“Ông nội thật đáng thương.”
Bị bà nội bỏ rơi .
“Ba... chúng con nhé..."
Hạ Lan Tần Tuấn để , lòng tràn đầy sự đồng cảm.
Tần Vũ đồng cảm vỗ vỗ vai Tần Tuấn.
Chọc ai cũng đừng chọc bà xã nhà , đáng sợ quá mất.
Dễ bà xã bỏ rơi, trở thành kẻ cô độc một .
“...
Ba tiễn ."
Tần Tuấn thể tiêu hóa nổi tin tức đáng sợ , đưa họ đến nhà ga xong, kéo Tiêu Vũ Cầm sang một bên.
“Bà đừng loạn nữa, mau theo về nhà ."
Tần Tuấn Tiêu Vũ Cầm, lời mang theo sự khẩn khoản.
“Ai loạn với ông chứ!
Chẳng chính ông ?
Chia rẽ hai đứa trẻ là , mà thì nỡ, cách nhất là cùng chúng!"
Tiêu Vũ Cầm hếch cằm, từ chối thỏa hiệp.
Chương 361 Về làng
“Bà định bỏ rơi một thật ?"
Ánh mắt Tần Tuấn oán trách, Tiêu Vũ Cầm khẽ hừ một tiếng.
“Bà xã..."
Tần Tuấn khẽ kéo kéo áo Tiêu Vũ Cầm.
“ đây!
Sắp lên xe !"
Tiêu Vũ Cầm liếc Tần Tuấn một cái, giật áo , về phía Tần Vũ và Hạ Lan.
“Tàu sắp chạy , ai lên xe thì nhanh chân lên!"
Nhân viên đường sắt hô to, tàu hỏa kéo còi báo hiệu.
“Tu tu!"
Tiêu Vũ Cầm chậm rãi bước lên tàu, Tần Vũ đồng cảm đầu cha một cái, đưa Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan lên tàu.
Tần Tuấn cứ thế sân ga, đoàn tàu dần biến mất trong tầm mắt.
“...
Cho ông chừa cái thói lỡ lời!
Vợ mất đấy!"
Tần Tuấn xe của , tự tát một cái.
Chỉ là bây giờ tát cũng muộn , vợ theo con trai chạy mất .
“...
Hại."
Trên tàu, Tần Vũ suốt dọc đường luôn để ý đến sắc mặt của Tiêu Vũ Cầm, trong toa tàu hỏa hạng nào cũng , còn một mùi khó tả.
Đến cả Hạ Lan cũng mấy thoải mái, huống chi là Tiêu Vũ Cầm từ nhỏ sống trong nhung lụa.
Tiêu Vũ Cầm gồng cho đến khi tìm toa của họ, vé của toa bà đều mua hết, nên cả toa chỉ gia đình họ.
“Hù!"
Toa giường trống trải hơn khu ghế cứng nhiều, Tiêu Vũ Cầm mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng mở cửa sổ xe, để khí lưu thông, hít một khí trong lành.
“Mẹ, là ga về nhé?
Theo chúng con về làng, ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-445.html.]
Tần Vũ thấy bây giờ vẫn còn cơ hội cứu vãn, khuyên Tiêu Vũ Cầm về nhà.
Tiêu Vũ Cầm liếc Tần Vũ một cái.
“Con cũng thấy con chịu khổ ?"
Tần Tuấn chẳng luôn cảm thấy bà là tiểu thư chịu khổ ?
Bao nhiêu năm nay vẫn đổi, giờ đến con trai cũng thấy bà chịu khổ ?
“Không ạ, , là lo cho thôi, và ba bao nhiêu năm nay từng xa , theo chúng con về, một thời gian dài gặp ba, thật sự cam lòng ?"
Hạ Lan sợ Tần Vũ sai lời, vội vàng xuống bên cạnh Tiêu Vũ Cầm, với bà.
“Hừ, đương nhiên cam lòng!"
Tiêu Vũ Cầm hừ một tiếng, dở thói trẻ con.
Nhìn bộ dạng đó, ngay là tối qua Tần Tuấn chắc chắn còn điều gì khác, nếu Tiêu Vũ Cầm cũng chẳng giận đến mức .
“Phải để ông thấy, rời xa ông vẫn thể sống !"
Nhìn dáng vẻ dỗi hờn của Tiêu Vũ Cầm, Hạ Lan lắc đầu với Tần Vũ.
Đây là lúc đang cơn thịnh nộ, nhất là đừng thêm dầu lửa.
“ mà ơi, ở làng bằng ở thành phố , về đó sẽ vất vả lắm... chuẩn tâm lý nhé."
Tần Vũ vẫn công tác tư tưởng cho Tiêu Vũ Cầm .
Dù ở thành phố là đường xi măng, ở làng thì là đường bùn đất.
“Yên tâm !
Mẹ sớm chuẩn tâm lý ."
Tiêu Vũ Cầm cảm thấy tệ đến mấy cũng thể tệ đến mức nào , hiện giờ đất nước bắt đầu phồn vinh .
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của Tiêu Vũ Cầm, Hạ Lan và Tần Vũ trao ánh mắt, lên tiếng nữa.
Đoàn tàu về vì khác phiền, Tiêu Vũ Cầm ôm hai bảo bối thích nghi, Đoàn Đoàn cũng vì đầu tiên tàu hỏa mà hưng phấn lạ thường.
Viên Viên Đoàn Đoàn, kéo cô bé xuống cạnh .
“Chị, yên."
Viên Viên vẻ mặt nghiêm túc kéo Đoàn Đoàn xuống, còn tưởng bé là trai cơ!
Cái mặt nhỏ nhắn căng cứng, hễ hành lang động tĩnh gì, Viên Viên sẽ cảnh giác qua.
“Xem kìa, cái giống em trai, cái giống trai hơn."
Tiêu Vũ Cầm thấy Viên Viên như thật đáng yêu, Hạ Lan nhếch môi.
Viên Viên căng thẳng như là vì sự giáo d.ụ.c của cô tối qua, hiện giờ nạn bắt cóc trẻ con là ít.
Bao nhiêu đều mất con trong mấy năm , trong lịch sử cũng là mấy năm , bọn buôn lộng hành nhất.
Hạ Lan mỗi ngày đều đem đủ loại chiêu trò của bọn buôn kể thành chuyện cho hai đứa trẻ , để chúng từ nhỏ sự cảnh giác với lạ.
Hễ thấy dấu hiệu gì là tìm cách tự bảo vệ , hoặc trốn , để ký hiệu, đợi cô và Tần Vũ đến cứu.
Đoàn Đoàn thì vô tư lự, chẳng coi gì.
Cái đầu nhỏ của Viên Viên luôn ghi nhớ những câu chuyện cô kể.
“Cảnh giác nhiều cũng là đúng!"
Tần Vũ thấy điểm Hạ Lan , vì kể những câu chuyện cổ tích viển vông, chẳng thà dạy một điều thực tế, để trẻ nhỏ từ sớm suy nghĩ nghiêm túc.
Chứ lúc xảy chuyện, nghĩ cách trốn thoát, mà mong chờ sẽ hùng đến cứu.
Bởi vì ngoài cha , ai sẽ liều cứu chúng .
“Lạc rang, hạt dưa, cháo bát bảo đây, ai cần ?"
“Đồ ăn vặt, nước giải khát ai cần ?"
“Trái cây tươi ai cần ?"
“Nào, phía nhường đường một chút!"
Gần đến giờ cơm, vài nhân viên bán hàng tàu đeo lạt giỏ qua lối , hỏi.