TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 411: Thật ra cũng là nợ nó
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão thủ trưởng sân vội vàng rửa tay, đó lao thẳng đến chỗ Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, giơ tay bế bổng hai đứa nhỏ lên hai bên trái .
"Có nhớ ông nào, mau gọi ông ," Lão thủ trưởng híp cả mắt, cảnh vệ cùng cũng hai đứa nhỏ bằng ánh mắt thèm thuồng.
Hai nhóc tì ngợm bụ bẫm, tay chân cứ như từng khúc ngó sen trắng nõn, khiến chỉ c.ắ.n nhẹ một cái. Làn da trắng trẻo mịn màng như thể chạm là vỡ, còn tỏa mùi sữa thơm.
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh hề sợ lạ, Lão thủ trưởng trêu là hai đứa thành tiếng, mắt híp thành hình trăng khuyết, lộ mấy cái răng sữa mới nhú, tiếng lanh lảnh như tiếng chuông bạc.
Cái dáng vẻ nhỏ nhắn thì ai mà chẳng yêu cho .
Bà Cao Ngọc thấy Lão thủ trưởng tới thì vội vàng dậy chào hỏi, phong thái của bà hào phóng, đúng mực khi trò chuyện cùng ông.
Khác với sự ung dung của bà Cao Ngọc, Trần Cúc và Diệp Ngọc Trân từ bếp thì phần lúng túng và giữ lễ hơn. Lão thủ trưởng chính là lãnh đạo cao nhất ở quân khu Tây Bắc , đối diện với vị lãnh đạo lớn như khiến họ cảm thấy áp lực tâm lý khá nặng.
May mà Lão thủ trưởng là thiện, bao giờ vẻ đây mặt nhà quân nhân. Ông chào hỏi họ vài câu bảo họ cứ bận việc của , cần tiếp đón ông.
Trong phòng khách giờ chỉ còn bà Cao Ngọc và Lão thủ trưởng, Trần Cúc cũng chạy bếp phụ nhóm lửa, Thẩm Thú Linh lấy cốc pha cho Lão thủ trưởng, còn Tiểu Mao thì bế hai đứa nhỏ sân xem cỏ cây, xem kiến.
"Nếu bà tới đây thì cũng thằng Cố là con trai của lão Cố đấy. Nhà các giữ kín thật, đến mà cũng chẳng lời nào," Lão thủ trưởng chỉ tay về phía bà Cao Ngọc, giọng điệu trêu chọc cảm thán.
Nếu đổi ông là lão Cố, chắc chắn ông thể như . Đứa trẻ bé tí ném quân ngũ, cho hưởng chút hào quang nào từ gia đình, ông chắc chắn sẽ xót con lắm, nhưng ông cũng khâm phục quyết định của lão Cố.
Bà Cao Ngọc khổ: "Thằng Cẩn Mặc từ nhỏ tính tình cứng cỏi, ông nhà cho nó dựa nhà họ Cố cũng là rèn luyện nó. thật lòng, ban đầu cũng thấy chuyện vấn đề gì, nhưng mới nhận , cha mà nuôi nấng con bên cạnh thì đúng là nợ nó thật sự..."
Gần đây ông Phong Quốc mới cho bà những trăn trở của . Nhà họ Cố tuy là gia đình quyền thế bậc nhất ở Kinh thành, nhưng kiểu gì cũng cần một trụ cột.
Con cả Cố Thành Châu tính tình lương thiện, trong nhiều việc đủ nhẫn tâm. Con thứ Cố Cẩn Mặc cứng rắn, là thích hợp nhất để gánh vác nhà họ Cố, mà gánh vác trách nhiệm càng lớn thì thường trải qua nhiều sóng gió hơn thường.
Nghe ông Phong Quốc , lòng bà bỗng dâng lên một nỗi hối vô bờ, nhất là khi Cẩn Mặc từ nhỏ chịu nhiều khổ cực, bà càng đau lòng khôn xiết.
Bà cứ ngỡ Cẩn Mặc ở trong quân đội cũng giống như ông Phong Quốc ngày , chỉ khác là cường độ huấn luyện của nó sẽ lớn hơn một chút. Bà bao giờ ngờ rằng ông Phong Quốc cố tình che giấu quan hệ cha con của hai trong đơn vị.
Thậm chí vì để tránh tiếng, ông còn điều nó thẳng tới Tây Bắc. Cuối cùng bà cũng hiểu tại tính cách của Cẩn Mặc ngày càng lạnh lùng, quan hệ với gia đình cũng xa cách hơn hẳn so với Thành Châu và Tiểu Hi.
Đây cũng là một trong những lý do khiến bà đổi thái độ trong thời gian qua, bà cố gắng bù đắp cho gia đình đứa con thứ.
Lão thủ trưởng bà Cao Ngọc thì gật đầu: "Lựa chọn của lão Cố là đúng đấy, một gia đình lớn thế luôn cần gánh vác, thằng Cẩn Mặc hợp."
Nói xong, ông cũng khổ một tiếng: "Hồi đó bản lĩnh quyết đoán như lão Cố."
Nếu ông mà quyết đoán như lão Cố thì đến mức cả ba thằng con trai chẳng đứa nào nên , giờ còn bắt ông dọn dẹp hậu quả cho chúng. Đừng đến chuyện xử lý công việc, chúng nó gây họa cho gia đình là phúc đức lắm .
Cơ nghiệp gia đình là như , nhà bình thường còn tìm chống đỡ cửa nhà, huống chi là những gia đình như Lão thủ trưởng và nhà họ Cố. Một khi hậu duệ ai gánh vác thì gia tộc đó sẽ lụi bại theo sự của trụ cột.
Bà Cao Ngọc hiểu hết ẩn ý của Lão thủ trưởng, bà chỉ gọt cho ông một quả táo, khí trong phòng khách vẫn khá hài hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-411-that-ra-cung-la-no-no.html.]
Lúc Thẩm Thú Linh bưng pha xong , đặt mặt Lão thủ trưởng và bà Cao Ngọc mỗi một cốc. Cô mỉm : "Đây là gửi từ tỉnh Lâm tới, tuy loại thượng hạng nhưng tươi, là mới năm nay đấy ạ, Lão thủ trưởng nếm thử xem."
Lão thủ trưởng thấy cô liền lập tức đổi giọng, bắt đầu khen ngợi: "Thú Linh, chuyến cứu trợ tỉnh Bình cô biểu hiện xuất sắc, , nhất định sẽ ghi công cho cô."
Ông hài lòng về Thẩm Thú Linh vô cùng, thằng Cẩn Mặc thật là hưởng, là nhà họ Cố đều hưởng, cô con dâu y thuật cao siêu thế trong nhà, địa vị gia đình khi còn thăng tiến thêm một bậc nữa.
Mỗi khi nhớ những lời đồn đại về y thuật thần thánh của Thẩm Thú Linh ở Kinh thành, ông thấy tiếc hùi hụi. Cô đến khu tập thể Tây Bắc lâu như mà ông chẳng hề bản lĩnh của cô lớn đến thế.
"Thưa thủ trưởng, đó đều là những việc cháu nên ạ," Thẩm Thú Linh khiêm tốn trả lời.
Lão thủ trưởng bưng chén nước lên nhấp một ngụm: "Trà ngon, miệng thanh, đúng là ."
Ông là thô lỗ, vốn chẳng hiểu gì về , nhưng khí đến nước thì cũng đệm thêm vài câu.
Nghĩ , Lão thủ trưởng sang khen ngợi Thẩm Thú Linh một trận tơi bời, chỉ hận thể tâng bốc cô lên tận mây xanh.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sau một hồi khen ngợi, ông mới nghiêm túc : "Đồng chí Thú Linh, với tư cách là lãnh đạo quân khu, chân thành mời cô về việc tại quân y viện, mong cô hãy cân nhắc."
Thẩm Thú Linh liếc bà Cao Ngọc đang bên cạnh với vẻ mặt đầy mong đợi, mới mỉm lên tiếng: "Lão thủ trưởng, theo cháu thì dường như Cẩn Mặc đang trong kỳ sát hạch điều chuyển công tác ạ?"
Chuyện tuy tùy tiện tiết lộ ngoài, nhưng với tư cách là vợ, cấp quy định rõ ràng nào bắt buộc giữ bí mật tuyệt đối với nhà.
Lão thủ trưởng cô thì thoáng khựng , khà khà: "Hahaha, thằng Cẩn Mặc với cô . Chuyện tuy cơ bản định đoạt nhưng cũng cần thời gian mà ? Cô thể tạm thời việc ở quân y viện cũng . Cô yên tâm, khi nó sẽ giữ cô , nhất định sẽ để vợ chồng hai cùng một lượt, hahaha..."
Ý định của ông là Thẩm Thú Linh qua đó lấy lệ cũng , để lấy cái danh tiếng cho quân y viện của ông. Tuy t.ử tế cho lắm nhưng đang ở Tây Bắc mà dùng thì ông thấy phí.
"Lão thủ trưởng, cảm ơn ý của ông, nhưng dạo cháu dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh ạ," Thẩm Thú Linh lịch sự từ chối.
Nếu gì bất ngờ thì khi Cố Cẩn Mặc thành nhiệm vụ về lâu nữa là sẽ Kinh thành. Trong thời gian đó mà cô còn ở quân y viện thì mệt lắm.
Cô vất vả, càng phiền phức như .
Lão thủ trưởng cảm thấy đáng tiếc, nhưng cũng tiện khuyên thêm, dù ông cũng vẫn giữ lấy cái mặt già .
Chủ đề cứ thế gác , bữa trưa cũng nhanh ch.óng dọn . Mọi cùng ăn một bữa cơm tưng bừng náo nhiệt, ai nấy đều thấy vui vẻ.
Thức ăn đủ thịt cá, hương vị ngon, ăn mãi hết, ai nấy đều rạng rỡ.
Ngay cả Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, cái miệng nhỏ cũng dính đầy dầu mỡ. Hai đứa nhỏ mỗi đứa gặm một cái đùi gà to, còn ăn thêm bát cơm nhỏ chan canh gà cà chua, sướng rơn cả .
*
Cố Cẩn Mặc trở về đó một tuần.