TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 372

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:33:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Về đến nhà, cố gắng thư cho Lục Ngũ, nhưng những lá thư gửi luôn bặt vô âm tín.”

 

Anh cứ ngỡ Lục Ngũ thất vọng về , để tâm đến nữa.

 

Hai cứ thế mà mất liên lạc.

 

“Ta trong lòng con dễ chịu, chuyện sẽ qua thôi!"

 

Lục Ngũ vỗ vỗ vai Tần Vũ.

 

“Lúc đó rốt cuộc xảy chuyện gì?

 

Con cho cha nhiều thư..."

 

Tần Vũ Lục Ngũ, tại Lục Ngũ hồi âm.

 

“Hồi đó khi con , cũng nản lòng, trực tiếp đ-ánh báo cáo, xách hành lý tới đây luôn."

 

Lục Ngũ vì chuyện Tần Vũ chèn ép mà nên cũng nảy sinh oán trách với cấp , chẳng màng gì cả, dọn dẹp đồ đạc là ngay.

 

Đến cả báo cáo cũng là mới bổ sung.

 

Hai .

 

“Được , đều là cái tính nết giống hệt , kẻ tám lạng nửa cân, hai chẳng ai ai ."

 

Hạ Lan , hai ai cũng bảo tính nóng nảy.

 

Thế mà một xách túi là , cũng lẳng lặng thu dọn hành lý theo, đúng là ăn ý.

 

Lục Ngũ và Tần Vũ khẽ khục khặc, dùng tiếng ho để che giấu sự lúng túng.

 

“Ăn thức ăn , ăn !"

 

Lục Ngũ vội vàng chào mời.

 

“Cha Ngũ, khó khăn lắm chúng con mới gặp cha, cha về với con !"

 

Khóe mắt Tần Vũ chú ý đến Hạ Lan, hễ bát cô trống là gắp thức ăn cho cô.

 

Đồng thời với Lục Ngũ.

 

Lục Ngũ sững một lát.

 

“Con lòng đến thăm !

 

Ta già , gánh nặng cho con!

 

Ta còn tay còn chân, thể tự chăm sóc bản ."

 

Lục Ngũ lắc đầu từ chối.

 

“Con chuyện với bố con !"

 

Tần Vũ Lục Ngũ, ngay ông sẽ từ chối, nhưng nhận sự ủng hộ của Tần Tuấn.

 

Lúc nãy khi gọi điện cho Tần Tuấn, ông vô cùng kinh ngạc khi nhận cuộc gọi của Tần Vũ.

 

Đây là đầu tiên con trai chủ động gọi điện cho ông.

 

“Con trai, chuyện gì thế?"

 

“Bố, con chuyện với bố, ý kiến của bố."

 

Tần Vũ với Tần Tuấn.

 

Tần Tuấn thực sự tò mò, Tần Vũ vốn dĩ luôn chủ kiến, ngờ cũng ngày hỏi ý kiến của ông.

 

“Con , bố đang đây!"

 

Sau khi Tần Vũ kể chuyện của Lục Ngũ cho Tần Tuấn , Tần Tuấn im lặng một lúc.

 

“Con khó khăn lắm mới gặp ông , con thế nào?"

 

Tần Tuấn hỏi qua điện thoại, một tay cầm b.út máy gõ nhẹ lên giấy.

 

“Con chăm sóc ông !"

 

Tần Vũ nghiêm túc với Tần Tuấn.

 

Tần Tuấn suy nghĩ kỹ càng.

 

“Ông đối với con tuy danh nghĩa cha con, nhưng ơn nuôi dưỡng, con chăm sóc ông là đúng."

 

“Đã là chuyện đúng đắn, thì cha, đương nhiên bố ủng hộ con!"

 

“Cảm ơn bố."

 

Lời của Tần Tuấn khiến lòng Tần Vũ ấm áp hẳn lên.

 

“Được , con đón về !

 

Bố bảo con dọn một căn phòng!"

 

Nghe lời Tần Vũ , khóe miệng Tần Tuấn khẽ nhếch lên.

 

Đây cũng là lý do tại Tần Vũ mời Lục Ngũ, ông cùng về Kinh Thành.

 

“Không !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-372.html.]

Lục Ngũ dễ thuyết phục như Tần Vũ tưởng.

 

“Tại ạ?"

 

Tần Vũ mím môi.

 

“Về với con, con và Lan Lan sẽ dọn ngoài ở cùng để chăm sóc cha!

 

Sẽ để cha thấy khó xử !"

 

“Không !"

 

Lục Ngũ cũng mím môi y hệt, đồng ý là đồng ý.

 

“Ít nhất cha cũng cho con một lý do chứ!"

 

Tần Vũ đ-ập bàn, tức giận .

 

“Không lý do gì cả, tóm !"

 

Lục Ngũ bưng bát cơm của lên, thèm để ý đến Tần Vũ, tự ăn cơm.

 

Bầu khí tức khắc căng thẳng đến cực điểm.

 

Tần Vũ buông đũa, rảo bước ngoài.

 

Hạ Lan tình cảnh hai đột ngột trở nên gay gắt, lẳng lặng ăn cơm.

 

quên gắp một miếng thức ăn cho Lục Ngũ đang chỉ cắm cúi lùa cơm.

 

“Cha Ngũ, ăn thức ăn ạ, đừng giận đến mức chỉ ăn cơm trắng thế chứ."

 

Hạ Lan khẽ với Lục Ngũ.

 

Lục Ngũ ngẩn , nhưng vẫn ăn miếng thức ăn Hạ Lan gắp cho.

 

“Chúng con sẽ thường xuyên về thăm cha!"

 

Chỉ một câu của Hạ Lan khiến c-ơ th-ể cứng nhắc của Lục Ngũ thả lỏng .

 

“Con giúp khuyên bảo cái thằng nhóc đó một chút!"

 

Lục Ngũ ngẩng đầu Hạ Lan, mỉm với cô.

 

“Vâng ạ."

 

Hạ Lan gật đầu.

 

Sau khi ăn xong, Hạ Lan thức ăn Lục Ngũ để dành cho Tần Vũ bàn, khẽ mỉm .

 

“Con gọi về ăn cơm!"

 

Hạ Lan .

 

“Đi !"

 

Lục Ngũ gật đầu, tiễn Hạ Lan cửa.

 

Hạ Lan theo trực giác ngoài, thấy phía một cái hồ, bên hồ một đang .

 

Chẳng là Tần Vũ thì là ai.

 

Tần Vũ tức giận nhặt đ-á ném xuống mặt hồ, khi Hạ Lan đến, Tần Vũ vặn ném một cú thạch thủy phi mười liên tiếp tuyệt .

 

“Anh Vũ."

 

Hạ Lan khẽ gọi, Tần Vũ đầu , cẩn thận nắm lấy tay cô.

 

“Sao em đây?"

 

“Giận đến mức cơm cũng ăn ?"

 

Hạ Lan Tần Vũ, kéo ngược về.

 

Tần Vũ buồn bực .

 

“Tại ông đồng ý để chăm sóc chứ..."

 

Tần Vũ nghĩ mãi thông.

 

“Anh ông tính cố chấp, nghĩ kỹ , sẽ thuê cho ông một căn nhà, chúng cũng thuê ngay cạnh đó, như thể chăm sóc em, thể chăm sóc ông ."

 

“Em và bố đều ủng hộ , duy chỉ ông chịu gật đầu."

 

Anh bực bội vò đầu bứt tai, cảm giác bất lực khiến vô cùng khó chịu.

 

“Anh Vũ, câu ?"

 

Hạ Lan vỗ vỗ vai Tần Vũ.

 

“Câu gì?"

 

Tần Vũ hỏi.

 

“Nhà rách nát cũng hơn nhà khác lộng lẫy."

 

Hạ Lan khẽ , nắm lấy tay Tần Vũ.

 

“Anh còn là của năm đó nữa, lúc đó chẳng gì cả, ông chăm sóc , và sự chăm sóc của ông dần dần tỏa sáng, đó là niềm tự hào của ông ."

 

 

Loading...