“Cách theo đuổi vợ chứ gì!
Anh đích truyền thụ bí kíp cho chú đấy!"
“Nếu còn theo đuổi nữa thì thể trách dạy ."
“Được thôi!"
Dù Tần Vũ dạy cái gì, Hạ Lan khẽ .
“Hy vọng họ thể thuận lợi!"
Hạ Lan .
Kể từ khi nhà họ Tiền dọn đến bên cạnh, Tiêu Vũ Cầm và Tiền trò chuyện hợp rơ, hai cứ gọi là gặp , chuyện vui vẻ.
Tiền Tuyết cũng bách hóa việc, tan là theo Hạ Lan về nhà, đến nhà cũng chẳng buồn về nữa.
Vì cô chắc chắn đang ở nhà họ Tần.
Tiêu Vũ Cầm cũng dứt khoát cùng Tiền nấu cơm ở nhà họ Tần luôn!
Hai nấu cơm, Đoàn Đoàn và Viên Viên ngoan ngoãn bên cạnh giúp họ rửa rau.
“Ôi chao, mấy đứa nhỏ rửa sạch ?
Cứ để chúng chơi !
Để chúng rửa cho là ..."
Mẹ Tiền Đoàn Đoàn và Viên Viên sức rửa rau, trông đáng yêu, chỉ là...
Đứa trẻ mới bằng ngần , rửa sạch rau ?
“Đừng đừng đừng, chúng , thể chuyện gì cũng cho trẻ con , chúng lòng giúp thì cứ để chúng những việc trong khả năng!
Nuôi dưỡng khả năng vận động cho chúng!"
Tiêu Vũ Cầm với Tiền, đem phương pháp giáo d.ụ.c của Hạ Lan kể cho Tiền .
Mẹ Tiền xong cũng nhịn gật đầu.
“Cách giáo d.ụ.c của con dâu bà sai, chỉ là trẻ con bé thế mà bắt việc, thấy tội nghiệp quá."
Mẹ Tiền đa phần mang theo tâm lý thương xót của bậc ông bà, Đoàn Đoàn Viên Viên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghiêm túc .
“Bà Tiền, chúng cháu ạ."
Đoàn Đoàn và Viên Viên chu môi nhỏ, rõ ràng chúng đều thấy lời của bà Tiền, cảm thấy phủ định nên vẻ mặt vui.
“Chúng cháu ."
Viên Viên nghiêm túc , cầm lá rau rửa sạch bong cho Tiền xem.
“ là rửa sạch thật đấy!"
Mẹ Tiền hớ, vội vàng hưởng ứng.
“Vâng!"
Đoàn Đoàn và Viên Viên lúc mới hài lòng gật đầu, tiếp tục rửa rau của chúng.
Tiêu Vũ Cầm khẽ , tay cầm bó rau khác cũng bắt đầu rửa.
Sau khi Tiền Tuyết và Hạ Lan về, đẩy cửa chính là cảnh tượng .
Nhìn hai nhóc tì đáng yêu sức rửa rau, Hạ Lan và Tiền Tuyết đều thấy cực kỳ dễ thương.
“Đoàn Đoàn Viên Viên, dì Tuyết về !"
“Á!
Dì Tuyết, chúng cháu nhớ dì quá!"
Chỉ thấy Đoàn Đoàn nhào về phía Tiền Tuyết, hai như Ngưu Lang Chức Nữ, ôm chầm lấy kể lể nỗi nhớ nhung.
“Mẹ ơi."
Viên Viên đến mặt Hạ Lan, Hạ Lan mỉm bế Viên Viên lên, hôn khuôn mặt nhỏ của bé.
“Hôm nay ngoan ?
Ở nhà chơi gì thế?"
Hạ Lan bế Viên Viên hỏi.
“Chơi vịt vịt, xe xe ạ."
Viên Viên ngoan ngoãn trả lời.
Hạ Lan vẻ ngoan ngoãn lời của bé, đau lòng hôn thêm mấy cái.
Làm Viên Viên ngượng ngùng luôn.
“Mẹ ơi~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-473.html.]
“Ôi chao, Viên Viên của chúng ngượng !"
Hạ Lan .
“Mẹ, dì Tiền, hôm nay món gì ngon ạ?"
Hạ Lan bế Viên Viên bếp.
“Dù gì cũng ngon hết!"
Tiêu Vũ Cầm còn trả lời, Hạ Lan tự hỏi tự trả lời .
“Cái con bé , bao nhiêu lời con hết còn ."
Mẹ Tiền buồn , cái chẳng cần trả lời, chính nó xong hết .
“Ha ha!"
Nấu cơm xong, Tiền và Tiêu Vũ Cầm cùng với Tiền Tuyết và Hạ Lan mỗi bế Đoàn Đoàn và Viên Viên, trong viện chờ đợi.
“Mười, chín... ba, hai, một."
“Dì Tiêu, cháu đến thăm dì đây!"
Giọng của Đỗ Cường lập tức vang lên từ ngoài cửa, Đỗ Cường một nữa mượn danh nghĩa đến thăm Tiêu Vũ Cầm để tới cửa.
Hạ Lan Tiền Tuyết bên cạnh, Tiền Tuyết đỏ mặt.
“Mọi em gì?
Anh đến thăm em !"
“...
Ồ."
Hạ Lan nhếch môi, xem Đỗ Cường cũng là hy vọng.
Lát nữa chơi bài ngửa mới .
“Mọi đều ở đây !
Tiền Tuyết em cũng ở đây !"
Đỗ Cường cửa thẳng về phía Tiền Tuyết, dừng mặt cô.
Trong miệng lướt qua tất cả , duy nhất khi nhắc đến Tiền Tuyết là cố ý gọi tên.
“Cái đúng là, tâm tư rõ rành rành..."
Hạ Lan trêu chọc.
Đỗ Cường gãi gãi đầu.
“Rõ ràng thế chị?"
“Thiếu nước miệng thôi!"
Hạ Lan Đỗ Cường, theo đuổi lâu như mà vẫn cứ mượn danh nghĩa Tiêu Vũ Cầm, thật là...
Đến cả họ cũng thấy sốt ruột gã.
Lúc thì hỏi han ân cần, lúc thì tặng đồ, đều mượn danh nghĩa tặng Tiêu Vũ Cầm.
Tặng đồ trẻ dùng, Tiêu Vũ Cầm mà hợp , đầu là tặng cho Tiền Tuyết.
Tiền Tuyết còn ngại nỡ từ chối.
Một hai thì còn , chứ nào cũng thế , kẻ ngốc cũng nhận tâm ý của gã!
“Đồng chí Tiền Tuyết, ... mồm mép vụng về, chuyện, nhưng lòng đối với em là thật!
Đời chỉ cưới một em thôi!"
Đỗ Cường đột nhiên lấy một bó hoa từ lưng, tặng cho Tiền Tuyết.
“Anh lấy hôn nhân tiền đề để qua với em, hy vọng em cho một cơ hội, nhất định nhất định sẽ đối xử với em!
Giống như trai đối xử với chị dâu !"
Đỗ Cường hôm nay tới là chuẩn sẵn sàng, chiêu đ-ánh cho Tiền Tuyết kịp trở tay.
“Em em em..."
Tiền Tuyết đỏ mặt dậy, Đỗ Cường, trong lòng cô là vui mừng, nhưng hễ nghĩ đến Tiền Dao, nụ mặt Tiền Tuyết liền biến mất.
“Em về nhà đây."
Tiền Tuyết chạy biến về nhà .
Đỗ Cường cô chạy nhanh như chớp, cái dáng vẻ dứt khoát đó gã thẫn thờ đưa tay , còn kịp gọi .
Cô về đến nhà, rầm một cái đóng cửa .