“Nếu chị dâu ở đây, e là bây giờ bò đất !”
“Anh trông...
ừm... giống cục trưởng cục công an lắm."
Hạ Lan ngại ngùng Đỗ Cường một cái.
Đỗ Cường thản nhiên .
“Chị dâu, chuyện cũng chỉ ở mặt các mới thể thả lỏng như thôi, nếu đổi là khác..."
Đỗ Cường lời còn dứt, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Hạ Lan Đỗ Cường trong nháy mắt như biến thành một khác, nụ biến mất, khoảnh khắc sa sầm mặt xuống, khí thế bộc lộ rõ rệt.
“Ai đấy?"
Đỗ Cường nghiêm mặt mở cửa, một công an thấy bộ mặt sa sầm của Đỗ Cường, vội vàng giải thích.
“Cục trưởng Đỗ, đây là thủ tục vận chuyển phạm nhân g-iết , cần ngài ký tên..."
Đỗ Cường đón lấy b.út, thản nhiên ký tên lên đó, quét mắt công an một cái.
“Lần chuyện kiểu cứ đợi đến ngày hôm tới văn phòng ."
“Vâng, phiền cục trưởng Đỗ ."
Trên trán công an đều lấm tấm mồ hôi, vội vàng đáp, cầm văn kiện chạy biến.
Hạ Lan Đỗ Cường đóng cửa , cơ mặt mặt lập tức thả lỏng , bước nhanh đến mặt Hạ Lan.
“Chị dâu, chị và đại ca quen thế nào ?"
Nhìn Đỗ Cường mặt biến về vẻ rạng rỡ cởi mở, Hạ Lan nhịn cảm thán, công phu biến mặt thực sự khiến cô mở mang tầm mắt...
Cô cứ tưởng phụ nữ biến mặt là bản lĩnh, ngờ Đỗ Cường bản lĩnh biến mặt cũng chẳng kém cạnh phụ nữ chút nào.
“Chị và đại ca của !
Đại ca của là ân nhân cứu mạng của chị..."
Hạ Lan đối với Đỗ Cường cũng gì giấu giếm, liền đem chuyện của bọn họ kể hết cho Đỗ Cường .
Đỗ Cường đến lúc Tần Vũ chủ động đòi để Hạ Lan ở thì ngẩn một lát, đó Hạ Lan xong, đôi mắt Đỗ Cường sáng rực lên.
“Chị dâu, con gái nhảy sông ở thôn các chị nhiều ?"
“...
Chú lời ngu ngốc gì thế!
Ai rảnh rỗi mà nhảy sông chứ?"
Tần Vũ bưng thức ăn , thấy lời đắn của Đỗ Cường, tiến lên là một chân.
“...
Em đây chẳng cũng học tập đại ca, nhặt một cô vợ về !"
Đỗ Cường Tần Vũ, ủy khuất .
Hạ Lan kéo kéo áo Tần Vũ, xin tha cho Đỗ Cường.
“Anh Vũ, là lính cũ của ?"
“Ừ."
Tần Vũ gật đầu.
“ em thấy hai giống em hơn?"
Hạ Lan cách cư xử của hai , nếu chỉ là lính cũ của , thiết như thì quá thiết nhỉ?
“Chị dâu, chị , mạng của là do đại ca cứu về đấy, nợ đại ca mười hai mạng ."
Đỗ Cường giải thích với Hạ Lan.
“Năm đó chúng nhiệm vụ, đại ca dẫn chúng thâm nhập lãnh địa địch, khó khăn lắm mới cứu mục tiêu, đại ca dẫn chúng chuẩn trốn ngoài thì kết quả là kẻ địch phát hiện, nếu đại ca cứu , chị bây giờ đều thấy nữa ..."
Đỗ Cường giải thích với Hạ Lan.
Anh nợ Tần Vũ chỉ là mười hai cái mạng , thứ của đều là do Tần Vũ cho.
“ nợ đại ca quá nhiều , ngay cả công việc cục trưởng cục công an cũng là đại ca nhường cho đấy!
Nếu đại ca, hiện tại..."
Đỗ Cường nghiêm túc .
Hạ Lan kinh ngạc về phía Tần Vũ, ngờ vốn dĩ vị trí cục trưởng cục công an là của , là nhường cho Đỗ Cường, bản chọn về thôn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-65.html.]
Đỗ Cường dáng vẻ kinh động của Hạ Lan, ánh mắt cảnh cáo của Tần Vũ, quá lời , nhưng hối hận, chính là cho Hạ Lan .
Tần Vũ là một đến nhường nào.
Chương 56 Thuê nhà
“Anh Vũ là ."
Hạ Lan tán đồng gật gật đầu, cô ý nghĩa của những lời Đỗ Cường , cô cũng nợ Tần Vũ một mạng.
Tần Vũ dự tính thứ vì cô, bất kể cô ở , Tần Vũ đều trải sẵn đường cho cô.
“Chứ còn gì nữa!"
Đỗ Cường như tìm tri âm, .
“ cũng nợ Vũ một mạng, nếu cứu từ sông lên, cũng ch-ết ."
Hạ Lan .
“Không từ đó."
Tần Vũ từ “ch-ết" như thốt từ miệng Hạ Lan, nhẹ nhàng b.úng trán Hạ Lan một cái để trừng phạt.
“...
Á."
Hạ Lan ngờ Tần Vũ sẽ b.úng trán cô, đau đớn ôm lấy vết thương.
Vừa cô cảm giác như đầu đ-ạn b-ắn trúng .
“Đau lắm hả?"
Tần Vũ tay hối hận , đầu lườm Đỗ Cường một cái, nếu gợi thói quen, theo bản năng dùng b.úng trán hình phạt, cũng sẽ tay với Hạ Lan.
“Không đau ạ."
Hạ Lan thấy sự tự trách của Tần Vũ, vội vàng lắc đầu.
Tần Vũ trầm mặt xuống, gạt bàn tay Hạ Lan đang ôm vết thương , thấy chỗ b.úng đỏ rực một mảng, Tần Vũ mím mím môi.
“Để tìm xem dầu hạt cải ."
Đỗ Cường ghé sát xem thử, trán Hạ Lan tuy là đỏ một chút, nhưng cũng đến mức lấy dầu hạt cải chứ nhỉ?
Quả nhiên tình yêu khiến con biến thái.
“Anh Vũ, đối với em ."
Hạ Lan Đỗ Cường, khẽ .
“Chị cũng là đầu tiên lo lắng như đấy."
Đỗ Cường nghiêm túc với Hạ Lan.
“Chị dâu, đại ca là ."
Đỗ Cường một nữa nhấn mạnh.
Hạ Lan Đỗ Cường.
“ sẽ tổn thương ."
Cả hai đều hiểu ý của đối phương.
Đỗ Cường hỏi Hạ Lan, đôi mắt chằm chằm phản ứng của Hạ Lan.
“Chị xem vết sẹo đại ca ?"
“Xem ."
Hạ Lan gật đầu, đang định mở miệng chuyện thì...
“Cô chỉ xem, cô còn sờ ."
Tần Vũ , ngón tay còn dính một chút dầu hạt cải, đến mặt Hạ Lan, nhẹ nhàng xoa nắn trán cho cô.
Đỗ Cường về phía Tần Vũ, Tần Vũ xoa xoa đầu Hạ Lan, ánh mắt của Đỗ Cường, mang theo sự kiên định.
“Được , chuyện gì nữa, còn một món nữa là xong thôi."
Tần Vũ xoa một lát, thấy chỗ sưng đỏ lặn xuống, lúc mới phòng bếp, xào nốt món còn .
Đỗ Cường đột nhiên cảm thấy ê răng.
Không ngờ đại ca là kiểu đại ca như ...
Món ăn do đích Tần Vũ xuống bếp , khi Hạ Lan ăn no, Tần Vũ cũng chẳng ăn mấy miếng, bộ đều chui bụng Đỗ Cường.
Đến từ sự bướng bỉnh cuối cùng của một Đỗ Cường sợ ch-ết.