TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 120: Tôi không ngại vả nát mặt cô đâu.

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người xuất hiện là Liễu Tiểu Vân, cô chằm chằm : "Hai chúng cần chuyện riêng."

Chị Trần nhíu mày: "Đồng chí Liễu, đây là trong quân khu đấy nhé."

Chị cứ thấy Liễu Tiểu Vân vẻ gì đó bình thường, đầu óc hình như chẳng giống thường cho lắm.

Liễu Tiểu Vân chẳng thèm liếc chị Trần lấy một cái, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t , đầy vẻ cố chấp và công kích: "Thẩm Thúy Linh, cô theo chuyện riêng một lát."

bước xuống từ ghế của xe đạp: "Được thôi, chúng sang phía chuyện."

Để xem xem cô định giở trò gì.

Chị Trần thấy đồng ý chuyện riêng với Liễu Tiểu Vân thì lập tức trở nên căng thẳng: "Thúy Linh!"

trao cho chị Trần một ánh mắt trấn an: "Chị Trần, em chỉ cùng cô lên phía một đoạn thôi, chỗ nào mà chị vẫn thể thấy em ."

sẽ quá xa.

Dưới cái đầy lo âu của chị Trần, và Liễu Tiểu Vân đến một quãng ngắn cách đó xa.

Liễu Tiểu Vân đầu chị Trần, xác định vị trí đó đối phương sẽ thấy hai chúng gì, lúc mới cao ngạo lên tiếng: " cho cô một cơ hội, hãy lập tức rời xa Cố ."

Trong tay cô đang nắm giữ một bí mật lớn cơ mà.

nở một nụ nhàn nhạt. Vốn dĩ nhan sắc rạng ngời, khi lên càng giống như ánh nắng ban mai rải mặt hồ, vô cùng ấm áp, nhưng điều đó càng bùng lên sự ghen tị và giận dữ trong lòng Liễu Tiểu Vân.

" và Cẩn Mặc là vợ chồng, đời sẽ rời xa , và cũng sẽ bao giờ bỏ rơi . Đồng chí Liễu , cũng hiểu tâm trạng của cô, Cẩn Mặc nhà quả thật ưu tú, nhưng cô thể vì thế mà bất chấp cả gia đình và cảm nhận của để cái trò hổ, trái với lương tâm chứ?"

Giọng tuy nhẹ nhàng nhưng những lời thốt khiến Liễu Tiểu Vân tức đến nổ đom đóm mắt.

Liễu Tiểu Vân chọc tức đến nỗi l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thôi, nhưng cô vẫn dám động thủ. Cô rõ một khi tay thì tính chất sự việc sẽ khác, hơn nữa cô còn đang dùng đứa bé để đe dọa .

"Cô tưởng đứa bé trong bụng cô từ ? Cô cố tình tranh thủ lúc Cố nhiệm vụ để khám thai, chính là để che đậy việc đứa trẻ là con của chứ gì!"

Nói xong những lời đó, Liễu Tiểu Vân đầy vẻ đắc thắng chằm chằm , chờ đợi thấy vẻ mặt kinh hoàng thất sắc. Cô lóc t.h.ả.m thiết cầu xin cô đừng tiết lộ bí mật ngoài.

Thế nhưng, nụ môi những biến mất, mà còn giơ tay âu yếm vuốt ve chiếc bụng đang lùm lùm của , hề những lời lẽ dọa dẫm.

"Đồng chí Liễu, cô chuyện thật là nực . Nếu cô đưa bằng chứng, thể báo cáo lên lãnh đạo để xử lý cô đấy." thẳng mắt Liễu Tiểu Vân, giọng thản nhiên.

Hóa lý do cô năm bảy lượt tìm đến là vì chuyện . cảm thấy chút kinh ngạc, nhưng nghĩ thì thấy cũng thật nực .

Nghe , Liễu Tiểu Vân chỉ nghĩ rằng đang cố chấp cãi chày cãi cối, cô lạnh: "Cô tưởng mang lãnh đạo thể hù dọa ? Cô tưởng cô thể che mắt tất cả ? Tin sẽ yêu cầu lãnh đạo cưỡng chế đưa cô kiểm tra ngay lập tức, lúc đó xem cô còn dám đứa nghiệt chủng trong bụng là con của Cố !"

Ngay khi câu cuối cùng của cô dứt, dồn hết sức lòng bàn tay, giáng một cái tát thật mạnh lên mặt cô .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Chát!" Tiếng tát vang lên khô khốc và giòn giã, khiến mặt Liễu Tiểu Vân lệch hẳn sang một bên, đầu óc cô cũng ong ong cả lên.

Cái tát chỉ Liễu Tiểu Vân choáng váng, mà ngay cả chị Trần đang quan sát từ xa cũng ngây kinh ngạc.

khẽ vẩy vẩy bàn tay đau, trong mắt hừng hực lửa giận: "Nếu cô còn dám chuyện kiểu đó, ngại vả cho nát cái mặt cô ."

Nói xong, vẫn thấy hả giận, liền giơ tay túm lấy tóc Liễu Tiểu Vân, thừa lúc cô còn kịp phản ứng bồi thêm một cái tát nữa phía bên mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-120-toi-khong-ngai-va-nat-mat-co-dau.html.]

Liễu Tiểu Vân thấy tai ù , trong miệng còn thấy vị m.á.u tanh nồng. Cảm giác đau rát bỏng cháy đôi má nhắc nhở cô rằng chịu một sự sỉ nhục cực lớn.

trợn trừng mắt , ánh mắt như phun lửa: "Cô dựa cái gì mà đ.á.n.h ?"

Từ bé đến lớn ngay cả bố cũng từng đụng đến một sợi lông chân của cô .

lạnh lùng đáp : "Đánh cô mà còn cần chọn ngày ? Cô nên nhớ rõ, hành vi phá hoại hôn nhân quân đội là tòa án quân sự đấy, thậm chí còn lôi cạo đầu bêu rếu. Cô còn dám x.úc p.hạ.m danh dự của , đ.á.n.h cô hai cái nương tay ."

"Loại hổ như cô đáng lẽ trói dìm xuống sông chứ. Bố cô cũng sẽ vì hành động đê tiện của cô mà liên lụy, tước quân tịch, đuổi khỏi quân đội, cả đời ngóc đầu lên nổi, đừng mong sống một cuộc sống bình thường."

Mỗi khi thốt một câu tiến lên một bước, khí thế bức tỏa mạnh mẽ.

Liễu Tiểu Vân khí thế của dọa cho kinh sợ, tự chủ mà liên tục lùi phía mấy bước.

Nào là tòa án quân sự, nào là cạo đầu bêu rếu, nào là đuổi khỏi quân đội... Những lời đập liên tiếp tai khiến cô bủn rủn tay chân, mặt mày tái mét, dấu tay hai má hiện lên vô cùng rõ rệt.

bộ dạng t.h.ả.m hại của Liễu Tiểu Vân, giọng điệu hờ hững: "Làm chuyện gì thì tiên hãy nghĩ đến hậu quả. là bố cô mà sẽ chiều chuộng, dung túng cho cô ."

Bỏ một câu đó, trực tiếp rời . Liễu Tiểu Vân đờ đẫn chôn chân tại chỗ, khuôn mặt đau rát như lửa đốt, trong lòng cũng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ.

vốn định đến để đe dọa, uy h.i.ế.p , chẳng hiểu chuyện đảo ngược . Bây giờ trong lòng cô chỉ còn sự sợ hãi.

Người chỉ thấy sợ khi trong lòng điều khuất tất, rõ ràng Liễu Tiểu Vân cũng những gì đang là sai trái.

lên ghế xe đạp, chị Trần vội vã đạp xe rời khỏi đó.

Suốt quãng đường về nhà, lòng chị Trần cứ thấp thỏm lo âu như đ.á.n.h trống. Chị ngờ Thúy Linh trông hiền lành, dịu dàng là thế mà tính tình quyết liệt như , trực tiếp tay đ.á.n.h Liễu Tiểu Vân luôn.

Chị càng sợ Liễu Tiểu Vân khi hồn sẽ đuổi theo gây sự.

Mãi cho đến khi đạp xe về tới tận cổng nhà, chị Trần mới thở phào nhẹ nhõm. Chị ngoái đầu phía một nữa, vẫn còn hết bàng hoàng: "May mà cô đuổi theo."

Vạn nhất Liễu Tiểu Vân mà đuổi tới đây phát điên, chị cũng chẳng ngăn nổi . Thúy Linh đang mang thai, thể để kinh động .

Thấy dáng vẻ lo lắng thái quá của chị Trần, bảo: "Chị Trần, chị đừng căng thẳng quá. Cô đuổi tới đây thì em cũng cách mắng cho cô cút . Cô cũng thừa hiểu những trò tiểu nhân thể đem ánh sáng ."

"Chị chỉ lo cô phát điên em thương thôi, nhưng mà hai cái tát lúc nãy của em đúng là cái nưu thật!" Chị Trần nhịn mà giơ ngón tay cái về phía .

Chị xong quanh một lượt, dặn dò: "Thúy Linh, em thật là giỏi, nhưng vẫn cẩn thận một chút. Sau hễ việc ngoài thì cứ gọi chị, chị em cùng cho bạn."

gật đầu: "Vậy thì em xin cảm ơn chị Trần nhé." cũng chẳng từ chối lòng của chị gì.

Hai chúng trao đổi thêm vài câu ai về nhà nấy.

Ở một diễn biến khác.

Liễu Tiểu Vân lặng hồi lâu mới thoát khỏi nỗi sợ hãi, ngay đó, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng cô , kèm theo đó là một chút e dè.

ngờ sắc sảo, ghê gớm đến , thậm chí còn dám động tay động chân với cô .

Thẩm Thúy Linh thật sự tưởng rằng đ.á.n.h cô xong là trả giá ?

Liễu Tiểu Vân hậm hực rút chiếc khẩu trang từ trong túi đeo , khi chắc chắn che những dấu tay mặt, cô mới lầm lũi về phía nhà của Trang Anh...

Loading...