại vốn luôn thấu hiểu cô giờ đổi như .

Tiết Ngưu Thảo Lã Hoa đang giận dữ, thở dài: "Tiểu Hoa, con thể tìm phù hợp để kết hôn, nhưng con thể lấy kỹ thuật viên Văn ."

Câu đ.á.n.h trúng ngay điểm mấu chốt mà Lã Hoa bận tâm nhất.

Vẻ mặt cô trở nên điên cuồng: "Tại ? Tại con thể lấy ? Chẳng lẽ con ưu tú hơn phụ nữ đó, bằng phụ nữ đó ? Con điểm nào thua kém cô chứ? Con xuất sắc như thế , Văn Tùng Bân dựa cái gì mà chấp nhận con, bắt buộc chấp nhận con!"

Câu cuối cùng gần như là gào lên.

'Chát!'

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cú tát của Tiết Ngưu Thảo giáng mạnh lên mặt Lã Hoa, khiến mặt cô lệch sang một bên.

"Mẹ nuôi con lớn từng để con so đo với nọ. Đồng chí Văn từ chối con rõ ràng , con thể chạy đe dọa chứ? Con thấy đáng hổ và cực đoan ?"

Khi những lời , Tiết Ngưu Thảo cảm thấy tim như đang rỉ m.á.u. Bà chỉ duy nhất một đứa con gái, chồng mất sớm, một phận góa phụ nhọc nhằn nuôi con khôn lớn.

Khó khăn lắm mới đến ngày hưởng phúc, mà giờ đây tận mắt chứng kiến con gái con đường lầm lạc, lòng bà đau thắt hơn bất cứ ai.

Lã Hoa sờ lên một bên mặt đang đau rát, thể tin nổi Tiết Ngưu Thảo, giọng kinh ngạc: "Sao chuyện ? Là Văn Tùng Bân ?"

nghĩ chuyện đó thể nào, việc khéo là chụp mũ ngay, chẳng lẽ Văn Tùng Bân thật sự gan đó ?

"Tại hôm nay con giữ đến tận bây giờ mới tan học, tại kỹ thuật viên Văn dời đến khu tập thể 1, con nghĩ thông suốt ? Người là kỹ thuật viên nòng cốt của nhà máy, con chỉ là một kỹ thuật viên bình thường. Huống hồ đồng chí Văn đường đường chính chính, con tưởng lãnh đạo đều mù hết cả ?"

"Con tưởng chuyện gánh chịu hậu quả ? Tiểu Hoa, nhân lúc còn thể đầu, con mau dừng tay , nếu đến lúc đó ngay cả đường lui cũng chẳng còn ..." Tiết Ngưu Thảo kiên nhẫn khuyên nhủ con gái.

Lã Hoa ngây tại chỗ, trong đầu chỉ lọt đúng thứ mà cô .

"Hóa báo cáo chuyện lên lãnh đạo ..."

Nói xong, cô chạy vọt ngoài như một làn khói.

Tiết Ngưu Thảo theo bóng lưng Lã Hoa, sốt ruột giậm chân bình bịch: "Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng mà."

Lã Hoa đạp xe đến khu tập thể 1, cô chính miệng hỏi cho nhẽ với Văn Tùng Bân.

Trước cổng khu tập thể 1 bốt gác, cảnh vệ đeo s.ú.n.g trường thấy Lã Hoa tới liền trực tiếp chặn cô .

"Đồng chí, cô ở khu nào? Những cư trú tại đây đăng ký thông tin . Mời cô đăng ký." Nói xong, cảnh vệ hiệu cho Lã Hoa theo thủ tục.

Đây là quy định mới do cấp ban xuống, chỉ mới hiệu lực cách đây vài giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-421-toi-co-diem-nao-thua-kem-co-ta.html.]

Lã Hoa trong lòng bất mãn nhưng cũng đành phối hợp. Khi cô điền tên và địa chỉ cư trú của , sắc mặt cảnh vệ lập tức trở nên nghiêm nghị.

"Đồng chí, thật xin , cô thể trong."

Lã Hoa sững sờ, dám tin hỏi một câu: "Anh gì cơ?"

Khu tập thể tuy phần lớn là lãnh đạo ở, nhưng bao giờ công nhân viên chức như bọn họ phép . Làm gì cái lý lẽ đó chứ?

Trước đây cô cũng từng khu tập thể 1 mà.

Cảnh vệ đáp bằng giọng cứng nhắc: "Đồng chí, mời cô rời , cô khu tập thể 1."

"Dựa cái gì mà cho ? Là lãnh đạo cấp ? Lãnh đạo nào , cho !" Hôm nay Lã Hoa liên tục chèn ép, cô bắt đầu mất kiểm soát.

"Mời cô lập tức rời !" Ánh mắt cảnh vệ Lã Hoa ngay lập tức trở nên cảnh giác.

Anh là quân nhân xuất ngũ chuyển ngành, nên nhạy bén với trạng thái tâm lý của Lã Hoa.

"Anh dựa cái gì mà cho hả? Lãnh đạo nào bảo cho , gọi ông đây ngay lập tức!"

"Anh mau tránh , trong ngay bây giờ, hôm nay nhất định !"

"Nếu còn tránh sẽ la lên đấy, bắt nạt phụ nữ nhà lành, đồ lưu manh thối tha..."

Tiếng la hét của Lã Hoa truyền từ bốt gác, chẳng mấy chốc thu hút một trong khu tập thể đến xem náo nhiệt.

Mọi chỉ trỏ bàn tán Lã Hoa đang ăn vạ, mặt cảnh vệ đỏ bừng vì giận tức.

Rất nhanh đó, dẫn theo mấy vị lãnh đạo tới. Tiết Ngưu Thảo cũng đuổi kịp đến nơi, thấy Lã Hoa đang cảnh vệ khống chế, bà đành lòng mà mặt chỗ khác.

Lã Hoa nhanh ch.óng đưa .

Văn Tùng Bân mới dắt An An dạo bữa tối, từ xa thấy cảnh náo nhiệt cổng, liền xoay dắt An An về.

Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng dáng của hai cha con mặt đường.

Văn Tùng Bân ôn tồn : "An An, chúng dạo phía , đằng cầu trượt đấy."

"Ba ơi, mấy đằng đang xem gì ở cổng thế ạ?" An An rõ ràng hứng thú với cảnh náo nhiệt hơn.

Con bé vốn nhạy cảm tinh tế, từ lúc dọn nhà hồi chiều nhận điều gì đó .

Giọng Văn Tùng Bân lạnh lùng: "Chắc là gây chuyện cổng thôi. An An, dạo học tan trường con nhất định sát chú cảnh vệ, rời khỏi tầm mắt của chú , con nhớ ?"

An An gật đầu cái rụp: "Ba, con ạ, con sẽ sát chú cảnh vệ."

Nói xong, con bé còn ngoái cổng lớn phía . Vì cách xa cộng thêm trời tối, ánh đèn lờ mờ đủ để rõ mồn một, nhưng con bé vẫn nhận mấy bóng quen thuộc.

Trong đầu An An hiện lên hình dáng của con Lã Hoa, tâm trạng con bé . Tuy nhiều chuyện hiểu rõ, nhưng con bé cũng lờ mờ đoán ba đưa dời đến đây là để tránh mặt cô Lã.

Nghĩ đến đây, đôi mắt con bé sáng lấp lánh với ba : "Đợi lúc đến Kinh thành, ba xem lễ kéo cờ ở Thiên An Môn với con nhé?"

Văn Tùng Bân nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, khẽ đáp: "Được."

*

Thời gian thấm thoát trôi qua, đến ngày gia đình Thẩm Thú Linh rời khỏi quân khu Tây Bắc...

 

Loading...