“Hạ Lan cũng nên gì để an ủi ông cho nữa.”
lúc .
“Cha, con về ."
“Cha thế nào ?
Nghe báo cáo, xác định đúng là con gái của chị cả."
“Cha định gì?
Đón cô về nhà?
Hay là đưa cho cô một khoản tiền để bù đắp?"
Giọng của Lầu Viễn vang lên lưng Lầu lão gia, thấy những lời Lầu Viễn , Hạ Lan thản nhiên cúp điện thoại.
Lầu lão gia tiếng “tút tút tút" trong điện thoại.
Đứng dậy liền cầm lấy cây trượng của quất lên Lầu Viễn.
“Anh cái gì thế hả?"
Ông lão tức ch-ết mất.
“Con sự thật mà?"
“Cô còn là cô bé chồng nữa."
“Nếu cô kết hôn, việc chúng thể là đưa cho cô một khoản tiền, tìm cho cô một đàn ông khá khẩm để chỗ dựa."
“ bây giờ, cô cần chúng nữa !"
“Cô gia đình riêng, tất cả những gì cô quen thuộc đều ở đây, cha khuyên cô cái gì?"
“Cô rõ ràng thể tự sống hạnh phúc như , căn bản cần đến chúng ."
“..."
Lời của Lầu Viễn, từng câu từng câu đ-ập Lầu lão gia.
Lầu lão gia vô cảm Lầu Viễn.
“Anh thích con bé đó ?"
Lầu lão gia nghiêm túc hỏi.
“Làm thể chứ, con với cô thù oán gì ."
“ oán hận chị gái !"
Lầu lão gia gắt lên.
“Người tìm thấy , cha còn con nữa?"
Lầu Viễn Lầu lão gia, ông lão lắc đầu.
“Anh chẳng cần gì cả, cứ tránh xa con bé là ."
“Con bé chịu nhận , kế hoạch của thành công đó."
Lầu lão gia chằm chằm Lầu Viễn hồi lâu, xoay về phòng.
như Lầu Viễn , cô thực sự thiếu tiền.
Ông con gái trở về, nhưng con gái thể trở về, thì tìm cháu ngoại.
“Chấp niệm một khi thành thì còn gì hối hận nữa."
Lầu lão gia trở về phòng, bức ảnh của vợ, bao nhiêu năm qua, cuối cùng ông cũng thể thành nhiệm vụ .
Lầu Viễn Lầu lão gia về phòng, ngày hôm , Lầu lão gia tâm trạng cực hẹn gia đình Hạ Lan ăn cơm.
Hạ Lan đến đúng hẹn, mang theo Tần Vũ cùng Tiêu Vũ Cầm, Tần Tuấn và Tần Tuấn (?), thậm chí cả Tần Mặc và Tần Du Du cũng mang theo nốt.
Cả nhà, sót một ai.
Đều đến dự hẹn.
“Lão gia t.ử, chào ông, là Tần Tuấn."
“Chào bà, là chồng của cô , Tiêu Vũ Cầm."
“Đây là cha cháu, đây là cháu, đây là chồng cháu, đây là con trai cháu Tần Mặc, đây là con gái cháu Tần Du Du, vị là lão gia t.ử nhà họ Tần chúng cháu, Tần Minh."
Hạ Lan nghiêm túc giới thiệu với Lầu lão gia.
Nghe thái độ của Hạ Lan khi giới thiệu họ, Lầu lão gia liền Hạ Lan thực sự đang hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-797.html.]
“Thật sự cảm ơn luôn chăm sóc Hạ Lan."
“Nói thật hổ thẹn, một ông ngoại ruột như mà ngay cả cháu ngoại của cũng bảo vệ ..."
“Đợi đến khi con bé lớn khôn, thứ định mới xuất hiện..."
Lầu lão gia họ, đôi mắt u ám .
“Đây cũng của ông."
Tần Minh vỗ vai Lầu lão gia, an ủi.
“ cũng chẳng ngại thật với ông!"
“ cũng mới tìm con trai thôi!
Trước đó còn đến sự tồn tại của con trai , cứ ngỡ vợ mất , ai ngờ bà sinh cho một đứa con trai."
Tần Minh thể thấu hiểu Lầu lão gia, vì dù ông cũng mới trải qua chuyện .
“...
Hả?"
Lầu lão gia kinh ngạc Tần Minh, Tần Minh gật đầu.
“ vốn dĩ là một một , xung quanh là những họ hàng chia chác tài sản của , đột nhiên một đứa con trai, hơn nữa con trai gia đình , trực tiếp khiến cuộc đời viên mãn luôn."
Tần Minh .
“ vốn định bù đắp cho con trai thứ gì đó, nhưng họ cái gì cũng thiếu."
“Ngược là , ngoài tiền thì chẳng gì cả."
“Họ chịu nhận , phi thường bất ngờ ."
Tần Minh kể chuyện của , Lầu lão gia Hạ Lan, lúc mới hiểu Hạ Lan hôm nay bằng lòng đưa họ gặp ông là ý gì.
Chương 638 Không trở về nữa
Lời của Tần Minh thức tỉnh Lầu lão gia, Tần Minh, nhà họ Tần, cuối cùng dừng Hạ Lan.
“Cháu thể nhận ông, giống như cháu , thỉnh thoảng cùng tụ họp một chút, nhưng bảo cháu theo ông trở về, chuyện đó là thể."
Hạ Lan Lầu lão gia, khẽ .
“Vậy thì cứ theo ý cháu !"
Lầu lão gia cả căn phòng đầy ắp , đột nhiên thêm một phòng đầy thế , cảm giác thật .
“Mẹ ơi, con gọi là gì ạ?
Cụ nội ạ?"
Tần Du Du Hạ Lan tò mò hỏi.
“Nên gọi là Cụ ngoại."
Hạ Lan b.úng mũi Tần Du Du, .
“Cụ ngoại chào ông, con là Tần Du Du."
“Con là Tần Mặc."
Hai đứa trẻ nâng chén , kính Lầu lão gia.
“Tốt , đều là những đứa trẻ ngoan!"
Lầu lão gia vui mừng , lấy những bao lì xì lớn chuẩn sẵn.
“Cảm ơn cụ ngoại."
Tần Du Du liếc Hạ Lan một cái, Hạ Lan gật đầu, Tần Du Du lúc mới tiến lên nhận lấy.
“Cảm ơn ông."
Tần Mặc theo Tần Du Du tiến lên, mỉm với Lầu lão gia.
“ đây là hai bảo bối đấy."
Tần Minh Lầu lão gia một cái, đắc ý khoe khoang.
“Quả thực là ."
Lầu lão gia thực sự chút ngưỡng mộ.
Bữa cơm khiến tâm trạng Lầu lão gia thoải mái hơn ít, cộng thêm Tần Minh kể chuyện của , Lầu lão gia cũng cởi mở hơn nhiều.