TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 340: Tờ giấy nợ đó hoàn toàn không phải thật
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Sinh khi đến đồn công an, sắc mặt hề trở nên vui mừng, thậm chí còn lộ vài phần châm biếm và tuyệt vọng.
Trước đây là từng vì chuyện mà đến đồn công an, nhưng những công an đó chỉ đúng một câu 'Thiếu nợ thì trả tiền là lẽ đương nhiên'. Nếu tờ giấy nợ là giả, sẽ nghi ngờ ngược .
Có một công an còn bắt đưa bằng chứng Ma T.ử giả. Cậu bằng chứng chứ, nếu bằng chứng thì chẳng cần tìm công an giúp đỡ ...
Thẩm Thâu Linh phản ứng của Vương Sinh và Ma T.ử thì ngay phía công an chắc chắn là đang bao che cho Ma Tử. Đối phương dám ngang ngược như thì hẳn là chút chỗ dựa.
Cô chỉ tại tiếc công sức giả giấy nợ để chiếm đoạt đơn t.h.u.ố.c, là do sai khiến còn tình huống nào khác?
Đồn công an ở trấn cũng xa, mấy bộ hơn mười phút là tới nơi.
Trên đường , Tiểu Mao lén hỏi Thẩm Thâu Linh xem cần về quân khu gọi đến giúp , nhưng cô lắc đầu từ chối.
Nếu đối phương thật sự bao che cho đám Ma Tử, cô ngại chuyện xé to. Bản cô cũng cảm thấy kẻ vụ chắc chắn đơn giản.
Tiểu Mao thấy cô từ chối nên cũng thêm gì nữa.
Mấy cùng bước đồn công an, bên trong vài công an thấy Ma T.ử đến thì sắc mặt đều trở nên chút bất lực.
Ma T.ử là một kẻ ngang ngược tiếng ở địa phương, những năm qua gây ít chuyện. Nếu là khác thì bắt từ lâu , nhưng ai bảo một chú Khoa trưởng cơ chứ.
Mỗi Ma T.ử đến đây đều là tìm Khoa trưởng Đỗ để giải quyết rắc rối. Công an bình thường thấy là đau đầu, chỉ sợ Khoa trưởng Đỗ bắt bọn họ chuyện trái với lương tâm.
Mấy công an đều hẹn mà cùng giả vờ bận rộn, thì cúi đầu xem hồ sơ, thì tài liệu, tuyệt đối thèm Ma T.ử lấy một cái.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Làm ơn gọi giúp Khoa trưởng Đỗ với, việc tìm ông ," Ma T.ử cũng chẳng ngại việc giả vờ thấy , tiến lên tùy tiện tìm một .
Dượng dặn , ở đồn công an thì giả vờ như quen , nếu sẽ gây ảnh hưởng .
Người công an Ma T.ử tìm đến trong lòng đầy ngán ngẩm, nhưng mặt vẫn lộ nụ khách sáo: "Xin vui lòng chờ một lát, sẽ gọi Khoa trưởng Đỗ giúp ."
Chẳng mấy chốc, Khoa trưởng Đỗ trong bộ cảnh phục .
Sau khi đến, ông nhanh ch.óng quan sát nhóm Thẩm Thâu Linh, ánh mắt đặc biệt dừng Tiểu Mao một lát, đó mới : "Chúng sang văn phòng bên cạnh chuyện."
Liên quan đến phía quân đội, bất kể đối phương là sĩ quan , nhất vẫn nên xử lý cẩn thận thì hơn.
Vương Sinh khi thấy Khoa trưởng Đỗ thì thần sắc rõ ràng trở nên bất an. Lần đến đồn công an, bắt đưa bằng chứng chính là ông .
Lúc đó ông chỉ bắt đưa bằng chứng, mà thậm chí còn đang tung tin đồn nhảm, vu khống khác, nếu còn tái phạm sẽ đưa cải tạo ở nông trường.
Thẩm Thâu Linh nhạy bén nhận sự đổi trong cảm xúc của Vương Sinh, cô bước chậm , hạ thấp giọng : "Đừng sợ, lát nữa chuyện gì em cứ thật lòng là ."
Lời tuy nhẹ nhàng, hề hứa hẹn cũng quá nhiều lời an ủi, nhưng trái tim Vương Sinh dần dần bình tĩnh trở .
Cậu cảm thấy chị mặt tuy trông vẻ mạnh mẽ, nhưng cô tỏa một sức mạnh khiến thấy an tâm.
Trong văn phòng, Khoa trưởng Đỗ mỉm hỏi mấy : "Xin hỏi các vị việc gì ?"
Trong lòng ông chút hài lòng vì Ma T.ử trêu chọc của quân đội. Đứa cháu việc đôi khi quá kiêu ngạo, ông nhắc nhở bao nhiêu mà vẫn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-340-to-giay-no-do-hoan-toan-khong-phai-that.html.]
Sớm thế ông giao chuyện cho . Bây giờ càng càng trời cao đất dày là gì, còn dám coi cả trong quân đội gì nữa.
Ma T.ử đặt tờ giấy nợ lên bàn việc, dáng vẻ cà lơ phất phơ : "Lần phiền Khoa trưởng Đỗ , vẫn là về tờ giấy nợ thôi. Hai cô em và quân nhân đây cảm thấy tờ giấy nợ là giả, phiền Khoa trưởng Đỗ chứng giúp một chút."
Khoa trưởng Đỗ về phía ba Thẩm Thâu Linh, giọng ôn hòa: "Ba vị đồng chí, việc thương xót đứa trẻ thì thể hiểu , nhưng tờ giấy nợ đúng là thật. Năm đó tờ giấy nợ cũng ký ngay mặt , thể chứng cho Ma Tử."
"Vậy hẳn là Khoa trưởng Đỗ cũng chuyện Ma T.ử Vương Sinh dùng đơn t.h.u.ố.c và d.ư.ợ.c liệu để gán nợ chứ?" Thẩm Thâu Linh hỏi.
Cô xem xem Khoa trưởng Đỗ mặt tham gia chuyện đó .
Khoa trưởng Đỗ gật đầu: " quả thực chuyện , và cũng cảm thấy đây là cách giải quyết nhất. Vương Sinh hiện giờ vẫn còn học, khả năng kiếm tiền, chi bằng dùng thứ khác để trừ nợ."
Thẩm Thâu Linh Khoa trưởng Đỗ, diện mạo ông trông khá đoan chính, đúng là thể mặt mà bắt hình dong .
Cô mỉm , hỏi thêm: "Khoa trưởng Đỗ, thể mạo hỏi một câu ? Theo Hạnh Lâm Đường là tiệm t.h.u.ố.c đông y, các đơn t.h.u.ố.c cũng đều là t.h.u.ố.c bắc, nhưng tình hình hiện tại vốn dĩ cho phép mở hiệu t.h.u.ố.c tư nhân. Cho dù đơn t.h.u.ố.c giá trị chăng nữa, thì nó cũng chẳng phát huy tác dụng gì, thể đổi đơn t.h.u.ố.c thành tiền ."
"Ma T.ử cũng , nhưng như cô đấy thôi, Vương Sinh khả năng kiếm tiền, Ma T.ử ngoài việc lấy hai tờ đơn t.h.u.ố.c thì cũng chẳng còn cách nào khác ," Khoa trưởng Đỗ xòe tay, bộ dạng như thể ông cũng bất lực.
Thẩm Thâu Linh tiếp: "Nếu cũng chẳng thiết tha gì đơn t.h.u.ố.c, tại dẫn tìm đến tận nhà dùng d.a.o đe dọa Vương Sinh, bắt bé lập tức giao đơn t.h.u.ố.c , trông vẻ vô cùng nôn nóng nó?"
Sắc mặt Khoa trưởng Đỗ thoáng đổi, ánh mắt cũng trùng xuống, nhưng trong chớp mắt khôi phục bình thường.
Ông : "Ông nội Vương Sinh qua đời vài năm , Ma T.ử chắc là sợ bây giờ lấy đơn t.h.u.ố.c thì lỡ như mất dấu thì . Dù chờ đến khi Vương Sinh lớn lên kiếm tiền trả nợ thì còn đợi bao nhiêu năm nữa, đến lúc đó thời thế đổi, ai mà tính toán chính xác chứ."
" thế, chính là như đấy!" Ma T.ử nãy giờ vẫn im lặng tiếng, lúc mới lên tiếng chen .
Lúc nãy gì là vì sợ lỡ mồm sai.
Thẩm Thâu Linh liếc những trong văn phòng, từ nãy đến giờ thấy thím Diệp nữa, chính cô nhờ thím Diệp tìm lãnh đạo đồn công an .
"Tờ giấy nợ đó thật, các rõ ràng chỉ chiếm lấy đơn t.h.u.ố.c và d.ư.ợ.c liệu của ông nội thôi," Vương Sinh , đôi mắt rưng rưng lệ, vẻ mặt đầy ấm ức.
Cách hành xử của những trái ngược với những gì từng . Cậu hiểu tại đời loại xa như , mà loại còn thể việc ở đây.
Khoa trưởng Đỗ thèm đếm xỉa đến Vương Sinh, ông giải thích với Thẩm Thâu Linh và Tiểu Mao: "Tờ giấy nợ đó cho xác minh , đều là thật cả. Vương Sinh bản nó chấp nhận sự thật thì chúng cũng thông cảm thôi."
"Khoa trưởng Đỗ, gặp lãnh đạo của các ông. cảm thấy chuyện nhiều điểm kỳ lạ, nếu ông cho gặp lãnh đạo, sẽ về quân khu trực tiếp báo cáo lên ," Thẩm Thâu Linh Khoa trưởng Đỗ, trong mắt đong đầy vẻ lạnh lẽo.
Khoa trưởng Đỗ thấy khô cả họng mà vẫn tác dụng gì, trong lòng bắt đầu nảy sinh bực bội, nhưng mặt vẫn cố nặn nụ : "Này đồng chí, cô ý kiến gì về cách xử lý của ? Có ý kiến gì cô cứ việc nêu , nếu trong khả năng đều sẽ cố gắng đáp ứng."
Nói xong, ông liền hiệu cho Ma T.ử một cái.
Ma T.ử vẻ mặt tình nguyện mở miệng: "Xin đồng chí, lúc đó cũng nghĩ ngợi nhiều, chỉ đòi tiền nợ thôi, mong cô bỏ qua cho."
Trong lòng cũng đang nghẹn một cục tức, đợi lát nữa khỏi đây chắc chắn cho phụ nữ một bài học nhớ đời!
lúc , cửa văn phòng đẩy , hai vị Cục trưởng chính và phó cùng bước . Diệp Ngọc Trân theo phía khẽ nháy mắt với Thẩm Thâu Linh.
---