“Dáng vẻ , cả Bằng Thị ông cũng thấy thứ hai.”
Đường Điềm thích ánh mắt quá đỗi suồng sã của ông , chỉ lạnh lùng gật đầu dắt hai đứa trẻ lên xe.
Đoạn Diên Bình báo danh, xong thủ tục, bây giờ thể trực tiếp đưa Đường Điềm đến khu nhà ở cho .
Cơ sở vật chất ở đây thiện, về cơ bản những thứ cần thiết cho cuộc sống hàng ngày đều đủ.
Khu nhà ở cho cũng nhỏ, một bên là mấy tòa nhà lầu, một bên là những căn hộ tầng trệt sân riêng.
Đường Điềm luôn thích nơi sân, thể trồng ít hoa cỏ, vì Đoạn Diên Bình cũng đáp ứng yêu cầu của cô.
Hàng xóm của cô một bên là Liêu Quốc Cường lúc nãy, một bên là Bộ trưởng Bộ Hậu cần.
Mấy xuống xe liền thấy cửa một bên mở , một phụ nữ từ bên trong bước , đen đen mập mập, khí chất trông vẻ hào sảng, dễ gần.
“Là thủ trưởng mới đến ạ?"
Người phụ nữ do dự một hồi, chắc chắn hỏi.
Đoạn Diên Bình nghiêm túc :
“Chào đồng chí, là Đoạn Diên Bình, hôm nay mới đến báo danh."
Người phụ nữ theo bản năng giơ tay chào kiểu quân đội:
“Chào thủ trưởng, chồng là Bộ trưởng Bộ Hậu cần Tiền Chí Thắng, tên là Tôn Á Phương."
Đường Điềm mỉm ôn hòa:
“Chị dâu, chị cần khách sáo quá , chúng em mới đến, gì còn cần giúp đỡ nhiều."
Ánh mắt Tôn Á Phương lúc mới từ Đoạn Diên Bình chuyển sang Đường Điềm.
Không thì thôi, một cái là giật .
Bà là đầu tiên thấy nào xinh thế đấy!
Đường Điềm đưa tay về phía bà, Tôn Á Phương bàn tay đen đen mập mập của , nhịn mà lau lau quần áo mới dám bắt lấy.
“Em gái, chuyện gì em cứ trực tiếp sang bên cạnh tìm chị, chồng chị là Bộ trưởng Bộ Hậu cần, mấy chuyện sinh hoạt gia đình chúng chị đều giải quyết hết."
Đường Điềm gật đầu, bảo Tiểu Dược Tinh và Hựu Hựu ngoan ngoãn chào thím.
Tôn Á Phương thấy hai đứa trẻ thì nhịn mà xuýt xoa:
“Em gái , chị đầu tiên thấy đứa trẻ nào xinh xắn như hai đứa nhà em đấy, cứ như b-úp bê trong tranh Tết ."
Đây là lời thật lòng của Tôn Á Phương, cũng đều là con cái sinh mà hai thằng con trai của bà trông như hai hòn than .
Đường Điềm hàn huyên với bà vài câu dẫn bọn trẻ trong.
Căn sân chắc ai ở, tường vẫn còn mới tinh.
Trong sân cũng trống trơn, chẳng trồng gì cả.
Bên trong đồ nội thất cơ bản, ít nhất cũng lo chỗ ngủ.
Không gian rộng, ánh sáng và thông gió đều .
Đường Điềm một vòng, phát hiện ở đây bốn phòng ngủ, còn nhà vệ sinh và nhà bếp.
Phòng khách cũng thoáng đãng.
Ở đây thể phân một căn nhà như thế thực sự ngoài dự tính của Đường Điềm.
Tiểu Dược Tinh và Hựu Hựu mỗi đứa một phòng, phòng thừa thể sửa thành phòng sách.
Đường Điềm bắt đầu tính toán xem cần mua sắm thêm những thứ gì.
“Đường Đường, căn phòng cho con nhé, sẽ lắp cho con một cái tủ thật lớn ở đây, chuyên để đựng b-úp bê Tây của con, nào?"
Tiểu Dược Tinh thích Bằng Thị, điều hối tiếc duy nhất là thể mang b-úp bê Tây theo.
Đường Điềm liên lạc với Sở Nham, nhờ họ giúp đóng gói b-úp bê Tây gửi qua đây.
Tiểu Dược Tinh nhảy cẫng lên, vỗ tay:
“Mẹ là nhất."
Đoạn Diên Bình ló đầu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-609.html.]
“Bố với con ?"
Tiểu Dược Tinh mặt quỷ:
“Bố cũng , nhưng bằng ."
Vẫn là nhất.
Đoạn Diên Bình nhướng mày, bước tới vài bước, nhấc bổng bé lên cù .
“Hỏi một câu nữa, bố nào."
Tiểu Dược Tinh hét lên một tiếng, nắc nẻ, nước mắt sắp trào :
“Mẹ ha ha ha... cứu con với, chính là ha ha... !"
Đường Điềm vỗ nhẹ Đoạn Diên Bình, trách khéo:
“Đừng nghịch nữa, kẻo ngã con bây giờ."
Đoạn Diên Bình xoa xoa má Tiểu Dược Tinh mới đặt bé xuống.
“Chúng xem xem cần mua sắm những gì ghi , chúng ngoài mua."
Anh cũng thể trực tiếp báo cáo xin cấp, nhưng thì thực sự quá chậm.
Chẳng thà tự ngoài mua cho xong.
Đường Điềm lấy một cuốn sổ nhỏ, ghi những thứ còn thiếu.
Ghi xong mới phát hiện đồ đạc thực sự quá nhiều.
“Xe của chúng chắc chắn chở hết , chắc kiếm một chiếc xe tải."
Đoạn Diên Bình gật đầu:
“Để ngoài hỏi thử, bên hậu cần chắc là ."
Đường Điềm thấy ngoài, vội vàng gọi với theo:
“Sẵn tiện hỏi xem ở khu ai bảo mẫu nhé."
Cô ở Bằng Thị cũng là , nhất vẫn nên thuê một bảo mẫu giúp trông Hựu Hựu và đưa đón Tiểu Dược Tinh học.
Dĩ nhiên, Tiểu Dược Tinh lẽ cũng chẳng cần đưa đón.
Ở trong khu đại viện thì an ninh cơ bản vẫn đảm bảo.
Đoạn Diên Bình đáp một tiếng ngoài.
Rất nhanh đó, mượn một chiếc xe tải từ bên hậu cần, cùng mua sắm đồ đạc.
Đến khi sắp xếp nhà cửa hòm hòm thì là buổi tối.
Ngày hôm nay ít đến tặng đồ, , Đường Điềm cũng chuẩn khá nhiều quà đáp lễ.
Nói đến nhiệt tình nhất thì vẫn là Tôn Á Phương ở nhà bên cạnh.
Bà giúp Đường Điềm việc, hận thể lau sàn nhà Đường Điềm bóng loáng như gương.
Nghe Đường Điềm tìm bảo mẫu, bà cũng tự nguyện ứng tuyển.
Nhà bà chỉ hai thằng con trai đều mười mấy tuổi, khả năng tự chăm sóc bản .
Cơm nước thì nhà ăn đều , thực bà ở nhà ngoài dọn dẹp vệ sinh thì chẳng còn việc gì khác để .
Ngày qua ngày bà cũng thấy buồn chán, thà rằng ở quê còn tán dóc, việc chân tay mà .
Đường Điềm vốn chuẩn, cảm thấy Tôn Á Phương là đơn giản chất phác, bảo mẫu cũng là một lựa chọn tồi.
“Vậy ạ, mỗi tháng em trả chị 50 tệ tiền lương, chị thấy ?"
Tôn Á Phương cứ ngỡ nhầm:
“Bao nhiêu cơ?"
Đường Điềm lặp một nữa:
“50 tệ ít quá ạ?
Em vẫn hiểu rõ mức lương ở Bằng Thị lắm."