TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 416: Tâm tư không thuần khiết
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những tụ tập , một câu một câu bàn tán vô cùng rôm rả, thời nào thì cũng thiếu những kẻ ham hố chuyện thị phi.
Lữ Hoa trong góc tiếng bàn tán của bọn họ, sắc mặt cô ngày càng sa sầm, ánh mắt cũng ngày càng trở nên âm u.
Thảo nào Văn Tùng Bân tuyên bố tìm đối tượng, hóa phụ nữ chính là nguồn cơn, hóa cô chính là thím nhất trong miệng An An.
Đối phương xinh xuất chúng, kết hôn, An An chồng cô còn ở trong quân khu, thậm chí sinh hai đứa con. Văn Tùng Bân mang theo cái tâm tư thuần khiết như , lẽ nào sợ hại hại ?
Lữ Hoa cảm thấy phát hiện chân tướng, chân tướng khiến cô đau lòng, nhen nhóm lên chút hy vọng.
Chắc chắn Tùng Bân tâm tư của nhận , khuyên bảo một chút, sẽ đổi ấn tượng về thì .
Người phụ nữ đó với An An, chẳng lẽ với An An ?
Lữ Hoa càng nghĩ càng thấy lý.
Ở phía bên , Văn Tùng Bân và An An cùng Thẩm Thú Linh đến trạm xe khách lấy giấy tờ, đó tiễn cô lên xe. Đợi chiếc xe khách lắc lư chậm rãi rời , hai cha con mới chút hụt hẫng bước trở về.
An An Văn Tùng Bân dắt tay, lững thững về, tâm trạng của con bé bắt đầu trầm xuống.
"Ba ơi, thím thì lâu, lâu nữa con mới gặp thím ...?"
Giọng điệu của cô bé đầy vẻ buồn bã, những lời an ủi lúc của Thú Linh dường như đột ngột mất tác dụng, con bé thấy .
An An cố sức chớp chớp đôi mắt đang cay xè, nỗ lực để nước mắt rơi xuống. Hôm nay con bé một , nó nữa, để ba an ủi nữa. Ba cũng vất vả, những cảm xúc con bé thể tự vượt qua .
Văn Tùng Bân theo chiếc xe khách mất hút bóng dáng nơi cuối con đường, giọng ôn hòa: "Tất nhiên là lâu . Chẳng mấy tháng nữa con sẽ nghỉ hè ? Đến lúc đó con thể lên Kinh Thành thăm thím. Ba cũng sẽ cố gắng sắp xếp thời gian, dù rảnh thì cũng sẽ gửi con qua đó."
Thú Linh thật sự là một , cô lo lắng việc đột ngột rời sẽ khiến An An buồn lòng, nên lúc nãy đặc biệt dặn dò , bảo nghỉ hè hãy đưa An An đến Kinh Thành chơi một chuyến, nếu thời gian thì cứ gửi con bé qua đó là .
"Oa, thì quá!" An An xong thì mắt sáng lên, trong lòng còn chút lo lắng nào nữa, con bé tung tăng nhảy nhót chạy về phía khu tập thể.
Văn Tùng Bân chậm rãi phía , ánh mắt luôn dõi theo bóng lưng nhỏ bé của An An, tràn đầy sự dịu dàng và từ ái.
Hai cha con tiến khu tập thể, ngay khi An An mở cổng bước sân thì Lữ Hoa đang nấp trong bóng tối đột ngột xông .
"Tùng Bân, chuyện với ." Đôi mắt Lữ Hoa lóe lên vẻ cố chấp, cô thẳng Văn Tùng Bân.
Văn Tùng Bân giật sự xuất hiện đột ngột của Lữ Hoa, vô thức lùi một bước, nhíu mày : "Đồng chí Lữ, giữa và cô gì để cả, phiền cô đừng đến tìm nữa."
Lữ Hoa đàn ông nho nhã mặt, : " chỉ với vài câu thôi, nhanh lắm, theo qua đây."
Nói xong, cô giơ tay định nắm lấy cổ tay của Văn Tùng Bân.
Văn Tùng Bân vội vàng né tránh, dáo dác xung quanh, khi xác định ai thấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh hạ thấp giọng, giọng điệu nhuốm vài phần mất kiên nhẫn: "Đồng chí Lữ, rõ ràng , mong cô đừng tìm nữa."
Dứt lời, rảo bước thẳng trong sân, hề ngoảnh Lữ Hoa thêm một nào.
Lữ Hoa sững tại chỗ, ánh mắt dán c.h.ặ.t bóng lưng của Văn Tùng Bân với một sự thiên chấp đáng sợ.
Văn Tùng Bân là đàn ông đầu tiên mà cô đem lòng yêu mến. Đối phương tính cách điềm tĩnh, chín chắn, là kỹ thuật viên cao cấp của nhà máy, lãnh đạo coi trọng, cũng là một đàn ông trong mắt , và càng là hình mẫu chồng lý tưởng trong lòng cô .
Cô chê là góa vợ, nhưng ngờ từ chối, càng ngờ trong lòng vẫn luôn giữ hình bóng một khác. Hàng loạt biến cố khiến cô khó lòng chấp nhận nổi.
Lữ Hoa tự cho rằng là một nữ đồng chí ưu tú, ngoại hình tuy quá nổi bật nhưng cũng thuộc hàng khá, những thể trong khu nhà máy đều là những nhân tài xuất sắc.
Cô chỉ nghĩ rằng xứng đôi với Văn Tùng Bân, chứ bao giờ cân nhắc xem đối phương đang nghĩ gì.
lúc , một phụ nữ trung niên xe đạp tới. Bà dừng xe, vẻ mặt đầy khó chịu quát tháo Lữ Hoa: "Lữ Hoa, chiều nay cô thế hả? Sao , cũng xin phép một tiếng?"
"Rốt cuộc cô còn nữa ? Nếu thì để báo với chủ nhiệm một tiếng, cô cũng đừng ở trong tổ của nữa. dám dùng đến 'đại Phật' như cô . Cô xem thời gian qua cô hết nghỉ việc phép sai, cô để tâm công việc hả?"
Đào Văn Mai tỏ vô cùng giận dữ. Khối lượng công việc của tổ bọn họ dạo lớn, mà Lữ Hoa cứ như mây, chỉ cần một thành viên trong tổ định là sẽ kéo lùi tiến độ của cả nhóm.
Mới hôm qua bà tìm Lữ Hoa chuyện, dốc hết bầu tâm sự khuyên nhủ đủ điều, nào là lấy công việc trọng, ưu tiên quốc gia và tập thể, lập gia đình thì lãnh đạo thể giúp sắp xếp, nhưng hết việc .
Bà coi trọng từng quyền , chỉ cần họ gặp chuyện gì vấn đề gì, dù bận đến bà cũng sẽ tận tâm giúp đỡ xử lý.
Đào Văn Mai bà tuy lãnh đạo lớn lao gì, nhưng luôn đối xử chân thành với , nào ngờ tấm chân tình của bà những chà đạp, mà còn giẫm giẫm .
Hôm qua bà tìm Lữ Hoa chuyện, đối phương đồng ý t.ử tế, kết quả hôm nay trực tiếp bỏ việc, chuyện còn nghiêm trọng hơn cả lười biếng trốn việc, bảo bà nổi trận lôi đình.
Lữ Hoa Đào Văn Mai đang giận dữ, cơn giận trong lòng cô cũng bùng lên, cô lườm bà một cái sắc lẹm đầu thẳng về nhà .
"Này , cô thái độ gì thế hả? Lữ Hoa, cô đó cho , hôm nay cô cho rõ ràng là xong !" Đào Văn Mai tức đến nghẹn cổ, lập tức đuổi theo.
Hôm nay bà nhất định giáo d.ụ.c tư tưởng cho Lữ Hoa thật , nếu bà dạy thì để lãnh đạo dạy. Để một nhân viên quy củ như thế ở nhà máy, sớm muộn gì cũng là một hiểm họa.
Khu nhà máy giống như những xưởng sản xuất bình thường, công nhân viên ở đây một lòng hướng về Tổ quốc, tuân thủ quy tắc và chịu sự quản thúc. Ngoài thỏa thuận bảo mật ký khi , cả khu vực còn nhiều quy tắc vô hình ràng buộc mỗi .
Nếu xuất hiện kẻ chịu lời quản giáo, một ngày nào đó sẽ trở thành mối nguy cho bộ nhà máy.
Vì , thái độ của Lữ Hoa nhất định sẽ lãnh đạo chú ý và xem xét nghiêm túc.
Ngay trong ngày hôm đó, Đào Văn Mai truy đến tận nhà Lữ Hoa, bà cùng với của Lữ Hoa là Tiết Ngưu Thảo, trực tiếp áp giải cô đến nơi giáo d.ụ.c tư tưởng trong khu nhà máy.
Công việc của Lữ Hoa lập tức đình chỉ, Đào Văn Mai yêu cầu cô mỗi ngày tham gia bốn tiết học tư tưởng, cho đến khi nào nhận lầm và cam kết sửa đổi mới thôi...
Thẩm Thú Linh bước chân cổng khu tập thể quân đội khi trời chập choạng tối.
Lúc ở nhà, Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh mòn mỏi chờ cô từ lâu. Cơm canh cũng Cố Cẩn Mặc nấu xong và dọn lên bàn, đều đang đợi cô về.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Bà Cao Ngọc bế Tiểu Nguyệt Lượng liên tục ngó nghiêng ngoài sân, trong lòng bà cứ thấp thỏm yên: "Cố Cẩn Mặc, con xem việc con . Nếu Thú Linh chuyện gì, con là chịu trách nhiệm đầu tiên đấy!"
Cố Cẩn Mặc từ trong nhà chính , trầm giọng : "Bây giờ con mượn xe của đơn vị lên thị trấn xem ."
Hôm nay bận việc ở doanh trại cả ngày, về là bắt tay nấu cơm ngay. Anh cũng cách từ quân khu đến nhà máy hề gần, tính toán thì đúng là đến tối Thú Linh mới về , nên ban nãy cũng vội lắm.
giờ cơm chín, trời cũng tối hẳn mà Thú Linh vẫn về, bắt đầu thấy lo lắng, lập tức chuẩn mượn xe ngoài tìm .
"Con mau , Thú Linh nhất định bình an đấy nhé." Bà Cao Ngọc sốt ruột đến phát , bà ngừng giục giã, vành mắt cũng đỏ lên.
Hai con đang chuyện thì Thẩm Thú Linh xách túi trở về.
"Mẹ... oa!" Tiểu Nguyệt Lượng phấn khích hoa tay múa chân trong lòng bà Cao Ngọc.
Cố Cẩn Mặc thấy cô về cũng thở phào một dài, vội vàng tiến lên đỡ lấy túi đồ trong tay cô.
Thẩm Thú Linh chạy nựng nhẹ ngón tay của Tiểu Nguyệt Lượng, đó mới cạnh giếng rửa tay.
Bà Cao Ngọc buông gánh nặng trong lòng: "Thú Linh, con về là , thật tình sợ c.h.ế.t khiếp."
Thẩm Thú Linh rửa tay xong phòng bộ quần áo khác, đó mới bế Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh lòng.
Cố Cẩn Mặc đang bày bát đũa xới cơm, bà Cao Ngọc thì cứ lẩm bẩm rằng hôm nay nên để cô một như thế, cô chỉ mỉm bảo sẽ một nữa.
Hai đứa nhỏ đệm cứ bi bô như đòi ăn món sườn hấp bột gạo đĩa.
Ánh đèn vàng ấm áp bao trùm lên tất cả, tạo nên một khung cảnh tràn ngập tình .
Sáng hôm , Thẩm Thú Linh dậy từ sớm, bà Cao Ngọc cũng dậy . Hai tranh thủ lúc mấy đứa nhỏ còn đang ngủ để bắt đầu chuẩn nguyên liệu cho bữa tiệc hôm nay.
Bữa cơm tất nhiên là định buổi tối, nhưng sáng sớm mua thức ăn, những nguyên liệu nào cần sơ chế thì , để buổi chiều đỡ vất vả hơn.
Thẩm Thú Linh mua thức ăn ở cửa hàng dịch vụ của đơn vị. Cô thể lấy cớ mua đồ để lấy thêm những thứ từ trong gian , cũng ngoại lệ. Cô chỉ lấy gà vịt mà còn lấy cả ngỗng và thịt bò, thêm nhiều rau xanh và hoa quả.
Ba gia đình gồm tám lớn, một thiếu niên và ba đứa trẻ. Đàn ông đều là quân nhân nên sức ăn khỏe, cô lấy nhiều một chút cũng .
Ngoài đồ ăn, cô còn lấy một chai rượu nếp và một chai Kiếm Nam Xuân để tối nay Cố Cẩn Mặc và hai vị Doanh trưởng uống cho thật sảng khoái.
Không chỉ cô quan hệ với bà Diệp và những khác, mà Cố Cẩn Mặc với Phó doanh trưởng Từ và Doanh trưởng Chu cũng là những đồng đội cùng sinh t.ử, tình nghĩa vô cùng sâu nặng.
Lần chia xa, chắc chắn ba họ cũng nhiều chuyện tâm sự.
Khi Thẩm Thú Linh xách túi lớn túi nhỏ về đến nhà, bà Diệp và chị Trần Cúc ở nhà bên cạnh cũng qua . Hai đang bận rộn trong bếp, bà Cao Ngọc thì họ đuổi ngoài trông ba đứa nhỏ.
Cô mang thức ăn bếp, thấy Diệp Ngọc Trân đang bên chảo rán thịt viên và thịt dải, cô chạy ăn vụng vài miếng, vị giòn rụm ngon.
"Tay nghề của bác Diệp ngày càng lên đời đấy ạ." Thẩm Thú Linh giơ ngón tay cái tán thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-416-tam-tu-khong-thuan-khiet.html.]
Diệp Ngọc Trân ha hả, : "Bác cũng chỉ mấy món là tạm thôi. Thú Linh, nếu con thích ăn, mấy hôm nữa bác rán nhiều thêm một chút để con mang Kinh Thành. Bây giờ thời tiết vẫn còn nóng, món thể để vài ngày..."
Nói đoạn, bà bỗng khựng , trong lòng trào dâng một nỗi xót xa.
Thú Linh giúp đỡ bà quá nhiều, bà luôn nhận sự chăm sóc của cô. Thư Viễn lúc đầu thể chấp nhận bà cũng là nhờ Thú Linh ở giữa điều hòa. Có một thời gian bà thậm chí còn đặc biệt dựa dẫm cô, coi cô như chỗ dựa tinh thần của , giờ sắp xa , bà cảm thấy vô cùng luyến tiếc.
bà sẽ những lời đó, vì chẳng khác nào đang níu kéo Thú Linh. Bà giữ cô , bà cuộc sống của cô ngày càng hơn, rạng rỡ hơn.
Trần Cúc đang nhặt rau bên cạnh cũng thấy thoải mái, suy nghĩ của chị cũng giống hệt như bà Diệp.
Thẩm Thú Linh mỉm : "Được ạ, thì phiền bác Diệp ."
"Phiền hà gì chứ. Thú Linh, con với em Cúc mau gà , nước bác đun sôi đấy." Diệp Ngọc Trân lảng sang chuyện khác.
Trong bếp bận rộn đến toát mồ hôi, buổi trưa cả ba ăn uống qua loa ngủ trưa, đến hơn ba giờ chiều bắt đầu dậy việc.
Đến sáu giờ, Cố Cẩn Mặc về nhà, vội vàng quần áo vị trí của Thẩm Thú Linh.
Thẩm Thú Linh rảnh tay liền chơi đùa với đám trẻ.
Buổi tối, quây quần bên , ăn trò chuyện bầu trời đầy . Năm tháng tĩnh lặng, cuộc sống bình yên, dù là lúc sắp chia ly nhưng ai nấy đều cảm thấy hạnh phúc.
*
Hai ngày .
Lữ Hoa bước khỏi lớp giáo d.ụ.c tư tưởng trong khu nhà máy, khuôn mặt cô sa sầm, ánh mắt vô cùng u ám. Tổ chức đặc biệt mở lớp bồi dưỡng phẩm đức cá nhân cho riêng cô .
Hai ngày qua cô cảm thấy phiền chịu nổi, hận thể lật bàn bỏ , nhưng cô dám. Nếu , chắc chắn cô sẽ nhận hậu quả nghiêm trọng hơn.
Tất cả chuyện đều do phụ nữ gây , cô nhất định cho Tùng Bân hậu quả của chuyện . Một mối tình kết quả chắc chắn là một sai lầm.
Lữ Hoa thẳng đến nấp một cái cây lớn gần nhà. Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ tan của nhà máy.
Cô định sẽ chặn đường Văn Tùng Bân ở đây.
Nửa tiếng , chuông nhà máy vang lên, nhanh đó các công nhân viên tan bắt đầu qua đây. Khu nhà máy lớn, tan đông nghịt, ai nấy đều đạp xe trở về khu tập thể nơi sinh sống.
Lữ Hoa cố gắng tìm kiếm bóng dáng Văn Tùng Bân trong dòng xe đạp, nhưng mãi vẫn thấy . Cô nấp cây đến mức chân tê cứng.
Khi dòng tan vơi dần, đường chỉ còn lác đác vài chiếc xe đạp qua , ngay khi cô nghi ngờ bỏ lỡ Văn Tùng Bân thì thấy một chiếc xe đạp màu đen đang tới.
Người đạp xe chính là Văn Tùng Bân.
Lữ Hoa mừng rỡ, sải bước chạy giữa đường, dang rộng hai tay trực tiếp chắn lối của chiếc xe đạp.
"Kít--!" một tiếng, Văn Tùng Bân khó chịu phanh xe , đầu xe vặn dừng ngay sát mặt Lữ Hoa.
Giọng của Văn Tùng Bân còn vẻ ôn hòa như mà mang theo sự lạnh lùng hiếm thấy: "Rốt cuộc cô gì?"
Anh thấy Lữ Hoa ngày càng quá đáng, xung quanh bao nhiêu qua mà cô dám ngang nhiên chuyện như .
Đã mấy bắt đầu ngoái đầu về phía họ với vẻ tò mò, hóng hớt.
Lữ Hoa ngẩng cao đầu, thản nhiên : " , chuyện với ."
Văn Tùng Bân lạnh mặt xuống xe, dắt xe lề đường rảo bước về phía góc khuất mấy ai để ý. Thấy , Lữ Hoa cũng hăng hái theo.
Tại một góc khuất ai thấy.
Vừa mới theo Văn Tùng Bân đến nơi, Lữ Hoa vội vàng lên tiếng:
"Tùng Bân, bậy . Cho dù nghĩ cho thì cũng nghĩ cho An An chứ. Nếu thật sự như thế, nghĩ đến hậu quả ? Hơn nữa, qua là cô vốn dĩ chẳng thích gì . Tùng Bân, cũng là vì cho thôi..."
Lời của cô câu nào cũng vẻ vì Văn Tùng Bân mà suy nghĩ, nhưng sắc mặt của càng lúc càng tệ. Anh cau c.h.ặ.t mày, chằm chằm Lữ Hoa đang biểu hiện bình thường mặt.
Lúc , giọng điệu của Lữ Hoa vô cùng kích động, vẻ mặt hớn hở, thậm chí còn hoa chân múa tay. Tốc độ của cô nhanh, đôi mắt sáng quắc, con ngươi đen giãn .
Trông cả cô chút điên cuồng.
"Lữ Hoa, hiểu cô đang cái gì, nhưng nếu cô dừng hành vi , sẽ báo cáo việc lên lãnh đạo để họ kỷ luật cô." Giọng điệu của Văn Tùng Bân vô cùng nghiêm nghị, ánh mắt Lữ Hoa tràn đầy vẻ nghiêm túc.
Anh cảm thấy phụ nữ chỉ điên khùng mà còn nguy hiểm.
Nghe Văn Tùng Bân , Lữ Hoa lập tức sốt sắng, giọng cô cao v.út lên đầy sắc nhọn: "Tùng Bân, thể lấy oán báo ân như thế! là đang giúp đấy, thể dan díu với phụ nữ đến tìm hôm đó chứ!"
"Hai tương lai , kết hôn , tâm tư đó! Nếu đem chuyện kể với lãnh đạo, thì cũng sẽ khai thật tâm tư của với họ, để lãnh đạo phân xử xem chuyện ai đúng ai sai!"
Cô cảm thấy Văn Tùng Bân đang định kiến với , đối phương đang bằng ánh mắt khinh miệt!
Văn Tùng Bân cái "mũ" lớn từ trời rơi xuống cho ngây , hóa Lữ Hoa cho rằng ý đồ bất chính với Thú Linh.
Một cơn giận dữ bùng lên từ đáy lòng, xông thẳng lên não .
Trong lời của mang theo sự phẫn nộ: "Cô đang ác ý suy diễn đấy ? và đồng chí Thẩm trong sạch, qua miệng cô thành tâm tư bất chính? Lữ Hoa, cô đừng hòng chụp mũ lên đầu !"
Lữ Hoa thì trong lòng chột , nhưng cô nhanh ch.óng ưỡn n.g.ự.c, lạnh: "Bé An An yêu quý thím đó thế nào, cả khu tập thể ba ai mà chẳng ? Mọi hôm đó cũng thấy và phụ nữ vui vẻ, hai còn ở trong nhà lâu như ."
"Chuyện mà đồn ngoài, nghĩ lãnh đạo tin tin ? vị đồng chí nữ còn là quân tòng, Tùng Bân , cho dù thích cô đến thì cũng thể chuyện phá hoại hôn nhân quân đội như thế !"
"Anh nuôi dưỡng tâm tư , để lãnh đạo nhà máy thế nào, để hàng xóm láng giềng thế nào, để An An ? Anh cần tiền đồ, cần sự nghiệp nữa !"
Giọng cô lanh lảnh, mấy câu cuối câu nào cũng đầy vẻ chính nghĩa, nhưng lời lẽ đe dọa thì câu thâm độc hơn câu .
Sắc mặt Văn Tùng Bân trở nên nhợt nhạt, Lữ Hoa đang đe dọa . quả thật cả khu tập thể ba đều An An một thím đối xử với con bé, và cũng tận mắt thấy Thú Linh đến đây hôm đó.
Trái tim dần chìm xuống đáy vực.
Thấy sắc mặt Văn Tùng Bân khó coi, Lữ Hoa hả hê tiếp: "Trước đây các bà thím hàng xóm giới thiệu cho mấy cô gái, còn chẳng thèm từ chối, hóa là trong mộng từ lâu. Nếu lãnh đạo chuyện , thì việc mưu đồ phá hoại hôn nhân quân đội sẽ khép tội c.h.ế.t đấy."
Câu khiến mặt Văn Tùng Bân từ nhợt nhạt chuyển sang trắng bệch, thậm chí hình còn lảo đảo. Anh Lữ Hoa với đôi mắt đầy vẻ điên cuồng, khó khăn mở miệng: "Cô cái gì..."
Đối phương trăm phương ngàn kế chụp mũ lên đầu , chẳng là để đạt mục đích nào đó .
Trong lòng Lữ Hoa vô cùng phấn khích, tim đập thình thịch liên hồi. Ánh mắt cô trở nên mờ ám và mê ly, cô ghé sát gần Văn Tùng Bân : "Tùng Bân, bây giờ chỉ cần kết hôn với , sẽ tin rằng tình cảm giữa và vị đồng chí nữ là tình đồng chí cách mạng thuần khiết."
" cũng sẽ nhắc chuyện với lãnh đạo, cũng tính toán việc từng dành tâm tư khác cho phụ nữ đó nữa."
Vân Tùng Bân chỉ cảm thấy nực , khẽ nhếch môi nở một nụ đầy châm biếm: "Cô bày đủ cách để chụp mũ , dọa dẫm , hãm hại , mục đích cuối cùng chỉ là để gả cho ?"
Đầu óc rốt cuộc vấn đề gì .
Thấy , Lữ Hoa thu ánh mắt mờ ám, giọng điệu cũng trở nên cứng nhắc hơn một chút: " hề chụp mũ , đều là sự thật. Văn Tùng Bân, đừng tưởng gả cho thì sẽ về phía , tin , khỏi đây là sẽ tìm lãnh đạo ngay."
Sắc mặt Văn Tùng Bân khó coi, suy nghĩ vài giây mới lên tiếng: "Cho thời gian ba ngày để suy nghĩ."
Anh vốn hề thích Lữ Hoa, thể là thích bất kỳ ai, cũng từng nghĩ đến việc tái hôn. Trong lòng , vợ quá cố là vợ duy nhất trong cuộc đời .
Anh tái hôn một phần là vì An An, phần lớn là vì trái tim còn chỗ cho bất kỳ ai khác nữa.
hiện tại Lữ Hoa đe dọa như , nghĩ cách nào khác, điều duy nhất thể là tạm thời kéo dài thời gian...
Lữ Hoa chằm chằm mặt Văn Tùng Bân vài giây, đó mới : "Cho một ngày, giờ ngày mai nếu cho câu trả lời chính xác, sẽ trực tiếp đến văn phòng tìm lãnh đạo."
Nói xong, cô nở nụ đắc ý rời . Trong mắt cô , Văn Tùng Bân là vật trong túi, nếu đối phương cưới thì tiền đồ và sự nghiệp của coi như chấm dứt.
Cô tin chắc rằng trong cái nhà máy ai thể từ bỏ công việc mà , đều hiểu rõ công việc ý nghĩa như thế nào.
Đây là công việc bình thường, nó thể đưa họ lên đến một vị thế mà thường chẳng dám mơ tới, ai thể từ bỏ nó .
Văn Tùng Bân chôn chân tại chỗ, bóng lưng Lữ Hoa thong dong rời , trong lòng phẫn nộ cảm thấy bất lực...
Buổi tối, Văn Tùng Bân ở trong phòng kể chuyện khi ngủ cho An An . Sau khi kể xong câu chuyện Tây Du Ký, mới dịu dàng hỏi: "An An, con thấy ở đây ?"
Nếu kiên quyết cưới Lữ Hoa, chỉ còn cách rời khỏi khu nhà máy. rời cũng chẳng về , còn nuôi An An, liệu con bé chịu nổi cảnh phiêu bạt trong tương lai ...
An An gật gật cái đầu nhỏ: "Con thấy ở đây ạ! Bố ơi, trong khu tập thể đều đối xử với con , thím Lưu, thím Trần, còn cả ông nội nữa, ai cũng với con hết, con thích họ lắm!"
Cô bé con xòe ngón tay đếm từng một, mỗi đếm một , giọng của cô bé thêm phần hớn hở, cái đầu nhỏ cứ gật gật, trông đáng yêu vui vẻ.
Văn Tùng Bân cảm thấy cổ họng như nghẹn , ngay cả những lời định cũng chặn .