TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:34:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phớt lờ Vương Vĩ và Vương mẫu, Tiêu Vũ Cầm mở hộp cơm đưa đến mặt Phùng Tiểu Ưu.”

 

“Tiểu Ưu, đến nếm thử xem, con bảo thích ăn bí đao, dì đặc biệt cho con đấy!

 

Mau nếm thử xem hợp khẩu vị ."

 

“..."

 

Hai phần cơm hộp đặt cạnh , một bên là rau cải trắng, một bên là sự phong phú của ít nhất ba bốn loại món ăn.

 

Khuôn mặt Vương mẫu còn chỗ nào để giấu nữa.

 

“Con trai!"

 

Vương mẫu lạnh mặt huých con trai, hiệu bảo con trai giúp .

 

Chỉ là khi Vương Vĩ thấy sự chênh lệch giữa hai phần cơm hộp, cũng như tâm ý của đối phương dành cho Phùng Tiểu Ưu đều mạnh hơn Vương mẫu, Vương Vĩ im lặng.

 

Sự thật bày ngay mắt , căn bản chăm sóc vợ , còn bán con gái .

 

Tất cả những lời đây, nào là sẽ chăm sóc cho vợ, nhất định sẽ cưng chiều như con gái ruột, tất cả đều là lời dối.

 

Ngay cả cháu gái ruột bà còn chẳng nữa, thì thể nghĩ cho Tiểu Ưu chứ.

 

Đôi mắt Vương Vĩ dần khôi phục sự tỉnh táo, đến bên cạnh Phùng Tiểu Ưu, bế con gái trong lòng cô lên.

 

“Tiểu Ưu, em mau ăn cơm !

 

Con để bế."

 

“Cảm ơn chăm sóc Tiểu Ưu lúc mặt ở đây."

 

Vương Vĩ gật đầu với Tiêu Vũ Cầm, cảm kích .

 

Tiêu Vũ Cầm chút ngạc nhiên liếc Vương Vĩ một cái, đôi mắt vốn đang ảm đạm của Phùng Tiểu Ưu cũng sáng lên.

 

“Chúng cũng thấy cô mới sinh con xong mà đến một bưng rót nước cũng nên mới nhịn thôi!

 

Sao các thể bỏ mặc sản phụ một ở bệnh viện như chứ?"

 

Tiêu Vũ Cầm nghiêm túc với Vương Vĩ, nhưng đôi mắt về phía Vương mẫu.

 

Vương mẫu bĩu môi.

 

“Chẳng qua cũng chỉ là một đứa lỗ vốn thôi mà?

 

Hồi sinh xong xuống đất việc từ lâu , chuyện kiêu kỳ thế chứ..."

 

Lời lầm bầm của Vương mẫu khiến những mặt đều cạn lời đảo mắt một cái.

 

“Bà cứ như thể bản là một đứa lỗ vốn !"

 

Hạ Lan bế Đoàn Đoàn lười biếng .

 

Vương mẫu khựng , về phía Hạ Lan.

 

Hạ Lan Vương mẫu, cái vẻ mặt chua ngoa, ích kỷ tư lợi .

 

“Bà cảm thấy con gái lỗ vốn, đó là vì xưa hiểu tầm quan trọng của con gái!

 

Bây giờ bà cứ tìm xem, sính lễ lớn, vài trăm đồng thì nhà ai chịu gả con gái cho bà!"

 

Hạ Lan thản nhiên ngẩng đầu liếc một cái.

 

“Trong nhà một bé gái thì đó chính là một cục vàng đấy!

 

Đứa con trai lớn lên bà còn chuẩn nhà cửa, chuẩn vàng bạc sính lễ, chừng còn nhường công việc của cho con trai..."

 

“Ngược , con gái thì ?

 

Chưa đến việc con gái hiếu thảo, thì đứa con rể mang về chính là một nửa đứa con trai ."

 

Hạ Lan trực tiếp dẫm lên tư duy của Vương mẫu, Vương mẫu khi suy ngẫm một hồi, thế mà lời phản bác nào.

 

già con trai sẽ chê cho thối mũi đấy!"

 

Dường như cuối cùng cũng tìm lý do để phản bác, Vương mẫu lớn tiếng về phía Hạ Lan.

 

“Thế thì trong thôn các bà bao nhiêu dựa con trai để dưỡng già mà bây giờ sống ?"

 

Hạ Lan lạnh một tiếng, trong thôn những sống cùng với con trai, mấy dám vỗ ng-ực con trai thật sự hiếu thảo.

 

“..."

 

Vương mẫu nghẹn lời.

 

Tư tưởng của thế hệ cũ, con trai chính là chuyện ngóc đầu lên nổi, dù thế nào chăng nữa cũng sinh một đứa con trai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-418.html.]

quan tâm, dù nhà họ Vương chúng nhất định cháu trai!"

 

Vương mẫu phản bác liền giở trò ăn vạ.

 

Đôi mắt Vương Vĩ lạnh lẽo, Phùng Tiểu Ưu chậm rãi cúi đầu xuống.

 

“Vương Vĩ."

 

“Vợ?"

 

Nghe thấy vợ gọi , Vương Vĩ về phía cô .

 

“Chúng ly hôn ."

 

Phùng Tiểu Ưu mím môi với Vương Vĩ.

 

“Em cái gì cơ?"

 

Vương Vĩ tưởng nhầm.

 

“Lời của em đều thấy hết , bà nhất định cháu trai, nếu như thì chúng tách , cưới phụ nữ khác sinh cho !

 

Em Nữu Nữu là đủ ."

 

Phùng Tiểu Ưu lấy hết can đảm .

 

“Con thật ?"

 

Đôi mắt Vương mẫu sáng lên, nghĩ chuyện nhỉ!

 

Chỉ cần tách đổi cho con trai bà một cô vợ khác là thể tiếp tục sinh ?

 

“Vâng."

 

Phùng Tiểu Ưu vô cảm .

 

Chương 340 Đưa về thôn

 

“Không thể nào."

 

Vương Vĩ lạnh mặt về phía Phùng Tiểu Ưu, ý nghĩ như chứ.

 

“Chắc hẳn định đem Nữu Nữu của em bán, chỉ vì để cho em sinh một đứa con trai, em thấy phương pháp khá đấy!

 

Em lỡ việc sinh con trai của nhà họ Vương các , em chỉ cần Nữu Nữu là ."

 

Phùng Tiểu Ưu ngẩng đầu Vương Vĩ, Vương Vĩ cả cứng đờ.

 

“Em ..."

 

Vương Vĩ mím môi, hiểu Phùng Tiểu Ưu chuyện định đem đứa trẻ bán.

 

“Lúc tới đây, các tính toán hết đúng ?

 

Định cùng lừa em thế nào?

 

Muốn đem Nữu Nữu của em bán, còn ruột là em đây đồng ý..."

 

“Sao các thể đáng sợ đến thế chứ..."

 

Phùng Tiểu Ưu đỏ hoe mắt Vương Vĩ, trái tim vỡ vụn thành từng mảnh.

 

“Không Tiểu Ưu, , bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ đem con gái cho khác!"

 

Vương Vĩ lắc đầu, ôm c.h.ặ.t con gái , bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ đem con gái cho khác.

 

Chưa bao giờ chuyện đó.

 

“Ôi dào, chuyện chứ!

 

Nếu cô đề nghị tách thì cũng tìm , cô đem con gái cho khác, cô và Tiểu Vĩ thể tiếp tục sinh!

 

Đợi đón con gái về là mà..."

 

Vương mẫu liếc Phùng Tiểu Ưu một cái, cảm thấy cô thật là bé xé to.

 

bảo là cô phù hợp mà!

 

Vương Vĩ nhà cứ nhất định cưới cô, mới miễn cưỡng đồng ý đấy!"

 

“Lúc đó với cô , nhà họ Vương chúng chỉ mỗi Vương Vĩ là con trai duy nhất, việc truyền thừa hương hỏa đều giao cho cô, cô nhất định sinh cho Tiểu Vĩ một đứa con trai nối dõi!"

 

“Chẳng lúc đó cô hứa với chắc chắn ?"

 

“Bây giờ lật lọng chịu ."

 

Vương mẫu lạnh lùng liếc Vương Vĩ một cái, để Vương Vĩ cũng giúp bà vài câu.

 

 

Loading...