TN 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 510

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:09:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời tác giả :

 

“Tiểu yêu tinh thu-ốc kể từ khi gặp Vệ Hân một cửa nhà hàng, trong lòng cứ luôn canh cánh chuyện đó.”

 

Cô bé thấy gì đó đúng, nhưng .

 

“Mẹ ơi, dì bệnh ạ?"

 

Đường Điềm nhất thời phản ứng kịp cô bé đang ai, thấy tiểu yêu tinh thu-ốc tiếp:

 

“Chúng thể thăm dì ạ?

 

Dì đáng thương lắm ạ, con gái của dì chẳng thương dì gì cả.

 

Chẳng giống con chút nào, con thương lắm ạ."

 

Khả năng cảm nhận cảm xúc của con của tiểu yêu tinh thu-ốc mạnh, cô bé cảm nhận rõ rệt Diệp Nhiên Nhiên, gọi Vệ Hân là đó, chẳng hề yêu Vệ Hân chút nào.

 

Đường Điềm lúc mới hiểu lời cô bé, mạch suy nghĩ theo kịp .

 

“Con nên gọi là bà chứ là dì ."

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc lắc đầu:

 

“Chính là dì ạ."

 

Đường Điềm tranh cãi về cách xưng hô với cô bé mà hỏi:

 

“Con thăm bà ?

 

Tại Đường Đường con gái bà thương bà nhỉ?"

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc bĩu môi:

 

“Cô đúng là thương dì mà, cô yêu dì chút nào, giống con, con thương ."

 

Đường Điềm mỉm nhéo nhéo cái mặt nhỏ của cô bé, lúc chuyện mà cũng quên tự khen một câu.

 

“Phải , Đường Đường của chúng nhất.

 

Con thăm bà thì hôm khác đưa con ."

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo cô:

 

“Mẹ ơi, con thể thăm dì ngay bây giờ ạ?

 

Con thăm dì ngay bây giờ cơ, ?"

 

Đường Điềm đầu , cúi cô bé:

 

giờ là buổi tối , dì khi ngủ đấy."

 

“Chúng ... chúng chỉ đến xem chút thôi, nhỡ vẫn ngủ thì , cứ đến xem chút mà, ?"

 

Đường Điềm thực sự cô bé mè nheo đến mức còn cách nào khác, đồng hồ tám giờ .

 

Tầm khi vẫn ngủ.

 

“Vậy , đưa con qua đó xem chút, giờ con về phòng quần áo , xong con luôn nhé?"

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc nhảy cẫng lên:

 

“Tuyệt quá, con ngay đây, đợi con nhé."

 

Cô bé trong, Đoạn Diên Bình từ lầu lên:

 

“Làm gì mà ầm ĩ thế?"

 

Đường Điềm nhún vai:

 

“Em cũng thấy lạ đây , Đường Đường cứ nằng nặc đòi thăm bà vợ tư của ông Trình."

 

Đoạn Diên Bình choàng vai cô:

 

“Con bé vẻ thiết với bà vợ tư ?"

 

Đường Điềm gật đầu:

 

“Bà vợ tư cũng khá thích con bé, nhưng đây là đầu tiên Đường Đường đòi thăm bà buổi tối như thế ."

 

“Con bé thì cứ để con bé ."

 

Trong lúc hai đang chuyện, tiểu yêu tinh thu-ốc xong quần áo bước , cúc áo còn cài nhầm nữa.

 

Đường Điềm sửa cho cô bé:

 

“Mẹ sắp ghen tị đây , con vội vàng thế."

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc gạt mớ tóc dính mặt :

 

“Mẹ ơi, dì bệnh nên con mới sốt ruột mà."

 

Đường Điềm mỉm , dắt cô bé xuống lầu.

 

Ba lái xe đến lầu khách sạn, với nhân viên lễ tân một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-510.html.]

 

Lễ tân gọi điện thoại lên phòng của Trình Văn, là đúng lúc bà vợ tư vẫn ngủ, mời họ lên.

 

Thời đại tòa nhà thang máy hiếm, đây cũng là đầu tiên Đường Điềm thang máy ở đây.

 

Cảm giác hẫng hụt khiến tiểu yêu tinh thu-ốc ngửa cổ lên, sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy chân Đoạn Diên Bình.

 

Đoạn Diên Bình xách cái “đuôi nhỏ" của bước ngoài, thấy cách trang trí xa hoa của tầng liền nhướn mày.

 

Đường Điềm khỏi tặc lưỡi, ở đây một ngày chắc tốn ít tiền nhỉ.

 

Ba bước , cửa một trong những căn hộ cao cấp mở , Vệ Hân ở cửa:

 

“Đường Điềm, bên ."

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc lập tức buông chân Đoạn Diên Bình , lao vun v-út về phía Vệ Hân.

 

Cô bé khựng mặt Vệ Hân, b.í.m tóc nhỏ đầu đung đưa qua .

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc cố gắng ngẩng đầu lên, kiễng chân sờ trán Vệ Hân:

 

“Dì ơi, dì khỏi bệnh ạ?"

 

Thần sắc Vệ Hân ngẩn ngơ, cảm nhận cái chạm mềm mại trán , cứ như cảm nhận một dòng suối ấm áp len lỏi tâm trí.

 

Cảm giác đau như kim châm ban nãy bỗng chốc xoa dịu.

 

Bà mỉm nắm lấy bàn tay nhỏ của tiểu yêu tinh thu-ốc:

 

“Không , dì chỉ là nghỉ ngơi thôi."

 

“Mọi mau , chỗ dì nhiều đồ ăn ngon."

 

Đường Điềm và Đoạn Diên Bình theo sát phía bước .

 

Họ thì Trình Văn từ phòng sách bước , phía còn Trình Dục cùng.

 

Hôm nay Đường Điềm đeo khẩu trang, vết sẹo ban đầu mặt chỉ còn dấu vết mờ nhạt.

 

Bởi vì cô quá trắng, làn da như mỡ đông nên chỉ cần một chút dấu vết mặt cũng nổi bật.

 

Ánh mắt Trình Dục dừng mặt cô, lặng lẽ dời , sắc mặt thâm trầm hơn vài phần.

 

“Bố, nếu khách thì con xin phép về ạ."

 

Căn hộ khách sạn chỉ ba phòng, Trình Dục ở đây mà tự mua một căn nhà bên ngoài.

 

Trình Văn gật đầu, gì.

 

Vệ Hân lấy những món đồ ăn vặt chuẩn đặt lên bàn.

 

Những thứ đều là bà đột nhiên nảy ý định mua hôm nay, ngờ sớm dùng đến như .

 

Đường Điềm thấy sắc mặt Vệ Hân vẻ hơn so với ban ngày liền hỏi:

 

“Dì thấy đỡ hơn ạ?"

 

Vệ Hân mỉm :

 

“Vốn dĩ còn đau đầu lắm, đến cái là thấy đỡ hơn hẳn."

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc nháy mắt với Đường Điềm, Đường Điềm liền chuyện là thế nào .

 

Mấy xuống trò chuyện một lát thì thấy cửa đẩy , Diệp Nhiên Nhiên bước .

 

“Mẹ ơi, con pha sữa cho đây, uống ạ."

 

Tiểu yêu tinh thu-ốc chun mũi , hình như ngửi thấy mùi gì đó.

 

Diệp Nhiên Nhiên thấy Đường Điềm cũng ở đây, lập tức biến sắc:

 

“Sao chị ở đây!"

 

Đường Điềm nhướn mày:

 

“Đây là nhà cô ?

 

đến ?"

 

Vệ Hân vui :

 

“Nhiên Nhiên, Đường Điềm là khách, con lễ phép một chút."

 

Diệp Nhiên Nhiên siết c.h.ặ.t chiếc cốc trong tay, móng tay trắng bệch, nhẫn nhịn hồi lâu mới miễn cưỡng nén cơn giận xuống.

 

“Mẹ ơi, uống sữa ạ."

 

Vệ Hân tự nhiên đón lấy chiếc cốc sữa, định uống thì tiểu yêu tinh thu-ốc cất tiếng trong trẻo:

 

“Dì ơi."

 

Vệ Hân khựng :

 

“Sao thế con?"

 

 

Loading...