“Nhà họ Sở trông như trải qua sự tàn phá, lung lay sắp đổ, dường như giây tiếp theo thể sập xuống ngay lập tức.”
Sở Tiểu Lan ủ rũ cúi đầu xuống.
Trần Hoa căn nhà như thế , cô lớn lên trong căn nhà như thế ?
“Sửa chút là vẫn ở tiếp !”
Dường như nhận sự nghi hoặc của Trần Hoa, cha Sở liếc Trần Hoa một cái, giải thích.
“Hôm nay con về sớm ?”
Một phụ nữ thấy tiếng động, từ trong nhà , thấy Sở Tiểu Lan và Trần Hoa cùng với cha Sở ở phía bọn họ.
“Mẹ.”
Sở Tiểu Lan xúc động ôm lấy .
“Chào bác ạ.”
Trần Hoa gật đầu chào Sở.
“Vào nhà !”
Cha Sở thấy hàng xóm láng giềng đang thò đầu ngó nghiêng, mím mím môi.
“Phải , mau .”
Mẹ Sở lúc mới tỉnh táo từ niềm vui sướng khi gặp con gái, vội vàng kéo con gái mời Trần Hoa nhà.
Trần Hoa bước trong nhà, bốn cây cột trụ nổi bật trong nhà, chính là chúng chống đỡ cho căn nhà cũ kỹ , để nhà đổ.
cũng chính vì , căn nhà vẻ chật chội.
Trong nhà bày biện đầy đồ đạc của mấy trong gia đình, một lối nhỏ hẹp.
Đợi mãi mới dọn một khu vực trống, cha Sở thấy Trần Hoa cưới Sở Tiểu Lan, hai mím mím môi.
“Tiểu Lan, con lớn , hôn sự của chính con, con tự quyết định là !”
Cha Sở liếc Sở Tiểu Lan một cái, con gái của ông ông là rõ nhất.
Có thể khiến con bé lấy hết can đảm dắt về nhà, chứng tỏ Trần Hoa đối xử với nó thật sự .
Nếu cũng thể khiến nó sự dũng cảm như , tính tình mềm yếu của con bé hiếm khi chủ động.
“Không bác trai bác gái yêu cầu gì về sính lễ ạ?
Cứ việc đưa ạ!”
Trần Hoa với cha Sở.
Cha với , bất kể nhà họ đưa yêu cầu gì, ông đều chuẩn y hết.
“Không yêu cầu gì cả, chỉ cần đối xử với con gái là !”
Cha Sở lắc đầu.
Ông bao giờ ý định dùng con gái để đổi lấy sính lễ.
“Thế , sính lễ nên đưa thì nhất định đưa ạ!
Tám trăm tám mươi tám tệ thấy ạ?
Bốn món đồ lớn cũng thể thiếu .”
Trần Hoa với cha Sở.
“Cái gì cơ?”
Cha Sở uống một hụm nước, suýt chút nữa thì sặc.
“Tiểu Lan, con theo cha!”
Cha Sở thấy dáng vẻ thản nhiên của Trần Hoa, rõ ràng giống như đang đùa, vẫy vẫy tay với Sở Tiểu Lan.
Sở Tiểu Lan theo cha Sở sân.
“Tiểu Lan, gia cảnh nhà Trần Hoa ?”
Tám trăm tám mươi tám tệ, còn đưa cả bốn món đồ lớn, đây rõ ràng là gia đình bình thường!
Ít nhất thì nhà bọn họ thể đáp lễ nổi cái lễ .
Cha Sở Sở Tiểu Lan, Sở Tiểu Lan cha ý gì.
Khẽ gật đầu một cái.
“Anh ... là giám đốc xưởng gia công đây của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-537.html.]
Sở Tiểu Lan xong, liền thấy lông mày cha Sở càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
“Tiểu Tuyết, con điều kiện gia đình chúng mà, gia đình như , chúng với tới nổi...”
“Hai con hợp .”
Cha Sở con gái đau lòng, nhưng sự thật luôn tàn khốc.
Gia đình như bọn họ, và cùng một thế giới.
“Cha, con .”
Sở Tiểu Lan lấy hết can đảm cha Sở.
“Vậy mà con còn... dắt về đây?”
Cha Sở hiểu đứa con gái của , vì chuyện căng thẳng, con bé căn bản thể mở miệng mặt lạ, hễ động một chút là thở dốc đến đáng sợ.
Ông đều cảm thấy con bé lẽ kết hôn nổi.
Cho nên con bé học may, ông cũng tùy nó .
“Cha, con tranh thủ một .”
Sở Tiểu Lan hiểu, nhưng Trần Hoa còn chê cô, cô thể lùi bước .
“Con lớn , cha cũng tiện gì, nếu chịu ấm ức thì cứ về nhà.”
Nhìn thấy Sở Tiểu Lan như , cha Sở thở dài một tiếng.
Con bé nếu chịu ấm ức gì, ông cũng thể nó răn đe , rốt cuộc điều kiện mấy tương xứng, con bé hiểu rõ điểm .
“Vâng.”
Sở Tiểu Lan , cho nên cô mới luôn do dự như , sẵn lòng chấp nhận Trần Hoa.
Bởi vì cô quá rõ ràng, giữa cô và Trần Hoa, cách biệt bao xa.
“Lần về, con mang tiền con kiếm về , cha, cha hãy dỡ căn nhà của chúng để xây nhé!”
Sở Tiểu Lan với cha Sở.
“Hả?”
Cha Sở sững .
“Còn kết hôn mà!
Chúng thể dùng tiền của nhà họ .”
Cha Sở tưởng đây là ý của Trần Hoa, sửa nhà cho nhà họ.
“Không ý của Trần Hoa , là ý của con đấy.”
Trần Hoa cần khoản tiền của cô, Sở Tiểu Lan bèn quyết định mang về nhà cho cha, cô cha dỡ căn nhà ở quê để xây .
Đây là ước mơ từ bấy lâu nay của cô.
“Con...?”
Cha Sở thể tin nổi.
“Con kiếm tiền , là con gái của cha tự kiếm đấy!”
Nhắc đến chuyện , Sở Tiểu Lan cả đều tự tin hẳn lên.
Khi kiếm khoản tiền đầu tiên, Sở Tiểu Lan , sự ủng hộ bấy lâu nay của cha dành cho cô, cuối cùng cô cũng thể đưa một tờ đáp án khiến cha hài lòng .
Cha đưa cô học là đúng đắn.
Cô cho những bà thím bà dì trong làng , Sở Tiểu Lan cô thể tự kiếm tiền .
“Cha xem, con mang về hết đây.”
Sở Tiểu Lan tháo chiếc túi đeo chéo xuống, đặt lòng cha Sở.
Cha Sở một cái liền đờ .
“Chỗ ... chỗ ...”
“Chỗ đều là con gái cha kiếm đấy!
Cha tin thể hỏi Trần Hoa, cũng mà.”
Sở Tiểu Lan tự tin .
Nhìn Sở Tiểu Lan đang tỏa vầng hào quang tự tin, đôi mắt cha Sở đỏ hoe, quyết định của là đúng, con gái thật sự thành công .