“Hóa em vẫn luôn vì lý do mà chịu chấp nhận ?”
Trần Hoa rốt cuộc hiểu , Sở Tiểu Lan chính là vì lý do gia cảnh mà chịu chấp nhận .
“Đi, về nhà với !”
Trần Hoa dắt tay Sở Tiểu Lan ngoài.
Sở Tiểu Lan còn kịp phản ứng Trần Hoa dắt mất .
Đợi đến khi quá nửa đường mới sực tỉnh để vùng vẫy.
“Chẳng em tin ?
Bây giờ đưa em về nhà gặp cha luôn!”
Trần Hoa nghiêm túc với Sở Tiểu Lan.
“Trần Hoa...”
“Sở Tiểu Lan, em cứ cho một câu , em hẹn hò với , nếu em thật sự ghét như thì cứ thẳng , chỉ cần em miệng, sẽ bao giờ tới tìm em nữa.”
Trần Hoa nghiêm túc với Sở Tiểu Lan.
Sở Tiểu Lan dáng vẻ nghiêm túc của Trần Hoa cho giật , thấy lời , theo bản năng đưa tay nắm lấy quần áo của .
Sợ thật sự tìm cô nữa.
“Em cứ !
Em thích !
Hôm nay rõ ràng với em.”
Trần Hoa nắm lấy tay Sở Tiểu Lan, nghiêm túc hỏi.
“ theo đuổi em cũng ngày một ngày hai , đây em cảm thấy và em hợp , cũng tưởng em ghét , cho nên để em rời .”
“Sau em xuất hiện, chúng trở thành bạn bè, em chắc hẳn thích em, vẫn luôn thích.”
“ để ý cái bệnh căng thẳng đó của em, bởi vì , chỉ cần quen với em , em sẽ còn căng thẳng với nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-535.html.]
“ cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ, em chịu cho phản hồi, cũng với em nữa!”
“Chúng cũng còn là trẻ con nữa, rõ ràng thích em, cùng em sống cả đời, bây giờ hỏi em, em sẵn lòng cùng sống cả đời ?”
“Đừng nghĩ đến việc trốn tránh, hôm nay nhất định câu trả lời.”
Lời của Trần Hoa từng câu từng câu một nện lòng Sở Tiểu Lan.
Sở Tiểu Lan đỏ hoe đôi mắt Trần Hoa, sự kiên định và cố chấp trong mắt Trần Hoa khiến Sở Tiểu Lan thở dài một nặng nề.
Nhớ tới sự khích lệ của Hạ Lan dành cho , Trần Hoa mặt.
Chuyện đến nước , cô thể do dự thối lui nữa.
“Em... em thích !”
Sở Tiểu Lan lấy hết can đảm lớn với Trần Hoa.
“Em thật ?
Em lừa đấy chứ?
Có đang mơ ?”
Trên mặt Trần Hoa dâng lên vẻ mừng rỡ điên cuồng, nắm lấy Sở Tiểu Lan xác nhận xác nhận .
Sở Tiểu Lan thẹn đỏ mặt, gật gật đầu.
“Em sẵn lòng hẹn hò với !”
Câu trả lời của Sở Tiểu Lan mang theo sự kiên định.
Cô quyết định trốn nữa.
Trần Hoa về phía cô chín mươi chín bước , bước cuối cùng còn nên để cô .
“A a a a!”
Trần Hoa phấn khích bế bổng Sở Tiểu Lan lên xoay mấy vòng.