TN 70: Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:05:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tú Vân trợ cấp cho nhà đẻ, em trai bà ba ngày hai bữa đến ăn chực, trong làng ai mà ?

Ngày thường chuyện phiếm, chắc chắn sẽ bàn tán, chỉ là họ dù cũng là ngoài, thể can thiệp, Trương Tú Vân mắt cũng cách nào, bây giờ ba cô gái nhà họ Khương cuối cùng cũng một chỗ dựa , họ đều khá vui.

Trương Tú Vân còn vui vì Cao Tú Lan mắng dám , lúc mặt đỏ tai hồng, cả tự nhiên trốn sang một bên, chút tủi tự trách.

Rõ ràng là vì cho Đại Muội chúng nó.

Chúng và những cô gái khác giống , em giúp đỡ, cũng chỉ mấy đứa cháu ngoại thể giúp, nhưng đều hiểu bà.

Trương Tú Vân vững, về.

Chỉ là bà định , thì Khương Tam Muội đang chơi cũng quên để ý phát hiện, cô bé thần sắc nghiêm nghị, nhanh ch.óng từ bỏ cục đất đang giành với bạn, chạy qua ôm bà: “Mẹ, con về, chơi thêm một lát nữa .”

Trương Tú Vân hỏi: “Con tự chơi ở đây, về nấu cơm, con đói ?”

Thời đứa trẻ nào thích ăn.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Khương Tam Muội thật sự đói, cô bé chia nhiều đồ ăn vặt, quả quyết lắc đầu, tiếp tục nũng: “Không đói đói, , chơi thêm một lát nữa !”

Trương Tú Vân quấn lấy cách nào, nghĩ đến Đại Muội chắc sẽ nấu cơm, đành đồng ý: “Chơi thêm một lát nữa.”

Khương Tam Muội lén thở phào, hì hì , cô bé để ý Trương Tú Vân kỹ hơn, như thể một đứa trẻ lạ , lúc nào cũng chằm chằm.

Trương Tú Vân thấy kỳ lạ, luôn cảm thấy chút .

nhất thời nghĩ .

Cho đến khi Khương Tam Muội quấn lấy hết đến khác, cho đến khi Trương Tú Vân thật sự nữa, xung quanh cũng nhiều, họ mới định về.

Khương Tam Muội chút căng thẳng về phía nhà họ Khương, kéo dài lâu như , thời gian đủ ?

Đang nghĩ, một ông lão còn bỗng lẩm bẩm: “Ôi, nhà nào đang hấp bánh bao thế? Thơm quá!”

Trương Tú Vân cũng bất giác ngửi.

thật, một mùi thơm nồng của bột mì hấp chín trực tiếp xộc mũi.

Không tết nhất gì, hấp bánh bao?

Bà bất giác nghĩ đến bột mì Đại Muội mang về.

Đó đều là bột mì trắng, bà còn nghĩ đợi Đại Muội , gửi cho em trai, mấy đứa cháu ngoại chắc lâu lắm ăn, nghĩ đến dáng vẻ hào phóng của Đại Muội buổi sáng.

Trương Tú Vân sắc mặt đổi, cũng đợi con gái lề mề, trực tiếp nhanh về.

Khương Tam Muội giật , nhanh ch.óng theo .

“Thật là…” Trương Tú Vân phát hiện càng gần nhà, mùi thơm càng nồng, tức giận, chút thất vọng.

Chẳng trách Tam Muội cho bà về, hóa là để Đại Muội ở nhà bậy! Ba đứa trẻ , mới xa nhà mấy ngày? Lòng hoang dã như ?

đến khi bà hùng hổ đẩy cửa sân, mắng con gái, lời thể nào .

Trong sân cả nhà bác cả mà đều ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-khong-lo-me-ke-doi-chieu-to/chuong-40.html.]

Từng một trong sân, Đại Muội ngày thường cũng như bà thích giao du, lúc giữa họ, đang gì đó, trông vẻ chuyện vui.

Bà đột ngột như , lập tức .

Trương Tú Vân vẻ mặt tức giận cứng đờ: “Anh cả, các đến .”

Bác cả của Khương nụ tắt ngấm: “Ừm, Đại Muội bánh bao, gọi chúng qua ăn.”

Bác gái cả của Khương cũng từ bếp , tay còn cầm xẻng, tủm tỉm : “ , con bé Đại Muội hiểu chuyện, giúp cơm, em dâu cần bận, nghỉ ngơi , sắp xong .”

Trương Tú Vân ngơ ngác gật đầu: “Được .”

Khương Tam Muội theo lòng còn sợ hãi vỗ n.g.ự.c, ngưỡng mộ chị cả.

Gọi cả nhà bác cả qua, tiện tức giận nữa.

Khương Khê mỉm , cũng dậy: “Bác gái cả, bánh bao chắc xong nhỉ? Con đói .”

“Để bác xem.” Bác gái cả của Khương lập tức đáp lời, mở nắp xem, mùi thơm của bột mì lập tức nồng nặc gấp mấy , chảy nước miếng, bà dùng đũa chọc chọc, mềm mại, lập tức : “Xong xong , qua ăn .”

“Oa, ăn bánh bao thôi!” Khương Tam Muội là đầu tiên xông qua.

Mấy chị họ họ cũng hớn hở qua: “Bánh bao bánh bao, , cho con một đôi đũa.”

“Như từng ăn , thiếu phần các con .” Bác gái cả của Khương lườm họ một cái, cầm bát từng cái một gắp qua, bây giờ đồ ăn đều chia sẵn, để tránh ăn nhiều, ăn chậm ăn.

Một xửng bánh bao hai mươi cái, họ ở đây chia, mỗi cũng chỉ hai ba cái, nhưng thời ăn nhiều, chủ yếu là đồ ăn no, sẽ ăn nhiều hơn, nên bánh bao chắc chắn đủ.

Khương Khê chính cũng thể ăn ba cái, cô : “Bác gái cả, chúng hấp nốt phần còn .”

Trương Tú Vân vội vàng ngăn cản: “Đủ đủ , bây giờ để cũng dễ hỏng, hấp nhiều gì? Lãng phí.”

“Lãng phí ? Ăn thì lãng phí, ăn hết thể cho khác.” Khương Khê thản nhiên : “Mẹ, con về mặt một chuyến, chắc chắn thể chỉ lo cho .”

Nói cô c.ắ.n một miếng bánh bao.

Vỏ bánh bao mềm mại c.ắ.n , để lộ nhân thịt thơm lừng bên trong.

Trương Tú Vân thấy, mắt sắp trợn ngoài: “Con dùng thịt ?!”

Khương Khê gật đầu: “Trời , thịt để , ăn nhanh.”

“Thịt đó giấu , con lấy ?” Trương Tú Vân rít lên chất vấn, hỏi xong tự đoán , chắc chắn là hỏng khóa lấy , chuyện ở trẻ con trong làng thường xuyên xảy .

Trước đây ba chị em ngoan ngoãn hiểu chuyện, nên bà mới đề phòng quá mức.

Lúc những chiếc bánh bao thịt chia , sự xót xa của Trương Tú Vân trực tiếp tăng cấp, lý trí cũng mất, quan tâm đến trai chồng ở đó, quát mắng : “Sao con hiểu chuyện như ?! Cậu con còn ăn thịt ! Không , bánh bao thịt đó để , lát nữa cho con…”

Tiếng ồn ào vì bánh bao thịt xung quanh chút hổ im lặng.

những thứ của nhà họ, chủ nhà vì chuyện vui, họ ăn cũng tiện.

Bác cả của Khương sắc mặt chút khó coi, nhưng tiện gì.

 

 

Loading...