“Không , giúp chăm sóc cô một chút."
Viên Chi Hoa vốn còn định với chuyện Đường Điềm kẹt trong danh sách sơ tuyển, nhưng kịp thì cúp điện thoại.
Anh vẻ mặt đầy khó hiểu, thời gian Đoàn Diên Khánh kể với về Đường Điềm, hận thể kể suốt cả ngày lẫn đêm.
Từ Nhã Mỹ nãy giờ vẫn quan sát bên cạnh, thấy liền nhịn :
“Em thấy Diên Khánh đối với Đường Điềm cũng chẳng giống như !"
“Hay là cứ theo lời em , giới thiệu em họ của em cho ."
Viên Chi Hoa tặc lưỡi một cái, “Em đừng thêm phiền, đây là chuyện riêng của họ.
Huống hồ, giới thiệu em họ em cho , em sợ đắc tội với !"
Từ Nhã Mỹ chịu, “Sao gọi là đắc tội?
Em họ em trắng trẻo xinh xắn, cũng là một thanh tú đấy chứ!"
Viên Chi Hoa xì một tiếng, lắc đầu, thèm tranh luận với cô .
Từ Nhã Mỹ cứ cho lẽ, theo phòng, “Anh rõ cho em xem nào, tại thấy là đắc tội?
Em họ em gì cơ chứ?"
Viên Chi Hoa cảm thấy thiếu kiên nhẫn, “Từ Nhã Mỹ, thèm lưng em họ em, nhưng em hãy tự hỏi lòng xem, em họ em gả cho Đoàn Diên Khánh, chắc chắn Đoàn Diên Khánh sẽ bố hờ chứ?"
Từ Nhã Mỹ cảm thấy mất mặt, lập tức tranh cãi với .
Cụ Viên cảm thấy đau đầu, đặt tờ báo xuống, cầm gậy ngoài....
Đường Điềm bước khỏi đại viện, liền đưa tiểu d.ư.ợ.c tinh đến nhà trọ.
Cô cho tiểu d.ư.ợ.c tinh một bộ quần áo sạch sẽ, buộc hai chỏm tóc nhỏ, đỉnh đầu là hai b-úi tóc tròn vo, tôn lên vẻ ngoài tròn trịa cực kỳ đáng yêu.
Đường Điềm xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô bé, “Con mệt ?
Nếu mệt thì chúng ăn xong về ngủ nhé."
Tiểu d.ư.ợ.c tinh lắc đầu, “Không mệt ạ, ơi chúng dạo phố ."
Cô bé đến một nơi mới, đang cảm thấy vô cùng mới lạ.
Đường Điềm gật đầu, “Được, chúng xuất phát."
Cô dắt tay tiểu d.ư.ợ.c tinh, đưa cô bé ăn .
Cho cô bé ăn no nê mới đưa dạo tòa nhà bách hóa.
Ở đây nhiều thứ tiểu d.ư.ợ.c tinh từng thấy bao giờ, cô bé đều tiến lên xem cho .
Chỉ cần là yêu cầu hợp lý, Đường Điềm đều sẽ mua cho cô bé một cách thích hợp.
“Mẹ ơi, con bướm nhỏ."
Tiểu d.ư.ợ.c tinh kiễng chân, chỉ chiếc kẹp tóc trong quầy hàng.
Trên kẹp tóc là hai con bướm lấp lánh, đôi cánh rung rinh trông sinh động vô cùng.
Đường Điềm bế cô bé lên, “Con thích ?
Thích thì mua cho con."
Tiểu d.ư.ợ.c tinh chỉ hai chỏm tóc đầu , “Muốn hai cái ạ."
Cô bé tận hai chỏm tóc cơ mà.
Đường Điềm bảo nhân viên bán hàng lấy kẹp tóc , mới móc tiền liền thấy giọng bên cạnh:
“Mẹ, con chiếc kẹp tóc hình con bướm !"
Đường Điềm thấy , nhanh ch.óng đưa tiền, lấy chiếc kẹp tóc qua.
Tiểu d.ư.ợ.c tinh hài lòng cầm lấy kẹp tóc, cô bé thích nhất là những thứ lấp lánh tỏa sáng.
Đường Điềm bế tiểu d.ư.ợ.c tinh định rời , cô bé liền chộp lấy áo cô, “Cô cướp kẹp tóc hình bướm của , !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-261.html.]
Đường Điềm chỉ trong quầy, “Bên trong vẫn còn mà, cháu thì mua ."
Cô bé mười mấy tuổi lóc om sòm ôm lấy chân Đường Điềm, “Cháu thích, cháu chỉ cái tay cô thôi!"
Đường Điềm lạnh lùng gạt tay cô bé , “Vậy thì thật xin , cái tay cô trả tiền .
Cháu thì nên bảo bố cháu mua cho, cô cũng cháu."
Cùng lúc đó, của cô bé cũng tới.
“Ngọc Ngọc, con đất gì thế, mau dậy , đất lạnh lắm!"
Đường Điềm thấy giọng , cơ thể khỏi cứng đờ trong chốc lát.
Chỉ thấy một bóng lo lắng lướt qua, Đường Điềm định thần kỹ, lông mày đột nhiên nhíu c.h.ặ.t .
Người !
Chẳng chính là bà kế của cô ?
Ánh mắt cô dừng cô bé đang ăn vạ đất, đây chắc hẳn là đứa em gái do kế sinh .
Khi Đường Điềm xuống nông thôn, đứa em gái vẫn còn là một đứa nhóc tì, tính tình cực kỳ ngang ngược.
Không ngờ lớn lên mà chẳng đổi chút nào.
Chu Lan Lan thấy Đường Ngọc quyết tâm đôi kẹp tóc đó, liền ngẩng đầu định cầu xin.
ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt của Đường Điềm, khỏi kinh hãi thất sắc.
Dù bao nhiêu năm trôi qua nữa, bà vẫn nhận Đường Điềm!
Khuôn mặt của cô, khi mười mấy tuổi vô cùng tinh xảo khiến khó quên.
Bao nhiêu năm trôi qua, cô trưởng thành hơn, trông giống hệt như đúc từ một khuôn với cô !
“Dì Chu, hình như dì ngạc nhiên?"
Đường Điềm .
Chu Lan Lan chống đầu gối định dậy, ngờ chân mềm nhũn , liền bệt xuống đất.
Phải tốn nhiều công sức mới từ đất dậy .
“Có chút ngạc nhiên thật, Đường Điềm cháu về lúc nào thế?
Sao báo cho gia đình một tiếng?"
Đường Điềm nhạt, “Báo một tiếng thì chắc gì dì chào đón cháu?"
Chu Lan Lan sắc mặt biến đổi, “Đứa trẻ , chuyện như chứ.
Dì tuy chỉ là kế của cháu nhưng những năm qua cũng khắt khe với cháu đúng ?"
Đường Điềm nhướng mày, mỉa mai :
“Cháu những năm qua đều ở nông thôn, dì đối xử với cháu thế nào cơ chứ?"
Trong mắt Chu Lan Lan lướt qua tia sáng tinh quái, “Nói đúng đấy, cháu vốn là thanh niên trí thức xuống nông thôn, là tiếp thụ giáo d.ụ.c từ bần nông cơ mà, tự về thành phố thế ?"
Chu Lan Lan giống như nắm thóp của Đường Điềm , tiếp tục :
“Nếu thanh niên trí thức nào cũng giống như cháu, về thành phố lười biếng thì nha!"
Đường Điềm định đáp lời liền thấy lưng truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống đất.
“Điềm Điềm?"
Đường Điềm cần đầu cũng đằng là bố cô, Đường Chấn Hoa.
Tiểu d.ư.ợ.c tinh ôm lấy cổ Đường Điềm, vặn đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Đường Chấn Hoa, “Mẹ ơi, ông là ai thế ạ?"
Đường Điềm lạnh nhạt đầu , mắt thẳng, trực diện Đường Chấn Hoa, “Theo thứ bậc thì ông chắc hẳn là ông ngoại của con."
Tiểu d.ư.ợ.c tinh nhạy cảm cảm thấy thích ông ngoại cho lắm.
Đường Chấn Hoa bước tới vài bước, đưa tay ôm Đường Điềm.