TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 372: Chỉ nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc muốn chết
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Chu Dung Dung mới sang Thẩm Thú Linh.
Đồng thời, Thẩm Thú Linh cũng cô với vẻ mặt như , ánh mắt thấp thoáng vài phần giễu cợt.
Chu Dung Dung định mở miệng vài câu lấy lòng thì đối phương lên tiếng: "Đồng chí , thật xin nhé. Thuốc viên của Viện Nghiên cứu thực sự là hết , nội bộ Kinh thành còn đủ chia, gì đến những nơi khác."
Bây giờ loại t.h.u.ố.c căn bản lo bán , thậm chí còn nhờ vả quan hệ mới mua . Gặp hạng khách hàng như Chu Dung Dung, nhất là cứ chọn cách bán cho rảnh nợ.
Chu Dung Dung còn kịp lời nào chặn họng, trong lòng tức nghẹn như ngọn lửa bùng cháy, khó chịu đến cực điểm.
Ngay khi cô còn đang do dự xem nên hạ cầu xin Thẩm Thú Linh một phen thì thấy Hạ Băng và Chu Tam Phúc trong bộ quân phục đang sải bước tới.
Hạ Băng chẳng thèm liếc Chu Dung Dung lấy một cái, ánh mắt dồn hết về phía Kỳ Lão, giọng tràn đầy hân hoan: "Kỳ Lão, ngài thật sự đến Viện Nghiên cứu ."
Nói xong, cô gật đầu chào Thẩm Thú Linh và những còn xem như một lời chào hỏi xã giao.
Vừa nãy cô ghé qua Bệnh viện Quân khu Kinh thành tìm Kỳ Lão, bên đó ông sang Viện Nghiên cứu. Nghĩ đến việc cũng cần mua t.h.u.ố.c, cô liền lập tức lên đường tới đây luôn.
Kỳ Lão thấy Hạ Băng thì lập tức nở nụ tươi rói, ông giới thiệu với Thẩm Thú Linh: "Sư thúc, đây là Hạ Băng, học trò của . Con bé cũng xuất từ Trung y, mới chuyển sang Tây y, là một đứa trẻ hiếu học."
Hạ Băng vốn học Trung y hai năm mới gia đình ép chuyển sang Tây y. Dù , cô vẫn luôn nhớ đến thầy là Kỳ Lão, ngay cả khi , mỗi về Kinh thành cô đều đến thăm ông.
Thẩm Thú Linh khẽ gật đầu chào Hạ Băng.
Kỳ Lão với Hạ Băng: "Đây là sư tổ của cô đấy, hiện giờ là trụ cột của Viện Nghiên cứu chúng , y thuật Trung y tuyệt đỉnh."
Hạ Băng kinh ngạc Thẩm Thú Linh, rõ ràng ngờ đối phương phận đáng gờm đến , cô ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Sư tổ ạ."
Vị chị dâu dường như khác so với những gì cô tưởng tượng.
Sắc mặt Thẩm Thú Linh cứng đờ, nhưng cô cũng tiện bác bỏ lời của Kỳ Lão, đành ngậm ngùi nhận lấy danh xưng 'sư tổ' .
Mọi xung quanh thấy cảnh đều nhịn mà bật thiện chí. Trong mắt họ, phận sư tổ của Thẩm Thú Linh là xứng đáng.
Trong ngành Trung y, ai giỏi hơn thì đó là tiền bối, mà thực ngành nào chẳng .
Chu Dung Dung khí hòa thuận vui vẻ mà khỏi bĩu môi, thầm nghĩ đám đúng là phân biệt đối xử rõ ràng.
Đặc biệt là cái cô Thẩm Thú Linh , chẳng qua chỉ chào hỏi Cố một tiếng tàu thôi mà cô hẹp hòi chấp nhặt, thậm chí còn thèm bán t.h.u.ố.c cho .
Thế chẳng lẽ chuyện đứa bé tè lên mặt chỗ nào để đòi công bằng ...
Giữa lúc Chu Dung Dung còn đang ấm ức bất bình thì Hạ Băng cũng bắt đầu trình bày mục đích chuyến .
"Lần tiểu đội của chúng phối hợp nhiệm vụ với tiểu đội của đoàn trưởng Cố. Lúc đó một đồng đội của thương đại xuất huyết, nhờ đoàn trưởng Cố đưa cho một viên t.h.u.ố.c mới cầm m.á.u. Trước đó tàu t.h.u.ố.c Viện Nghiên cứu bán, nên hôm nay định ghé qua xem thử để mua một ít mang về dự phòng."
Cô cũng nghĩ ngợi nhiều, chỉ mua về để trang cho đội ngũ của , là nhân danh cá nhân chứ cân nhắc đến tầm quan trọng của loại t.h.u.ố.c đối với cả quân khu.
Nghe cô , Thẩm Thú Linh lập tức đồng ý ngay: "Được chứ, hôm nay vặn đến bổ sung hàng, cô thể mua một ít mang về."
Nói đoạn, cô dẫn Hạ Băng văn phòng, cô mang theo ít t.h.u.ố.c.
Hạ Băng phấn khích, kìm mà thốt lên: "Chị dâu... , sư tổ, hóa chị giỏi đến . Đoàn trưởng Cố lấy chị đúng là phúc phận, thảo nào lúc nhiệm vụ thể mang theo nhiều t.h.u.ố.c như thế."
Chỉ nghĩ thôi thấy hạnh phúc vô cùng .
"Thằng nhóc họ Cố đó đúng là tổ tiên tích đức đại phúc." Kỳ Lão hừ hừ . Muốn lấy sư tổ thì phúc đức bình thường đủ , là tổ tông phù hộ dữ lắm.
Mọi vui vẻ cùng bước văn phòng, sớm quẳng Chu Dung Dung đầu.
Chu Dung Dung kiềm chế mà hét lớn: "Đứng ! Các bán t.h.u.ố.c cho cô thì cũng bán cho ! Nếu các chính là đang phân biệt đối xử. Nếu lãnh đạo cấp chuyện, chắc chắn các sẽ kỷ luật đấy!"
Cô tin những sợ chuyện đó.
Thẩm Thú Linh dừng bước, cô Chu Dung Dung đang tức tối mỉm : "Đồng chí , nếu cô cảm thấy đang phân biệt đối xử thì cô cứ việc tìm lãnh đạo mà báo cáo. Nếu lãnh đạo đưa hình thức kỷ luật, chấp nhận."
Nói xong, cô chẳng thèm để ý đến Chu Dung Dung nữa mà thẳng văn phòng.
"Xì, đúng là hạng ." Kỳ Lão phất tay áo cũng nhanh ch.óng theo.
Với danh tiếng hiện tại của sư tổ ở Kinh thành, đừng là bán cho cô , ngay cả khi bán cho Bệnh viện Đa khoa Quân đội thì cũng chẳng ai dám oán than nửa lời.
Ai bảo y thuật của sư tổ xuất quỷ nhập thần đến thế chứ? Chỉ trong thời gian ngắn chữa khỏi cho mấy vị lãnh đạo lớn, hơn nữa phẩm chất , màng danh lợi.
Gặp bậc nhân tài kiệt xuất như , ai mà dám đắc tội?
Đời ai chẳng lúc ốm đau, những nhân vật càng địa vị cao càng quý trọng mạng sống, thà đắc tội bất kỳ ai chứ ai đắc tội thần y.
Chu Dung Dung cánh cửa văn phòng đóng sầm mặt, tức giận dậm chân thình thịch bên ngoài.
Lúc , hai nhân viên bảo vệ với khuôn mặt lạnh lùng tiến gần, nghiêm giọng : "Đồng chí, mời cô rời khỏi đây ngay lập tức."
Họ quan sát bên cạnh từ lâu, cứ mãi đắn đo lúc nào nên mời . Giờ thấy các lãnh đạo trong hết, cuối cùng cũng đến lượt họ tay.
Thế là Chu Dung Dung "mời" khỏi Viện Nghiên cứu một cách thuận lợi.
Bên trong văn phòng, Thẩm Thú Linh đặt chiếc ba lô lên bàn, đó lượt lấy ba chiếc túi vải lớn.
"Đây là t.h.u.ố.c viên, kiểm đếm một chút ."
Cô dứt lời, Viện trưởng Hồ và Kỳ lão chờ nổi nữa mà bắt đầu kiểm kê t.h.u.ố.c viên.
"Thật là quá, mấy hôm t.h.u.ố.c bán hết sạch thì hôm nay Thú Linh cháu tới ." Viện trưởng Hồ híp mắt .
Hình Nghiêm Sâm bên cạnh cũng : "Thật sự vất vả cho bác sĩ Thẩm quá."
Anh thời gian qua bác sĩ Thẩm ở Tây Bắc để điều trị cho các nhân vật quan trọng. Hồ sơ cuối cùng thể loại bỏ những định kiến về Trung y, chắc chắn thể thiếu sự nỗ lực của bác sĩ Thẩm.
Mặc dù bố và mấy như cụ La cũng cố gắng, nhưng cảm thấy vai trò của bác sĩ Thẩm vẫn là lớn nhất. Nghĩ như thì đạo, nhưng sự thật lẽ đúng là thế...
Bởi vì khi bác sĩ Thẩm trực tiếp chữa trị cho vị lãnh đạo đó, hồ sơ mới những đổi mang tính bước ngoặt.
Thẩm Thú Linh đợi họ kiểm kê xong t.h.u.ố.c viên, bán cho Hạ Băng mỗi loại một ít, đó mới kéo Kỳ lão một góc để chuyện riêng.
Cô thoáng qua Vương Sinh đang bàn việc giúp ghi chép, hỏi: "Kỳ lão, ông thấy Vương Sinh thế nào?"
Kỳ lão vuốt chòm râu ngắn của , gật đầu: "Là một mầm non , tâm tính định, thiên phú nhất định, chắc chắn sẽ nên chuyện."
Đây là một sự đ.á.n.h giá cao.
Thẩm Thú Linh : "Cậu đến hôm nay cũng dễ dàng gì, sự công nhận của ông cũng coi như là một cơ duyên của . Còn tương lai thế nào, cháu cũng quản quá nhiều, chỉ cần thể trở thành một bác sĩ là ."
Một khi bái sư, cuộc đời Vương Sinh coi như định sẵn là theo con đường đến cùng.
Kỳ lão gật đầu: " hiểu , thưa sư tổ."
Hai chuyện một lát thì Cố Cẩn Mặc tới, trong lòng n.g.ự.c còn đang kẹp tờ báo cáo kiểm tra và phiếu hẹn vẫn còn ấm nóng.
Thẩm Thú Linh thấy đến thì chào tạm biệt rời .
Trên xe quân sự, Cố Cẩn Mặc tùy ý hỏi vài câu về viện nghiên cứu, đó mới : "Chúng qua xem căn tứ hợp viện , đó mới tới lầu thêu."
Anh thím Thu Vinh gửi nhiều đồ nội thất trong tứ hợp viện.
Thẩm Thú Linh đáp: "Được chứ, sẵn tiện xem trong nhà còn thiếu gì , chúng bổ sung một thể luôn."
Cô hài lòng với căn tứ hợp viện đó, sân rộng, phòng ốc cũng thênh thang.
"Đợt đưa cải tạo nhiều, nhiều căn tứ hợp viện con phố đó tịch thu, vẫn là chủ cũ ở. Sau chúng sống ở đó cũng ." Cố Cẩn Mặc tranh thủ liếc Thẩm Thú Linh, ánh mắt tràn đầy nhu tình.
Hiện tại , khi hồ sơ sửa đổi, vận mệnh của nhiều cũng đổi theo, đây chắc là chuyện .
Nửa giờ , chiếc xe quân sự dừng cửa tứ hợp viện, Thẩm Thú Linh mở cửa dẫn Cố Cẩn Mặc trong.
"Thời gian qua hình như bố cũng thường xuyên qua đây dọn dẹp, sân vườn trông sạch sẽ." Cô nắm tay đàn ông, giới thiệu.
Ánh mắt Cố Cẩn Mặc dừng cái sân rộng lớn, thầm nghĩ, cái sân chắc chắn đủ chỗ cho hai nhóc tì Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh chạy nhảy.
"Đối diện là trường học, ngay sát vách chúng là một đôi vợ chồng giáo sư già. Lúc nãy khi cửa em liếc mắt , hình như họ vẫn còn ở đó đấy." Thẩm Thú Linh .
Cửa nhà hàng xóm dán câu đối xuân và tranh môn thần mới, cổ tượng sư t.ử đá nhỏ ở cổng cũng dán hoa đỏ, trông tràn đầy sức sống.
Cặp giáo sư già đó cô từng gặp khi đến đây đây, trông họ đều hiền hậu, qua là dễ gần.
Nếu là ở kiếp , những đều sẽ đưa cải tạo, tứ hợp viện đương nhiên tịch thu, lúc đó cấp sẽ sắp xếp cho những khác dọn , một nhà ở vài hộ, biến tứ hợp viện thành một khu tập thể hỗn tạp.
Hai trò chuyện dạo một vòng quanh các phòng, Thẩm Thú Linh phát hiện trong nhà thêm vài sự đổi mới.
Ví dụ như bên cạnh giường thêm hai cái tủ nhỏ, bếp lò và bệ bếp trong nhà bếp thậm chí còn ốp gạch men trắng tinh.
Phải rằng thời buổi gạch men là thứ hiếm thấy, cần nghĩ cũng là do chồng cô , cũng chẳng bà kiếm món đồ quý hiếm như .
"Mẹ thật sự tốn nhiều tâm tư." Thẩm Thú Linh chạm những viên gạch men nhỏ xếp ngay ngắn trong bếp, giọng đầy vẻ cảm động.
Cố Cẩn Mặc tiến lên ôm lấy vai cô, : "Tìm cho bà chút việc để cũng , đỡ cho bà ở nhà buồn chán hành hạ khác."
Đang chuyện, cửa lớn bỗng nhiên vang lên tiếng gõ, hai cửa, khi mở cửa thì thấy một bà lão hiền hậu đang bên ngoài.
Bên cạnh bà lão còn dắt theo một bé trai hai ba tuổi.
Bà lão híp mắt hỏi: "Hai cháu là chủ nhân của ngôi nhà ?"
Bà bộ quân phục Cố Cẩn Mặc, vẻ mặt càng trở nên ôn hòa hơn.
Thẩm Thú Linh gật đầu: "Vâng đúng ạ, xin hỏi bà là?"
"Thật là quá, bà ở ngay sát vách nhà cháu, đây là cháu nội của bà, chúng là hàng xóm . Nào, Tiểu Chung, mau chào chú với thím ." Bà lão đưa bát lớn trong tay cho Thẩm Thú Linh.
"Đây là bánh trôi bà mới , hai cháu tranh thủ ăn lúc còn nóng."
Bé Tiểu Chung đang mút tay, cất giọng non nớt: "Chào chú, chào thím..."
Thẩm Thú Linh đón lấy bát, vội vàng cảm ơn: "Cháu cảm ơn thím, chúng cháu vẫn dọn qua đây ở hẳn ạ."
Cô ngờ hàng xóm đặc biệt sang tặng bánh trôi, nhưng hiện tại trong nhà còn đỏ lửa, chẳng gì để đáp lễ.
"Thím họ Trương, cháu cứ gọi thím Trương là , thím cũng chỉ qua đây để nhận mặt hàng xóm thôi, cháu đừng để tâm quá, thím về đây." Trương Lập Hà vẫy vẫy tay với hai , đó dắt Tiểu Chung rời .
Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc , đều ngờ hàng xóm nhiệt tình như , hai bếp lấy một cái bát sạch, chia ăn hết bát bánh trôi.
Đang ăn bánh trôi, Cố Cẩn Mặc hỏi cô: "Thú Linh, em thích nơi ?"
Thẩm Thú Linh gật đầu: "Em thích nơi , cây xanh, sân vườn, còn ở gần bố ."
Từng nhành cây ngọn cỏ ở đây đều mang theo tình cảm và tâm huyết của , tuy rằng căn nhà ở khu tập thể quân đội Tây Bắc cũng Cố Cẩn Mặc bài trí tỉ mỉ, nhưng xét về môi trường thì thể nào so sánh với nơi .
Cố Cẩn Mặc ăn nốt viên bánh trôi cuối cùng mới chậm rãi : "Cấp bắt đầu tiến hành sát hạch , nếu gì ngoài ý , năm nay sẽ điều chuyển về Kinh Thành."
Đến lúc đó, gia đình họ thể dọn ở trong căn tứ hợp viện .
Thẩm Thú Linh thì ngẩn một lúc, đó mặt hiện rõ vẻ vui mừng.
Cô hớn hở: "Vậy thì quá ."
Cố Cẩn Mặc : "Chuyện em khoan hãy với bố , đợi vượt qua kỳ sát hạch mới cho họ ."
Mặc dù tiến hành đến bước sát hạch thì cơ bản là còn vấn đề gì nữa, nhưng vẫn chắc chắn một chút. Còn sở dĩ cho Thú Linh là vì bản kìm nén tâm trạng sẻ chia...
Hai ăn xong bánh trôi, rửa sạch bát mang sang trả cho nhà hàng xóm.
Rời khỏi tứ hợp viện, họ xem lầu thêu, cách trang trí và bài trí bên trong vô cùng tinh xảo, Cố Cẩn Mặc thậm chí còn cảm thấy lầu thêu hơn.
Anh thấy lầu thêu càng phù hợp với khí chất của Thú Linh hơn, luôn cảm thấy cô sinh là để ở trong đó, thấy lầu thêu nhớ đến dáng vẻ cô mặc sườn xám.
Lần đầu tiên hai gặp mặt, Thẩm Thú Linh chính là mặc một bộ sườn xám màu trắng ngọc.
*
Sáng sớm hôm .
Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc thức dậy từ khi trời còn sáng, khi vệ sinh cá nhân xong họ lên đường tới địa điểm trao giải, đến sớm mới .
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh giao cho bà Cao Ngọc trông nom, khi mỗi hôn một cái má các bé.
"Thú Linh ăn vận thế trông tinh thật đấy, lắm." Cao Ngọc Thẩm Thú Linh mặc quân phục, chân thành thốt lên lời khen ngợi.
Vẻ ngoài của Thẩm Thú Linh thiên về hướng rực rỡ, trong ánh mắt và giữa đôi mày của cô cũng chút cương nghị, quân phục càng tôn lên vẻ khí quyến rũ của cô.
Năm phút , Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc cùng lên xe quân sự hướng về địa điểm trao thưởng, Cố Phong Quốc một lát nữa cũng sẽ qua đó.
Bên trong hội trường, hôm nay nhiều lãnh đạo tới dự, chỉ các lãnh đạo quân khu như Cố Phong Quốc, mà ngay cả cụ Song cũng tới.
Hiện tại vẫn đến giờ trao giải, cụ Song ở hàng ghế lãnh đạo thấy Thẩm Thú Linh thì phấn khích, lập tức bảo Tống Mạnh gọi Thẩm Thú Linh tới mặt.
Thẩm Thú Linh mới tới mặt cụ Song, thấy ông cụ trực tiếp nhấc chân lên vận động một chút, miệng hào hứng : "Bác sĩ Thẩm, cháu xem chân của ông !"
Tống Mạnh vội vàng đè chân ông nội xuống, thấp giọng nhắc nhở ông chú ý hình tượng.
Dù đây cũng là nơi công cộng, ông nội là vị lãnh đạo cao nhất ở đây, kiểu gì cũng giữ ý một chút.
Thẩm Thú Linh thấy cụ Song đột nhiên nhấc chân, cô cũng dọa cho giật , vội vàng : "Cụ Song, cụ vẫn nên thực hiện tuần tự nhi tiến thì hơn, cho dù bây giờ thể nhấc chân , biên độ động tác cũng nên quá lớn."
Đối phương tuổi tác cao, cơ bắp chân teo nghiêm trọng, nhất định cẩn thận hết sức.
Bây giờ cụ Song chỉ lời Thẩm Thú Linh, lúc nãy Tống Mạnh nhắc nhở, cụ còn liếc xéo một cái, giờ Thẩm Thú Linh , cụ liền ngoan ngoãn gật đầu.
Cụ còn hì hì : "Phải , bác sĩ Tiểu Thẩm đúng, ông nhất định sẽ cẩn thận, động tác mạnh như thế nữa."
Tống Mạnh: "..."
Thẩm Thú Linh vẻ mặt như trẻ con của cụ Song cho phì , cô cảm thấy trạng thái của ông cụ đang lên trông thấy, chỉ là tình trạng đôi chân mà còn cả tinh thần và tâm trạng nữa.
Cô xổm xuống kiểm tra đôi chân của cụ Song qua lớp quần, đó mỉm giơ ngón tay cái lên: "Cơ bắp chân rõ ràng là săn chắc hơn nhiều , xem cụ vẫn luôn kiên trì ăn uống tẩm bổ."
Đôi chân vốn dĩ gầy như que củi của cụ Song lúc một lớp thịt mỏng, hàng ngày kết hợp ăn uống bổ dưỡng và tập luyện phục hồi chức năng, hiệu quả hề tầm thường.
Cụ Song Thẩm Thú Linh khen ngợi thì sướng rơn, miệng ngậm .
Cách đó xa, Chu Dung Dung trong bộ quân phục Thẩm Thú Linh đang trò chuyện với cụ Song, cô nhịn mà nghiến răng.
Miệng cô lẩm bẩm: "Có gì mà tinh tướng chứ, chẳng qua là giỏi nịnh bợ thôi."
Nói xong, cô còn lườm nguýt Hạ Băng đang bên cạnh.
Hôm đó khi đuổi khỏi viện nghiên cứu, cô thật sự , cuối cùng chỉ thể tìm Hạ Băng, đối phương chia cho một ít t.h.u.ố.c viên, nếu thì khi về Cam Châu thật sự ăn thế nào.
Ai ngờ con khốn Hạ Băng căn bản chịu chia t.h.u.ố.c cho cô , miệng còn mấy lời đạo đức giả để phê phán cô , dạy bảo cô nên theo tới Kinh Thành.
Tức đến mức cô suýt chút nữa lao lên xé xác mặt đối phương.
Hạ Băng chú ý tới ánh mắt của Chu Dung Dung, cô tiến lên nửa bước tới gần đối phương, thấp giọng : "Chu Dung Dung, lát nữa cô lên đài lĩnh thưởng , lãnh đạo gạch tên cô ."
Chuyện vốn dĩ hợp lý, đây rõ ràng là vinh dự riêng của tiểu đội họ, dựa cái gì mà cho Chu Dung Dung lên đài?
"Cái gì? Hạ Băng cô cái gì hả?!" Chu Dung Dung kinh hãi thốt lên, giọng điệu đầy vẻ phẫn nộ.
Con khốn , nó dám!
Hạ Băng thẳng Chu Dung Dung, lạnh lùng : "Đây vinh dự và hào quang của cô, cô tư cách lên đó."
Cô tuyệt đối cho phép một kẻ chỉ giỏi khoe mẽ đến chia sẻ vinh quang của cả tiểu đội.
Lồng n.g.ự.c Chu Dung Dung phập phồng dữ dội, cô đầu tìm bóng dáng của Chu Tam Phúc, nhưng phát hiện trong tiểu đội chỉ mỗi Chu Tam Phúc là thấy .
Hạ Băng đang đề phòng cô !
Trong hội trường lúc các vị lãnh đạo đều mặt đông đủ, những quân nhân phong tặng danh hiệu cũng xếp hàng ngay ngắn, cửa lớn cảnh vệ đóng , nghi thức trao giải chính thức bắt đầu, trong thời gian bất kỳ ai trong hội trường cũng rời khỏi chỗ .
Chu Dung Dung bây giờ cũng , cô bắt buộc xem hết cả buổi lễ trao giải, đây cũng là ý đồ của Hạ Băng.
Đầu tiên là phần phát biểu của lãnh đạo, vị lãnh đạo đương nhiên chính là cụ Song, cụ cầm bản thảo Tống Mạnh đẩy lên đài. Trong quá trình phát biểu, cụ đặc biệt nhắc tới việc một vị bác sĩ nào đó nghiên cứu loại t.h.u.ố.c viên giúp ích lớn cho các đồng chí quân nhân khi thực hiện nhiệm vụ.
Các vị lãnh đạo mặt ở đây đều về t.h.u.ố.c , nhưng giờ phút ông cụ Tống chủ động nhắc tới, coi như giúp Thẩm Thú Linh tạo tiếng vang lớn trong giới quân nhân bình thường .
Sau khi ông cụ Tống phát biểu xong, lễ trao giải chính thức bắt đầu.
Thẩm Thú Linh là cuối cùng bước lên sân khấu, cô cũng là đồng chí duy nhất đích ông cụ Tống trao giải.
Sau khi tất cả trao thưởng xong, khán đài tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, cùng với cầm huy chương để chụp ảnh kỷ niệm.
Thẩm Thú Linh cạnh Cố Cẩn Mặc, hai giống như những vật phát sáng tự nhiên, thu hút bộ ánh của xung quanh.
Chu Dung Dung, duy nhất lên sân khấu, đang c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u. Cô Hạ Băng và Thẩm Thú Linh đang vẻ vang đài, trong lòng dậy sóng, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cô thấy hai đó, nhưng chẳng thể rời , cô cảm thấy đây chính là nỗi nhục nhã lớn nhất trong đời ...
Thẩm Thú Linh chẳng hề chú ý đến Chu Dung Dung. Sau khi lễ trao giải kết thúc, cô cầm giấy chứng nhận và huy chương chào ông cụ Tống một tiếng, chuẩn cùng Cố Cẩn Mặc rời .
Họ vội vã đến tiệm cơm quốc doanh để ăn trưa. Hôm nay gia đình đặt một bàn ở đó, là để chúc mừng cho hai .
Mãi đến khi hai lái xe tới lầu tiệm cơm quốc doanh, Thẩm Thú Linh mới chợt nhớ : "Có chúng quên mất bố ?!"
Cố Cẩn Mặc tìm chỗ đỗ xe, mỉm : "Chắc là ông đang mải khoe khoang với đồng nghiệp và chiến hữu , chúng cứ phòng bao đợi ông cũng thôi."
Có một cô con dâu bằng khen Nhị đẳng công, ông thể rời nhanh như thế , khoe cho bằng hết mới thôi.
Thẩm Thú Linh ngẩn một lát, đó mới nở nụ .
Nghĩ lúc trao giải , biểu cảm và thần sắc của bố trông thực sự xúc động, nhất là ánh mắt cô, tràn đầy sự tự hào và công nhận.
Cũng hiếm khi thấy bố dáng vẻ phấn khích đến .
Bên trong tiệm cơm quốc doanh.
Thẩm Thú Linh bước bà Cao Ngọc nắm c.h.ặ.t lấy tay.
"Nhanh lên, Thú Linh, con lấy giấy chứng nhận danh dự và huy chương cho chúng xem với nào. Mẹ từng thấy nữ đồng chí nào đạt Nhị đẳng công , đúng là con dâu của khác!"
Bà Cao Ngọc bằng giọng cao v.út, hận thể chạy ngay hành lang mà hét lên cho cả thiên hạ một cô con dâu tài giỏi lập Nhị đẳng công.
Thẩm Thú Linh căn phòng bao lớn, vốn bảo là bữa cơm gia đình mà giờ biến thành một nhóm đông đúc.
Ngoài trong nhà đến đông đủ (trừ Cố Hi), còn cả gia đình ba nhà Hình Quốc Chính, vợ chồng La Nghị, cả Hồ Kính, Lý Xương Đức, tiến sĩ Thân, Kỳ lão và Vương Sinh ở viện nghiên cứu cũng đều mặt.
Ngay cả vợ chồng Vệ Minh Tâm và Lôi Vĩnh Niên cũng ở đây.
Đây rõ ràng là mời hết những quen thiết đến còn gì.
Thẩm Thú Linh đột nhiên cảm thấy ngại ngùng, thật sự cần thiết phô trương như ...
Đang lúc cô còn đang lúng túng thì phía hành lang vang lên một tràng sảng khoái.
"Ha ha ha, con dâu giỏi lắm, nó còn lợi hại hơn cả và Cẩn Mặc chứ, trong cái nhà giờ nó là nhất... Gì cơ? Y thuật của nó thế nào á? Nói cho các ông nhé, chỉ hai chữ thôi: 'Thần y'!"
Quay đầu , hóa là ông Cố Phong Quốc đang dẫn theo một đám chiến hữu cũ tới, đông nghịt đến mười mấy .
Thẩm Thú Linh cảm thấy chân vững nữa . Sao bố chồng cô mời cả các lãnh đạo trao giải tới đây thế , dẫn đầu là ông cụ Tống đang cô với nụ hiền từ.
Cuối cùng, từ một phòng bao đổi thành hai phòng.
Giấy chứng nhận Nhị đẳng công và huy chương của Thẩm Thú Linh chuyền tay xem, ai xem xong cũng giơ ngón tay cái tán thưởng cô hết lời.
Cô vốn tự thấy nhút nhát, nhưng cũng cảnh tượng cho đỏ mặt tía tai vì ngại...
[Các bạn nhỏ, Quốc khánh vui vẻ nhé, chúc phát tài nha (づ ̄3 ̄)づ╭❤~]
Thẩm Thú Linh càng tỏ ngại ngùng thì càng cho rằng cô khiêm tốn, sự đ.á.n.h giá của họ dành cho cô trong lòng càng cao hơn.
Đợi đến khi thức ăn bưng lên, mới chịu buông tha cho cô để xuống ăn uống t.ử tế, lúc cô mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Lúc giữa bữa tiệc, Thu Vinh đặc biệt kéo Thẩm Thú Linh một góc chuyện hồi lâu.
"Thú Linh, cái đơn t.h.u.ố.c bổ sung dinh dưỡng chị dùng , mùi vị ngon, ăn thấy ấm bụng hẳn lên, ngay cả tâm trạng cũng cảm thấy hơn nhiều."
Ánh mắt Thu Vinh Thẩm Thú Linh ngưỡng mộ hiền từ, chị thực sự hiểu nổi đời hảo đến thế.
Vừa bản lĩnh xinh , ngay cả cặp sinh đôi sinh cũng quá đỗi hảo, đây đúng là ông trời ưu ái mà.
Thẩm Thú Linh mỉm : "Món bổ dưỡng đó cũng cần ăn hằng ngày ạ, mỗi tuần chị ăn hai ba là , nên ăn ít nên ăn quá nhiều, đợi đến cuối t.h.a.i kỳ thì thể ăn nhiều hơn một chút."
Thu Vinh liên tục gật đầu ghi nhớ.
Sau khi hai trò chuyện xong, Kỳ lão và mấy ở viện nghiên cứu cũng tụ , Vương Sinh cũng lăng xăng theo, ánh mắt Thẩm Thú Linh lấp lánh như ngàn ngôi .
Chị Thú Linh thực sự khiến mở mang tầm mắt. Khi mới đến viện nghiên cứu, chị là một đông y giỏi ngạc nhiên lắm , giờ chị quân khu phá lệ trao tặng bằng khen Nhị đẳng công.
Phải lợi hại đến mức nào mới đạt vinh dự to lớn dường ...
Vương Sinh cảm thấy như một ngọn cỏ dại nơi nương tựa, nay ánh mặt trời ấm áp soi rọi. Chính sự xuất hiện đột ngột của chị Thú Linh kéo khỏi vũng bùn, đưa đến một thế giới ấm áp mà bao giờ dám mơ tới.
Cậu biến hàng vạn sự cảm kích trong lòng thành động lực sống, nhất định sẽ để chị Thú Linh thất vọng, nhất định sẽ trở nên ưu tú và thành đạt.
"Thú Linh, sáng nay giám đốc bệnh viện quân y ở Cam Châu gọi điện tới, đặc biệt hỏi về tình hình t.h.u.ố.c của chúng , chắc chắn là cô quân y về mách lẻo ," Kỳ lão hừ lạnh một tiếng đầy giận dỗi.
Thẩm Thú Linh tò mò: "Vậy phía viện nghiên cứu trả lời ạ?"
Cô ngờ Chu Dung Dung dám báo cáo chuyện lên thật, thế là tự tìm đường c.h.ế.t ?
Hồ Kính mỉm lên tiếng: "Tất nhiên là sự thật . Cô quân y đó báo cáo rằng chúng phân biệt đối xử, thừa nhận luôn. Cô với tư cách là đại diện bệnh viện mà những thái độ , thậm chí còn tay xô đẩy Vương Sinh, về tình về lý thì đời nào chúng bán t.h.u.ố.c cho cô .
Trong điện thoại trực tiếp bày tỏ thái độ luôn, chỉ cần bệnh viện quân y Cam Châu còn cô quân y đó một ngày, thì t.h.u.ố.c của viện nghiên cứu sẽ bao giờ bán cho họ."
Bây giờ viện nghiên cứu của họ nhân tài t.h.u.ố.c , chuyện vô cùng trọng lượng và cứng rắn.
Ông cũng chẳng hiểu cô quân y lấy gan mà dám báo cáo thật, giờ thì , khiến xử lý cô .
Kỳ lão ăn một hạt lạc, giọng chắc nịch: "Lão Lưu nhất định sẽ xử lý cô quân y đó thôi."
Mọi lập tức về phía ông, Lý Xương Đức tò mò: "Sao ông ?"
" từng việc với ông một thời gian, lão Lưu là một kẻ cuồng y thuật. Nếu bệnh viện quân y Cam Châu thiếu thì để ông quản lý đúng là lãng phí. Ông chỉ thích hợp ở tuyến đầu chữa bệnh, hoặc là đến viện nghiên cứu như chúng để nghiên cứu mỗi ngày thôi," Kỳ lão lắc đầu đắc ý.
Chỉ vì bên Cam Châu thiếu nhân tài quản lý nên lão Lưu mới miễn cưỡng đảm nhận cái ghế đó. Ông dám chắc chỉ cần đủ khả năng thế xuất hiện, lão Lưu chắc chắn sẽ là đầu tiên chạy mất dép.
Với tính cách của lão Lưu, thể dung thứ cho Chu Dung Dung phạm sai lầm lớn như ?
Suy đoán của Kỳ lão sai.
Ở phía bên , Chu Dung Dung còn kịp về Cam Châu thì nhận quyết định kỷ luật của .
Hôm nay cô lên sân khấu nhận giải đành, còn ép chứng kiến kẻ ghét vây quanh ca tụng, đúng là khiến cô cảm thấy nhục nhã giấu mặt .
Cô cảm thấy những chuyện xảy ngày hôm nay chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời .
Khi cô lê xác mệt mỏi trở về nhà khách bao lâu, nhân viên lễ tân đến tìm, rằng điện thoại của cô .
Chu Dung Dung chẳng điện thoại chút nào, nhưng khi đối phương là cuộc gọi từ phía Cam Châu, tâm trạng u ám của cô cuối cùng cũng khá lên một chút, vội vàng chạy xuống lầu.
Hôm qua khi viện nghiên cứu đuổi ngoài, cô gọi ngay một cuộc điện thoại cho Giám đốc Lưu của bệnh viện quân y, thêm mắm dặm muối kể về việc đối xử bất công tại viện nghiên cứu.
Lúc đó Giám đốc Lưu sẽ điều tra rõ ràng. Bây giờ Cam Châu gọi điện tới chắc chắn là điều tra xong, chuẩn đòi công bằng cho cô .
Chu Dung Dung hớn hở cầm lấy ống , giọng lạnh lùng của Giám đốc Lưu vang lên: "Đồng chí Chu Dung Dung, vì cô hành vi xô đẩy, nh.ụ.c m.ạ và tôn trọng nhân viên của viện nghiên cứu, bệnh viện quân y quyết định đưa hình thức kỷ luật sa thải đối với cô.
Mời cô lập tức mua vé về Cam Châu để tất việc bàn giao công việc, hồ sơ sa thải dán lên bảng tin, cô về thể tự xem."
Vốn dĩ ông nể mặt Chu Đoàn trưởng nên mới tạo điều kiện cho Chu Dung Dung, cũng nghĩ là cô thể mua nhiều t.h.u.ố.c về hơn những khác vì quan hệ.
Ai ngờ hạng là đồ vô dụng, vô dụng như thì ông cũng giữ nữa. Sau dù Chu Đoàn trưởng đến gây phiền phức thì ông cũng thể dung nạp nổi loại .
Chu Dung Dung xong những lời của Giám đốc Lưu thì sững sờ, cô vội vàng : "Giám đốc Lưu, chắc chắn là hiểu lầm gì đó , cháu hề xô đẩy nh.ụ.c m.ạ ai cả, dù cháu sai thì chú cũng thể sa thải cháu chứ, chú đừng lời xúi giục!"
Chẳng Giám đốc Lưu nên tìm viện nghiên cứu tính sổ ? Sao chĩa mũi dùi cô thế !
Hơn nữa, cái thằng nhóc rách rưới trông như ăn xin đó thể là nhân viên của viện nghiên cứu .
Giám đốc Lưu Chu Dung Dung năng hùng hồn như thì hừ lạnh một tiếng: "Chu Dung Dung, đang thông báo cho cô đấy, cô mau về mà bàn giao công việc ."
Giám đốc Hồ của viện nghiên cứu , nếu còn Chu Dung Dung ở đó thì họ sẽ bán t.h.u.ố.c cho bệnh viện quân y Cam Châu nữa.
"Giám đốc Lưu, chú thể đuổi cháu một cách qua loa như thế , cháu là nhân viên chính thức của bệnh viện quân y, dù chú là giám đốc thì chú cũng quyền đuổi cháu, cháu chắc chắn sẽ đồng ý !" Giọng Chu Dung Dung lo lắng cứng rắn.
Cô cảm thấy chuyện thật quá vô lý, cô là quân y quân tịch, thể đuổi là đuổi ngay ?
Giọng Giám đốc Lưu lạnh hẳn xuống: "Hồi đó cô bệnh viện bằng cách nào còn cần ? Phía viện nghiên cứu lên tiếng , chỉ cần cô còn ở bệnh viện quân y một ngày thì họ sẽ bán t.h.u.ố.c cho bệnh viện chúng ."
Chu Dung Dung tức đến mức cả run cầm cập, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi cúp điện thoại.
Ngay trong ngày hôm đó, cô thu dọn đồ đạc ga tàu, trực tiếp bắt tàu hỏa về Cam Châu. Dù cô rời nhanh như , nhưng thông báo sa thải ở bệnh viện nhất định xử lý ngay lập tức.
Giám đốc Lưu bên khi nhận tin Chu Dung Dung sẽ về ngay trong ngày, lập tức bấm gọi điện cho viện nghiên cứu.
Vẻ mặt ông đầy nụ : "Alo, Giám đốc Hồ , đúng , là lão Lưu ở bệnh viện quân y Cam Châu đây. Chu Dung Dung chủ động sa thải , thông báo cũng dán , nếu ông xem hồ sơ, sẽ bảo gửi bản fax qua cho ông ngay..."
Giám đốc Hồ ngạc nhiên: "Nhanh thế ?"
Họ cũng mới ăn cơm ở tiệm quốc doanh về thôi mà.
Thẩm Thú Linh cũng tò mò chằm chằm Giám đốc Hồ, cô sang đây để đưa ít đồ cho tiến sĩ Thân, nên cũng cùng về viện luôn.
Đầu dây bên , Giám đốc Lưu hạ thấp tư thế, : "Nhanh gì , chẳng nhanh chút nào cả. Bệnh viện quân y Cam Châu chúng thể dung túng cho hạng như Chu Dung Dung ở , xử lý nghiêm túc và nhanh ch.óng là việc nên mà."
Giám đốc Hồ thấy cũng phối hợp mà tâng bốc Giám đốc Lưu vài câu.
Sau một hồi khen ngợi lẫn , Giám đốc Lưu mới vấn đề chính: "À Giám đốc Hồ, ông xem cũng đuổi , t.h.u.ố.c thể bán cho một ít ..."
Nếu vì đống t.h.u.ố.c đó, ông cũng chẳng việc gì cứng rắn đuổi thẳng cổ Chu Dung Dung như .
Giám đốc Hồ híp mắt: "Tất nhiên , tới Kinh Thành còn đồng chí Hạ Băng, t.h.u.ố.c sẽ để cô mang về cho ông."
Hôm nay ở Kinh Thành lễ trao giải, chuyện vốn dĩ chẳng bí mật gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-372-chi-nghi-thoi-da-thay-hanh-phuc-muon-chet.html.]
"Tốt quá , thật sự cảm ơn Giám đốc Hồ nhé, mua mỗi loại t.h.u.ố.c một ít, ông thấy ?" Giám đốc Lưu quên thêm.
Giám đốc Hồ hào phóng: "Đương nhiên là , đến lúc đó sẽ bảo đồng chí Hạ mang về mỗi loại một ít, những loại thường dùng sẽ dặn cô mang nhiều hơn."
Mọi việc cứ thế quyết định một cách vui vẻ.
Sau khi gác điện thoại, Giám đốc Hồ mới mỉm cảm thán: "Tính cách của Giám đốc Lưu đúng là sấm rền gió cuốn thật."
Không ngờ đuổi là đuổi ngay , tốc độ nhanh, thủ đoạn cũng thật lợi hại.
"Chứ còn gì nữa, nếu ông thể từ tuyến đầu chuyển sang quản lý , chút bản lĩnh thì cấp cũng chẳng coi trọng ông ," Kỳ lão cũng hơ hớ phụ họa.
Ông hiểu tính tình của Viện trưởng Lưu, hồi đó khi đề bạt lên chức viện trưởng, tuy đối phương mấy mặn mà, nhưng cũng chẳng còn ai thích hợp hơn ông cả.
Thẩm Thú Linh cũng chút tò mò về vị Viện trưởng Lưu . Là lãnh đạo bệnh viện mà thể tùy tiện sa thải nhân viên như , nhất là khi đó còn chỗ dựa phía .
Chắc hẳn ông chịu áp lực lớn và một tinh thần cực kỳ thép mới như thế.
Mấy họ trò chuyện về chuyện một lát, đó Thẩm Thú Linh mới lấy những thứ chuẩn , gồm một cuốn sổ chép tay và một bọc vải.
Cô đưa bọc vải cho Kỳ lão và : "Hiện giờ điều kiện cho phép , đợi thời tiết ấm thêm chút nữa là chúng thể bắt đầu trồng d.ư.ợ.c liệu trong viện nghiên cứu. Đây là một loại d.ư.ợ.c liệu mà cháu mang đến, lúc đó thể đem gieo trồng."
Những d.ư.ợ.c liệu đều cô lấy từ trong gian , hấp thụ nước linh tuyền, nên hiệu quả khi trồng chắc chắn sẽ hơn hẳn d.ư.ợ.c liệu bình thường.
Kỳ lão mở bọc vải xem, đôi mắt lập tức sáng bừng lên. Dược liệu bên trong chỉ chất lượng mà một loại còn khá hiếm, thuộc dạng tiền cũng chắc mua .
Tiếp đó, Thẩm Thú Linh đẩy cuốn sổ về phía Tiến sĩ Thân và : "Tuy xuất từ Đông y, nhưng thể phủ nhận Tây y cũng những điểm mạnh riêng. Dù chuyên nghiệp bằng , nhưng những lúc rảnh rỗi, cũng từng suy nghĩ về việc kết hợp giữa Đông và Tây y."
"Nghe thì vẻ viển vông, nhưng nghĩ sự đổi mới của y học chính là ở đây. Loại bỏ những thứ cần thiết và kết hợp những thứ hữu ích với . Trong cuốn sổ ghi những kiến giải sơ bộ và cách ứng dụng kết hợp Đông Tây y của ."
"Nếu Tiến sĩ Thân hứng thú với phương diện , khi nào rảnh thể xem qua."
Cô cảm thấy việc đưa nghiên cứu kết hợp Đông Tây y thành hướng phát triển chuyên sâu cho viện nghiên cứu là một ý tưởng tuyệt vời.
Tiến sĩ Thân thì lộ vẻ phấn khích, lập tức lật cuốn sổ xem. Anh xem ngớt lời khen ngợi: "Thật tinh diệu... Khi còn ở Mỹ, cũng từng đưa ý tưởng tương tự, nhưng đều cấp bác bỏ, bọn họ đều cho rằng Đông y gì."
Thật hồi ở Mỹ, cũng từng nghĩ như thế, mãi cho đến khi trúng độc về nước, mới tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Đông y.
Nếu bảo nghiên cứu theo hướng , sẵn lòng.
Viện trưởng Hồ Thẩm Thú Linh Tiến sĩ Thân, lập tức lên tiếng: "Nếu cùng ý tưởng , cũng sẽ hết lòng ủng hộ."
Bản viện nghiên cứu vốn cấp gần như bỏ ngỏ, hướng nghiên cứu và kinh phí trong viện ông đều thể quyền quyết định.
Mọi chuyện cứ thế quyết định xong xuôi.
Thẩm Thú Linh đưa đồ xong thì nhanh ch.óng rời . Khi cô về đến nhà, còn kịp sân thấy dì Vệ Minh Tâm đạp xe hớt hải chạy tới.
Dì Vệ Minh Tâm giọng điệu hối hả, xe còn kịp phanh hẳn liên tục gọi: "Thú Linh, mau bệnh viện với dì, Cẩn Mặc xảy chuyện !"
"Cái gì? Anh ạ?" Tim Thẩm Thú Linh bỗng đập nhanh liên hồi.
Cô bệnh viện, nhưng là chuyện liên quan đến quân khu Tây Bắc ? Sao gặp chuyện ?
Dì Vệ Minh Tâm nhanh: "Dì cũng rõ nữa, chỉ thấy đẩy phòng phẫu thuật. Con cứ theo dì qua đó xem , con giỏi giang như , ngộ nhỡ chỗ nào cần đến con thì ?"
Đó cũng là lý do vì dì lập tức chạy đến đây ngay.
Thẩm Thú Linh lập tức leo lên ghế xe của dì Vệ Minh Tâm, chuẩn cùng dì đến bệnh viện.
lúc , bà Cao Ngọc đẩy xe nôi đưa hai bé Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh dạo về. Thấy hai mặt mày đầy vẻ lo lắng định đó, bà vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Thẩm Thú Linh lo lắng cho sức khỏe của chồng nên vẫn đang phân vân nên .
dì Vệ Minh Tâm nhanh nhảu luôn: "Là thằng Cẩn Mặc nhà chị vì phòng phẫu thuật, giờ đang chở Thú Linh xem tình hình đây!"
Bà Cao Ngọc xong thì lặng ...
Bà chột sờ mũi, : "Vậy... hai cứ xem ."
Lúc ăn cơm trưa, Cẩn Mặc riêng với bà rằng ca phẫu thuật thắt ống dẫn tinh sẽ diễn buổi chiều.
Thấy chồng bình thản như , Thẩm Thú Linh cảm thấy phản ứng của bà chút lạ lùng, nhưng kịp hỏi thì dì Vệ Minh Tâm đạp xe chở cô phóng mất.
Thôi bỏ , việc cấp bách bây giờ là rõ tình hình của Cẩn Mặc, còn chuyện của thì để lúc về tính .
Bà Cao Ngọc theo hai đang hối hả rời , miệng lẩm bẩm: " Cẩn Mặc gì nhé, Thú Linh giận thì cũng đừng giận ..."
Tại bệnh viện.
Thẩm Thú Linh và dì Vệ Minh Tâm vội vã chạy đến cửa phòng phẫu thuật, đèn vẫn đang sáng, hiển thị đang trong quá trình phẫu thuật.
Thẩm Thú Linh cảm thấy lòng bàn tay và lưng đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Con đây đợi nhé, dì tìm hỏi thăm tình hình xem ." Dì Vệ Minh Tâm nắm tay cô trấn an, vội vàng về phía văn phòng gần đó.
Đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật, lòng Thẩm Thú Linh như lửa đốt, đủ ý nghĩ tồi tệ lướt qua trong đầu cô.
Cô hiểu tại đột nhiên Cố Cẩn Mặc phòng phẫu thuật...
Chưa đầy năm phút , dì Vệ Minh Tâm , vẻ mặt của dì chút tự nhiên, kỹ thì thấy còn phần ngượng ngùng.
lúc Thẩm Thú Linh còn tâm trí mà để ý, thấy dì , cô lập tức sốt sắng hỏi: "Dì Vệ, dì hỏi Cẩn Mặc ạ?"
Dì Vệ Minh Tâm thì khẽ khắng một tiếng, đầy vẻ lúng túng : "Thú Linh , Cẩn Mặc cả, là do dì tìm hiểu kỹ tình hình..."
Thẩm Thú Linh truy hỏi: "Vậy tại phòng phẫu thuật?"
"Khụ khụ..." Dì Vệ Minh Tâm ho khan hai tiếng, ghé sát tai Thẩm Thú Linh nhỏ vài câu.
Nghe xong, vẻ mặt Thẩm Thú Linh từ lo lắng, căng thẳng lập tức chuyển sang ngượng ngùng đỏ mặt.
Cô và dì Vệ cùng chiếc đèn phòng phẫu thuật vẫn đang sáng, đưa mắt đầy ái ngại.
"Khụ khụ, cái đó... là do dì Vệ hỏi cho rõ ràng ." Dì Vệ Minh Tâm ngượng nghịu lên tiếng.
Thẩm Thú Linh cũng thấy bối rối, cô gượng: "Không ạ, thật chuyện từ hồi cuối năm ngoái thảo luận với con , chỉ là con quên béng mất..."
Đáng lẽ cô nghĩ sớm hơn chứ, ai ngờ lẳng lặng một như .
Dì Vệ Minh Tâm cũng gượng, nhưng trong giọng mang theo vẻ cảm thán: "Cẩn Mặc thật sự yêu con, mới sẵn sàng vì con mà loại phẫu thuật ."
Chuyện tuy là một sự nhầm lẫn dở dở , nhưng thể phủ nhận tình cảm sâu nặng mà Cố Cẩn Mặc dành cho Thẩm Thú Linh.
Nghe dì Vệ , Thẩm Thú Linh ngẩn một lát mới mỉm đáp: "Con cũng sẽ đối xử thật với ."
" đúng, tình cảm đến từ hai phía mới bền lâu." Dì Vệ Minh Tâm híp cả mắt.
Bầu khí ngượng ngùng dần tan biến.
Thẩm Thú Linh tranh thủ : "Dù cũng cảm ơn dì Vệ kịp thời báo cho con , nếu ở trong đó con cũng . Bây giờ vẫn đang giờ việc, dì cứ lo việc của dì ạ, con đây chờ là ."
Nếu để dì Vệ cứ chờ ở đây, lát nữa Cố Cẩn Mặc bước chắc chắn sẽ ngượng c.h.ế.t mất.
Dì Vệ Minh Tâm gật đầu lia lịa, dì ca phẫu thuật thắt ống dẫn tinh diễn nhanh, khi dặn dò qua loa vài câu, dì liền chạy như thể đang trốn.
Hai mươi phút , Cố Cẩn Mặc đẩy ngoài. Anh giường bệnh, sắc mặt vẫn bình thường, nhưng khi thấy Thẩm Thú Linh đang đợi ở cửa, rõ ràng là giật kinh hãi.
"Thú Linh..." Giọng Cố Cẩn Mặc lộ rõ vẻ chột .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Anh cố tình giấu cô mà, cô vẫn mà chờ ngoài phòng phẫu thuật thế .
Trước khi phẫu thuật, hỏi kỹ quy trình . Đây là tiểu phẫu, xong là thể ngay, thậm chí cần viện. Vì cô lo lắng nên mới chọn một .
Cố Cẩn Mặc Thẩm Thú Linh đặt vòng, vì thấy đặt vòng cho sức khỏe, cũng chẳng cô thấy cảnh từ phòng phẫu thuật bước .
Anh nghĩ sẽ khiến vợ cảm thấy áy náy, mà thì thấy chuyện cần thiết.
Thẩm Thú Linh đáp lời mà chỉ im lặng theo giường bệnh trong phòng nghỉ.
Vị bác sĩ nam đầu khẽ hắng giọng, hỏi Thẩm Thú Linh: "Cô là nhà bệnh nhân ?"
Thẩm Thú Linh gật đầu: "Vâng, là vợ của ."
Bác sĩ vẫy tay gọi nữ y tá trung niên bên cạnh, dặn: "Chị qua những điều cần lưu ý cho nhà ."
Nói xong, ông liền rời .
Nữ y tá trung niên Cố Cẩn Mặc giường, Thẩm Thú Linh, bấy giờ mới híp mắt : "Bệnh nhân mới thắt ống dẫn tinh xong, vết thương cần kiêng nước trong một tuần. Trong vòng một tháng đầu quan hệ, mà kể cả quan hệ thì mười đầu vẫn dùng bao đấy nhé."
Bởi vì bên trong vẫn còn một lượng "hàng tồn" đào thải hết, nên vẫn khả năng dính bầu như thường.
Cố Cẩn Mặc đỏ mặt, khẽ một tiếng.
Thẩm Thú Linh cũng gật đầu ghi nhớ.
Nữ y tá bảo: "Nghỉ ngơi một chút là thể về ."
Trước khi , chị còn dành cho Thẩm Thú Linh một ánh mắt đầy ý vị, pha chút trêu chọc đầy thiện chí.
Thời buổi , đàn ông chịu thắt ống dẫn tinh vì vợ quả thực là hiếm khó tìm.
Đợi y tá khuất, Thẩm Thú Linh mới sang hỏi chồng: "Anh cảm thấy thế nào?"
Cố Cẩn Mặc khẽ ho một tiếng phắt dậy, đáp: "Chỉ là tiểu phẫu thôi mà, đau chút nào cả, chẳng cảm giác gì luôn."
Nói xong, liền thẳng dậy.
Thật thì cũng chút đau, nhưng để lộ mặt vợ.
Thẩm Thú Linh nhẹ nhàng đ.ấ.m vai một cái, mới đỡ lấy cánh tay , trách yêu: "Kể cả là tiểu phẫu thì cũng với em chứ. Chúng là vợ chồng mà, giấu giếm điều gì đấy."
Lúc mới tin, cô thực sự chút giận, nhưng nghĩ thấy là vì lo lắng, nên cơn giận cũng tan biến sạch sành sanh.
Cố Cẩn Mặc gật đầu lia lịa: "Được , chuyện gì cũng sẽ báo cáo đầy đủ với em."
Anh tự nhủ từ nay về chắc chắn sẽ giấu cô bất cứ điều gì nữa.
Khi Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc về đến nhà, bà Cao Ngọc đang bế hai bé ở phòng khách ngóng cửa. Thấy hai cùng về, bà vờ như chuyện gì, vội vàng chạy hỏi han.
"Thú Linh, rốt cuộc là chuyện gì thế con?" Khi hỏi, ánh mắt bà Cao Ngọc cứ đảo liên tục, trông rõ là đang điều mờ ám.
Thẩm Thú Linh thừa nhưng cũng vạch trần chồng, chỉ : "Chỉ là hiểu lầm thôi ạ. Mẹ cứ để Cẩn Mặc nghỉ ngơi , con chợ mua ít đồ ăn."
Cô định mua ít thực phẩm bổ dưỡng về để tẩm bổ cho chồng, giúp nhanh ch.óng phục hồi sức khỏe.
Bà Cao Ngọc gật đầu lia lịa. Đợi Thẩm Thú Linh khỏi, bà mới sang hỏi con trai: "Sao thế ? Đang yên đang lành để con bé phát hiện ?"
Cố Cẩn Mặc đáp: "Là do dì Vệ thấy con phòng phẫu thuật ạ."
Anh cũng ngờ chuyện trùng hợp đến thế.
Bà Cao Ngọc bấy giờ mới vỡ lẽ: "Hèn chi lúc nãy cái Minh Tâm nó hớt hải chở Thú Linh ."
"Lát nữa con sẽ lấy ít đồ đặc sản , tìm lúc nào thích hợp đem sang biếu dì Vệ nhé." Cố Cẩn Mặc .
Mặc dù dì Vệ báo tin Thú Linh lo lắng, nhưng ơn nghĩa thì vẫn trả, chuyện nào chuyện nấy.
Bà Cao Ngọc gật đầu: "Được, ngày mai sẽ mang sang cho nó. Sẵn tiện lấy thêm ít nhang an thần của Thú Linh cho nó luôn, dạo nó áp lực công việc lớn, chắc là mất ngủ suốt."
Tối hôm đó, Thẩm Thú Linh tự tay bếp nấu cơm.
Cô đặc biệt dùng nước linh tuyền trong gian để nấu nướng. Ngoài những món bình thường, cô còn riêng cho Cố Cẩn Mặc một món canh tẩm bổ giúp mau lành vết thương.
Chỉ cần ăn món trong ba ngày là vết thương coi như lành hẳn.
Vốn dĩ đây cũng vết thương gì nghiêm trọng, chỉ cần bồi bổ một chút là sẽ bình phục.
Cố Cẩn Mặc cũng vì chuyện mà xin nghỉ thêm ba ngày. Đến sáng ngày thứ tư, và Thẩm Thú Linh mới bắt đầu hành trình trở về Tây Bắc.
Tại ga tàu, bà Cao Ngọc một phen sụt sùi nước mắt, bà chỉ hận thể để Cố Cẩn Mặc thăng chức về Kinh thành ngay lập tức.
những lời bà cũng chỉ thể nghĩ thầm trong bụng mà thôi.
Tiếng tàu hỏa xình xịch khởi hành, cảnh sắc Kinh thành cũng dần lùi xa biến mất khỏi tầm mắt.
Chiều ngày thứ ba, Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc tay bế con tay xách hành lý xuống tàu. Tiểu Mao sớm đỗ xe quân sự ở cửa đợi sẵn.
Thời tiết Tây Bắc so với Kinh thành vẫn quá lạnh, bầu trời còn lất phất những bông tuyết nhỏ li ti.
Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc đều khoác lên chiếc áo đại y dày cộm, hai nhóc tì càng trang thêm quần bông quần len, nhấc chân động tay đều thấy khó khăn.
Cũng may mùa đông Tây Bắc tuy dài nhưng khí trong khu tập thể quân đội , nhờ mà ngày tháng trôi qua cũng nhanh.
Thấm thoắt hai tháng trôi qua, sang đến đầu tháng Tư, Tiểu Nguyệt Lượng và Tiểu Tinh Tinh bắt đầu .
Hai nhóc tì mỗi ngày đều ê a chuyện ngớt.
Hôm đó, khi Cố Cẩn Mặc đến doanh trại sáng sớm, Thẩm Thú Linh xác nhận Tiểu Nguyệt Lượng và Tiểu Tinh Tinh vẫn còn đang ngủ mới dậy xuống bếp đảo qua một vòng.
Lúc , cô bỗng phát hiện Tiểu Nguyệt Lượng vốn đang cạnh Tiểu Tinh Tinh biến mất...
Thẩm Thú Linh lập tức hoảng hốt, cô vội vàng tìm kiếm cả giường lẫn đất nhưng vẫn thấy bóng dáng Tiểu Nguyệt Lượng .
Một đứa bé còn đỏ hỏn, thể đột nhiên biến mất như ?
Chẳng lẽ thừa dịp cô xuống bếp lẻn bế Tiểu Nguyệt Lượng ?
Ai mà gan lớn dám trong khu tập thể quân đội chứ, vả sân mà cô gì.
Tim Thẩm Thú Linh đập liên hồi, cô suy nghĩ lao khỏi phòng đến cổng viện, chỉ thấy cổng vẫn đóng c.h.ặ.t, dấu vết của lạ ghé qua.
lúc cô đang suy tính thì trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác lạ lùng.
Cô bước nhanh trở phòng, bế Tiểu Tinh Tinh đang ngủ khì giường lên, vụt một cái tiến gian.
Trên chiếc giường lớn ở phòng ngủ chính tầng hai biệt thự, Tiểu Nguyệt Lượng đang đó mút ngón tay. Khi thấy đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt trắng nõn lập tức nở một nụ rạng rỡ.
Lúc , tâm trạng căng thẳng lo âu của Thẩm Thú Linh mới trút bỏ.
Cô đặt Tiểu Tinh Tinh đang bế tay xuống giường, đó chọc chọc đôi má mềm mại của Tiểu Nguyệt Lượng, giọng điệu đầy vẻ kinh ngạc: "Con đây bằng cách nào thế?"
Đây là đầu tiên Tiểu Nguyệt Lượng tự gian, cô cũng bao giờ con gái năng lực .
Tiểu Nguyệt Lượng vẫn nên đương nhiên là thể trả lời, chỉ nắm lấy tay hì hì đầy vui vẻ.
Cô bé thích nơi , cô bé cảm thấy nơi thoải mái.
Thẩm Thú Linh xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Nguyệt Lượng, bất kể con bé hiểu , cô vẫn nghiêm túc dặn dò: "Sau tự ý chạy đây nữa nhé, nếu ở bên ngoài sẽ lo lắng lắm. Càng đây mặt khác, đây là bí mật của các con và , cho bất kỳ ai đấy."
Nếu Tiểu Nguyệt Lượng đột nhiên gian mặt khác, hoặc xảy tình huống như hôm nay, chuyện lộ bí mật gian là nhỏ, chỉ sợ con bé sẽ coi là quái vật bắt .
Cô đoán Tiểu Nguyệt Lượng thể chắc hẳn là liên quan đến vết bớt hình mây .
Nghe lời , Tiểu Nguyệt Lượng chút do dự gật gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đầy vẻ nghiêm túc.
Thẩm Thú Linh thấy nhóc con hiểu, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô dặn dò thêm một tràng dài nữa mới bế hai đứa nhỏ khỏi gian.
Sau khi cho nhóc con b.ú sữa và tã xong, cô mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về chuyện gian. Tiểu Nguyệt Lượng còn quá nhỏ, khó lòng đảm bảo con bé sẽ quên lời cô , cô nghĩ cách gì đó mới .
Khi tập trung tư tưởng trong não bộ, cô thể kiểm tra thông tin về gian. Từng ngọn cỏ gốc cây, cho đến những quy tắc vô hình của gian, cô đều thể cảm nhận theo một cách kỳ diệu.
Thẩm Thú Linh tìm tòi trong đầu hồi lâu, cuối cùng mới lờ mờ quan sát chuyện liên quan đến việc kế thừa gian. Với tư cách là chủ nhân hiện tại, cô quyền cho bất kỳ ai .
Và "bất kỳ ai" ở đây chính là bao gồm cả Tiểu Nguyệt Lượng mang vết bớt hình mây...
Thẩm Thú Linh dứt khoát đóng quyền truy cập , dự định đợi vài năm nữa khi Tiểu Nguyệt Lượng hiểu chuyện hơn mới mở cũng muộn.
Sau khi xác định đóng quyền truy cập, cô mới thở phào.
Tiểu Nguyệt Lượng tuy thông minh và hiểu ý cô, nhưng dù cũng chỉ là một đứa trẻ còn ẵm ngửa, cô dám mạo hiểm.
Suy nghĩ của Thẩm Thú Linh đúng, con gái cô từ khi tự một bắt đầu tơ tưởng đến . Sau khi ăn no nê, con bé tự nhét gian nữa.
Mẹ bảo con bé gian mặt khác, cũng khi một , con bé định sẽ gian ngay mặt .
Nhóc con quên mất lúc chỉ ở đây, mà dì Diệp và chị Trần ở nhà bên cũng mặt. Nếu con bé cứ thế biến gian, chẳng sẽ khiến sợ c.h.ế.t khiếp .
con bé thử mấy đều , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đỏ bừng lên vì cố sức, sốt ruột đến mức kêu oa oa mà vẫn thể nổi.
Tiểu Tinh Tinh thấy bộ dạng sốt ruột ê a của em gái thì cảm thấy vô cùng thắc mắc.
Cậu nhóc giơ bàn tay nhỏ định xoa mặt em gái, nhưng khống chế lực tay, "bép" một cái đ.á.n.h thẳng lên mặt em.
Tiểu Nguyệt Lượng vốn đang bực bội vì gian, cái tay nhỏ của trai đ.á.n.h trúng, lập tức oa oa rống lên.
Tiểu Tinh Tinh thấy vội vàng ê ê a a "tiếng trẻ con" dỗ em, hiềm nỗi Tiểu Nguyệt Lượng thèm nể mặt, chỉ lo gào tiếp.
Thẩm Thú Linh và Diệp Ngọc Trân thấy vội vàng chạy kiểm tra.
"Cái con bé thế nhỉ, bình thường hiếm khi nháo lắm mà, hôm nay tính khí lớn ?" Diệp Ngọc Trân chút xót xa, giơ tay bế Tiểu Nguyệt Lượng lên.
Bên cạnh, Trần Cúc cũng lo lắng hỏi: "Có chỗ nào khỏe , Tiểu Nguyệt Lượng bao giờ như thế ."
Thẩm Thú Linh lờ mờ dường như hiểu điều gì đó.
Cả ba hợp lực mới dỗ Tiểu Nguyệt Lượng đang lớn. Buổi tối cô còn đặc biệt hấp trứng nấu thêm một ít bột loãng cho con bé.
Hai nhóc tì hiện tại ngoài sữa bột thể ăn dặm một ít thức ăn dễ tiêu hóa một cách thích hợp .
Tối nay Cố Cẩn Mặc tăng ca, Diệp Ngọc Trân và Trần Cúc đợi cùng Thẩm Thú Linh và hai đứa nhỏ ăn cơm tối xong mới lượt về.
Sau khi vệ sinh xong xuôi, Thẩm Thú Linh mới khẽ hỏi Tiểu Nguyệt Lượng: "Bảo bối, ban ngày vì con gian nên mới ?"
Nhắc đến chuyện ban ngày, Tiểu Tinh Tinh cũng như hiểu, chằm chằm em gái rời mắt để đợi trả lời.
Cậu nhóc cũng đến gian, thường xuyên đưa và em gái đó tắm rửa, thích bên trong đó. Sáng nay em gái tự ghen tị lắm.
Tiểu Nguyệt Lượng hỏi như , con bé gật gật cái đầu nhỏ, ê ê a a bắt đầu . Ngoại trừ việc ai con bé đang gì thì trông cũng dáng trả lời đấy.
Thẩm Thú Linh giải thích: "Bây giờ con thể tự , đợi con lớn thêm một chút nữa mới thể tự nhé."
Tiểu Nguyệt Lượng chớp chớp đôi mắt to, gật gật đầu lắc lắc đầu, rõ ràng là hài lòng với kết quả .
Nhóc con tuy thông minh hơn hẳn những đứa trẻ bình thường, nhưng dù cũng chỉ là một đứa trẻ mới chào đời lâu, chẳng mấy chốc Thẩm Thú Linh dỗ dành, cầm lấy món đồ chơi mới bắt đầu chơi đùa.
Cố Cẩn Mặc trở về lúc nửa đêm, mang theo lạnh thấu xương và một tin tức mới.
Anh nhẹ chân nhẹ tay vì sợ con và vợ thức giấc, nhưng khi vệ sinh xong xuôi xuống, Thẩm Thú Linh vẫn tỉnh giấc.
Cố Cẩn Mặc ôm lòng, vỗ nhẹ lên lưng vợ để cô ngủ tiếp.
Thế là Thẩm Thú Linh mơ mơ màng màng tỉnh dậy, mơ mơ màng màng . Trong nôi, Tiểu Nguyệt Lượng cũng trở vài câu mớ.
Sáng sớm, Cố Cẩn Mặc dậy sớm đến doanh trại như khi mà bữa sáng đợi Thẩm Thú Linh thức dậy.
Khi Thẩm Thú Linh ngủ dậy thấy đàn ông vẫn còn ở nhà, cô chút ngạc nhiên.
Cố Cẩn Mặc bưng thẳng chậu rửa mặt phòng ngủ, hầu hạ vợ con rửa mặt chải đầu, động tác của thuần thục, vô cùng điệu nghệ.
Đợi Thẩm Thú Linh và hai nhóc tì thu dọn xong xuôi, lúc phòng khách ăn sáng, Cố Cẩn Mặc mới : "Hồi nửa đêm qua, bên tỉnh Bình xảy trận động đất 7 độ richter, đó còn gây sạt lở đất. Tình hình thiên tai bên đó nghiêm trọng, họ khẩn cấp cầu cứu doanh trại của chúng . Đội của là nhóm thứ hai lên đường chi viện, thời gian xuất phát ấn định chiều ngày ."
Anh ở doanh trại vì vẫn còn việc giải quyết xong.
Thành phố Lương của tỉnh Bình mưa ròng rã suốt nửa tháng nay, khi động đất xảy lượng mưa còn tăng lên, sạt lở đất và lũ lụt liên tiếp ập đến, dân lầm than kể xiết.
[Lời tác giả: Trận động đất là hư cấu, đừng đối chiếu với các sự kiện thực tế nhé, cứ coi như truyện ở thế giới song song là . Các bạn hãy động tay tặng tác giả vài bông hoa để ủng hộ nhé, dạo lượt xem giảm mạnh quá, sắp trụ nổi !]
Thẩm Thú Linh xong, lòng bỗng chùng xuống, cô lập tức : "Vậy em sẽ chuẩn thêm nhiều t.h.u.ố.c viên cho mang theo."
Cố Cẩn Mặc gật đầu, suy nghĩ một lát mới bảo: "Quân khu cũng em cùng . Y thuật của em giỏi, bên đó nhiều thương bệnh binh, lũ lụt cũng sẽ phát sinh đủ loại dịch bệnh."
Nói xong, bổ sung thêm: "Đi là tùy em, phía quân khu cũng ép buộc."
Về tư tâm, hy vọng Thú Linh cùng. Thứ nhất là bản Thú Linh năng lực , nhiều hơn nữa thấy một Thú Linh tỏa sáng rạng ngời.
Thứ hai là dù tham gia cứu trợ, Thú Linh cũng với tư cách là bác sĩ, sẽ đến những nơi nguy hiểm.
Thẩm Thú Linh chỉ suy nghĩ vài giây gật đầu: "Được, em sẽ cùng ."
"Lát nữa sẽ gọi điện bảo sang đây." Cố Cẩn Mặc .
Anh dự tính đợt , việc sát hạch của quân khu đối với cũng sẽ thành, đến lúc đó thể trực tiếp chuyển về Kinh thành.
Thẩm Thú Linh ý kiến gì, tham gia cứu trợ ít nhất cũng mất vài ngày, để chồng trông nom Tiểu Nguyệt Lượng và Tiểu Tinh Tinh quả thực là nhất.
Bà Cao Ngọc nhận điện thoại thì khỏi là vui mừng đến nhường nào, bà hớn hở bảo ông Cố Phong Quốc mua vé cho ngay lập tức. Ngay chiều hôm đó, bà lên chuyến tàu hỏa hướng về Tây Bắc.
Ba ngày , bà Cao Ngọc Tiểu Mao đón về khu tập thể quân đội, còn Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc cũng lên xe quân sự tiến về thành phố Lương, tỉnh Bình.
Là nhóm cứu trợ thứ hai, lượng quân y và vật tư chiếm phần lớn, chiến sĩ chi viện ngược đông bằng đợt đầu.
Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc hai chiếc xe tải quân sự khác , hai cùng một xe.
Thẩm Thú Linh cùng xe với mười quân y và vật tư. Đợt chỉ bác sĩ của các đơn vị mà còn cả các bác sĩ điều động từ bệnh viện quân y Tây Bắc.
Xe tải lớn, gần như nhét đầy vật tư và dụng cụ y tế, mười một chen chúc , chân chạm chân trong thùng xe.
Thẩm Thú Linh cũng mặc quân phục. Cô chen chúc cùng các quân y trông chút lạc lõng, thể là dù cạnh bất kỳ ai cô cũng đều trông khác biệt hẳn.
Nhan sắc của cô quá đỗi xuất chúng, làn da mỏng manh như cánh hoa, trắng trẻo vô cùng. Những nữ quân y tuy nhưng sống ở Tây Bắc thời gian dài, màu da đều nhuốm chút sương gió đen sạm.
Chưa kể trong đó còn ba bác sĩ thường xuyên theo các đơn vị nhiệm vụ.
Từ lúc lên xe, Thẩm Thú Linh nhận sự dò xét từ những khác. Những bác sĩ thể cứu trợ đều là những trẻ khỏe, mà phần lớn bọn họ đều từng danh cô.
"Đồng chí, cô cũng là bác sĩ của quân khu chúng ? Sao đây từng gặp cô nhỉ?" Lưu Lệ chằm chằm khuôn mặt tinh xảo trắng nõn của Thẩm Thú Linh, kìm mà lên tiếng hỏi thăm.
Cô dám khẳng định, phụ nữ quân y, cũng chẳng bác sĩ theo đơn vị nào, khi chỉ là thực tập sinh cửa mới đến nhận việc, dựa đợt cứu trợ để đ.á.n.h bóng hồ sơ thôi.
Chuyện tuy đây từng , nhưng trong quá trình nhiệm vụ cô kể ít. Thậm chí đó cũng là mục đích chuyến của cô .
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lưu Lệ trở nên chút thâm sâu. Trông kiều diễm thế thì thể năng lực gì chứ?
Lưu Lệ hỏi xong, Thẩm Thú Linh liền cảm nhận những ánh mắt tò mò xen lẫn dò xét của xung quanh. Những ánh mắt mấy thiện, thậm chí còn mang theo sự chê bai.
Rõ ràng ai nấy đều cảm thấy đột nhiên xuất hiện như cô sẽ vướng chân vướng tay .
Thẩm Thú Linh thản nhiên trả lời: " là bác sĩ, nhưng bác sĩ của bệnh viện quân y."
Cô vốn hề nổi danh ở quân y viện vùng Tây Bắc, chỉ Viện trưởng và bác sĩ Lý từng tiếp xúc mới năng lực của cô.
Mọi đều những viên t.h.u.ố.c đang mưa gió gần đây là do cô chế . Chuyện chỉ cấp cao trong quân khu và ba đồng chí cùng cô và Cố Cẩn Mặc Kinh thành nhận giải là rõ.
"Vậy cô là bác sĩ ở ? Bác sĩ thực tập ?" Bác sĩ quân y Trương Bằng gặng hỏi.
Thẩm Thú Linh chỉ đáp: " thực tập sinh."
Cô nhiều, cũng thấy cần thiết. Cô thể nhận đa những hỏi thăm đều chẳng mang ý gì.
"Oa, chắc cô giỏi lắm mới điều chi viện thế ." Một nữ quân y khác tên Trần Tĩnh Phương lên tiếng.
Lưu Lệ đảo mắt khinh bỉ, thẳng: " thấy chắc, khi đến để 'mạ vàng' (lấy danh tiếng) cũng nên."
Câu rõ ràng đang ám chỉ Thẩm Thú Linh là kẻ dựa dẫm quan hệ để lấy tiếng.
Không khí xe bỗng chốc trở nên vi diệu. Đáy mắt Trương Bằng thoáng qua một tia toan tính, chủ động chìa tay về phía Thẩm Thú Linh: "Chào cô, là Trương Bằng, bác sĩ ở bệnh viện quân khu."
Vị trí của cách cô gần, vươn tay qua mấy mới đặt mặt đối phương.
Ánh mắt xung quanh lập tức trở nên kỳ quái, thậm chí còn khẩy, rõ ràng là đang mỉa mai hành động của Trương Bằng.
Trương Bằng vẫn giữ nụ môi, vẻ mặt thản nhiên như thể cảm nhận những ánh soi mói tiếng nhạo .
Anh Thẩm Thú Linh, đôi mắt mang theo ý phần nồng nhiệt.
Thẩm Thú Linh bàn tay đang chìa mặt, cô hề bất kỳ động thái nào.
Những xung quanh đều dán mắt cô, thầm đoán xem liệu cô bắt tay với Trương Bằng , và sẽ phản ứng thế nào.
Hiện trường rơi tình trạng giằng co. Thẩm Thú Linh lạnh nhạt như thấy bàn tay , nụ mặt Trương Bằng bắt đầu cứng nhưng vẫn chịu thu tay về.
Cuối cùng, đội trưởng đội chi viện là Quách Cường Quốc lên tiếng: "Được Trương Bằng, đang chen chúc thế , thu tay . Hơn nữa đối xử với nữ đồng chí như là bất lịch sự."
Trương Bằng vốn nổi tiếng là kẻ tính trăng hoa, lòng lắm mưu mô, chỉ sợ bỏ lỡ bất kỳ nữ đồng chí nào gia thế bối cảnh.
"Được, , là lỗ mãng ." Trương Bằng hì hì vẻ hiền lành, nhưng đáy mắt loé lên tinh quang, vội vàng mượn bậc thang để xuống.
Lưu Lệ nhịn mỉa mai một câu: "Đồng chí là gia thế tầm thường, chắc bao giờ việc nặng. Đợi đến nơi cứu trợ, mong là đừng vướng chân vướng tay chúng ."
Cô cảm thấy Thẩm Thú Linh giống việc cứu hộ.
"Chuyện phiền đồng chí lo lắng." Thẩm Thú Linh nặng nhẹ đáp trả, cô rảnh mà chiều chuộng tính khí của ai cả.
Lưu Lệ xong bực bội trong lòng nhưng thêm gì nữa.
Tốc độ xe tải nhanh lắm. Dù lộ trình thông suốt nhưng cũng mất hai ngày một đêm mới tới tỉnh Bình.
Vừa địa phận tỉnh Bình, trời đổ mưa lâm thâm dứt. Cả tỉnh như bao phủ trong làn mưa rả rích.
Cơn mưa rơi nhiều ngày ngưng, về đêm còn chuyển từ mưa nhỏ sang mưa to. Thành phố Lương thiệt hại nặng nhất ngập hơn nửa, nhiều thôn xóm ở vùng thấp sơ tán lên nơi địa thế cao hơn.
Tình hình thiên tai vô cùng nghiêm trọng. Không chỉ cứu hộ những vùi lấp do động đất mà còn hỗ trợ nạn nhân lũ lụt tấn công.
Xét về phương diện nhân lực thì đang thiếu hụt trầm trọng.
Thẩm Thú Linh tiếng mưa ngoài xe, lòng trĩu nặng. Những khác cũng , mưa liên miên sẽ khiến thiên tai thêm trầm trọng và gây khó khăn cho công tác cứu hộ.
Lúc , chiếc xe đang chạy bỗng đột ngột dừng . Có bên ngoài hô lên: "Đoạn đường phía sạt lở núi và đá tảng chặn lối !"
...