“...
Chưa ạ.”
Trần Hoa mím môi, mở lời là tổ chức đám cưới nữa.
“Ba, là chúng đừng tổ chức nữa...”
Trần Hoa nhớ đến dáng vẻ của Sở Tiểu Lan thì thấy đau lòng, cô vui vẻ, nếu cô thật sự thích thì thôi .
“Sao tổ chức, tất nhiên tổ chức!
Hơn nữa còn thật lớn!”
Trần Hào cách của Hạ Lan, đang hăng hái thử đây!
Nghe thấy lời Trần Hoa, ông lập tức tiến lên vỗ gáy một cái.
“ Tiểu Lan như , chúng đây!
Vạn nhất đến lúc đó cô xảy chuyện gì, con sẽ bao giờ tha thứ cho bản .”
Trần Hoa khổ sở , cũng tổ chức, cho Tiểu Lan tự tin lên.
Cho tất cả là Trần Hoa xứng với cô, tài năng của cô giỏi hơn nhiều.
“Thằng con ngốc, nãy Hạ Lan với ba một cách.”
“Cách gì ạ?”
Trần Hoa về phía Hạ Lan, cô đang trò chuyện gì đó với Tần Vũ.
Trần Hào ghé tai Trần Hoa thì thầm một hồi, đôi mắt u ám của Trần Hoa lập tức sáng rực lên.
“ là chị Hạ Lan cách, chiêu chỉ thể là ba tay thôi!”
Trần Hoa vỗ vai Trần Hào một cái thật mạnh.
“Ba, hạnh phúc của con trông cậy ba cả đấy.”
“Xì, trông cậy con dâu bác thì còn , trông cậy thì đúng là chẳng hy vọng gì.”
Trần Hào khinh bỉ liếc Trần Hoa một cái.
Trần Hào chợt nhớ điều gì đó, trong phòng.
Lúc trở , tay Trần Hào cầm một xấp bao lì xì.
“Lại đây đây, con gái, con chính là con gái của ba , đầu gặp mặt, khi đó ba tặng quà gì cho con, bù đắp nhé.”
Trần Hào cầm bao lì xì nhét lòng Hạ Lan.
“Đoàn Đoàn, Viên Viên, đây là quà gặp mặt đầu ông nội nuôi tặng hai đứa, hai đứa cứ cầm lấy mà tiêu, đủ thì bảo ông nhé.”
Trần Hào xoay nhét hai bao lì xì lớn lòng Đoàn Đoàn và Viên Viên.
“Chúng cháu thể nhận ạ!”
Hạ Lan ngẩn , vội vàng trả bao lì xì.
“Trần Hoa, thằng nhóc đang đùa ba đấy ?
Người chịu nhận chúng kìa?”
Trần Hào đầu khiếu nại với Trần Hoa.
“Chị Hạ Lan, là nhận , chị nhận?”
Trần Hoa lập tức với Hạ Lan, cầm lấy bao lì xì cô đẩy , một nữa đặt tay cô.
“Nhận , ba em cũng chẳng con cháu nào để tặng bao lì xì, bây giờ cuối cùng cũng !”
Trần Hoa với nhóm Hạ Lan.
Đoàn Đoàn và Viên Viên cầm bao lì xì Hạ Lan.
“Nhận nhận , các cháu từ xa xôi đến đây, nhận Trần Hoa , nhận chúng ?”
Trần Hào bảo Đoàn Đoàn và Viên Viên mau cất .
Hạ Lan Trần Hào và Trần Hoa, đầu cầu cứu Tiêu Vũ Cầm, nhưng Tiêu Vũ Cầm đang Trần kéo trò chuyện vui vẻ...
Chương 525 Muốn bù đắp cho cô một đám cưới
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-653.html.]
Cuối cùng thoát sự nhiệt tình thuyết phục của Trần Hào và Trần Hoa, Hạ Lan nhận bao lì xì.
“ !
Nhận mới đúng chứ!
Như mới là một nhà!”
Trần Hào ha hả, ngôi nhà bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Nhìn tính cách của Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan, Trần Hào vô cùng tán thưởng.
So với những họ hàng ngày ngày chỉ kiếm chác lợi lộc từ chỗ ông, ông thích kiểu như Hạ Lan hơn.
Nói năng sảng khoái, cũng chẳng cần đấu đ-á ngầm cả ngày.
Quan trọng nhất là còn hai đứa cháu nhỏ đáng yêu thế .
Thỏa mãn niềm vui cháu trai cháu gái của Trần Hào.
Người già ai cũng thích con trẻ, đặc biệt là những đứa cháu miệng mồm ngọt xớt sợ ông như thế .
“Ông nội, đây là cái gì ạ?”
Đoàn Đoàn con thuyền thủy tinh tường, tò mò hỏi.
“Sao con thuyền nhỏ chui trong cái bình thủy tinh nhỏ thế ạ?”
Viên Viên cũng chằm chằm đó, dù cũng là trẻ con, luôn tò mò với những thứ mới lạ.
“Lại đây đây, ông nội đồ , ông lấy cho hai đứa xem.”
Trần Hào đắc ý, thư phòng của , bê bốn năm hộp đồ chơi.
“Nhiều đồ chơi quá!”
Đoàn Đoàn kinh ngạc những món đồ chơi Trần Hào mang , bên trong còn một con b.úp bê lớn.
Đoàn Đoàn hứng thú với b.úp bê, ngược hứng thú với s-úng .
Còn Viên Viên thì bộ xe lửa mini, thấy trong hộp còn cả đường ray xe lửa nữa.
“Cái ...”
Hạ Lan những món đồ chơi , trông vẻ rẻ chút nào, đang định bảo Đoàn Đoàn và Viên Viên để thì Trần Hoa Hạ Lan với vẻ đồng ý.
“Chỉ là mấy món đồ chơi thôi mà, chị đừng tụi nhỏ mất hứng.”
“Đây là xưởng đồ chơi ba em mới thu mua gần đây, chị đừng căng thẳng, tốn tiền mua .”
Trần Hoa khẽ bên tai Hạ Lan.
“Xưởng đồ chơi đó phá sản, cầu xin đến chỗ ba em, ba em thu mua, đó đây từng cứu mạng ba em nên ba em hết cách, đành đồng ý thu mua.”
“Đây là những món đồ chơi mới họ , gửi qua cho ba em xem thử.”
Trần Hoa giải thích bên tai Hạ Lan.
Hạ Lan vỡ lẽ gật đầu.
“Đoàn Đoàn và Viên Viên cứ để ba em chơi cùng , bây giờ ông kiên nhẫn với trẻ con lắm.”
“Chị trong xem Tiểu Lan với em !
Em thấy cô chút...”
Trần Hoa nghiêm túc với Hạ Lan.
“Vậy chúng xem Tiểu Lan.”
Hạ Lan cũng lo lắng cho tình trạng của Sở Tiểu Lan, cô với Tần Vũ một tiếng, Tần Vũ gật đầu.
Hai theo Trần Hoa đến phòng ngủ, liền thấy Sở Tiểu Lan đang cuộn tròn trong chăn, khẽ run rẩy.
“Tiểu Lan.”
Hạ Lan gọi Sở Tiểu Lan đang chìm trong ác mộng tỉnh dậy, trán Sở Tiểu Lan đầy mồ hôi lạnh, trông như trải qua một cơn kinh hoàng tột độ.
“Chị Lan Lan.”
Sở Tiểu Lan yếu ớt Hạ Lan.
“Em cần lo lắng về đám cưới của nữa, bọn chị nghĩ cách , nhưng thể sẽ khiến ba em cũng liên lụy một chút...”