“Đường Ngọc kêu “ái" một tiếng, cảm thấy lục phủ ngũ tạng sắp văng ngoài hết .”
Cô đỡ Đường Điềm dậy, phủi m-ông định tính sổ với Phương Phương nhưng biến mất dạng .
Thấy Đường Điềm đang , Đường Ngọc hừ một tiếng:
“Nhìn cái gì mà , da dày thịt béo, cả!"
Đường Điềm một tay đặt bụng, nhíu mày:
“Em , nhưng chị lẽ chuyện ."
Trong bụng truyền đến những cơn đau nhói âm ỉ, quá dữ dội nhưng khó chịu.
Đường Ngọc ngơ ngác cô:
“Chị đang ăn vạ đấy chứ?"
Đường Điềm lườm cô một cái:
“Mau ăn chút gì , ăn xong chúng bệnh viện."
Cô gọi cho Đoạn Diên Bình , ước tính thời gian chắc cũng sắp đến nơi.
Đường Ngọc ngơ ngác ừ một tiếng, cầm tiền mua một phần đồ ăn mới.
Hai vặn miễn cưỡng ăn xong thì Đoạn Diên Bình đến.
Đường Ngọc cúi đầu dám lời nào, nỗ lực giảm sự hiện diện của .
Đường Điềm ngẩng đầu, sắc mặt chút trắng:
“Em xin phép giáo viên nghỉ , chúng bệnh viện một chuyến ."
“ đúng đúng, bệnh viện , chị khỏe."
Biểu hiện của Đường Ngọc khiến Đường Điềm chút hoài nghi, rốt cuộc ai mới là bệnh nhân.
Đoạn Diên Bình xổm mặt Đường Điềm, quan tâm hỏi:
“Chỗ nào khỏe?"
Đường Điềm chỉ bụng:
“Hơi đau."
Đoạn Diên Bình trì hoãn thêm nữa, trực tiếp bế bổng Đường Điềm lên ngoài.
Đường Ngọc chạy lăng xăng theo .
Đường Ngọc Đoạn Diên Bình bế Đường Điềm lên một chiếc xe nhỏ, mắt trợn tròn lên kinh ngạc.
Trời ạ, Đường Điềm thật là tiền quá .
Cô lo Đoạn Diên Bình sẽ bỏ mặc nên tự giác hàng ghế .
Vừa lên xe Đoạn Diên Bình hỏi:
“Đã xảy chuyện gì?"
Đường Điềm mở lời thế nào, im lặng suy nghĩ một lúc.
Ngay đó, thấy Đường Ngọc :
“Là bạn cùng lớp của chị đẩy chị một cái, sinh viên khóa chút nào, tố chất kém quá."
Đường Điềm:
“..."
Em đ.á.n.h với thì vẻ vinh quang lắm nhỉ.
Đoạn Diên Bình thêm gì nữa, nhấn ga tăng tốc.
Đến bệnh viện, rảnh để ý đến Đường Ngọc, đưa Đường Điềm khám .
Sau khi bác sĩ kiểm tra, bảo Đường Điềm xét nghiệm m-áu và các loại kiểm tra khác.
Làm xong hết thảy, đưa một kết luận.
“Mang t.h.a.i , bảy tuần.
Lần đầu con ?
Thật là quá bất cẩn, hiện tại tạm thời vấn đề gì lớn, chú ý một chút là ."
Cả Đoạn Diên Bình và Đường Điềm đều ngẩn , trân trân bác sĩ, gì.
Dọa bác sĩ còn tưởng bọn họ giữ:
“Có thì cứ sinh , phá t.h.a.i hại cho sức khỏe phụ nữ, hai còn trẻ, con cái thì kiểu gì cũng sinh thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-524.html.]
“Không... ..."
Đoạn Diên Bình lắp bắp, “Cái , thế là mang ?"
Bác sĩ nhíu mày :
“Vừa mới , bảy tuần , còn nhỏ, t.h.a.i khí định, chú ý một chút, nhưng vấn đề lớn, yên tâm ."
Đoạn Diên Bình xổm xuống mặt Đường Điềm, ngay cả ánh mắt bụng cô cũng đầy vẻ cẩn thận, lo lắng ảnh hưởng đến cô.
“Điềm Điềm, mang , chúng con ."
Ánh mắt chứa chan tình cảm nhu mì, hận thể giấu Đường Điềm trong lòng mà bảo vệ.
Đường Điềm chỉ cảm thấy chút ngạc nhiên và vui mừng, hề kích động như .
Cô đẩy đầu một cái, buồn :
“Được , chúng ngoài thôi, bác sĩ còn khám bệnh cho khác nữa."
Đoạn Diên Bình nén tâm trạng kích động, bế Đường Điềm ngoài.
Bác sĩ còn với theo:
“Hiện tại là thời kỳ đặc biệt, cấm sinh hoạt vợ chồng, định kỳ đến bệnh viện kiểm tra."
Đoạn Diên Bình và Đường Điềm ngoài mới nhớ Đường Ngọc vẫn còn ở đây.
Hai thủ tục nhập viện cho cô .
Hồ sơ đây của cô ở thành phố Nam, bác sĩ cũng chắc cần chuyển tới nên hỏi Đường Điềm.
Đường Ngọc trân trân Đường Điềm, trong lòng chút thấp thỏm, chắc là Đường Điềm vẫn sẽ đưa cô về thành phố Nam thôi.
Đường Điềm suy nghĩ một chút:
“Cứ chuyển tới đây , em sẽ chữa trị ở Bắc Thành, sẽ thuê một hộ lý chuyên trách chăm sóc, phiền ông sắp xếp một phòng bệnh đơn, môi trường một chút."
Lúc cô mang thai, nếu Đường Ngọc đệm ở phía , đứa trẻ chắc bình an vô sự.
Ân tình , cô nhận.
Đường Ngọc cúi đầu, c.ắ.n môi lời nào, thần sắc phức tạp.
Đường Điềm Đường Ngọc:
“Em cứ yên tâm ở đây tẩm bổ, chuyện viện phí cần lo lắng, chị sẽ tìm chăm sóc em."
Đường Ngọc lầm lì ừ một tiếng.
Mọi chuyện thu xếp xong xuôi, Đường Điềm và Đoạn Diên Bình mới rời .
Đường Điềm kể chuyện xảy hôm nay với Đoạn Diên Bình, ánh mắt lạnh.
Đường Ngọc tự tới đây, rõ ràng là cố tình .
Khuôn mặt Đoạn Diên Bình sa sầm xuống, khí thế bức .
Chuyện rõ ràng là trực tiếp nhắm Đường Điềm, đương nhiên thể bỏ qua dễ dàng.
——
Lời tác giả:
“Vì t.h.a.i khí định, tin Đường Điềm m.a.n.g t.h.a.i tạm thời thông báo cho bất kỳ ai.”
Đoạn Diên Bình xin nghỉ học cho cô, thuận tiện nhắc đến chuyện Phương Phương đẩy Đường Điềm dẫn đến động thai.
Chủ nhiệm lớp của Đường Điềm sắc mặt khó coi vô cùng, chuyện bạn bè trong lớp đùa nghịch là .
gây tổn thương thực sự thì chuyện nhỏ nữa.
“Ông Đoạn, ông yên tâm, chuyện nhà trường sẽ xử lý công minh."
Đoạn Diên Bình gật đầu:
“ nhớ vợ thành lập một quỹ hỗ trợ sinh viên nghèo ở trường quý vị, dùng để tài trợ cho những học sinh cảnh gia đình khó khăn."
Không chỉ ở đây, ở Đại học Ninh cũng .
Chỉ là Đường Điềm thấp thỏm, hề rêu rao chuyện ngoài.
Chủ nhiệm lớp thở dài:
“ , chúng sẽ hủy suất của Phương Phương."
Dù cũng là tiền của Đường Điềm, cô cho ai là quyền của cô.
Đoạn Diên Bình gì thêm.
Rời khỏi trường, hỏi vài câu ở chỗ bảo vệ cổng trường.