“Lão Nhị Vương Thiết Trụ và những khác lập tức bày tỏ thái độ ủng hộ Tần Vũ, lão Lục tuy thể chuyện, nhưng cũng thủ hiệu bày tỏ sẽ theo Tần Vũ .”
“Được!"
Tần Vũ hài lòng gật đầu.
“Lần các em bao nhiêu thì đầu tư bấy nhiêu, em ruột rà tiền bạc phân minh!
Chúng cùng !"
“Không , đại ca, đây chúng em đều là theo , đủ chiếu cố chúng em , cứ trực tiếp sai bảo chúng em là !
Chúng em cần chia hoa hồng."
“ !
Đại ca!
Chúng em cần hoa hồng."
Lão Tam Triệu Tiểu Long và lão Ngũ Điền Dân lập tức vỗ ng-ực .
“Thôi , cứ như mỗi các là giỏi !
Đều là em, cũng lời thừa thãi, giai đoạn đầu chắc chắn là sẽ lỗ!
Bởi vì khi bán hàng, chúng chắc chắn công tác chuẩn , những thứ đó đều là những nơi cần tiêu tiền..."
Tần Vũ nghiêm túc với bọn họ.
Đem tất cả chuyện bày rõ ràng, họ đều là em của , điểm tuyệt đối sẽ hẹp hòi.
Tiền bạc là của kiếm , tuyệt đối sẽ mập mờ, em ruột càng tiền bạc phân minh.
“Được!"
Mấy em Tần Vũ xong, cảm động gì cho .
Rõ ràng Tần Vũ thể tự một , nhưng hết đến khác đều kéo bọn họ theo.
Tần Vũ xong với bọn họ, sang Hứa Phúc Lâm.
Hứa Phúc Lâm mấy ngày nay cũng nhận văn bản của cấp , chuyện với trong thôn một chút, nhưng bọn họ đều ủng hộ lắm.
Mọi quen ăn cơm tập thể .
Giờ đột nhiên tách ăn riêng, hơn nữa ngay cả trồng trọt cũng chia từng nhà.
Có chịu, cứ đòi chia.
Khiến Hứa Phúc Lâm cũng đau cả đầu.
“Vẫn cứ là cháu thôi!"
Hứa Phúc Lâm thở dài một tiếng, đem chuyện trong thôn thời gian qua kể hết cho Tần Vũ , xong, Tam thúc công và Thất thúc công cũng cuối cùng hiểu , bọn họ thật sự oan uổng Hứa Phúc Lâm .
“Ngày mai mở một cuộc họp, để cháu !"
Tần Vũ thản nhiên .
“Chia ruộng đến từng hộ, đây là việc , là quyết định sáng suốt nhất của quốc gia ."
“Trước đây những kẻ chịu việc, chẳng chú luôn đuổi ?
Bây giờ cơ hội , chú còn do dự cái gì?"
“Vẫn còn để bọn họ mỗi ngày trộn kiếm điểm công, đục nước b-éo cò ?"
Lời của Tần Vũ trúng tim đen của Hứa Phúc Lâm, Hứa Phúc Lâm gật đầu thật mạnh.
“Được!"
Sau khi Tần Vũ với bọn họ những việc cần ngày mai, ngay cả Tam thúc công cũng kìm mà lên tiếng tán thành lời của Tần Vũ.
“Cứ theo lời thằng nhóc !"
“Đi ngoài một chuyến quả nhiên là khác hẳn !"
Thất thúc công vỗ vai Tần Vũ, đây Tần Vũ cũng tháo vát, bọn họ vẫn luôn tin tưởng thằng nhóc .
bây giờ , vẫn là Tần Vũ của ngày xưa, nhưng thêm một phần nội liễm, vững chãi hơn, hơn nữa lòng tin, quy hoạch, hiểu rõ từng bước .
Một Tần Vũ như thế , là thứ Thượng Hà Thôn chúng thể bồi dưỡng .
Chẳng trách Tam thúc công luôn khuyến khích Tần Vũ ngoài xem thế giới, bây giờ ông thật sự tâm phục khẩu phục .
“Ta , thằng nhóc chính là rồng ẩn , cho nó cơ hội, nó nhất định sẽ nên đại nghiệp!"
Tam thúc công đắc ý, ông , bao giờ sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-453.html.]
“Là do các thúc các công bồi dưỡng ạ!"
Khóe môi Tần Vũ nhếch lên, nếu Tam thúc công và Thất thúc công luôn dạy bảo một việc, cũng sẽ thành tựu như ngày hôm nay.
“Được , bàn bạc xong !
Lão Nhị, mau đưa về!
Buồn ngủ ch-ết mất..."
Tam thúc công nhếch môi, dậy vẫy vẫy tay với Vương Thiết Trụ, Vương Thiết Trụ tới cõng Tam thúc công lên.
“Đại ca, em đưa Tam thúc công về nhé!"
“Ừ, đường cẩn thận một chút!"
Tần Vũ gật đầu.
“Vậy lão già cũng đây!"
Thất thúc công , lão Lục ở bên cạnh lập tức cõng Thất thúc công lên.
Sau khi Thất thúc công và Tam thúc công khỏi, bọn Triệu Tiểu Long dọn dẹp xong xuôi bát đũa bàn ghế, lúc mới rời .
“Đại ca, ngày mai chúng em qua!"
Tần Vũ gật đầu, khi bọn họ rời hết, lập tức khóa cửa .
Tần Vũ ngửi ngửi mùi r-ượu , mím môi, tắm một cái, lúc mới cẩn thận về phòng ngủ.
Đi đến cạnh giường, thấy hai nhóc con .
Hạ Lan chậm rãi mở mắt, với Tần Vũ.
“Mẹ uống r-ượu, sợ giống như ba say r-ượu loạn, dẫn bọn trẻ ngủ , bảo em chăm sóc !"
Hạ Lan quan sát Tần Vũ một cái, Tần Vũ lập tức đổ xuống giường Hạ Lan.
“...
Anh say ."
Ôm lấy Hạ Lan, Tần Vũ mãn nguyện cọ cọ mặt cô.
“Bây giờ mới giả bộ thì muộn đấy?"
Hạ Lan buồn ôm lấy đầu Tần Vũ, một còn tinh thần thế , bây giờ bắt đầu giả bộ, coi cô là mù chắc.
“Ưm, đau đầu."
Lời của Tần Vũ khiến Hạ Lan suýt nữa bật , nhưng vẫn phối hợp xoa bóp cho , giúp cởi giày, cởi áo.
Lấy khăn lau cho , chỉ là khi gần, chẳng ngửi thấy mùi r-ượu nào.
“Anh tắm ?"
Hạ Lan Tần Vũ, Tần Vũ ngẩn .
“Lão Ngũ nãy nôn lên , nên vội tắm một cái."
Lần tuyệt đối tắm nữa.
Hạ Lan nhướng mày, cũng truy cứu thêm.
“Vậy thì ngủ thôi!"
Hạ Lan , trở xuống, định ngủ.
“..."
Không chăm sóc mật nữa ?
Tần Vũ mím môi, tủi Hạ Lan.
Hạ Lan hề d.a.o động, nhắm mắt ngủ.
“Vợ ơi..."
Tần Vũ cam lòng dán sát tới, Hạ Lan giữ lấy bàn tay đang loạn của , Tần Vũ trực tiếp khóa môi, chặn lời của Hạ Lan ngay trong cổ họng.
“...
Anh..."
Hạ Lan c.ắ.n Tần Vũ một cái, càng lúc càng quá quắt.
“Anh say ."
Tần Vũ nhận nợ, một nữa chặn miệng Hạ Lan, cho cô cơ hội lời từ chối.