TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 392: Hóa ra là một tên lưu manh như vậy
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô khỏi nhớ về lúc và Trương Bằng mới chia tay, khi đó cô lóc cầu xin đối phương đừng rời bỏ , thậm chí vì níu kéo mà ít chuyện điên rồ.
Cô tự nhốt trong phòng, sụt mất mười cân thịt, cuối cùng nhờ gia đình giúp đỡ mới dần gượng dậy . Thế nhưng suốt một thời gian dài, cô cứ hễ nghĩ đến Trương Bằng là kìm nước mắt.
Cô trả giá bằng nửa cái mạng mới thoát khỏi vũng lầy đó, mới rõ bộ mặt thật của Trương Bằng, thấy rõ là một tên l.ừ.a đ.ả.o từ đầu đến chân.
Vậy mà giờ đây Trương Bằng đang mặt cô, dùng lời lẽ và ánh mắt để đe dọa cô.
Hắn tưởng cô vẫn là cô gái dễ lừa như ngày đó, tưởng cô vẫn sẽ để gì thì .
Nghĩ đến đây, Uông Tiểu Mộng đột nhiên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hét lớn một tiếng: "Cái đồ đàn ông bám váy đàn bà , tao liều mạng với mày!"
Nói xong, cô lồm cồm bò dậy từ vũng bùn, cúi đầu lao thẳng về phía n.g.ự.c Trương Bằng mà húc tới.
Trương Bằng chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, Uông Tiểu Mộng tông trúng lùi hai bước, ngã chổng vó xuống đất.
Uông Tiểu Mộng giơ tay tát liên tiếp hai cái thật mạnh mặt Trương Bằng, tiếng chát chúa vang lên cực kỳ giòn giã.
"Mày là cái đồ tồi, đồ bám váy phụ nữ! Một thằng đàn ông sức dài vai rộng mà chỉ chực chờ ăn bám đàn bà, mày nhục !"
"Làm gì cũng xong, ăn gì cũng thừa! Mày đúng là cái hố đáy, là con đ*a chỉ chực chờ hút m.á.u chị em phụ nữ, hồi đó tao đúng là mù mắt mới trúng mày!"
"Cái loại cặn bã xã hội, mọt dân như mày, đáng lẽ lôi diễu phố đấu tố mới đúng..."
Uông Tiểu Mộng mắng sức đ.á.n.h Trương Bằng, trút hết uất ức và tủi nhục kìm nén bấy lâu nay ngoài.
Cô mơ cũng mong ngày , giờ cơ hội như , cô thể bỏ qua ? Chắc chắn dốc hết sức mà đ.á.n.h !
Trương Bằng Uông Tiểu Mộng đè xuống đ.á.n.h đến mức ngây , nhưng khi kịp phản ứng , giơ tay dùng lực hất mạnh cô .
Uông Tiểu Mộng cảm thấy một sức mạnh to lớn ập đến, cả tự chủ mà ngã ngửa . Ngay khi cô tưởng sẽ ngã nhào thì bỗng nhiên Thẩm Thú Linh xuất hiện đỡ lấy cô.
"Đồng chí, cô chứ?" Thẩm Thú Linh vững vàng đỡ lấy Uông Tiểu Mộng, giọng điệu chút lo lắng hỏi han.
Cô hề ghét bỏ lớp bùn đất nhầy nhụa Uông Tiểu Mộng.
Uông Tiểu Mộng ngờ Thẩm Thú Linh đột nhiên xuất hiện, còn tay giúp đỡ và quan tâm như .
"Cái loại cặn bã đ.á.n.h !" Vành mắt cô đỏ hoe, uất ức và giận dữ bấy lâu nay dâng trào, khiến tay chân cô run rẩy vì kích động.
Thẩm Thú Linh đỡ Uông Tiểu Mộng về phía Trương Bằng, lạnh lùng : "Trương Bằng, hành hung đồng chí nữ, mời gặp lãnh đạo với ."
Vừa những gì hai cô đều thấy, cô cảm thấy Uông Tiểu Mộng đ.á.n.h .
Trương Bằng bò dậy từ vũng bùn, mặt chỉ vết cào mà còn hằn rõ dấu năm ngón tay, trông vô cùng thê t.h.ả.m.
Hắn nghiến răng, hít sâu mấy mới nén cơn giận xuống, phân trần: "Bác sĩ Thẩm, cô thế mà bảo đ.á.n.h cô ? Toàn là cô đơn phương tay đấy chứ, mong cô đừng tin lời phiến diện của cô ."
Nói xong, còn thở dài một tiếng: " và cô đây một đoạn tình cảm ngắn ngủi, nhưng lúc chia tay rõ ràng . cũng tại cô cứ bám lấy buông, thậm chí còn đuổi theo tới tận đây..."
"Anh láo! Trương Bằng, thật hổ, bớt đổi trắng đen ở đây . Bác sĩ Thẩm sẽ bao giờ tin !" Uông Tiểu Mộng tức đến mức đầu óc choáng váng.
Tiếng cãi vã của hai nhanh ch.óng thu hút đám đông vây quanh, chỉ nhân viên y tế mà còn cả những dân làng ngủ.
Quách Cường Quốc dụi mắt tới, thấy Trương Bằng lấm lem như bùn thì giật cả .
"Chuyện là thế nào? Sao đ.á.n.h nông nỗi ?!" Ông cao giọng, rõ ràng là sắp mất kiên nhẫn.
Tình nguyện viên và quân y đ.á.n.h , kiểu gì ông cũng phê bình.
Trương Bằng thấy Quách Cường Quốc đến, định bụng thêm mắm dặm muối để giả khổ, thì Thẩm Thú Linh lên tiếng : "Đội trưởng, là Trương Bằng hành hung đồng chí tình nguyện viên , nếu đến kịp thì đồng chí nữ t.h.ả.m ."
Thẩm Thú Linh xong liền véo mạnh thắt lưng Uông Tiểu Mộng một cái.
Uông Tiểu Mộng đau quá hét lên một tiếng, đồng loạt về phía cô. Nước mắt cô trào vì đau, cô giơ tay chỉ Trương Bằng, giọng bi phẫn: "Chính là , hại ở trường đủ, giờ còn định đến đây hại khác, ngăn cho là tay đ.á.n.h luôn."
"Hu hu hu... khổ thế , hồi đó cứ ngỡ yêu một chí hướng , kết quả vì tiền đồ mà ngoắt đá , còn lấy bộ tiền bạc của ."
"Giờ vất vả lắm mới vực dậy , l..m t.ì.n.h nguyện gặp ngay cái loại ám quẻ . Sao cứ âm hồn tan thế hả? Rõ ràng chúng chia tay , giờ định hại bác sĩ Thẩm mặt , đê tiện thế, cái đồ trơ tráo !"
Uông Tiểu Mộng trực tiếp vạch trần vết sẹo của chính , cô còn bận tâm nữa , chỉ cần khiến Trương Bằng sống yên thì cô thấy mãn nguyện.
Lúc mới phát hiện Trương Bằng lợi dụng lừa gạt, lòng cô ngoài đau khổ thì chỉ tủi nhục, cứ mãi quẩn quanh thoát . Cô từng tự hỏi tệ hại , nên chân tình trao mới giày vò như .
giờ cô sớm vượt qua , nỗi đau và uất ức đó hóa thành ngọn lửa giận dữ sâu đậm trong lòng. Chuyện cũ qua, cô cũng bắt đầu cuộc sống mới, nhưng cơn giận vẫn hề nguôi ngoai.
Cô vẫn luôn chờ đợi, chờ đợi một cơ hội để thể giải thoát cho chính ...
Mọi xung quanh kinh ngạc lời của Uông Tiểu Mộng, đặc biệt là Quách Cường Quốc, hai mắt ông trợn ngược như rớt ngoài.
Trương Bằng cũng sững sờ, ngờ Uông Tiểu Mộng dám toẹt chuyện mặt bao nhiêu như .
Hắn xong đời thật ...
Uông Tiểu Mộng lẽ nào sợ ? Không sợ danh tiếng của hủy hoại ?
Sau giây phút ngỡ ngàng, đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao:
"Bác sĩ Trương thật sự là loại đó ? Trông giống chút nào cả, ngờ là hạng lưu manh thế ..."
"Bà thế là kém hiểu , loại đàn ông thiếu gì chứ. Vì để lừa cô vợ thành phố, bọn họ chuyện gì mà chẳng dám ."
"Cái thằng Thiết Đản ở làng bên chẳng cũng thế ? Làm ở xưởng giày yêu một cô đó, để khỏi đưa tiền sính lễ, nó cho bầu luôn đấy!"
"Chậc chậc, đúng là thất đức quá. Hèn gì cô gái gọi là kẻ đáng b.ắ.n bỏ, nếu chuyện là thật thì đúng là nên bắt b.ắ.n bỏ cho !"
"Người chẳng là quân y ? Nhân phẩm kém thế mà cũng bác sĩ quân đội ? Cấp việc tắc trách quá ."
"Chắc chắn là cố tình che giấu thôi. Cô gái cũng , chia tay xong mỗi một ngả, lúc đó cô đang đau buồn, tâm trí mà nghĩ đến chuyện tố cáo ."
"Chuyện đúng là khó phân định, bắt tận tay thì khó mà nhờ công an giải quyết ..."
" là một đứa trẻ đáng thương, nếu con gái mà lợi dụng tổn thương như , nhất định báo công an cho bằng !"
Theo tiếng bàn tán ngày một lớn của , sắc mặt Trương Bằng ngày càng , thậm chí còn tái mét.
Hắn theo bản năng về phía Quách Cường Quốc, chỉ thấy mặt ông đen như nhọ nồi.
Trương Bằng vội vàng giải thích: "Đội trưởng Quách, như ! hề lừa gạt gì Uông Tiểu Mộng cả, ông đừng lời phiến diện của cô . Lúc đó chúng là tình nguyện, là yêu đương bình thường, do cô chấp nhận việc chia tay nên mới bôi nhọ ."
Lời qua thì vẻ hợp lý, nhưng thực tế vững .
"Anh bảo cô gái chấp nhận việc rời , thế hả? Đang yên đang lành chia tay, chịu trách nhiệm ?" Một phụ nữ chất vấn.
Dù thời nay cổ xúy tự do yêu đương, nhưng trong chuyện tình cảm, vẫn xu hướng coi phụ nữ là nhóm yếu thế, cứ chia tay là mặc định đồng chí nữ chịu thiệt.
Cộng thêm lời tố cáo của Uông Tiểu Mộng, ai nấy đều cho rằng Trương Bằng là gã tồi, những lời chỉ là ngụy biện.
Trương Bằng thấy hỏi , bèn nở một nụ gượng gạo: "Là do cách giữa và cô quá lớn, nếu một công việc , sợ xứng với cô ..."
"Anh láo! Hồi đó lén lút đăng ký bệnh viện quân đội, suất đó ở xa mà chỉ duy nhất một . Sau khi nhận, lập tức đá thương tiếc, chứ chẳng xứng gì cả!" Uông Tiểu Mộng tức giận quát.
Thẩm Thú Linh đúng lúc lên tiếng đề nghị: "Đội trưởng Quách, là cứ đưa Trương Bằng , đợi chuyện rõ ràng hẵng xử lý, cứ đây thế ảnh hưởng ."
Đây rõ ràng là Quách Cường Quốc điều tra Trương Bằng cho bằng .
" sẽ phối hợp điều tra, chuyện giữa và Trương Bằng đều thể gọi điện đến trường để đối chứng. Lúc đó nhiều chuyện của chúng , kể cả mấy thầy cô giáo nữa," Uông Tiểu Mộng vội vàng thêm.
Chỉ cần bắt đầu điều tra, Trương Bằng đừng hòng sống yên , cũng uổng công cô đem chuyện hổ bàn dân thiên hạ.
Trương Bằng kịch liệt phản đối: "Không, gì vi phạm pháp luật ! với Uông Tiểu Mộng cùng lắm cũng chỉ nắm tay thôi, gì quá giới hạn cả..."
Hắn nghĩ thể từ chối điều tra, vì hề giở trò lưu manh, dù là công an tổ chức cũng thể trừng phạt .
Thẩm Thú Linh : "Lợi dụng danh nghĩa yêu đương để lừa gạt tiền bạc, ăn uống của đồng chí nữ, dù vi phạm pháp luật thì cũng là vấn đề nghiêm trọng về tác phong đạo đức . Nếu cứ để mặc, ai hại thêm những cô gái khác nữa ."
" thấy bác sĩ Thẩm đúng đấy, chuyện lừa ăn lừa uống là vấn đề lớn . Cô gái chắt chiu cho ăn đến béo mầm ."
"Xong xuôi lấy hết tiền của đá thẳng tay, loại phẩm chất đạo đức thì lấy tư cách gì quân y nữa?" Một cô gái trẻ tết tóc đuôi sam lộ rõ vẻ khinh bỉ.
Loại đàn ông xứng đáng bác sĩ.
Lời thốt , đều đồng loạt gật đầu tán thành. Một kẻ tác phong chính đáng như mà ở quân khu thì chỉ bôi nhọ hình ảnh quân đội và bệnh viện thôi.
Cuối cùng, Quách Cường Quốc đưa Trương Bằng và Uông Tiểu Mộng riêng, đồng thời hứa với sẽ điều tra rõ vụ .
Nếu chuyện ầm ĩ mặt đám đông, lẽ Trương Bằng dùng tài khua môi múa mép để khỏa lấp . giờ náo động lên , ông chỉ còn cách đưa về điều tra ngay lập tức.
Uông Tiểu Mộng vui mừng vì cơ hội , cô nhất định nắm lấy để khiến Trương Bằng nhận lấy hậu quả xứng đáng.
Chuyện tiếp theo Thẩm Thú Linh tham gia nữa, những dân làng xem cũng luyến tiếc tản .
Thẩm Thú Linh cũng định về lều nghỉ ngơi, nhưng khi cô định thì thấy một bóng lén lút chạy về phía bờ sông trong màn đêm.
Bóng dáng đó cô nhớ rõ, chính là cô phóng viên họ Nhiếp .
Cô dừng bước định đuổi theo, đúng lúc , y tá Tiểu Trương hớt hải chạy tới, giọng vô cùng khẩn cấp: "Bác sĩ Thẩm, trong lều y tế một đứa trẻ sốt cao hạ, bỗng nhiên co giật !"
Thẩm Thú Linh lập tức đổi hướng, nhanh ch.óng chạy về phía lều y tế.
Cô trầm giọng hỏi: "Nói cho cụ thể tình hình thế nào?"
"Đứa trẻ đó ba bốn tuổi, đưa tới. Người bảo nó sốt suốt một ngày , ban đầu chỉ sốt nhẹ, mới mấy tiếng mới bắt đầu sốt cao."
"Vừa đưa tới bao lâu thì co giật, bác sĩ Ngô đang xử lý nhưng đứa bé co giật hơn một phút vẫn dừng . lo đứa bé chuyện nên chạy tìm cô ngay..." Tiểu Trương vội vàng giải thích tình hình.
Hai đoạn tới bên ngoài lều y tế, bước thấy tiếng lóc van xin của một phụ nữ.
"Bác sĩ, cầu xin ông hãy cứu lấy Tiểu Phượng, lạy ông, lạy ông..."
Giọng phụ nữ đầy vẻ tuyệt vọng, chị ngờ sự sơ suất của dẫn đến hậu quả khó lường như .
Thẩm Thú Linh nhanh chân bước lều, ánh đèn dầu hỏa lờ mờ, một bé gái ba bốn tuổi đang bàn ngừng co giật. Bác sĩ Ngô bên cạnh giữ lấy bé, để cơ thể và đầu bé nghiêng sang một bên nhằm tránh cho nước dãi chất nôn sặc khí quản gây nghẹt thở.
Bên cạnh một phụ nữ đang quỳ đất liên tục dập đầu với bác sĩ Ngô, sắc mặt bác sĩ Ngô lo lắng bất lực.
"Chị đừng lạy nữa, thấy chúng đang tìm cách ? Con chị sốt từ sớm, chị cứ đợi đến khi sốt cao mới chịu đưa tới, thật chị nghĩ cái gì nữa," một y tá nhịn lên tiếng trách móc.
Rõ ràng chỉ cần mấy bước sang lều bên cạnh là lấy t.h.u.ố.c mang về, còn miễn phí, mà cứ chần chừ chịu lấy cho con.
Thẩm Thú Linh lều chỉ liếc phụ nữ đang quỳ, nhanh ch.óng bước tới chỗ bé gái đang co giật.
Cô lấy kim châm từ trong n.g.ự.c , với bác sĩ Ngô: "Để thử xem."
Nói xong, cô lập tức bắt đầu châm cứu cho bé gái. Trước khi kịp phản ứng, cô hạ liên tiếp ba mũi kim lên bé.
Ngay đó, bé gái vốn đang co giật bỗng ngừng . Cô nhanh tay nhét một viên t.h.u.ố.c miệng bé, mới sang bác sĩ Ngô đang ngẩn .
"Cái ... cái ..." Bác sĩ Ngô đứa trẻ ngừng co giật bàn, Thẩm Thú Linh, kinh ngạc đến mức thốt nên lời.
Tiểu Trương khỏi trầm trồ: "Y thuật của bác sĩ Thẩm đúng là quá lợi hại."
Thẩm Thú Linh một nữa mới nhận thức của cô về y thuật.
"Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ Thẩm," phụ nữ quỳ đất vui mừng đến phát , vội vàng bò dậy chạy tới bàn để xem con gái .
Chị còn tin những lời chồng nữa...
Thẩm Thú Linh liếc phụ nữ, trông chừng hơn ba mươi tuổi, sự quan tâm lo lắng dành cho con trẻ trong mắt chị là thật.
"Tối nay chị cứ để cháu ở trong lều y tế theo dõi một đêm, xác định cháu hãy . Sau nếu cháu thấy khó chịu ở thì nhất định khám bác sĩ ngay, chậm trễ." Cô dặn dò rút những cây kim châm cô bé .
Thu Thảo liên tục gật đầu, lau nước mắt : " nhớ rõ , bác sĩ..."
Thẩm Thú Linh giúp bế bé Tiểu Phượng sang giường bên cạnh. Các bệnh nhân trong lều y tế cũng lượt tiến xem tình hình của bé, ai nấy đều an ủi Thu Thảo.
Lúc bác sĩ Ngô mới cơ hội kéo Thẩm Thú Linh sang một bên, giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Bác sĩ Thẩm, cô là bác sĩ Đông y, y thuật của cô thật tinh thông quá!"
Một bác sĩ nam đeo kính, dáng vẻ thư sinh tiến gần hỏi: "Bác sĩ Thẩm, lúc nãy cô cho bệnh nhân uống t.h.u.ố.c gì ? Có là t.h.u.ố.c chống co giật ?"
Tình huống của cô bé nguy kịch, tất cả bọn họ đều bó tay . Trẻ nhỏ co giật quá lâu sẽ dễ tổn thương não bộ.
Màn trổ tài của bác sĩ Thẩm đúng là cứu đứa bé một mạng.
Một y tá khác cũng bước tới, tò mò hỏi: " các bác sĩ Đông y giỏi đều tự bào chế t.h.u.ố.c. Bác sĩ Thẩm, t.h.u.ố.c đó là do cô tự ?"
Thẩm Thú Linh vây quanh hỏi han đủ điều. Trước đó họ y tá Trương kể rằng vị bác sĩ Thẩm kỹ thuật châm cứu siêu đẳng, bệnh nhân đại xuất huyết đó cũng nhờ cô dùng châm cứu để cầm m.á.u.
Mọi ở đây đều theo Tây y, nếu tận mắt chứng kiến thì thể tin nổi Đông y thần kỳ đến thế. Kiến thức của họ về châm cứu vẫn chỉ dừng ở mức thông kinh hoạt lạc, điều hòa khí huyết thông thường.
Tiểu Trương mắt , vội vàng : "Ôi dào, đừng hỏi bác sĩ Thẩm nữa, trời cũng muộn , để bác sĩ Thẩm về nghỉ ngơi ."
Những chuyện đều liên quan đến bí mật nghề nghiệp, chắc bác sĩ Thẩm trả lời .
Bác sĩ Ngô cũng sực tỉnh, khà khà : " đúng, gì thì mai , để bác sĩ Thẩm nghỉ ."
Nói , bà định đích tiễn cô khỏi lều y tế.
"Ối giời ơi, cái đồ con dâu phá gia chi t.ử ! Nhà họ Lưu rước cái hạng như chị về cơ chứ? Nếu con trai ở trong bệnh viện mệnh hệ gì, nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t chị!" lúc , một bà lão xông lều y tế, chỉ tận mặt Thu Thảo mà mắng c.h.ử.i.
Theo quy định của nhà họ Lưu, khi cha đang viện rõ sống c.h.ế.t thì con gái khám bác sĩ, nếu cha sẽ tỉnh .
Thằng Thiết Căn nhà bà tuyệt đối thể cái đứa con gái ăn hại hại !
Thu Thảo ôm c.h.ặ.t bé Tiểu Phượng, gương mặt hiện rõ vẻ tủi : "Mẹ, Tiểu Phượng lúc nãy suýt chút nữa là qua khỏi , thể thương xót nó một chút ? Nó là cháu nội của mà!"
"Tao thương nó thì là cái gì? Tao cho nó uống nước bùa ? Chị đừng mà chuyện mất lương tâm, là tại bản nó gì, cứ sốt mãi dứt thì tao thế nào?" Ngụy Lan Hoa nhảy dựng lên, giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ dành cho Tiểu Phượng.
Trong thâm tâm bà , đứa con gái chỉ là món nợ, sớm muộn gì cũng là nhà .
Nghe Ngụy Lan Hoa cãi chày cãi cối như , nước mắt Thu Thảo tuôn rơi lã chã: "Mẹ chỉ vì ghét bỏ Tiểu Phượng là con gái, nhưng cũng thể trơ mắt nó sốt c.h.ế.t chứ. Lúc nãy nó co giật liên hồi, nếu đến muộn một chút nữa thì lẽ còn ..."
Chị chồng trọng nam khinh nữ, chị cũng tự trách bản đẻ khi sinh liên tiếp ba đứa con gái, nhưng chồng cũng thể đối xử với con chị như .
Ngụy Lan Hoa chẳng thèm để tâm đến lời con dâu , bà trợn trắng mắt: "Cái con ranh con tao còn lạ gì? Tâm địa nó lắt léo lắm. Chị nó co giật á, chắc là nó giả vờ để hành hạ khác đấy, cái đồ con gái ăn hại tao hiểu rõ quá mà."
Nói đoạn, bà đưa tay lôi kéo Thu Thảo, lời lẽ càng lúc càng quá đáng: "Mau đem cái đứa ăn hại về , đây là nơi dành cho bệnh ở. Chờ đến khi thằng Thiết Căn bình an vô sự từ bệnh viện trở về, chị dắt nó ở đây bao lâu thì tùy, lúc đó chẳng ai thèm quản ."
Thu Thảo chịu cho , chị mới chứng kiến cảnh tượng Tiểu Phượng co giật xong, lỡ như mà nó phát bệnh thì . Bác sĩ cũng dặn là theo dõi suốt đêm .
Mặc cho Ngụy Lan Hoa lôi kéo cánh tay, chị vẫn lỳ một chỗ, nhất quyết nhúc nhích.
"Mẹ cứ về , tối nay con ở đây với Tiểu Phượng, bác sĩ bảo theo dõi thêm." Thu Thảo vòng tay che chở cho bé Tiểu Phượng.
Ngụy Lan Hoa giơ tay định giằng lấy Tiểu Phượng, miệng mắng nhiếc: "Chị còn bênh vực cái gì? Sinh nổi một mụn con trai mà còn vác mặt đây bảo vệ với chả che chở !"
Thu Thảo hét lên: "Mẹ!"
Chị nhịn nữa, đạp một phát đùi Ngụy Lan Hoa.
Nhìn vết giày ống quần , Ngụy Lan Hoa tức nổ đom đóm mắt, lao thẳng Thu Thảo, miệng còn c.h.ử.i rủa: "Cái đồ con gà đẻ trứng , mày dám đá bà , xem bà xé xác mày ..."
bà thể lao tới vì mấy bệnh nhân đang xem náo nhiệt xung quanh ngăn .
"Bà bác , bà gì ? Đang yên đang lành cứ ép về?"
" đấy, bà lời bác sĩ chứ. Bác sĩ bảo theo dõi một đêm , bà cứ nghỉ . Thằng Thiết Căn nhà bà bác sĩ đích đưa bệnh viện , sẽ ."
"Cái tư tưởng phong kiến hủ lậu của bà đúng là nên sửa thôi. Nếu Thu Thảo đưa Tiểu Phượng đến đây thì khéo bà thành kẻ tội đồ đấy, bà tình hình lúc nãy nguy cấp thế nào ."
"Bà bác Ngụy , dù bà thích Tiểu Phượng thì cũng chẳng cần hại c.h.ế.t nó chứ. Bình thường ở nhà đ.á.n.h mắng thì thôi , đằng lúc nó ốm đau bà cũng ngăn cản là ? Cái thứ nước bùa bà pha cho nó uống mà uống ?"
" thấy bà thèm cháu trai đến phát điên . Có khi là do nhà họ Lưu gì, chứ năm thằng con trai của bà chẳng đứa nào sinh thằng cháu đích tôn cho bà cả, chắc chắn là nhà bà vấn đề ."
"Phải đấy, một cô con dâu sinh cháu trai thì còn đổ tại , đằng cả năm cô đều sinh , chẳng là vấn đề ..."
Bên vài giữ c.h.ặ.t Ngụy Lan Hoa, bên bàn tán xôn xao ngớt.
Lều y tế vốn dĩ khá yên tĩnh bỗng chốc trở nên ồn ào như cái chợ vỡ. Ngay cả Thẩm Thú Linh và mấy nhân viên y tế cũng bên cạnh xem náo nhiệt.
Gia đình Ngụy Lan Hoa vốn khá nổi tiếng trong thôn. Bà cả đời sinh năm thằng con trai, lúc trẻ oai phong đến nhường nào, trong thôn lúc nào cũng vênh váo tự đắc.
Cậy sinh năm đứa con trai nên bà vô cùng kiêu ngạo, hở là bình phẩm đứa con gái khó sinh con trai, đứa con dâu xương chậu hẹp khó nuôi con.
Không chỉ trong thôn bà khắp lượt, mà ngay cả chim trời bay qua chắc cũng bà khinh bỉ vì đẻ con trai. Phụ nữ ở mấy thôn lân cận cũng chẳng ai thoát khỏi cái miệng của bà .
Cái tính nết của Ngụy Lan Hoa đúng là ghét cay ghét đắng.
May mà báo ứng đến sớm, năm thằng con trai của bà lớn lên lượt dạm ngõ kết hôn. Ban đầu sinh mấy đứa cháu gái bà còn để tâm lắm, vì nghĩ rằng chắc chắn sẽ cháu trai thôi.
Thế nhưng khi cả năm cô con dâu liên tiếp sinh là vịt trời thì bà mới bắt đầu cuống cuồng, ngày nào cũng dán mắt bụng và m.ô.n.g của đám con dâu mà soi mói.
Thậm chí bà còn giở hoàng lịch xem ngày nào dễ sinh con trai, đến bây giờ thì hở là bắt con dâu và cháu nội uống nước bùa.
Ngụy Lan Hoa từ sự kiêu ngạo ban đầu chuyển sang lo lắng và hoảng sợ, bà sợ nhà họ Lưu sẽ tuyệt tự...
"Thối tha! Các mới là quân sinh con trai, các mới cháu đích tôn! Đồ cái lũ sinh con trai lỗ đ.í.t!" Ngụy Lan Hoa thì tức phát điên, bắt đầu mắng c.h.ử.i loạn xạ chừa một ai.
"Chúng thì chuyện sinh con trai nhé, bà đừng càn. Cháu đích tôn ơi, mau cho bà Ngụy xem 'con chim nhỏ' của cháu nào." Một bà lão cùng lứa với Ngụy Lan Hoa lập tức bế đứa cháu nội của dậy để chứng minh.
Bà sinh hai trai một gái, nhiều bằng Ngụy Lan Hoa nên ngày ít đối phương mỉa mai, giờ thì đến lượt bà "trả đũa" .
Ngụy Lan Hoa tức nghẹn họng, giơ tay định lao về phía bà lão nhưng hợp sức cản .
"Có gì thì từ từ , bà xem bà cuống cái gì chứ." Một cô con dâu trẻ sức kéo vạt áo Ngụy Lan Hoa.
Trước đây Ngụy Lan Hoa cũng từng mắng con gái cô là đồ ăn hại.
" đúng, bà Ngụy , vì ở đây mà sốt ruột thì chi bằng bà tìm thầy xem mồ mả tổ tiên . Uống nước bùa mãi mà chẳng tác dụng gì, tám phần là do phong thủy tổ tiên vấn đề đấy!" Một bà cụ mỉm gợi ý.
Bà cụ tuổi tác lớn hơn Ngụy Lan Hoa, nhưng cũng từng bà mỉa mai là đẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-392-hoa-ra-la-mot-ten-luu-manh-nhu-vay.html.]
Trong lều náo loạn cả lên, các nhân viên y tế gần đó cũng ai mặt ngăn cản, bởi lẽ chẳng ai ưa nổi Ngụy Lan Hoa.
Đứa bé đang sốt hầm hập mà bà nội như bà cho nó uống nước bùa, đúng là tạo nghiệp mà.
Thẩm Thú Linh nhân lúc Ngụy Lan Hoa chú ý đến Thu Thảo, liền tiến tới đưa hai con sang lều của quân y.
Tiểu Phượng tỉnh dậy, lúc đang rúc lòng , sợ hãi bà nội đang giữ c.h.ặ.t.
Con bé sợ bà nội, và cũng bà hề thích .
Thu Thảo cùng Thẩm Thú Linh sang lều bên cạnh, môi trường ở đây hơn lều y tế một chút, tấm phản gỗ hẹp trải cỏ khô nên cứng lưng.
"Chị cứ bế cháu ngủ ở đây , đừng để ý chuyện bên lều y tế nữa, sẽ mặt giải quyết thôi." Thẩm Thú Linh với Thu Thảo.
Thu Thảo tràn đầy lòng ơn: "Cảm ơn bác sĩ Thẩm, cảm ơn cô nhiều lắm."
"Được , chị nghỉ ngơi sớm , đứa nhỏ sốt lâu như chắc chị cũng chẳng chợp mắt mấy." Thẩm Thú Linh hạ thấp giọng dặn dò.
Hai con Thu Thảo nhanh ch.óng chìm giấc ngủ chiếc giường tạm bợ.
Thấy hai ngủ, Thẩm Thú Linh mới lắng tai ngóng tình hình bên lều y tế, tiếng ồn ào vẫn còn nhưng cũng sớm im ắng trở .
Cô sang đó xem mà cũng xuống giường, nhanh ch.óng ngủ .
Sáng hôm , Thẩm Thú Linh dậy từ sớm, cô mặc xong quần áo thì thấy Thu Thảo cũng tỉnh, còn bé Tiểu Phượng vẫn đang ngủ say.
"Nếu chị mang theo cháu mà tiện về nhà thì mấy ngày tới cứ ở đây cũng ." Cô lên tiếng.
Dù thì lều cũng bao giờ ngủ hết chỗ, lúc nào chẳng sang lều y tế trực ca.
Ngụy Lan Hoa đại náo một trận như thế đêm qua, cô hai con chị về nhà chắc chắn sẽ dễ sống, chi bằng cứ tạm thời ở đây cho yên tĩnh.
Thu Thảo gật đầu, vành mắt đỏ lên: "Cảm ơn bác sĩ Thẩm, cảm ơn tổ chức, cảm ơn bộ đội, thật lòng cảm ơn nhiều..."
Vào những lúc thế , các đồng chí bộ đội còn đáng tin cậy hơn nhiều so với cái gọi là nhà chồng .
Thẩm Thú Linh đáp: "Đây đều là việc nên mà."
Nói xong cô dậy bước ngoài, đến cửa thì gặp Uông Tiểu Mộng đang tới.
"Bác sĩ Thẩm." Uông Tiểu Mộng thấy cô liền chủ động chào hỏi.
Thẩm Thú Linh gật đầu hỏi: "Thế nào , chuyện giải quyết thỏa chứ?"
Đối phương trông tuy chút mệt mỏi nhưng tinh thần , chắc hẳn là kết quả .
Giọng của Uông Tiểu Mộng phần phấn khích: "Nếu gì bất ngờ thì Trương Bằng sẽ đuổi việc. Em kể hết những chuyện lừa gạt em đây, Trần Tĩnh Phương cũng tố cáo việc dụ dỗ các đồng chí nữ ở bệnh viện quân y. Đội trưởng Quách những việc cộng hề nhỏ, khi còn tù nữa đấy!"
Nếu thực sự thể khiến Trương Bằng tù bóc lịch thì bao nhiêu oán hận trong lòng cô sẽ tan biến hết, cũng bõ công cô màng danh dự mà những chuyện cũ mặt bao nhiêu .
May mà đây là tỉnh Bình, cô sinh sống ở đây, dù chuyện thì cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc sống của cô .
Thẩm Thú Linh cũng thấy vui lây: "Bệnh viện quân khu thể đuổi cái loại tai họa như Trương Bằng đúng là một chuyện đáng mừng."
Ở thời đại , vấn đề đạo đức lối sống cá nhân thể ảnh hưởng trực tiếp đến công việc. Không chuyện việc riêng liên quan đến công tác, trái , tư cách đạo đức kém sẽ gây hệ lụy lớn đến sự nghiệp.
Uông Tiểu Mộng Thẩm Thú Linh, ngại ngùng : "Bác sĩ Thẩm, chuyện tối qua cảm ơn chị nhiều nhé."
" cũng gì ." Thẩm Thú Linh mỉm .
Cô đúng là chẳng gì nhiều, chỉ bên cạnh góp vài câu , bản tên Trương Bằng đó gì, thấy chuyện bất bình mà ngơ tính cách của cô.
Ánh mắt Uông Tiểu Mộng lấp lánh như , cô hướng về phía Thẩm Thú Linh gập chào cung kính: "Bác sĩ Thẩm, cảm ơn chị giúp em."
Giọng điệu của cô nghiêm túc chân thành, âm thanh cũng lớn.
Thẩm Thú Linh quanh quất, xác định ai chú ý mới : "Khụ, gì , cô cần khách sáo như thế. sang lều y tế xem ."
Dứt lời, cô rảo bước về phía lều y tế.
"Bác sĩ Thẩm, em cùng chị với. Em Đông y của chị giỏi lắm, em theo để mở mang tầm mắt." Uông Tiểu Mộng lập tức đuổi theo.
Trong giọng của cô tràn đầy sự sùng bái.
Cô đặc biệt hỏi qua đội trưởng Quách, vị bác sĩ Thẩm y thuật cao cường, xinh còn bụng, đây đúng là hình mẫu lý tưởng để cô học tập!
Uông Tiểu Mộng theo Thẩm Thú Linh đến lều y tế. Suốt cả quá trình, cô nàng luôn túc trực bên cạnh Thẩm Thú Linh để phụ giúp, tỏ vô cùng ân cần.
Thẩm Thú Linh chút bất lực, nhưng cũng ngăn cản.
Thấy cô gái tính tình thẳng thắn, yêu ghét rõ ràng nên Thẩm Thú Linh lý do gì để từ chối, thậm chí lúc hỏi han bệnh tình của bệnh nhân, cô còn giải thích thêm vài câu cho Uông Tiểu Mộng hiểu.
Tuy Thẩm Thú Linh từng học qua trường y ở thời đại , nhưng cô nắm vững bộ nội dung trong cuốn Vạn Vật Y Điển, bao gồm cả những cuốn sách y thuật mà Kỳ lão đưa cho, cô cũng hết sạch.
Dạy bảo một như Uông Tiểu Mộng là việc quá đỗi dư sức.
Nghe những lời giải thích tùy ý của Thẩm Thú Linh, ánh mắt Uông Tiểu Mộng ngày càng sáng rực, sự sùng bái trong lòng cũng theo đó mà tăng lên ngừng.
"Bác sĩ Thẩm, em thấy chị còn giỏi hơn cả các giáo sư trong trường y chứ. Cách chị nhận bệnh tình mới lạ, thậm chí chỉ cần liếc mắt một cái là tình trạng bệnh nhân thế nào , chị đúng là thiên tài y học!"
Câu cuối cùng, Uông Tiểu Mộng gần như là hưng phấn hét lên. Hồi còn học ở trường y, thành tích của cô , cho dù vì Trương Bằng mà bỏ bê một thời gian, nhưng khi thoát , cô nhanh ch.óng ôn bộ kiến thức.
Kể từ lúc ở bệnh viện, cô luôn trong nhóm những nỗ lực nhất. Cô từng theo phụ việc cho nhiều giáo sư và bác sĩ giỏi, nhưng cô cảm thấy chẳng ai lợi hại bằng bác sĩ Thẩm cả!
Thẩm Thú Linh: "..."
Cô thể cảm nhận ánh mắt của trong lều y tế đồng loạt đổ dồn về phía .
Thẩm Thú Linh thấy ngượng ngùng, cô bèn : "Khụ khụ, cái đó, ngoài xem thử thế nào ."
Nói xong, cô liền rảo bước rời khỏi lều y tế.
[Các bạn nhỏ ơi, hãy tặng cho một chút động viên nhé (づ ̄3 ̄)づ╭❤~]
Thẩm Thú Linh về lều nghỉ ngơi mà thẳng phía bờ sông. Tối qua cô định đó xem thử .
Lúc cô thấy Nhiếp Tố Tố lén lút về hướng bờ sông, vốn dĩ cô thấy đối phương gì đó , nhưng lúc đó Trương tìm tới nên cô ngăn cô .
Thẩm Thú Linh suy nghĩ đến bờ sông. Lúc trời còn sớm nên xung quanh vắng tanh một bóng . Cô dạo một vòng nhưng phát hiện điều gì bất thường.
Nghĩ kỹ thì cũng đúng, dù Nhiếp Tố Tố ý đồ gì chăng nữa thì một đêm trôi qua, dấu vết chắc chắn xử lý sạch sẽ.
Thẩm Thú Linh tới lui dọc bờ sông hai mà tìm thấy dấu vết nào. Ngay lúc cô định về thì thấy hai phụ nữ trung niên đang xách thùng nước tới.
"Bác sĩ Thẩm, cô cũng ở đây ?" Một bà thím cất tiếng chào hỏi cô.
Khu lều bạt ở khá gần sông nên sáng sớm mang thau đây rửa mặt cho tiện.
Thẩm Thú Linh mỉm đáp: "Vâng, cháu dậy sớm dạo một chút ạ."
"Bác sĩ Thẩm, cô tối qua bà Ngụy Lan Hoa rời như thế nào ?" Người thím còn tỏ vẻ bí hiểm, ghé sát hỏi.
Tối qua mụ Ngụy Lan Hoa đó gây náo loạn một trận hề nhỏ.
Bản Thẩm Thú Linh cũng tò mò về chuyện nên thuận miệng hỏi : "Bà thế nào ạ?"
Nghe Ngụy Lan Hoa sinh năm con trai nên ở trong thôn bà luôn vênh váo tự đắc. Thế nhưng trớ trêu , cả năm cô con dâu đều chỉ sinh con gái, khiến bà đời chê, cảm thấy mất mặt vô cùng.
"Tối qua , bốn cô con dâu khác của bà đến đưa bà . Bọn họ phiên mắng cho bà một trận, còn dọa nếu chịu về thì bốn bọn họ sẽ dắt con ở riêng, để các con trai bà cưới ai mới thì cưới."
"Ôi dào, Ngụy Lan Hoa đời nào chẳng cưới vợ mới cho con, nhưng cưới xin cũng cần tiền chứ! Cuối cùng bà đành lủi thủi theo bốn cô con dâu về. Cũng tại bà ép quá đáng, chứ thì rảnh mà loạn lên như thế." Bà thím chép miệng cảm thán.
Tối qua Ngụy Lan Hoa còn đòi xông lều nghỉ của bác sĩ, may mà bốn cô con dâu kịp thời tới ngăn cản.
Ở nhà, Ngụy Lan Hoa vốn là một "lão phật gia" chỉ chờ khác hầu hạ. Bà dốc hết vốn liếng cưới năm cô vợ cho con trai là để bọn họ phục vụ cơm bưng nước rót.
Vì mà bao nhiêu năm nay nhà họ Lưu vẫn chia gia tài, tiền bạc vẫn do một tay Ngụy Lan Hoa quản lý. Trong nhà bao nhiêu tiền thì ngoài bà chẳng ai rõ.
Tính tình bà ngang ngược, việc lớn việc nhỏ gì trong nhà cũng nhúng tay . Năm con trai lấy vợ mà bà quản như mấy đứa trẻ dứt sữa.
Lần bốn cô con dâu kéo đến là vì dồn đường cùng. Họ bàn bạc, cùng gây sức ép với chồng , đó mới dám hợp sức ngăn cản Ngụy Lan Hoa bắt nạt con Thu Thảo.
Hôm nay họ quản, e rằng tới ép uống nước bùa, cho khám bác sĩ chính là con gái của họ. Bọn họ đều hiểu quá rõ bà chồng ghét bỏ cháu gái đến mức nào.
"Bà Ngụy Lan Hoa đó cũng bản lĩnh thật, dạy dỗ năm thằng con trai răm rắp lời, chẳng đứa nào xót vợ thương con lấy một câu. Chậc chậc, đúng là tạo nghiệp mà." Bà thím cũng hào hứng bổ sung thêm.
Thẩm Thú Linh xong cũng cảm thấy ngao ngán, chồng đến mức đúng là hiếm thấy.
Ba trò chuyện một lát, đó hai thím mới xách thùng sát mép nước để múc.
Ánh mắt Thẩm Thú Linh chăm chú quan sát động tác múc nước của họ. Nhìn dòng nước kéo lên, đôi lông mày đang thanh thoát của cô dần dần cau .
"Thím ơi, hai đợi chút ." Cô cúi xuống kiểm tra nguồn nước, dùng lòng bàn tay vục một ít nước lên đưa sát mũi ngửi thử.
Hai bà thím thấy hành động của cô thì ngơ ngác, nhịn hỏi: "Bác sĩ Thẩm, nước vấn đề gì ?"
Sao trông cô vẻ nghiêm trọng .
Thẩm Thú Linh ngửi thấy mùi gì lạ trong nước, cô bèn dặn dò: "Hai thím nhớ đun nước thật sôi mới uống nhé."
Có lẽ là do cô quá nhạy cảm .
"Bác sĩ Thẩm cứ yên tâm , chúng bao giờ uống nước lã ." Nói xong, hai họ hì hì xách nước về.
Chuyện ăn chín uống sôi cấp phổ biến rộng rãi từ lâu .
Hai bà thím , Thẩm Thú Linh cũng nhanh ch.óng rời khỏi bờ sông. Vừa về tới nơi cô gặp con Thu Thảo. Bé Tiểu Phụng rụt rè bên cạnh , cô bé trông tuy gầy yếu nhưng tinh thần vẻ khá .
"Tiểu Phụng, cháu thấy thế nào , trong còn chỗ nào khó chịu ?" Thẩm Thú Linh xổm xuống, xoa nhẹ mái tóc xơ xác như cỏ khô của cô bé.
Ánh mắt nhút nhát của con bé khiến cô nhớ đến bé An An khi mới gặp đầu. Lúc đó An An cũng sợ hãi như , thậm chí còn nhát gan hơn cả Tiểu Phụng nhiều.
Thấy Thẩm Thú Linh, Thu Thảo vội vàng : "Bác sĩ Thẩm, Tiểu Phụng khỏi hẳn cô ạ, sáng dậy cũng còn sốt nữa. Thật sự cảm ơn cô nhiều lắm. Tiểu Phụng, mau chào bác sĩ con."
"Cháu chào bác sĩ Thẩm, cháu cảm ơn bác sĩ ạ." Giọng Tiểu Phụng nhỏ, mang theo vẻ khép nép.
Thẩm Thú Linh giơ ngón tay cái về phía Tiểu Phụng: "Cháu giỏi lắm nhé, chỉ một đêm là khỏi ."
Tiểu Phụng mân mê gấu áo, khẽ mỉm đầy thẹn thùng.
Cô bé thích bác sĩ Thẩm, vì cô thấy bác sĩ cực kỳ dịu dàng.
Thẩm Thú Linh sang Thu Thảo, dặn dò: "Tiểu Phụng tính tình hướng nội, chị nên khuyến khích con nhiều hơn, chuyện gì thì từ từ bảo chứ đừng đ.á.n.h mắng. Con trẻ ốm đau khó chịu thì tìm bác sĩ ngay, còn chuyện uống nước bùa là mê tín dị đoan thôi."
Cô Thu Thảo hạng đ.á.n.h c.h.ử.i con cái, cô khéo như là để nhắc Thu Thảo bảo vệ Tiểu Phụng cho , đừng để mụ già Ngụy Lan Hoa bắt nạt thêm nào nữa.
Thu Thảo cay cay sống mũi, hổ gật đầu: "Bác sĩ Thẩm, hiểu . Từ giờ trở sẽ để ai ức h.i.ế.p Tiểu Phụng nữa."
Cô định bụng khi nào chồng từ thành phố về sẽ đòi ở riêng. Nếu thì cô sẽ dắt con về nhà ngoại. Nhà ngoại cô ở ngay thôn bên cạnh, đợt động đất cả cô mất, em trai thì đang việc ở xưởng sửa chữa thành phố.
Nếu cô về, chắc chắn gia đình sẽ đuổi con cô . Cô ở nhà còn thể giúp chăm sóc bố . Sự của cả là cú sốc lớn với ông bà, mà em trai thì thể bỏ việc để dọn về ở hẳn .
Thẩm Thú Linh dù cũng là ngoài, thấy Thu Thảo gật đầu thì cô cũng thêm gì nữa.
Sau bữa sáng, cô nhanh ch.óng gọi đến lều y tế. Có một đợt bệnh nhân mới chuyển tới, cùng với mấy đồng chí quân nhân thương đang cáng về.
Cô bước xem thì thấy Nhiếp Tố Tố cũng đang ở đó, tay lăm lăm chiếc máy ảnh, thỉnh thoảng chụp vài tấm hình những quân nhân thương.
Cố Cẩn Mặc cũng ở bên trong. Lúc trông vô cùng nhếch nhác, mặt mũi lấm lem khói bụi, cánh tay một vết thương dài, lớp da thịt dính đầy bụi bẩn đang lật và rỉ m.á.u.
Tim Thẩm Thú Linh thắt một cái, nhưng cô chạy xem cho Cố Cẩn Mặc ngay mà tiến đến chỗ chiến sĩ vẻ thương nặng nhất để kiểm tra tình hình.
Nhiếp Tố Tố thấy Thẩm Thú Linh bước thì ánh mắt lóe lên. Cô chụp ảnh nữa mà lập tức dồn hết sự chú ý Thẩm Thú Linh, thỉnh thoảng lén quan sát đối phương.
Cô họ Thẩm là một bác sĩ Đông y giỏi, cực kỳ nổi tiếng ở Kinh Thành, thậm chí còn cấp phá lệ trao tặng Huân chương lao động hạng Nhì.
Đó là vinh dự mà cô mơ cũng dám nghĩ tới, mà một trông cùng lứa tuổi với dễ dàng đạt ...
Nhiếp Tố Tố cũng hạng thiếu hiểu , ít nhất cô cũng những bác sĩ Đông y giỏi thường trẻ trung như Thẩm Thú Linh.
Ngành Đông y vốn trọng thâm niên, thể một bác sĩ trẻ tuổi mà tài giỏi đến ? Cô cảm thấy tấm Huân chương hạng Nhì của Thẩm Thú Linh gì đó mờ ám.
"Bác sĩ Thẩm, để em phụ chị một tay." Cậu Trương và mấy nhân viên y tế bên cạnh đều tự giác vây quanh hỗ trợ Thẩm Thú Linh.
Trong đó, Uông Tiểu Mộng là tích cực nhất.
Lưu Lệ bưng chậu nước bước , thấy đều xoay quanh Thẩm Thú Linh và coi cô là trung tâm, sắc mặt vốn khó coi của cô càng thêm xám xịt.
cô dám loạn nữa. Sau khi ngã cắm mặt xuống bùn hôm qua, cô chạy thẳng về và cảm thấy nhục nhã bực bội, cả ngày hôm qua cứ trốn biệt chịu ngoài việc.
Dù ngoài nhưng cô cũng ngóng hàng loạt chuyện xảy ngày hôm qua.
Thẩm Thú Linh quả nhiên là chỗ dựa vững chắc, ngay cả một khéo léo, lọc lõi như Trương Bằng còn cô trị cho thê t.h.ả.m. Mới đến đây thôi mà thu phục lòng tin của bao nhiêu y tá, bác sĩ.
Điều đó chứng tỏ thế lực đằng cô mạnh đến mức nào.
Lưu Lệ là tính toán và giỏi tưởng tượng, cô tự thấy chống lưng nên quyết định tạm thời nhẫn nhịn cho qua chuyện.
Ánh mắt cô lướt qua Cố Cẩn Mặc, nhưng cuối cùng vẫn dám tiến gần.
Cố Cẩn Mặc là vợ con, cô vẫn cần giữ gìn danh dự, dù ý đồ gì thì cũng chỉ thể lén lút mà thôi...
Đang mải phân tích, giọng mất kiên nhẫn của bác sĩ Ngô vang lên: "Lưu Lệ, cô đực đấy gì, mau bưng chậu nước sạch qua đây mau!"
Hôm qua khi Lưu Lệ mới đến, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi để xử lý thương binh, chỉ cô là lẩn để trốn việc.
Bác sĩ Ngô là đội trưởng nhóm bác sĩ chi viện đợt đầu, tính tình bà cổ hủ, chính trực, ghét nhất là hạng lười biếng, trốn việc.
Trong các bác sĩ đến đợt hai hôm qua, ngoài ấn tượng với Thẩm Thú Linh, bà chỉ nhớ mặt mỗi Lưu Lệ - kẻ lười nhất nhóm.
Thấy bác sĩ Ngô sa sầm mặt mày gọi , Lưu Lệ chỉ đành hậm hực bưng chậu nước tới.
Trong lều y tế bận rộn như nêm, Nhiếp Tố Tố đội ngũ y tế đang việc sự chỉ đạo của Thẩm Thú Linh, trong lòng thấy bực bội vô cùng.
Cô chẳng còn tâm trí mà chụp ảnh nữa, liền bước khỏi lều.
Cố Cẩn Mặc theo bóng dáng Nhiếp Tố Tố. Lúc nãy cô còn xin phép chụp vài tấm ảnh tư liệu, đồng ý mà giờ đột ngột bỏ .
Anh cảm thấy Nhiếp Tố Tố việc bộp chộp và thiếu suy nghĩ, giống tác phong của một phóng viên...
Nhiếp Tố Tố bước khỏi lều y tế, rảo bước về phía lều nhỏ của . Đó là chiếc lều cô tự mang theo vì chen chúc với khác.
Lúc tâm trạng cô đang tệ, cô cần yên tĩnh một .
Đang ngang qua đất trống, một chiếc xe tải lao tới dừng khựng ngay mặt, chắn ngang lối của cô .
Nhiếp Tố Tố bực dừng bước, thấy cửa xe mở , một phụ nữ nhảy từ xe xuống.
Khuôn mặt phụ nữ giống cô đến năm phần, kiểu tóc cũng y hệt, nhưng tổng thể thì đó trông xinh hơn cô một chút.
Làn da trắng trẻo, mịn màng hơn, khí chất cũng dịu dàng và thanh thoát hơn nhiều.
"Phán Nam, Phán Nam, em đúng là đang ở đây. Em thật sự lấy cắp thẻ công tác và danh tính của chị!" Người phụ nữ đối diện cô bằng ánh mắt đầy thất vọng.
Hai họ là chị em sinh đôi. Khi mới sinh , em gái bắt cóc, mãi đến hai năm mới tìm từ vùng nông thôn.
Người mới xuất hiện là chị, tên là Nhiếp Tố Tố. Còn đang đóng giả Nhiếp Tố Tố thực chất là cô em gái tên Nhiếp Phán Nam. Kể từ khi Nhiếp Phán Nam đón về nhà họ Nhiếp, đều đối xử với cô .
Thế nhưng Nhiếp Phán Nam chẳng thể nào hòa nhập với nhà họ Nhiếp. Điều khiến áy náy, sức bù đắp, đối xử với cô hơn gấp bội. Chính điều đó khiến lòng tham của Nhiếp Phán Nam ngày một lớn, đòi hỏi ngày càng nhiều.
Cô chiếm phòng và quần áo của chị gái vẫn đủ, cách đây lâu còn đòi đổi kiểu tóc giống hệt chị để chị phóng viên. Cô còn ngang ngược rằng đây là những gì chị gái nợ cô .
Vì từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, nhận sự yêu thương của cha , nên giờ khi tìm về, cô cho rằng trong nhà bù đắp hết những tình cảm thiếu sót đó cho .
Khi Nhiếp Phán Nam , Nhiếp Tố Tố vô cùng chấn động và khỏi kháng cự. Công việc phóng viên là ước mơ bấy lâu nay của cô, ngoài chuyện , cái gì cô cũng thể nhường cho em gái.
Thế nhưng em gái chịu bỏ qua, cứ khăng khăng ép cô nhường công việc. Cô đồng ý, cha cũng tán thành việc . Cả ba cùng chuyện nghiêm túc với em gái một . Dù lúc đó em gái vẻ chấp nhận, nhưng cô vẫn thấy sự oán hận trong mắt cô .
Thấy em gái vui, trong lòng cô cũng thấy áy náy nên càng sức đối với em hơn. cô ngờ, nhân lúc ông nội đột ngột qua đời, cả nhà đều xin nghỉ về quê lo tang sự, Nhiếp Phán Nam lén chiếm lấy công việc của cô, thậm chí còn chạy đến Lương Thị để tham gia hỗ trợ cứu trợ.
Cô bao giờ quên biểu cảm kinh ngạc của đồng nghiệp và lãnh đạo khi thấy ở đơn vị. Khi họ rằng em gái đến Lương Thị mới gọi điện về đơn vị báo cáo theo kiểu "tiền trảm hậu tấu", cô cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Dù tức giận, nhưng cô vẫn tìm cách bao che chuyện mặt đồng nghiệp và lãnh đạo, đó vội vã ngừng nghỉ chạy thẳng đến Lương Thị.
Nhiếp Phán Nam vẻ đau lòng của Nhiếp Tố Tố thì cảm thấy phiền phức vô cùng, cô giơ tay kéo tuột trong chiếc lều nhỏ của .
Cô cau mày chất vấn: "Chị đến đây gì? Có chị chịu nổi khi thấy sống đúng ?"
Nhìn chằm chằm gương mặt trắng trẻo mềm mại của Nhiếp Tố Tố, Nhiếp Phán Nam cảm thấy vô cùng bất công. Tại ban đầu bế là Nhiếp Tố Tố? Tại chịu khổ ở nông thôn là cô ?
Năm đó nếu cha cảnh giác hơn một chút, cẩn thận hơn một chút, cô thể nhà đó bế ? Nói , tất cả đều là do nhà họ Nhiếp nợ cô .
Nhiếp Tố Tố giận lo: "Phán Nam, em thể . Nếu phát hiện thì tiêu đời mất, em tự hủy hoại bản như thế!"
Đối với đứa em gái mới tìm , cô thực sự cảm thấy bất lực, cho .
Nghe Nhiếp Tố Tố , Nhiếp Phán Nam lạnh: "Chị thì ai mà ? Chị chạy đến đây tìm chẳng qua là hại thôi đúng ? Nếu xảy chuyện gì, chắc chắn là do chị cố ý!"
Câu cuối cùng cô mang theo đầy oán hận, cô hận tất cả trong nhà họ Nhiếp.
Nhiếp Tố Tố vội vàng giải thích: "Không , . Chị đến đây chỉ khuyên em đừng tiếp tục sai lầm nữa. Chị sẽ chuyện với bất cứ ai cả. Chị hại em, chị chỉ em đúng đường thôi."
Dù mang lòng áy náy với em gái, nhưng cô cũng nhiều việc Nhiếp Phán Nam là sai trái. Thế nhưng cô còn cách nào khác ? Chẳng lẽ đuổi đứa em gái khó khăn lắm mới tìm về ?
Nhà họ Nhiếp bỏ nhiều công sức và tiền của để tìm em gái. Từ nhỏ, cha cô cũng luôn dặn dò rằng cô còn một em, nếu em trở về, cả nhà nhất định bù đắp thật nhiều cho em.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nhiếp Phán Nam gắt lên đầy giận dữ: "Chị hại thì tới đây? Chẳng lẽ chị nếu phát hiện thì hậu quả sẽ thế nào ? chứ, cái gọi là 'đúng đường' của chị chính là tống khứ khỏi nhà họ Nhiếp. sẽ để chị toại nguyện !"
Tiếng động lớn khiến một thím ngang qua lều bên cạnh giật .