TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 342

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:51:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mau ăn cơm thôi!

 

Nếm thử tay nghề của con trai ."

 

Tiêu Vũ Cầm , giục Tần Tuấn mau nếm thử những món Tần Vũ nấu.

 

Nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị mặt, Tần Tuấn chú ý từ lâu .

 

Ông liếc Tần Vũ một cái, lập tức đưa đũa gắp một miếng bỏ miệng.

 

“Ừm!"

 

Vừa nếm vị trong miệng, đôi mắt Tần Tuấn lập tức sáng rực lên.

 

“Thật sự ngon, chẳng kém con chút nào!"

 

Tần Tuấn kìm mà tăng tốc độ ăn.

 

“Ngon quá!"

 

“Món cũng ngon!"

 

“Cái khai vị, ngon lắm!"

 

“Thật sự tuyệt."

 

Tốc độ của Tần Tuấn thể coi là càn quét, Hạ Lan thấy liền vội vàng lên tiếng.

 

“Anh Vũ, mau ăn !

 

Nếu bố ăn hết mất!"

 

Hạ Lan Tần Vũ chắc chắn vẫn ăn no, sức ăn của xưa nay vốn lớn, giờ thêm Tần Tuấn, bắt đầu thì sẽ đói mất.

 

Tần Vũ Tần Tuấn một cái, lập tức bưng bát lên, gia nhập hàng ngũ “tranh thực".

 

“Ha ha ha, tới đây!"

 

Tần Tuấn lớn, bữa cơm đầu tiên trong đời của hai cha con cứ thế diễn trong cảnh tranh giành .

 

Hạ Lan thấy họ dùng đũa “đ-ánh" chí mạng, vội vàng kéo Tiêu Vũ Cầm sang một bên, nhường chỗ cho họ.

 

Nhìn hai cha con đùa giỡn ở đó, Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan ghế sofa mỉm .

 

Ăn xong, hai cha con ăn ý cùng thu dọn bát đĩa mang bếp rửa sạch.

 

Lúc hai rửa bát, rõ ràng chẳng lời nào, nhưng Hạ Lan bóng lưng của họ, bỗng cảm thấy cảm động vô cùng.

 

Đợi khi Hạ Lan về phòng, Tần Tuấn Tần Vũ.

 

“Thế nào?

 

Theo bố về quân đội nhé?"

 

“Với thực lực của con, về quân đội chắc chắn vẫn thể thăng tiến thêm!"

 

Lời của Tần Tuấn khiến Tần Vũ khựng một chút.

 

“Con và Hạ Lan kinh doanh..."

 

Tần Vũ dừng tay, đầu Tần Tuấn.

 

“Kinh doanh?"

 

Tần Tuấn ngờ tới việc Tần Vũ kinh doanh.

 

Mặc dù hiện tại cấp đang ủng hộ cải cách mở cửa, nhưng mười năm gian khổ đó ăn sâu bám rễ, kinh doanh cá thể chắc chắn sẽ coi thường.

 

“Đợi chính sách rõ ràng thêm chút nữa !

 

Bây giờ con mà , đột ngột sẽ trở thành mục tiêu soi xét đấy."

 

Tuy quá lạc quan, nhưng Tần Tuấn hề từ chối mà chọn cách ủng hộ Tần Vũ.

 

“Bố... bố phản đối con ?"

 

Tần Vũ cứ ngỡ với phận của Tần Tuấn, ông chắc chắn sẽ từ chối hoặc công nhận.

 

Không ngờ Tần Tuấn trực tiếp đồng ý.

 

“Con trưởng thành !

 

Chứ trẻ con, cần bố dạy con cách việc!

 

Hơn nữa đây con vốn kinh nghiệm, bố lý do gì để ngăn cản con!"

 

Những năm qua Tần Vũ những gì, ông sớm điều tra rõ.

 

Vì thế ông đặc biệt nâng cấp hồ sơ của Tần Vũ lên mức bảo mật, ngoài ông ai quyền điều động.

 

Những việc đây đều là nhắm mắt ngơ, nay cha đẻ là ông đây ở đây, tự nhiên thể để Tần Vũ ai bắt thóp trong những chuyện như .

 

“Cảm ơn bố."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-342.html.]

 

Tần Vũ cảm giác đó là gì, chỉ thấy trong lòng một dòng suối ấm áp chảy qua.

 

Chương 280 Muốn theo con đường thương nghiệp

 

“Cảm ơn bố cái gì chứ!"

 

Tần Tuấn vỗ vỗ vai Tần Vũ, tình cờ vỗ trúng vết thương lớn nhất , khiến Tần Vũ khựng ngay lập tức.

 

Chỉ trong khoảnh khắc đó, Tần Tuấn nhận điều bất thường, ông vén áo Tần Vũ lên.

 

lúc thấy vết thương đang rỉ m-áu.

 

“Con ."

 

Thấy dáng vẻ xót xa và hối hận của Tần Tuấn, Tần Vũ vội vàng .

 

“Đi theo bố."

 

Tần Tuấn đưa Tần Vũ thư phòng, lấy hộp thu-ốc.

 

“Ngồi xuống, cởi áo ."

 

Tần Tuấn bảo Tần Vũ.

 

Tần Vũ thấy ông như thì đành cởi áo .

 

Tần Tuấn trong phút chốc nghẹn lời, chằm chằm những vết sẹo Tần Vũ, đôi mắt ông nóng lên.

 

Trước đây chỉ Tần Vũ lập ít chiến công, nhưng đây là đầu tiên thấy những dấu vết thương tích cũ , khiến ông khỏi nảy sinh lòng kính trọng.

 

Con trai là một hùng, ông nên cảm thấy vui mừng mới .

 

ông một nỗi xót xa khó tả, khiến trái tim ông thắt đau đớn.

 

“Không , đây đều là vết thương cũ cả ."

 

Tần Vũ ngẩn , là Tần Tuấn thấy những vết sẹo .

 

“Con trai, là bố với con!"

 

Tần Tuấn định thần , bắt đầu xử lý vết thương đang rỉ m-áu cho Tần Vũ, giọng nghẹn ngào .

 

“Mọi cũng cố ý mà!

 

Là do sự ích kỷ của Tần Đào."

 

Tần Vũ sững sờ, mím môi, cảm nhận cảm xúc của Tần Tuấn, chút luống cuống .

 

Ánh mắt Tần Tuấn quét qua vết sẹo dài do đao c.h.é.m lưng Tần Vũ, kéo dài từ vai chéo qua cả tấm lưng đến tận thắt lưng, như thể c.h.é.m đôi Tần Vũ hai ...

 

“Con đúng!"

 

Tần Tuấn đỏ hoe mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc, nghiêm túc với Tần Vũ.

 

“Dạ?"

 

Tần Vũ hiểu ý của Tần Tuấn.

 

“Con nên quân đội!

 

Nơi đó còn điều gì đáng để con lưu luyến nữa !"

 

Tần Tuấn vết sẹo đó, u buồn .

 

“Con cống hiến cả sinh mạng , phần đời còn , hãy ở bên cạnh Hạ Lan nhiều hơn !"

 

“...

 

Vâng."

 

Tần Vũ cũng nghĩ như .

 

sự khẳng định của Tần Tuấn, khóe miệng Tần Vũ khẽ nhếch lên.

 

Sau khi Tần Tuấn xử lý xong vết thương cho Tần Vũ, ông liền đưa về phòng.

 

Sau đó, một ông thư phòng.

 

Ngồi trong thư phòng, tư liệu của Tần Vũ, hồi lâu nên lời.

 

Lần đầu xem, ông chỉ thấy đây là một lính giỏi.

 

Lần thứ hai xem, ông thấy quả hổ danh là con trai của Tần Tuấn ông.

 

Lần xem, ông chỉ thấy bản hiểu về Tần Vũ vẫn đủ nhiều, ông nợ quá nhiều, quá nhiều...

 

“Anh Tần, đang xem cái gì thế?"

 

Tiêu Vũ Cầm thấy Tần Tuấn mãi về phòng nên ngoài tìm ông, kết quả thấy Tần Tuấn đang đây lau nước mắt.

 

“Không ."

 

 

Loading...