“Người quản lý với Kiều Nghị Chi mấy rằng mua gian hàng để mở cửa hàng váy cưới.”
Cô đột nhiên xuất hiện mặt, Kiều Nghị Chi còn chút ngỡ ngàng.
“Hóa chính là chị dâu , mở cửa hàng váy cưới...
thấy mấy phù hợp với định vị trung tâm thương mại của chúng ."
Váy cưới là lễ phục, so với quần áo hàng ngày vẫn chút khác biệt.
“Đều là quần áo cả mà, gì mà phù hợp.
Ông chủ Kiều, cứ bán gian hàng cho , nếu , rút là chứ gì."
Hàn Sở Húc cũng :
“Trung tâm thương mại lớn thế , ngay cả một gian hàng cũng bớt ?"
Anh đây là đang giúp Đường Điềm .
Kiều Nghị Chi gật đầu, “Được, nể mặt lão Hàn, nể mặt chị dâu, còn sót vài gian, chị cứ tùy ý chọn, giá cả thì bàn bạc với là ."
Anh chỉ bên cạnh, chính là quản lý chịu nới lỏng miệng dù Đường Điềm mài mấy ngày liền.
Đường Điềm chào hỏi họ một tiếng, đợi nữa mà theo quản lý ngoài.
Hàn Sở Húc bóng lưng của cô, khẽ .
Kiều Nghị Chi nhịn đ.ấ.m một cái, “Cậu khá khen đấy nhé, thật sự là chị dâu ?"
Hàn Sở Húc thu nụ , “Phải."
Kiều Nghị Chi quá hiểu Hàn Sở Húc , rõ biểu hiện của Hàn Sở Húc khi hứng thú với một ai đó là như thế nào.
Nếu là phụ nữ khác, chắc chắn sẽ ủng hộ.
mà nhà họ Sở mới tìm là cháu trai, dùng đầu ngón chân cũng nghĩ nhà họ Sở coi trọng đến mức nào.
Tranh giành phụ nữ với đó, tỷ lệ thành công của Hàn Sở Húc bằng , còn đời phỉ nhổ.
Anh truy hỏi thêm nữa, mà cùng Hàn Sở Húc né tránh chủ đề , bàn chuyện chính sự.
Đợi họ bàn xong, Đường Điềm và quản lý trung tâm thương mại cũng ký xong thỏa thuận, lấy gian hàng.
Đường Điềm bắt đầu kế hoạch cho cửa hàng váy cưới của , sự phấn khởi mặt giấu nổi.
“Anh Hàn, thật sự vô cùng cảm ơn !"
Hàn Sở Húc còn đính chính cách xưng hô của cô nữa, nhịn hỏi:
“Vậy cô định cảm ơn thế nào đây?"
Đường Điềm ngẩn , “Vậy mời ăn cơm nhé?"
Ngoài mời ăn cơm, cô thực sự thể gì khác.
mời ăn cơm thì còn gọi cả Đoạn Diên Bình, nếu sẽ khiến hiểu lầm.
đặc biệt gọi Đoạn Diên Bình về ăn một bữa cơm thì phiền phức quá.
Cô đang phân vân thì Đoạn Diên Bình hỏi:
“ nhớ hình như cô đang học ở Ninh Đại?"
“Vâng, chuyên ngành tiếng Anh."
Hàn Sở Húc hỏi:
“Trình độ chuyên môn của cô thế nào?
Có thể giúp phiên dịch một ngày ?"
Đường Điềm ngờ đưa điều kiện , chút ngỡ ngàng.
Hàn Sở Húc nhướng mày, “Rất miễn cưỡng ?"
“Không , báo cho thời gian, nếu tiết học thì xin nghỉ."
Hàn Sở Húc gật đầu, “Được, cô cho điện thoại nhà cô , sẽ bảo liên lạc với cô ."
Đường Điềm dạo gần đây vẫn luôn bận rộn cho cửa hàng váy cưới của , tuy khai trương nhanh như nhưng mặt bằng sửa sang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-388.html.]
Từ việc xác định phong cách đến một vấn đề chi tiết, tìm thợ, mua vật liệu, đều chuyện nhẹ nhàng.
Đường Điềm đang bận rộn trong cửa hàng thì bỗng bước .
Cô ngẩng đầu , là Tô Như.
“Đường Điềm..."
Thần sắc Tô Như chút lúng túng, lẽ vẫn để tâm đến chuyện đó.
Cơn giận của Đường Điềm tan từ lâu, “Cửa hàng của tớ vẫn khai trương , tới sớm đấy."
Tô Như bước tới, “Tớ ở đây mở trung tâm thương mại mới nên qua xem thử, tìm kiếm cảm hứng."
Chiếc váy cưới mà Đường Điềm thiết kế nhiều mua, nhưng cô bán, Tô Như tự thấy năng lực của đủ để thiết kế chiếc nào hơn chiếc đó.
Khách hàng so sánh thấy hài lòng nên mua.
cô hứa với Đường Điềm là chiếc váy cưới đó sẽ bán, cô thất hứa.
“Cậu định mở chi nhánh ở đây ?"
Đường Điềm lắc đầu, “Không , là cửa hàng váy cưới."
Tô Như khựng , gian hàng lớn, qua là tiền thuê đắt.
Thần sắc cô chút hướng về phía , nếu cô cũng thể mở một cửa hàng ở đây...
Tô Như nhịn lắc đầu, Viên Khải sẽ đồng ý .
“Chuyện , cảm xúc của tớ quá kích động, xin nhé."
Sau khi về nhà cô nghĩ kỹ , thấy chuyện đó chắc là hiểu lầm thôi, cô cần thiết hung dữ với Đường Điềm như .
Đường Điềm mỉm vẻ bận tâm, “Không , tớ đều quên hết ."
Thần sắc Tô Như chút ảm đạm, “Vậy bận , tớ dạo thêm chút nữa."
Đường Điềm mở miệng giữ cô , cô rời .
Một lát , bước .
Đường Điềm tưởng là Tô Như, ngẩng đầu , hóa là Viên Khải và Diệp Nhiên Nhiên tay trong tay .
Động tác của Đường Điềm khựng , hai chẳng lẽ quá ngông cuồng .
“Đường Điềm, tớ nãy ở ngoài cứ thấy giống , ngờ đúng là thật đấy."
Diệp Nhiên Nhiên .
Cô Đường Điềm mặc trang phục công nhân, đang bàn bạc gì đó với mấy thợ, khỏi chút chê bai.
“Cậu chẳng đang mở cửa hàng ?
Sao chạy thợ thế ?"
Đường Điềm gõ gõ lên bàn, “Đây chính là cửa hàng của tớ mà, tớ đang sửa sang, thấy ?"
Sắc mặt Diệp Nhiên Nhiên cứng đờ, gượng gạo:
“Hóa mở chi nhánh ."
Cô bỗng nắm c.h.ặ.t cánh tay Viên Khải, trầm giọng phàn nàn:
“Anh xem kìa, đến cả chi nhánh cũng mở ."
Cô cũng từng đòi tiền Viên Khải mở cửa hàng nhưng Viên Khải cho.
Viên Khải vỗ vỗ tay cô , “Mở cửa hàng gì ho , mệt ch-ết , thà ở nhà nghỉ ngơi, thỉnh thoảng ngoài dạo phố."
Diệp Nhiên Nhiên bĩu môi, “ Tô Như còn cửa hàng của riêng mà."
Viên Khải chút ngượng ngùng, mấy thảo luận chuyện của Tô Như mặt Đường Điềm.
“Cửa hàng của Tô Như cũng chúng mở cho cô , đó là của cô mà."
Hồi đó nhà Viên Khải cũng là nhắm trúng Tô Như cái tay nghề nên mới bảo dạm hỏi.
Đường Điềm thấy họ thảo luận chuyện của Tô Như như thể ai ở đó, thấy hai vô sỉ đến một mức độ nhất định.
Diệp Nhiên Nhiên quanh một lượt, cam tâm Đường Điềm ngó lơ, “Đường Điềm, phong cách sửa sang của hình như giống cửa hàng của cho lắm."