TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:22:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay nghề của lão Ngũ là thứ ông thích nhất.
Chỉ là thằng nhóc bình thường dễ dàng xuống bếp, ông thèm ch-ết .
“Chuyện đó là đương nhiên ."
Lão Ngũ nhe răng, đắc ý hất hất cằm.
“Cho chút màu sắc là đòi mở xưởng nhuộm ."
Tam thúc công trêu chọc, miệng cũng ăn ngon lành.
“Hôm nay chỉ là cùng ăn bữa cơm thôi, em đừng căng thẳng."
Tần Vũ sợ cô ngại, khẽ bên tai Hạ Lan.
Có mặt ở đây ngoài Lưu thẩm và Tiền thẩm, còn phụ nữ nào khác.
“Em ăn no sẽ đưa em về phòng."
“Vâng."
Hạ Lan ngoan ngoãn gật đầu.
Hạ Lan bên cạnh Tần Vũ, Tần Vũ sợ cô ngại gắp thức ăn, ngừng gắp cho cô.
“Thật ngờ, Thạch Đầu nhà chúng còn là thương vợ đấy!"
Có thấy hành động của Tần Vũ, nhịn trêu chọc.
“Cháu cưới vợ dễ dàng gì, tất nhiên là cưng chiều cho ."
Tần Vũ mới thèm để ý đến lời trêu chọc của họ, càng cảm thấy ngại ngùng.
Vợ thì tất nhiên cưng chiều .
Chỉ cần Hạ Lan ăn thấy ngon, đôi mắt sáng lên, lập tức gắp thêm cho cô vài đũa.
Hạ Lan đỏ mặt Tần Vũ bón cho ăn, cho đến khi thực sự ăn nổi nữa, mới lén lút kéo kéo áo Tần Vũ, đôi mắt to tròn long lanh .
Tần Vũ hiểu ý, tự nhiên cầm bát của Hạ Lan đặt mặt , ăn hết sạch chỗ thức ăn thừa trong bát cô.
Lưu thẩm và Tiền thẩm thấy, mỉm đầy ý tứ.
“Cháu đưa cô về phòng , lão Nhị, mang r-ượu đây, rót đầy cho các chú các bác."
Tần Vũ với lão Nhị.
“Chuẩn xong hết ."
Lão Nhị lấy từ bàn một bình r-ượu trắng, những bậc tiền bối bàn lập tức mắt sáng rực lên.
“Mau mau mau, rót đầy cho !"
Khóe miệng Tam thúc công đều nhếch lên, khi thấy r-ượu, dứt.
Tần Vũ đỡ Hạ Lan về phòng, nắm nắm tay cô, khẽ :
“Mệt thì ngủ , cần đợi , đoán là uống ít."
“Vâng."
Hạ Lan gật đầu, nhưng nhịn lo lắng, khuyên nhủ:
“Anh... uống ít thôi, còn nữa, khi uống nhớ ăn chút gì đó lót ."
“Tuân lệnh."
Nghe thấy Hạ Lan quan tâm , trong mắt Tần Vũ lóe lên một tia vui sướng.
Chậm rãi ghé sát má Hạ Lan, thở nóng rực phả tai Hạ Lan, khiến cô khẽ rùng , dùng giọng khàn khàn trầm thấp khẽ gọi Hạ Lan.
“Vợ ."
“...
Ừm."
Hạ Lan thứ hai thấy từ , tim đ-ập thình thịch liên hồi.
Âm cuối của mang theo ý , giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng mơn trớn trái tim cô, khiến Hạ Lan chút đỡ nổi.
Nhìn Hạ Lan mặt thẹn đỏ bừng, cổ họng Tần Vũ chuyển động, đôi mắt rời khỏi làn môi đỏ mọng quyến rũ của cô, thử thách tiếp tục tiến gần.
Hạ Lan ngước mắt Tần Vũ, ánh mắt chạm , Hạ Lan thấy sâu trong đáy mắt Tần Vũ lóe lên tia sáng cuồng nhiệt, mang theo ý vị câu dẫn.
Khoảng cách gần như , vành tai, cổ Hạ Lan đều nhanh ch.óng nhuộm lên nóng.
Tần Vũ đột nhiên cử động, một tay thăm dò gáy Hạ Lan, hôn mạnh lên đó.
Lần giống như sự nhẹ nhàng lúc , nụ hôn quấn quýt chậm rãi, giống như nếm hết vị ngọt ngào của cô, chậm rãi mà lâu dài, mãnh liệt như nuốt chửng cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-36.html.]
Hạ Lan đưa tay bám vai , hôn đến mức thiếu oxy, đôi mắt ẩn ẩn đỏ lên.
Lúc cô sắp thở nổi, Tần Vũ cuối cùng cũng buông cô , cả hai đều thở hỗn loạn, tiếng thở dốc phập phồng.
Tần Vũ tựa cằm lên vai cô, khàn khàn thì thầm mang theo một tia cam lòng.
“Đừng để đợi quá lâu."
Tần Vũ bình sự xao động trong lòng, rời khỏi phòng.
Chân Hạ Lan chút bủn rủn, đỏ mặt giường, nghĩ đến sự quấn quýt , cô che mặt vùi trong chăn.
Sau khi Tần Vũ bước khỏi phòng, Hồ thẩm và Tiền thẩm rời từ lúc nào , những đàn ông còn đều đang chờ đợi sự xuất hiện của Tần Vũ.
“Thằng nhóc cuối cùng cũng chịu ?
Cháu mà nữa là định tóm cháu đấy."
Một vị chú bác trêu chọc.
“Là của cháu, cháu xin tạ với các chú các bác ạ!"
Tần Vũ , nhận lấy chén r-ượu lão Nhị đưa tới, uống cạn trong một .
“Ha ha ha ha..."
Mấy vị chú bác hài lòng lớn.
“Đến đến đến!
Hôm nay say về!
Uống!"
Lão Ngũ cầm r-ượu rót đầy cho .
Hạ Lan thể thấy bên ngoài một mảnh nhiệt huyết, lão Ngũ giống như khuấy động bầu khí bàn r-ượu, ngừng mời r-ượu thúc r-ượu, náo nhiệt vô cùng.
Hạ Lan giường, trong chăn tràn ngập mùi hương của Tần Vũ, Hạ Lan nhếch môi, từ từ chìm giấc ngủ.
Trong sân, mấy vị chú bác đều uống đến mức mặt đỏ tía tai, uống đến mức thỏa thuê .
“Hàng hôm nay đưa về , hàng của chúng chuẩn xong ?"
Tần Vũ thấy chén r-ượu cạn, đến lúc bàn chính sự .
Dứt lời, những còn đang mơ màng, đôi mắt lờ đờ, khi ngước mắt lên khôi phục sự tỉnh táo.
“Đã chuẩn xong , chuẩn hàng núi, thịt hun khói."
Hứa Phúc Lâm chậm rãi .
“Thạch Đầu, bán hết chỗ hàng núi và thịt hun khói , chúng định chuẩn cái gì?"
Một vị chú bác hỏi.
“Cháu nhớ là hồ chứa nước núi, dường như đến lúc tu sửa đúng ?"
Lão Nhị Hứa Phúc Lâm hỏi.
“, phát hiện vết nứt, cần sửa chữa."
Hứa Phúc Lâm gật đầu.
“Cháu nhớ năm ngoái chúng thả một xe cá giống hồ chứa nước đó."
Tần Vũ thấy lời của lão Nhị liền nhớ tới trong hồ chứa nước, lúc đầu họ còn thả cá giống , bây giờ chắc đều lớn cả .
“Ngày mai mở cống xả nước, huy động trong làng bắt hết cá tẩm ướp phơi khô."
Một vị chú bác mắt sáng lên, đề nghị.
“Được ạ."
Tần Vũ gật đầu.
“Vậy thì quyết định như !"
Hứa Phúc Lâm gật đầu.
“Thạch Đầu, bây giờ cháu cũng kết hôn , Tiểu Tần phân cháu riêng, cháu định gì?"
Tam thúc công Tần Vũ hỏi.
Nhắc đến cha của Tần Vũ, Tam thúc công mặt đầy vẻ chê bai, hai đứa thiển cận đó, thật chúng mà sinh đứa cháu như Tần Vũ.
“Hạ Lan hôm nay thành, kiếm công việc nhân viên bán hàng ạ."
Tần Vũ nhắc đến Hạ Lan, khóe miệng khẽ nhếch, tự hào .