TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 400: Ghi hận

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiếp Tố Tố dám theo quá gần, cô sợ Nhiếp Phán Nam phát hiện.

Lúc nãy khi cả hai đang ngủ say, bỗng nhiên lều vật gì đó bay tới đập một cái. Nhiếp Phán Nam bật dậy ngoài ngay lập tức, giống như thấy ám hiệu gì đó.

Cô hỏi em gái chuyện gì, nhưng đối phương , chỉ bảo cô cứ ở yên trong lều. Suy nghĩ một hồi, vì quá lo lắng nên cô mới lén theo.

Nhiếp Tố Tố nấp cây, cố gắng lắng tiếng chuyện từ phía bờ sông vọng . Dưới bóng đêm mờ ảo, cô lờ mờ thấy Nhiếp Phán Nam đang gặp một đàn ông, hai đang bàn bạc chuyện gì đó.

Có những từ như 'giúp đỡ', 'bác sĩ' loáng thoáng lọt tai cô...

Cô dỏng tai lên ngóng cuộc đối thoại của họ, nhưng khó để rõ trọn vẹn cả câu.

Nhiếp Phán Nam chuyện với đàn ông lâu, nhanh đó cô về phía lều. Nhiếp Tố Tố thấy cũng vội vàng chạy ngược về .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Đêm khuya vốn dĩ yên tĩnh, dù xung quanh tối đen như mực cũng thể dễ dàng thấy tiếng bước chân.

Nhìn bóng lưng Nhiếp Tố Tố đang hoảng hốt rời , ánh mắt Nhiếp Phán Nam trùng xuống. Người chị của cô quả thực là đang tự tìm đường c.h.ế.t.

Vốn dĩ cô nghĩ nếu đối phương chịu nhường công việc thì sẽ khó dễ gì, ngờ cứ thích đ.â.m đầu rắc rối.

Nhiếp Tố Tố chân chân chạy về đến lều, Nhiếp Phán Nam theo sát bước .

"Phán... Phán Nam... em về ..." Nhiếp Tố Tố thần sắc cứng đờ, biểu cảm vô cùng gượng gạo.

Nhiếp Phán Nam liếc bộ quần áo chỉnh tề chị , lạnh lùng : "Vừa nãy chị theo dõi em."

"Chị... chị cũng là vì yên tâm về em, sợ em ngoài giờ nguy hiểm thôi. Phán Nam, em đừng nghĩ nhiều quá nhé." Nhiếp Tố Tố lắp bắp giải thích.

bao giờ chuyện lén lút , giờ bắt quả tang tại trận nên tỏ vô cùng chột .

Nhiếp Phán Nam lạnh: "Chị là vì tin tưởng em nên mới bám theo chứ gì? Quả nhiên chị hề thật lòng đối đãi với em."

"Chị , Phán Nam, chị thật lòng cho em mà. Chị chỉ sợ em sai chuyện gì đó, kẻ bên ngoài lừa gạt thôi, chị cũng là bảo vệ em thôi mà." Nhiếp Tố Tố vội vàng thanh minh.

"Hừ, Nhiếp Tố Tố, vốn dĩ cũng định gì chị , nhưng chính chị theo dõi, cản trở , thì đừng trách ác!" Ánh mắt Nhiếp Phán Nam trong bóng tối hiện lên vẻ hung dữ.

Nói xong, cô cầm lấy sợi dây thừng chuẩn từ , định bụng sẽ trói c.h.ặ.t hai tay của Nhiếp Tố Tố .

lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ quen lụng vất vả nên sức khỏe , Nhiếp Tố Tố là đối thủ của cô . Hơn nữa Nhiếp Tố Tố cứ nghĩ em gái sẽ thực sự hại , nên nỗi đau lòng còn lớn hơn cả sự sợ hãi.

Chính vì thế, Nhiếp Phán Nam chẳng tốn mấy sức lực trói nghiến Nhiếp Tố Tố .

với Nhiếp Tố Tố: "Trước khi rời khỏi đây, chỉ đành trói chị thôi."

"Phán Nam, em thể trói chị, nhưng em cho chị em bàn bạc gì với đàn ông đó. Có xúi giục em việc gì ?"

"Phán Nam, em hồ đồ , em nghĩ cho bố nữa chứ, đừng chuyện dại dột." Nhiếp Tố Tố hề kháng cự, cô chỉ rưng rưng nước mắt tiếp tục khuyên nhủ.

đây Phán Nam chịu nhiều khổ cực, cũng tính cách của em gái khác , nhưng dù nữa đó cũng là duy nhất của cô, cô thể giương mắt em phạm sai lầm.

Lúc , trong lòng Nhiếp Tố Tố lờ mờ nhận rằng, tính cách của cô em gái ruột dường như chút cực đoan...

Nhiếp Phán Nam chỉ thấy Nhiếp Tố Tố thật phiền phức, liền vơ đại một miếng vải nhét tọt miệng chị , đó cô lăn ngủ tiếp.

Sáng hôm , khi Nhiếp Phán Nam tỉnh dậy, cô thấy Nhiếp Tố Tố đang trân trân, đôi mắt sưng húp, mặt vẫn còn vệt nước mắt, trông vô cùng tội nghiệp và suy sụp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-400-ghi-han.html.]

Đêm qua Nhiếp Tố Tố thức trắng, cô thể hiểu nổi tại em gái đối xử với như . Cô lo lắng việc em gái lén lút gặp đàn ông chắc chắn là để chuyện gì đó .

em gái dừng tay , đồng thời cũng vô cùng đau lòng khi chính em ruột trói c.h.ặ.t như thế .

Nhiếp Phán Nam chẳng thèm liếc Nhiếp Tố Tố lấy một cái, cô mặc quần áo t.ử tế bước ngoài. Cô còn thấy hối hận vì trói Nhiếp Tố Tố sớm hơn, thế ngay từ ngày đầu chị đến cô tay .

là yên tĩnh hẳn.

Phía lều y tế bắt đầu dọn dẹp đồ đạc để chuẩn ngày mai trở về. Công tác chi trợ phần lớn tất, các bệnh nhân cũng xử lý xong xuôi, đến lúc họ lên đường về nhà.

Sáng nay Thẩm Thú Linh cùng dọn dẹp đồ đạc để sáng mai khởi hành sớm, thứ cần sắp xếp gọn gàng ngay trong hôm nay.

Trong khi cô và các nhân viên y tế đang bận rộn ngơi tay, Nhiếp Phán Nam thong thả tới.

Nhiếp Phán Nam đực đó quan sát một hồi mới tiến lên hỏi Trần Tĩnh Phương: "Bác sĩ Trần, các chị chuẩn về ?"

Trần Tĩnh Phương gật đầu ngắn gọn: " ."

Cô trả lời hờ hững, nét mặt cũng chút đổi, chỉ cắm cúi việc, bộ dạng vẻ mấy chào đón Nhiếp Phán Nam.

Trần Tĩnh Phương chẳng ấn tượng gì với Nhiếp Phán Nam. Cô cảm thấy cô phóng viên cực kỳ thiếu tôn trọng khác. Quan trọng nhất là, từng chụp lén bức ảnh cô ngủ gật vì quá mệt mỏi, trông vô cùng khó coi với cái miệng đang chảy nước miếng.

Lúc đó nếu nhờ bác sĩ Thẩm giúp đỡ yêu cầu đối phương nộp cuộn phim, khi bức ảnh xí đó đăng báo chừng.

Tuy chắc sẽ chọn ảnh đó để đăng, nhưng cô cảm thấy cô phóng viên Nhiếp tâm địa , cố tình chọn những bức ảnh khó coi nhất để bôi nhọ...

Nhiếp Phán Nam cũng chẳng mấy bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của Trần Tĩnh Phương, cô đưa mắt về phía Thẩm Thú Linh, truy hỏi tiếp: "Vậy bác sĩ Trần, khi nào thì các chị rời..."

Lời còn dứt, Trần Tĩnh Phương bê một chiếc hòm lớn dọn xong bước nhanh chỗ khác, cho Nhiếp Phán Nam cơ hội tiếp.

Nhiếp Phán Nam thầm rủa thầm trong lòng: "Kiêu ngạo cái gì chứ?", chẳng lẽ cô tìm khác để hỏi ?

lúc , Lưu Lệ chẳng từ chui , cô vỗ vỗ vai Nhiếp Phán Nam, híp mắt chào hỏi: "Phóng viên Nhiếp."

Nhiếp Phán Nam giật bởi sự xuất hiện đột ngột của Lưu Lệ, cô đầu , chút thiếu kiên nhẫn hỏi: "Có chuyện gì ?"

Nói xong, nhận đối phương cũng là bác sĩ quân y, cô lập tức thu vẻ bực bội, đó là bộ mặt niềm nở.

"Hóa là bác sĩ Lưu ." Nhiếp Phán Nam cũng tươi rói đáp .

Thấy Nhiếp Phán Nam lật mặt nhanh như lật sách, Lưu Lệ thầm khinh bỉ trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn : "Phóng viên Nhiếp định khi nào thì ? Hay là lúc đó cùng đoàn chúng cho tiện?"

cô phóng viên từng xích mích với Thẩm Thú Linh. Hôm đó tuy cô mặt nhưng đó cũng kể .

Một dám ngang nhiên chụp ảnh phỏng vấn mà cần sự đồng ý của ai như cô phóng viên , chắc chắn sẽ ghi hận Thẩm Thú Linh, bởi vì Thẩm Thú Linh bắt cô nộp cuộn phim ngay mặt .

Nghe Lưu Lệ , Nhiếp Phán Nam liền thuận nước đẩy thuyền: "Được quá, khi nào khởi hành thì cho nhờ một đoạn nhé."

"Chúng sẽ ở đây thêm đêm nay, sáng sớm mai sẽ xuất phát." Lưu Lệ cho .

Ánh mắt Nhiếp Phán Nam lóe lên tia sáng, cô hỏi dồn: "Vậy sáng mai bác sĩ Thẩm cũng cùng luôn đúng ?"

Lưu Lệ gật đầu , giọng điệu phần đầy ẩn ý: " , bác sĩ Thẩm cũng sẽ rời sáng sớm mai."

Thấy đối phương cứ gặng hỏi về bác sĩ Thẩm như , cô dám chắc chắn rằng cô đang định giở trò gì đó.

 

Loading...