“Ơ…
ông ơi, liệu quý giá quá ạ?”
Hạ Lan những khối ngọc bích xanh mướt cùng đồ trang sức , những thứ …
Quả thực là đồ cổ xưa cả đấy…
“Có là thích ?”
Ông cụ Tần cau mày hỏi.
“Không ạ, là nó quá quý giá thôi.”
Hạ Lan vội vàng lắc đầu, thích thì thích, nhưng chuyện …
“Thích là , thích thì vẫn còn nữa…”
Ông cụ Tần mỉm với Hạ Lan.
“Ta một già cũng chẳng dùng đến mấy thứ , những thứ đều công khai minh bạch cả , các con cứ yên tâm mà nhận.”
“Đều là những thứ hồi đ-ánh trận tịch thu từ kẻ địch giữ …”
Ông cụ Tần khựng , im bặt tiếp.
“Cháu cảm ơn ông ạ.”
Hạ Lan mỉm với ông cụ Tần.
“Con cảm ơn bố…”
Tiêu Vũ Cầm tuy chút cam lòng nhưng đối mặt với ông cụ Tần bà vẫn giữ thể diện cho ông mà lên tiếng cảm ơn.
Ông cụ Tần Tiêu Vũ Cầm một cái, chuyện hôm qua bà tức giận ông cũng .
“Ta con trách tại lâu như mới tìm Tần Tuấn.”
“Không ạ…”
Tiêu Vũ Cầm vội vàng lắc đầu.
Ông cụ Tần khẽ thở dài:
“Ta cũng ngờ, nhà họ Tần kiếp thể một đứa con trai tiền đồ và một đứa cháu nội lợi hại như !”
Ông cụ Tần họ, trong mắt tràn đầy vẻ tự hào.
“Các con đều giỏi lắm, hổ danh là con cháu nhà họ Tần .”
Ông cụ Tần nghiêm túc .
“…”
Tần Tuấn và Tần Vũ , mỉm nhẹ.
“Ta vốn dĩ cũng phiền , chẳng qua là già , xung quanh là lũ sói lang hổ báo, đột nhiên tin vẫn còn con trai ruột thịt, cũng cứ ngỡ họ đang lừa cơ…”
Người sắp bước chân quan tài , đột nhiên cho ông ông còn con trai.
Chuyện khiến ông phản ứng thế nào cho đây?
Ông là một sắp ch-ết, xung quanh là những thích nhòm ngó tài sản của , vốn dĩ ông định bụng thôi kệ !
Dù ông cũng chẳng con cái gì.
Kết quả là ông trời ban cho ông một điều bất ngờ ngay lúc .
Ông chỉ con trai, mà còn cháu nội, chắt nội nữa…
Bỗng chốc, tâm nguyện của ông viên mãn.
“Chúng con cũng thấy lạ lắm ạ…”
Tần Tuấn cũng thể tán thành, ông cũng nghĩ như .
Sống hơn nửa đời , đột nhiên lòi một ông bố ruột?
Chuyện đúng là thú vị thật.
“Ha ha ha ha ha ha…”
Ông cụ Tần lớn.
“Ông mắc bệnh gì ạ?”
Hạ Lan ông cụ Tần, trông ông cũng giống như đang mắc bệnh nặng, giọng vẫn khí thế.
“Chẳng bệnh gì to tát , chỉ là bệnh cũ thôi, tim lắm.”
Ông cụ Tần mỉm với Hạ Lan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-737.html.]
Ông chỉ tay tim .
“Bên trong một viên đ-ạn.”
“Cái gì cơ?”
Tần Vũ và Tần Tuấn thốt lên kinh ngạc.
“Lạ lắm ?
Ta cũng thấy lẽ ch-ết mới đúng, kết quả là ông trời cho ch-ết.”
Tần Minh ng-ực .
“Bác sĩ bảo vị trí viên đ-ạn kẹt ngay chỗ đó khéo bịt kín vết thương, khiến m-áu chảy ngoài, nếu ch-ết từ lâu .”
“Muốn lấy cũng lấy , nên cứ để mặc kệ nó ở bên trong thôi.”
“Ông chính là hùng họ Tần!”
Tần Tuấn sửng sốt .
“Trước đây quả thật gọi như , ngờ vẫn còn nhớ đến.”
Tần Minh ngẩn , nhớ danh hiệu từng gọi đây, chút ngại ngùng.
“Đương nhiên là con nhớ chứ, chính vì những chiến công của ông mà con mới chọn con đường tòng quân đấy ạ.”
Tần Tuấn khẽ nhếch môi, lúc đó ông cũng nên gì, đúng lúc đó nhặt một tờ báo, đó về chiến tích của vị hùng họ Tần , xong ông kiên quyết tòng quân.
“…
Lại còn chuyện như .”
Tần Minh cũng khỏi ngạc nhiên, ngờ chiến tích của trở thành lý do cho con trai lính.
“Mẹ con mất , cũng chẳng thiết sống nữa, chỉ xông pha lên đầu tiên, g-iết đứa nào đứa nấy, g-iết một đứa cũng là lãi.”
“Kết quả là mạng lớn, ch-ết .”
Tần Minh khổ .
Chương 591 Sói lang hổ báo
“Mất con, cả đời cũng chẳng còn gì để mất nữa, thế nên so với những khác cứ rụt rè sợ sệt, tỏ sợ ch-ết.”
Tần Minh Tần Tuấn kể về quá khứ của , dáng vẻ điềm nhiên như , dường như chỉ đang kể chuyện của khác .
Chỉ mới thấu hiểu ông đối mặt với tình cảnh như thế nào lúc đó.
Hạ Lan cũng nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc đối với Tần Minh.
Một sợ ch-ết như mới thật sự là một kẻ đáng gờm.
Tần Du Du và Tần Mặc cạnh Hạ Lan, chằm chằm Tần Minh giường.
“Sao thế?
Mặt vết bẩn gì ?”
Nhận ánh mắt của Tần Du Du và Tần Mặc, Tần Minh sờ sờ mặt , cứ ngỡ mặt dính bẩn ở đó.
“Sau khi ông nội già cũng sẽ trở thành bộ dạng như ông ạ?”
Tần Du Du Tần Tuấn một chút, Tần Minh.
Tần Minh chỉ là nhiều tóc trắng hơn Tần Tuấn thôi, tóc bạc phơ hết cả , nếp nhăn mặt cũng nhiều hơn một chút.
ánh mắt sắc sảo và dáng vẻ thản nhiên đó thật sự cực kỳ giống với Tần Tuấn.
“Chắc là …”
Tần Minh vuốt cằm, vẻ tò mò của Tần Du Du, đám con cháu trong nhà chẳng ai dám thẳng ông.
Tần Du Du và Tần Mặc cứ chằm chằm ông như , thật sự chẳng sợ ông chút nào.
“Vậy ông đ-ánh chúng cháu ạ?”
Tần Du Du đến mặt Tần Minh, bên mép giường hỏi.
“Tại đ-ánh các con?”
Tần Minh ngẩn .
“Người thế mà!
Ông cố đều đặc biệt hung dữ, lấy gậy đ-ánh lắm.”
“Cháu ông cố ruột, nhưng ông cố Đỗ bao giờ đ-ánh cháu cả, còn lén mua đồ ăn vặt cho cháu nữa…”