TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 415: Không phải là mẹ kế đấy chứ?
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An An cố gắng kìm nén nước mắt, thật cô bé , bé như sẽ khiến thím khó xử, nhưng bé nhịn , nước mắt cứ thế tuôn rơi như mất tiền mua.
Từ lúc sinh cô bé chịu khổ, tâm trí chín chắn hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Với một thật lòng với như Thẩm Thú Linh, bé vô cùng ỷ và tham luyến, vì bé cả đời lẽ sẽ gặp ai đối xử với như nữa.
Thẩm Thú Linh bảo An An đừng , chỉ dùng tay vỗ nhẹ lên lưng cô bé, im lặng đợi bé xong.
An An trong lòng cô một hồi lâu mới dừng , khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe và sưng húp.
Nhìn vạt áo khoác của thím ướt một mảng, An An áy náy: "Thím ơi, con xin , con bẩn áo thím . Thím cởi áo khoác , để con giặt giúp thím."
Thẩm Thú Linh ôn tồn bảo: "Không , thím mang thêm một chiếc áo khoác nữa mà, lát nữa thím là ."
Tây Bắc chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm lớn, hôm nay cô sẽ về nhà muộn nên đặc biệt mang thêm một chiếc áo khoác theo.
"Vậy thím ơi, khi thím Kinh Thành, mỗi tuần con thể cho thím một lá thư ạ?" An An rụt rè hỏi.
Ở Tây Bắc, hầu như cứ hai ba ngày cô bé thư cho thím, nào thím cũng hồi âm. Đợi thím Kinh Thành lẽ sẽ bận, bé chủ động giảm tần suất xuống, cố gắng để thím thấy phiền.
Thẩm Thú Linh thấy dáng vẻ cẩn trọng của An An thì lòng mềm nhũn , cô khẽ : "Con một tuần một lá cũng , một ngày một lá cũng , cái tùy thuộc con. Dù thế nào thì mỗi lá thư con thím đều sẽ trả lời. Đến lúc đó thím sẽ lắp điện thoại ở nhà, con cũng thể gọi điện cho thím."
Cô bé tính tình nhạy cảm nhưng cũng hiểu chuyện, cô sẵn lòng kiên nhẫn để vỗ về bé.
An An Thẩm Thú Linh , tâm trạng lo lắng căng thẳng lập tức giãn ít, bé đưa tay nắm lấy vạt áo của thím, nghiêm túc hỏi: "Vậy thím sẽ luôn yêu quý con chứ? Giống như bây giờ ạ?"
Lúc nãy bé là vì sợ cách xa xôi thím sẽ quên mất , nhưng thím sẽ dành phòng cho bé, còn cho bé thư hằng ngày, bé liền cảm thấy bớt buồn hẳn.
Thẩm Thú Linh nựng đôi má trắng mềm của cô bé, giọng điệu vui tươi: "Đương nhiên , thím sẽ mãi mãi yêu quý An An, giống như An An yêu quý thím ."
"Vậy thím cứ Kinh Thành ạ. Ba khi con lớn lên cũng sẽ cho con Kinh Thành học, lúc đó con thể tìm thím và Moon, em Star chơi ." An An nín mỉm , buông bỏ nỗi lo trong lòng.
Cô bé cực kỳ thích Moon và Star, chia sẻ đồ chơi của cho hai em.
Thẩm Thú Linh ôm cô bé trắng trẻo trong lòng, : "Đợi con nghỉ hè, cũng thể bảo ba đưa con đến Kinh Thành tìm thím chơi. Hoặc lúc nào ba con bận quá thì thím hoặc chú Cố sẽ đến đón con, thím đưa con xem lễ kéo cờ ở Thiên An Môn."
"Hay quá, quá, con cùng thím xem lễ kéo cờ ở Thiên An Môn." An An vỗ tay, gương mặt rạng rỡ đầy mong đợi.
Thầy cô đều bảo lễ kéo cờ ở Thiên An Môn nhất định xem một trong đời, cô bé cũng .
Thẩm Thú Linh dỗ dành An An xong, An An lấy cho cô nhiều đồ chơi bỏ túi để cô mang về, là tặng cho Moon và Star.
Căn phòng nhỏ của An An ấm cúng và thoải mái, chỉ nhiều sách mà đồ chơi và quần áo cũng nhiều, thể thấy Văn Tùng Bân dồn hết tâm trí và tiền bạc cô bé.
Sau khi An An sắp xếp xong đồ chơi cho hai em, hai cùng chơi thêm một lát, Văn Tùng Bân cũng chuẩn xong cơm nước.
Lúc mới bốn giờ chiều, ăn cơm tối thì vẫn còn sớm, nhưng từ khu xưởng về xe mấy tiếng đồng hồ, nên ăn cơm sớm một chút sẽ hơn.
Món ăn bàn đầy đủ sắc hương vị, Văn Tùng Bân vì An An mà giờ đây quán xuyến gia đình . Bản vốn là tỉ mỉ, việc nhà đối với là chuyện gì khó khăn.
"Thím ơi, thím ăn cái đùi gà , ba con thịt gà ngon lắm." An An nhanh nhảu gắp một chiếc đùi gà lớn bỏ bát của Thẩm Thú Linh.
Cô bé dáng một chủ nhà nhỏ .
Thẩm Thú Linh mỉm gắp đùi gà cho An An: "Con đang tuổi lớn, con ăn nhiều mới ."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
An An vội vàng ngăn , dậy nhanh tay gắp một chiếc đùi gà khác bát , gắp một chiếc cánh gà lớn bát Văn Tùng Bân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-415-khong-phai-la-me-ke-day-chu.html.]
"Con cũng ăn đùi gà, ba ăn cánh gà, giờ ai cũng phần ạ." Cô bé như một lớn, trông vô cùng đáng yêu.
Văn Tùng Bân : "Đồ khôn lỏi, mau ăn thôi, thím con còn về sớm, nếu lúc về đến nhà trời sẽ tối mịt mất."
Cả ba cùng dùng bữa tối, thật cũng đói lắm nên cũng ăn nhiều.
Thẩm Thú Linh buông đũa, An An chủ động giúp cô xách túi, giọng đầy vẻ lưu luyến: "Thím ơi, con và ba đưa thím trạm xe buýt, đường thím chú ý an nhé."
Tuy nỡ nhưng cô bé vẫn lập tức đưa túi cho Thẩm Thú Linh, bé thím gấp, trong chuyện bé tùy tiện nũng.
Ba trời tối an , thím xinh như thế, càng an hơn...
Thẩm Thú Linh nhận lấy túi từ tay An An, : "Cảm ơn An An nhé."
Ba nhanh ch.óng khỏi cửa. Tầm giờ trong khu tập thể chỉ nhà ở nhà, công nhân trong xưởng đều đang , nên cả khu tập thể quá nhiều .
khi ba Thẩm Thú Linh , vẫn thu hút sự chú ý của nhiều , chủ yếu là vì cô quá xinh , vả Văn Tùng Bân còn là một đàn ông độc .
Một đàn ông độc đưa một cô gái xinh về nhà, rõ ràng là dễ khiến liên tưởng, thêm đó An An là một kẻ nhanh mồm nhanh miệng, cứ gặp là giới thiệu Thẩm Thú Linh.
"Thím Lưu, thím xem đây là thím của cháu, xinh ạ, thím đối xử với cháu lắm."
"Cô Lý, đây là thím của cháu, thím giỏi lắm mà với cháu nữa."
"Ông Chu, ông xem thím của cháu ưu tú ạ."
"..."
Cô bé dắt tay Thẩm Thú Linh, ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, chào hỏi từng một mà bé thấy, câu nào cũng là đang khoe khoang thím thế nào.
Màn khoe khoang chân chất khiến đều bật vui vẻ. Miệng An An ngọt xớt, ở khu tập thể lòng , Văn Tùng Bân ở trong xưởng đối nhân xử thế cũng , nên đều thiện cảm với hai cha con họ.
"Đây chính là thím mà cháu vẫn thường bảo đối xử với cháu đặc biệt đó hả?" Thím Lưu hỏi .
Con bé bình thường nhắc về thím nó ít .
An An hất cái đầu nhỏ, giọng lảnh lót: "Vâng ạ, thím với cháu lắm, hôm nay còn đặc biệt đến thăm cháu nữa."
Mãi đến khi ba khỏi khu tập thể, những mới tụm năm tụm ba bàn tán xôn xao.
"Chà, là kế tương lai đấy chứ? Cô gái quá, từ vóc dáng đến khí chất, hèn gì kỹ thuật viên Văn thích."
"Cô gái đó vẻ với An An, hai chắc quen từ lâu , thảo nào giới thiệu đối tượng cho kỹ thuật viên Văn đều từ chối."
" thế thật, nếu mà gặp một cô gái xinh với con như thế, thì cũng thích thôi..."
"Mọi cái gì thế, đây An An , thím của con bé con luôn , thể với kỹ thuật viên Văn , đừng đồn bậy bạ."
"Hả, cô gái đó kết hôn ? Vậy liệu khi nào cũng là góa phụ, hoặc là ly hôn ?"
"Có con mà vẫn giữ vóc dáng như , ông trời quả thật công bằng chút nào, chậc chậc..."