“Thiếu gia gọi điện thoại mấy qua hỏi xem khi nào ngài Cảng Thành?"
Ông Trình chỉ duy nhất một đứa con trai , đáng lẽ coi trọng.
tại đều ông Trình m-áu lạnh vô tình?
Đó là bởi vì đối với đứa con trai duy nhất , ông cũng chẳng mấy quan tâm, hai cha con cứ như thiên địch của .
Ông Trình đặt b-út máy xuống, tựa lưng ghế, nhắm mắt xoa xoa thái dương.
“Sắp tháng tám ."
Lương Siêu đáp một tiếng:
“Vâng, sắp tháng tám ."
Họ đến nội địa lâu, công việc thực đều xử lý gần xong.
Hai bà vợ lẽ ở Cảng Thành dò hỏi nhiều , còn tưởng ông Trình định cùng bà Tư định cư ở đây luôn .
“Bên phía Diệp Nhiên Nhiên xử lý xong ?"
Ông Trình lạnh giọng hỏi.
Lương Siêu đáp :
“Đã xử lý xong , chỉ điều Diệp tiểu thư vẻ vui lắm."
Ngón tay ông Trình gõ nhẹ lên mặt bàn:
“Gửi cô và bà Tư về Cảng Thành ."
Hơi thở Lương Siêu khựng :
“Tiên sinh, là cứ đợi thêm chút nữa?"
Nếu cứ thế mà về Bắc Thành thì chuyện sẽ thành định cục.
Ông còn kịp tra chuyện của Diệp Nhiên Nhiên.
“Đợi cái gì?"
Lương Siêu :
“ thấy bà Tư dường như vẫn thích nghi với cuộc sống ở nội địa hơn, tâm trạng và sắc mặt đều hơn nhiều so với hồi ở Bắc Thành."
Ông Trình gật đầu:
“Ông cũng đúng."
Cũng chính vì nguyên nhân mà ông mới phá lệ ở Bắc Thành thêm một thời gian nữa.
Diệp Nhiên Nhiên buồn bã liên tiếp mấy ngày, còn thoát khỏi nỗi bực bội đón nhận một tin tức khiến cô kinh ngạc.
Ông Trình đưa mẫu của cô và Vệ Hân sang Cảng Thành kiểm tra, bảo cô đến bệnh viện lấy m-áu.
Diệp Nhiên Nhiên hoảng .
Cô bên phía Cảng Thành công nghệ gì đó thể kiểm tra xem đứa trẻ con ruột .
Nếu kiểm tra , chẳng cô ch-ết chắc ?
“Chú Trình, đang yên đang lành bắt con giám định ạ?"
Ông Trình ngẩng đầu lên, tay đang pha cho Vệ Hân.
“Chỉ là giám định một chút thôi, để đảm bảo, con đừng suy nghĩ nhiều."
Diệp Nhiên Nhiên thê lương:
“Làm con thể suy nghĩ nhiều ?
Chú Trình, chú đang nghi ngờ con chuyện gì ?
Thực cần rắc rối thế , nếu chú và mang theo gánh nặng là con thì con thể về thành phố Nam..."
Ông Trình im lặng gì, rũ mắt, rõ cảm xúc.
Vệ Hân nhíu mày:
“Nhiên Nhiên, đừng như , con gánh nặng.
Chú Trình của con cũng là để chúng thêm nhiều sự đảm bảo hơn thôi."
Diệp Nhiên Nhiên c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức nếm cả vị m-áu mới nới lỏng .
“Mẹ, lúc chúng con đều tưởng ch-ết, ba con đợi vội vàng cưới kế, gửi con nhà khác nuôi.
Con chịu đủ cuộc sống ăn nhờ ở đậu , nếu cũng cảm thấy con là ngoài thì con ngại về thành phố Nam sống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-494.html.]
Hành động của Diệp Nhiên Nhiên trong mắt Lương Siêu là lùi để tiến.
Cũng chính nhờ những lời mà Lương Siêu cơ bản xác định suy nghĩ trong lòng.
Cô đ.á.n.h cược rằng Vệ Hân sẽ thực sự đuổi cô .
cô tính sót ông Trình.
Ông Trình bình thản :
“Nếu con thực sự về thành phố Nam thì cứ tạm thời về .
khi về vẫn đến bệnh viện lấy mẫu.
Ta đang bàn bạc với con mà là đang thông báo."
Trái tim Diệp Nhiên Nhiên treo ngược lên tận cổ họng.
Lần thực sự trốn thoát .
Ông Trình cũng nhiều với cô:
“Lương Siêu, đưa cô đến bệnh viện lấy mẫu gửi sang Cảng Thành.
Đã cô về thành phố Nam thì cứ để cô ở thành phố Nam một thời gian ."
Diệp Nhiên Nhiên tức khắc cảm thấy thế giới của sụp đổ .
Để cô về thành phố Nam chẳng khác nào bảo cô tù chờ tuyên án ?
Cô đưa ánh mắt cầu cứu về phía Vệ Hân nhưng Vệ Hân vẫn ngơ.
Chỉ là một cuộc kiểm tra thôi, Vệ Hân cảm thấy gì ầm lên.
Diệp Nhiên Nhiên còn cách nào khác, cuối cùng vẫn sự giám sát của Lương Siêu mà rút m-áu.
Cô còn kịp khách sạn Lương Siêu nhét lên xe.
Diệp Nhiên Nhiên lạnh:
“Thư ký Lương, kết quả kiểm tra còn nhanh , ông lật mặt cũng nhanh quá đấy?"
Lương Siêu mắt thẳng, vẫn giữ thái độ như :
“Chúc cô lên đường bình an, thực còn mong cô chính là con gái của bà Tư hơn bất kỳ ai khác đấy."
Diệp Nhiên Nhiên hừ lạnh một tiếng, dùng sức đóng cửa xe .
Trong lòng cô bắt đầu tính toán đường lui , cô lừa dối Vệ Hân, ông Trình sẽ đối phó với cô thế nào.
suốt dọc đường, trong lòng Diệp Nhiên Nhiên luôn bồn chồn bất an, thần sắc lo âu.
Ba Diệp vẫn sống ở chỗ cũ, đây là ý của Diệp Nhiên Nhiên.
Mặc dù Diệp Nhiên Nhiên đưa cho họ ít tiền nhưng nếu tiêu xài quá mức khiến ông Trình hài lòng thì .
Cho nên ý của cô là đợi đến khi địa vị của cô bên cạnh ông Trình định mới để họ sống cuộc sống .
ba Diệp ngờ ngày lành còn tới chờ đợi sự phán xét.
Mẹ Diệp Diệp Nhiên Nhiên xong thì lòng rối bời.
Họ chỉ là những dân thường, đấu với thế lực lớn?
Càng nghĩ, bà nhịn mà oán trách Diệp Nhiên Nhiên:
“Vốn dĩ trông cậy con để hưởng phúc, giờ thì , con xem con rước họa gì về nhà kìa."
Ánh mắt Diệp Nhiên Nhiên lạnh lẽo, mỉa mai :
“Lúc bà nhận tiền như ."
Quả nhiên là ba cô, bộ mặt thật là khó coi vô cùng.
Mẹ Diệp lạnh lùng sa sầm mặt mày, lời của cô chặn đến mức ng-ực đau nhói.
“Vậy bây giờ ?
Chẳng lẽ chúng cứ chờ ch-ết ?
Con liên lụy đến vợ chồng già nhưng kéo em trai con xuống nước!"
Trong lòng Diệp Nhiên Nhiên cũng quyết định gì chắc chắn.
Ông Trình cho ở đây canh chừng cô, cô bỏ trốn cũng .
“Ba cứ thu dọn đồ đạc , cầm tiền chuẩn rời khỏi đây.
Lúc con đưa cho ba ít tiền, cho dù đổi sang nơi khác sống thì ba vẫn thể sống ."