“Trần Hoa một nửa, đột nhiên đầu .”
“Chuyện hậu sự của Vương Hổ, cô đừng mà quên đấy, cũng tham gia nữa!"
Trần Hoa Hạ Lan nghiêm túc .
“......
Cô xa thế mà vẫn còn quan tâm chuyện của Vương Hổ như , đúng là nha."
Hạ Lan nheo đôi mắt , buồn .
“Đương nhiên , Vương Hổ ngốc như thế, chắc chắn là cần hiến kế giúp !"
Trần Hoa đắc ý hất cằm lên.
“Đã đấy nhé!
Nhớ kỹ đừng quên."
Trần Hoa dặn dò Hạ Lan một nữa, tuyệt đối thể bỏ lỡ vụ hóng hớt .
“Biết !"
Hạ Lan tức giận đáp.
“Một đàn ông mà hóng hớt như ."
“Hì, cái gọi là nhiệt tình!"
Trần Hoa thừa nhận, là , chỉ là nhiệt tình quá mức thôi.
“Tạm biệt nhé~"
Hạ Lan tiễn bọn họ lên xe, vẫy tay chào tạm biệt.
“Tạm biệt~"
“Tạm biệt~"
Trần Hoa và Sở Tiểu Lan dẫn theo hai đứa nhỏ, thò đầu ngoài cửa sổ vẫy tay với Hạ Lan.
Tiếng còi tàu vang lên, đoàn tàu từ từ chuyển động, Hạ Lan vẫy tay, bọn họ dần dần biến mất trong tầm mắt.
Hạ Lan đầu thì đụng một bức tường cứng, đau đến mức xoa xoa mũi.
Không cần ngẩng đầu cũng là ai.
Cô bất đắc dĩ lùi hai bước, lườm Tần Vũ.
“Đụng đau ?"
Tần Vũ xót xa tiến lên, nhẹ nhàng xoa mũi cho Hạ Lan.
“Không việc bận ?"
Hạ Lan Tần Vũ, hôm nay việc quan trọng, cho nên mới để Vương Hổ và Triệu Long cùng bọn họ.
Cô còn tưởng sẽ lỡ mất chứ!
Không ngờ kịp chạy tới.
“Làm xong , thế là chạy qua đây luôn."
Tần Vũ gật đầu, lúc tới, vặn chạm mắt với Trần Hoa.
Hai đàn ông trao đổi ánh mắt, thứ đều cần cũng hiểu.
“Chuyện là thế nào?"
Hạ Lan khó hiểu Tần Vũ, Tần Vũ ôm Hạ Lan khỏi ga tàu hỏa.
“Lão Ngũ và mấy khác gọi điện cho , là qua bảo trưng dụng đất trong thôn chúng , xây cái gì đó......"
Tần Vũ đạm mạc .
“Cái đúng lắm nhỉ!
Thôn chúng cũng điểm trung tâm gì , thôn Hạ Hà bên cạnh thích hợp hơn chứ!?"
Hạ Lan xong lập tức cảm thấy gì đó .
Tần Vũ gật đầu.
“Trong thôn nháo nhào cả lên, từng một đều lấy tiền."
“Cứ đòi bán đất cho bọn họ."
“Anh bảo lão Vương chặn , về xử lý chuyện ."
Tần Vũ giải thích.
“Anh giảng đạo lý với bọn họ?
Bọn họ ?"
Hạ Lan tin, đám trong thôn đó, tiền mà lấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-722.html.]
Chắc chắn là chịu .
Tần Vũ khẽ , khẽ b.úng mũi Hạ Lan.
“Cho nên chọn cách trấn áp bằng vũ lực."
Hạ Lan xong, còn gì mà hiểu nữa chứ.
“Chuyện...... thú vị như , lẽ nên dẫn em theo mới đúng......"
Hạ Lan xem mấy thím trong thôn trấn áp như thế nào, nhất định là thú vị.
Tần Vũ bật , dắt Hạ Lan lên xe, lái về nhà.
“Chuyện là cố tình bày ."
“Đây là nhắm đất và hàng hóa của ."
Lên xe , Tần Vũ mới u u .
Hạ Lan nhíu mày.
Chương 579 Đàn ông
“Vậy chuyện tính ?"
Hạ Lan Tần Vũ, Tần Vũ xoa đầu cô.
“Đừng lo lắng, bọn họ là hạng gì, hiểu quá rõ ."
Tần Vũ lớn lên ở thôn Thượng Hà, đối với trong thôn quá đỗi quen thuộc, bọn họ cái gì, đều .
“Mảnh đất ký hợp đồng thuê dài hạn , bọn họ bán là bán , bán cũng hỏi qua ý kiến của ."
“Mà ý kiến của chính là đồng ý."
“Anh chịu, bọn họ cũng chẳng cách nào, giấy trắng mực đen rõ ràng đấy, nếu bọn họ dám vi phạm hợp đồng, sẽ đưa bọn họ gặp công an."
Hạ Lan bộ dạng xa của Tần Vũ, nhịn bật .
“Phen bọn họ chắc chắn dám loạn nữa."
Hạ Lan khẽ, tuy công an cũng quản chuyện , nhưng trong thôn vốn dĩ nỗi sợ hãi mơ hồ đối với việc gặp công an.
Mười năm áp bức đó khiến bọn họ để bóng ma tâm lý.
“Tuy nhiên lạ, bảo lão Ngũ tra xem là ai, đột nhiên bốc ."
Tần Vũ quan tâm đến những ở thôn Thượng Hà, bọn họ đáng lo ngại, điều lo lắng hơn là tìm đến thôn Thượng Hà .
Lại tra , điều khiến Tần Vũ cảm thấy gì đó mờ ám.
“Là cố tình nhắm ?"
Hạ Lan Tần Vũ, Tần Vũ suy nghĩ một chút, trực giác khiến gật đầu.
“Anh thấy tám chín phần mười là ."
“Anh định thế nào?"
Hạ Lan lo lắng hỏi.
“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn."
Tần Vũ nắm lấy tay Hạ Lan.
Địch ở tối, ở sáng, bất kỳ hành động nào cũng sẽ rút dây động rừng.
Anh cứ đợi kẻ địch chủ động xuất kích, đợi bọn họ lộ diện, đó mới là lúc tay.
Sự tự tin của Tần Vũ khiến đôi mắt Hạ Lan lấp lánh tỏa sáng.
Phải là đàn ông lúc nghiêm túc là trai nhất ?
Thật sự quá trai !
Tần Vũ đưa Hạ Lan đến cửa hàng, Thái Hoa và Thúy Hoa thấy Tần Vũ, lập tức vui mừng đón lên.
“Đội trưởng Tần, thật sự cảm ơn quá!
Nếu ......"
Thúy Hoa và Thái Hoa đều vô cùng xúc động, thấy Tần Vũ giống như thấy ân nhân .
Hạ Lan Tần Vũ hai chị dâu tung hô, mỉm nhường lối.
Tần Vũ bất đắc dĩ Hạ Lan một cái.
“Chị dâu đừng khách sáo nữa, hai ở bên chuyện vẫn quen chứ?"
Tần Vũ hỏi.
“Quen chứ quen chứ, phu nhân đội trưởng chăm sóc chúng , cái gì cũng cả."
Nụ của hai càng rạng rỡ hơn.
Hạ Lan mỗi tháng trả cho bọn họ ba mươi lăm tệ tiền lương, lúc đầu bọn họ cầm mà thấy áy náy vô cùng.