TN 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:30:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Nhiên Nhiên trong lòng mắng mụ té tát, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ ủy khuất:

 

“Cháu chẳng là quan tâm thím !

 

Trên đời chồng đ.á.n.h con dâu là lẽ đương nhiên, nó vì chuyện loạn với thím, đúng là bất hiếu!

 

Nếu ba Đoạn ở đây, chắc chắn thể để nó bắt nạt thím như .

 

Thím chịu uất ức, bảo nó bỏ chút tiền bồi thường, đây là chuyện nên đúng ạ?"

 

Vài câu của Diệp Nhiên Nhiên dỗ dành Ngưu Anh Hoa đến mức hớn hở.

 

Chẳng , Đường Điềm là con dâu, bà tại đ.á.n.h?

 

Đừng cái ngữ là thanh niên tri thức yểu điệu, mà khá hiểu chuyện.

 

“Được , cô về , để tính toán thêm."

 

Diệp Nhiên Nhiên giòn giã đáp một tiếng, xoay rời , dáng vẻ đầy vẻ h hở.

 

Đường Điềm gặp xui xẻo, cô liền vui .

 

và Đường Điềm sở dĩ trở thành bạn bè, đó là vì hai bọn họ cảnh ngộ tương đồng, đều thuộc loại cha thương yêu.

 

khi đến làng Ngưu Đầu cắm chốt, cô mới hóa cha Đường Điềm hề quên đứa con gái !

 

Mỗi thấy gói bưu phẩm cô lấy từ bưu điện về, cô đều ghen tị đến nổ mắt.

 

Dựa cái gì chứ?

 

Dựa cái gì mà đau khổ chỉ một Diệp Nhiên Nhiên cô thôi!...

 

Điểm thanh niên tri thức đều là ký túc xá lớn, mỗi một giường, chỉ chia ký túc xá nam và nữ.

 

Nữ giới còn đỡ, hơn mười đàn ông ở cùng , cái mùi mùa hè đến cả muỗi cũng thể hun ch-ết.

 

Đường Điềm xách vali da nhỏ trở về điểm thanh niên tri thức, bọn họ vặn công về, về xong còn nấu cơm.

 

Nữ giới chỉ vài , nhưng Đường Điềm chỉ chơi với mỗi Diệp Nhiên Nhiên, những khác đều mấy quen thuộc.

 

Cô gái đầu lộ vẻ kinh ngạc, “Đường Điềm?

 

Cô đây là..."

 

Nhìn thấy vali da tay cô, trong lòng càng kinh ngạc hơn.

 

Đường Điềm khổ, mặt mũi trắng bệch, “ sắp ly hôn với Đoạn Diên Bình , cho nên dọn đồ về đây."

 

“Ly hôn?"

 

Mấy khác đồng thanh kêu lên.

 

Đường Điềm sờ sờ vết thương trán, “Bọn họ đ.á.n.h thành thế , còn ly hôn, chắc đ.á.n.h ch-ết mất."

 

Ánh mắt bọn họ rơi trán cô, băng gạc vẫn còn thấm m-áu.

 

“Sao mà nghiêm trọng thế ?"

 

Mấy ngày nay Đường Điềm công, bọn họ mới hóa vết thương của cô hề nhẹ.

 

Đường Điềm xinh , khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, ngũ quan tinh tế, cộng thêm vết thương trán, càng thêm phần khiến thương xót.

 

Làn da cô trắng lạnh, bình thường dù phơi nắng cũng chẳng đen bao nhiêu, khiến ở điểm thanh niên tri thức đều ngưỡng mộ.

 

Cô gái đầu thở dài trong lòng, chủ động nhận lấy vali da tay cô, “Diệp Nhiên Nhiên từng thăm cô, về thương nặng, bọn mới qua quấy rầy, ai ngờ..."

 

Những nữ thanh niên tri thức khác vây quanh Đường Điềm , một câu một câu hỏi thăm.

 

Đường Điềm từ khi xuyên qua đây, đối mặt đều là mệt mỏi, đầu tiên trong lòng cảm thấy chút ấm áp.

 

lời cảm ơn với cô gái xách vali giúp :

 

“Đinh Thanh, cảm ơn cô."

 

Đường Điềm vốn dĩ luôn cao ngạo, chuyện với bọn họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-4.html.]

Đột ngột lên tiếng, Đinh Thanh cảm thấy trái tim như tan chảy.

 

Đường Điềm cũng quá xinh !

 

Đinh Thanh dường như thêm vô vàn sức lực, “Chuyện nhỏ thôi mà!

 

Cô chắc chắn ăn cơm đúng , cô đợi chút, nấu cơm ngay đây!"

 

Đường Điềm tuy đói, nhưng cũng nỡ ăn của bọn họ.

 

Khẩu phần lương thực của cô đây chia cho nhà họ Đoạn, bây giờ chắc chắn là đòi .

 

Nếu cô ăn của bọn họ, những thanh niên tri thức khác chắc chắn sẽ nhịn đói.

 

“Không cần nấu phần , lương thực vốn dĩ nhiều."

 

Đinh Thanh vốn tính tình hào sảng, “Sao mà , cô vốn dĩ thương , nếu nhịn đói thì vết thương sẽ lành !

 

Chúng đều là thanh niên tri thức xa quê hương, chắc chắn là giúp đỡ lẫn !"

 

, bọn miếng ăn thì thể thiếu phần cô !"

 

“Cùng lắm thì bọn bớt ăn một miếng, nhường cho cô là ngay mà!"

 

Hốc mắt Đường Điềm nóng lên, cô sụt sịt mũi, từ vali da lấy một lọ sữa mạch nha.

 

Đây là do cha cô gửi qua, mấy tháng , cô chỉ uống vài , tiết kiệm.

 

các cô với , nhưng thật sự thể ăn của , mỗi các cô lấy một cái lọ , chúng chia lọ sữa mạch nha ."

 

Mấy cô gái đều ngẩn , đây là sữa mạch nha đấy!

 

Có tiền cũng chắc mua !

 

Vốn dĩ vài cô gái còn chút để ý chuyện chia lương thực , nhưng lọ sữa mạch nha tay cô, chút khúc mắc cuối cùng cũng biến mất.

 

Cô gái mặt tròn phía vội vàng chạy đến bên tủ của , lấy một cái lọ nhỏ.

 

“Đựng đây ?"

 

Đinh Thanh nhịn mắng:

 

“Thái Dao Dao, đúng là cô tham ăn nhất!"

 

Khuôn mặt bánh bao của Thái Dao Dao đỏ bừng, lắp bắp:

 

“Thế... thế là lâu lắm em uống sữa mạch nha mà."

 

Đinh Thanh Đường Điềm một cái, Đường Điềm hào phóng mỉm .

 

Đinh Thanh cũng vẻ nữa, dẫn đầu tìm lọ để chia sữa mạch nha.

 

Lọ sữa mạch nha Đường Điềm uống mấy , gần như vẫn còn đầy, mỗi chia một lọ nhỏ, uống tiết kiệm thì cũng pha mấy .

 

Đường Điềm múc một thìa lớn sữa mạch nha còn , dùng bình nước pha lên, chia cho mỗi một cốc.

 

Mọi bên giường, uống từng ngụm nhỏ sữa mạch nha, dám uống quá nhanh, sợ loáng cái là hết cốc.

 

Sữa mạch nha ngọt lịm chỉ kéo gần cách giữa các thanh niên tri thức, mà còn xua tan cái lạnh giá của mùa đông.

 

Một cốc sữa mạch nha còn uống hết, Diệp Nhiên Nhiên trở về.

 

Diệp Nhiên Nhiên chun mũi, “Sữa mạch nha thơm quá, đang uống sữa mạch nha ?"

 

Thái Dao Dao chút đắc ý, hếch mũi lên tận trời, “ , Điềm Điềm pha cho bọn đấy, ái chà Đinh Thanh, chị véo em?"

 

Diệp Nhiên Nhiên cái bình nước, còn sót một giọt, cơn tức trút .

 

gượng , “Mọi thèm quá, còn nữa ?"

 

Mấy vội vàng uống ực vài cái hết sạch cốc sữa mạch nha, đồng thanh :

 

“Hết ."

 

Diệp Nhiên Nhiên tức đến nổ phổi, hốc mắt đỏ hoe về phía Đường Điềm, “Điềm Điềm, thể pha cho một cốc ?"

 

 

Loading...