Bà vội vàng cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Mẹ Bùi ở bên cạnh , bất đắc dĩ lắc đầu, , thật sự gì? Con gái lợi hại là chuyện ? Chẳng lẽ nên trâu ngựa cho nhà chồng? Bà nửa đời con dâu sống sung sướng, nghĩ đến tình hình của con gái.
Sau bữa cơm
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Trương Tú Vân còn tìm cơ hội dạy dỗ Khương Khê.
Chỉ là Khương Khê lười , cho bà cơ hội, bảo bà ngủ chung với hai đứa con gái một đêm, liền : “Mẹ, nếu việc gì, ngày mai về , mỗi tháng con sẽ đưa chúng nó về thăm một , nhưng con sẽ cho tiền , từ bỏ .”
Trương Tú Vân cô đến ngẩn , nhưng Đại Muội bây giờ đối với bà lạnh nhạt, bà dám phản bác, chỉ ngoan ngoãn .
Bà cũng thật sự tiền của con gái nữa, bà vốn mặt mỏng, hôm nay mất mặt như , đủ để bà đau khổ mấy năm, đều bóng ma tâm lý với tiền.
Chỉ là đợi Khương Khê dặn dò xong, bà mở miệng: “Đại Muội, chút chuyện…”
Khương Khê cắt ngang lời bà , bình tĩnh và lạnh lùng hỏi: “ , con cũng một chuyện với , Nhị Muội và Tam Muội còn tên, ngày mai con bắt đầu sẽ dạy chúng nó sách chữ, tháng chín học cần tên, nghĩ ?”
Nhị Muội, Tam Muội hai mắt sáng lên.
Họ sắp tên chính thức !
Hai mong đợi chị cả và .
Nhắc đến chuyện , Trương Tú Vân cũng chút ý tưởng: “Tên chính thức là đặt, hai đứa nhỏ còn nhỏ nữa, thật bố con đây cũng qua, là gọi Khương Ngư, Khương Mễ, thấy tên , bảo ông nghĩ , ngờ bố con …” Bà , mắt đỏ hoe.
Nhị Muội và Tam Muội cũng buồn bã, mím môi lên tiếng.
Khương Khê trong lòng buồn bực, nguyên chủ đối với bố phụ thuộc hơn, vì Trương Tú Vân luôn chê bai họ con trai, thích con của nhà hơn, bố mất ba năm, cuộc sống của cô cũng đổi .
Lúc nhắc đến, cơ thể theo bản năng vẫn sẽ khó chịu.
Khương Khê hít sâu một , kìm nén sự bực bội trong lòng, nở nụ , dịu dàng : “Nhị Muội, Tam Muội, các em nghĩ ? Chị thấy tên , Khương Ngư, Khương Mễ, Giang Nam bên đó danh xưng là xứ sở cá gạo, bên đó thiếu ăn uống, đây là một ý nghĩa .”
Hai ngẩng đầu, đôi mắt to long lanh cong lên, gật đầu: “Ừm, thì cái .”
“Vậy em tên là Khương Mễ.”
Khương Khê xoa đầu hai : “Được, cứ quyết định như , mang vở và b.út của các em qua đây, chị tên cho các em.”
Hai nhanh ch.óng theo.
Khương Khê nắn nót tên hai cột họ tên, đưa cho hai , bảo họ nhận diện: “Nhớ, đây là tên của các em.”
“Ừm!” Hai gật đầu thật mạnh.
Trương Tú Vân ở bên cạnh , sắc mặt phức tạp thở dài một tiếng, : “Đại Muội, con cho chúng nó, nhưng con cũng là nhà họ Bùi, cũng chuẩn gì cho con của hồi môn, còn họ giúp nuôi con , học thì thôi ?”
Khương Khê sắc mặt lạnh .
Khương Ngư, Khương Mễ sắc mặt đổi, cũng còn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-khong-lo-me-ke-doi-chieu-to/chuong-81.html.]
Trương Tú Vân nhận , nhưng vẫn kiên trì : “Con xem con bây giờ cũng thành thôn y, chúng nó ở nhà còn thể giúp con một tay, bây giờ thể thi đại học, sách tác dụng gì?”
Khương Khê lạnh lùng : “Điều gì khiến ảo giác rằng thể cứ mãi dạy dỗ con như ?”
Trương Tú Vân cũng chút tức giận: “Mẹ là vì cho con!”
“Vì cho con thì đừng những lời ! Thật sự lời , con bây giờ thành kế, chăm sóc một đống con, bận tối mắt tối mũi, còn nghĩ cách moi tiền nhà chồng trợ cấp cho em trai , cuối cùng cho trong ngoài .” Khương Khê quát: “Con tay chân thể tự nuôi sống , phiền xem tình hình của con, con bây giờ sống , thật sự rảnh rỗi việc gì , thì vì em trai .”
Trương Tú Vân con gái quát cho mặt đỏ bừng, nên lời, run rẩy, nhưng phản bác thế nào.
Bà là tư tưởng cũ, nhà đẻ, xã hội tẩy não bốn mươi năm, một sớm một chiều thể đổi, bà cũng đổi, bà thậm chí cảm thấy tuy bây giờ trông con gái sống , nhưng mấy chục năm, ai thể là thế nào? Kinh nghiệm của già tổng kết sẽ sai, phụ nữ nên dịu dàng một chút…
con gái những điều .
Khương Khê Khương Ngư và Khương Mễ, cơn giận tan, giọng còn chút nghiêm nghị: “Các em bây giờ do chị phụ trách, chỉ cần lời chị, lời của bà cần , ?”
Khương Ngư rưng rưng nước mắt gì đó.
Khương Mễ kéo tay áo cô, đầu lớn tiếng : “Biết , chị cả! Chúng em chỉ lời chị.”
Nói xong còn thúc giục huých chị hai bên cạnh.
Khương Khê cũng cô, chờ câu trả lời của cô.
Khương Ngư cúi mắt, lau nước mắt, : “Biết , em chỉ lời chị cả.”
Cô vốn định hai câu cho , nhưng cô càng chị cả mới là thật sự cho họ, nên cô nỡ phản bác chị cả.
Trương Tú Vân phớt lờ: “…”
Bà bây giờ cảm thấy ba là con gái của bà nữa.
Đâu con gái nào đối xử với ruột như ?!
Khương Khê quan tâm đến bà , : “Tối nay hai đứa tạm thời chăm sóc các em, sáng mai dậy thì để bà , chị ngủ.”
“Được!” Khương Mễ lớn tiếng .
Khương Ngư cũng gật đầu thật mạnh.
Khương Khê , đối với Trương Tú Vân chút lưu luyến nào.
Cửa phòng đóng , Trương Tú Vân chuyện, nhưng hai cô con gái lượt đầu , thèm để ý đến bà, một lấy nước, một lấy khăn, hai phối hợp rửa mặt, thổi tắt đèn dầu trèo lên giường ngủ.
Suốt quá trình ai một lời.
Trương Tú Vân bên giường lâu, nhận rằng cuối cùng cũng xa cách với ba cô con gái, lòng lạnh buốt. Bà lời em trai, bắt Khương Khê gả kế, chẳng vì đó là doanh trưởng, nghĩ rằng thể cho nó một cuộc sống ?