“Lúc Hạ Lan chuyện thì Phương Y Y tuyên án .”
Lúc Hạ Lan đón về nhà họ Tần, Tiêu Vũ Cầm đón họ về nhà, Hạ Lan căn tiểu viện , cuối cùng cũng hiểu thế nào là chênh lệch giàu nghèo.
Chương 278 Sự ăn ý giữa và con
“Lan Lan, gì thích con cứ trực tiếp với nhé.”
Tiêu Vũ Cầm đặc biệt sắp xếp cho Hạ Lan và Tần Vũ ở phòng khách tầng một, bày biện bên trong bộ, đồ đạc mới tinh kê , trông dáng.
“Không , chúng con thích lắm.”
Hạ Lan mỉm với Tiêu Vũ Cầm.
Tiêu Vũ Cầm Hạ Lan, vui mừng vỗ vỗ tay cô, đó sang Tần Vũ.
Tần Vũ chống nạng, quan sát nhà họ Tần.
Đây chính là nơi Tần Nghiêu từng ở khi còn nhỏ, dù đồ đạc của sớm dọn sạch nhưng những dấu vết đứa trẻ để lúc nhỏ vẫn còn đó.
Có thể thấy Tần Nghiêu từng cưng chiều thế nào trong nhà họ Tần, nuôi dưỡng trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương như , mà Tần Nghiêu vẫn con đường lối thoát.
Tiêu Vũ Cầm thấy Tần Vũ những dấu vết Tần Nghiêu để năm xưa, bà lo lắng nắm lấy tay Hạ Lan, sợ sẽ vui.
Hạ Lan đây là bản năng của Tần Vũ, đối với căn nhà mới, giống như vị vua sói đang khoanh vùng lãnh thổ, chỗ nào cũng tuần tra một lượt.
“Mẹ, , Vũ đang quen với nhà thôi!”
Hạ Lan an ủi Tiêu Vũ Cầm.
“Thật ?
Tần Vũ thật sự giận chứ?
Nó cứ những chỗ Tần Nghiêu để năm xưa kìa...”
Tiêu Vũ Cầm Hạ Lan, lo lắng hỏi.
Hạ Lan mỉm lắc đầu.
“Nếu thực sự để ý, đồng ý về nhà .”
Lời của Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm yên tâm hơn hẳn.
Bà nhiều thời gian tiếp xúc với Tần Vũ, nhiều hành động của đều là do Hạ Lan kể cho bà , hơn nữa mỗi Hạ Lan đều đúng cả.
Điều bà đỡ tốn bao nhiêu công sức.
Tiêu Vũ Cầm nắm tay Hạ Lan, cảm kích :
“Nếu con, thật chẳng nữa...”
Mắt Tiêu Vũ Cầm đỏ hoe, tính cách Tần Vũ giống Tần Tuấn năm xưa.
Bà cách cho Tần Tuấn lời, nhưng với đứa con trai ruột từng tiếp xúc nhiều , bà , sợ gì đó sẽ khiến ghét bỏ.
Mà Hạ Lan giống như cây cầu nối giữa họ, giúp bà thể giao tiếp với Tần Vũ, sở thích cũng như ý nghĩa mỗi hành động của .
“Khổ cho , kìm nén bí mật bao nhiêu năm trời!
Mẹ mới là đau khổ nhất ?”
Thực Hạ Lan cảm thấy trong bộ chuyện , Tiêu Vũ Cầm mới là đau khổ nhất.
Một mặt, bà hoang mang tại thể gần gũi với ‘con trai’, cứ ép bản gần gũi với nó.
Kiểu tự nghi ngờ bản dằn vặt bà bao nhiêu năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-340.html.]
Mặt khác, đứa trẻ bà tự tay nuôi lớn con ruột, con trai cố ý tráo đổi, bà giấu giếm bao nhiêu năm, tiễn đứa trẻ nuôi nấng , bà càng thêm áy náy với con ruột của .
Bà cảm thấy thật thất trách, bù đắp cho con trai, nhưng con trai là một đàn ông trưởng thành, còn cần đến sự chăm sóc của như nữa.
Mọi đều đổ dồn sự chú ý Tần Vũ, nhưng Hạ Lan chú ý đến Tiêu Vũ Cầm.
Từ lúc gặp bà đến nay, cô từng thấy bà biểu lộ cảm xúc cá nhân một nào, bà luôn quan tâm đến cảm xúc của khác.
Tần Vũ ngược thể hiểu , đang cố gắng chấp nhận bố ruột của .
Từ đến , là một quá trình chậm rãi.
Còn Tiêu Vũ Cầm thì là từ thành thành , đáng lẽ nhiều biến động nhất đang kìm nén chính .
“Mẹ thì ...
đau khổ gì ...”
Nghe Hạ Lan , Tiêu Vũ Cầm theo bản năng nở nụ , nhưng Hạ Lan như đang thấu tim , ánh mắt trong veo dễ dàng phá vỡ lớp phòng ngự của bà, bà rốt cuộc cầm nước mắt.
Chuyện từ đầu đến cuối, bà đều là giấu giếm, chấp nhận con trai của , chấp nhận con trai tráo đổi ác ý, chấp nhận con trai ruột...
Thời gian trôi qua quá nhanh, nhanh đến mức bà còn kịp phản ứng.
Nỗi áy náy một nữa nhấn chìm bà, tuổi thơ gian truân của Tần Vũ, lòng Tiêu Vũ Cầm đau thắt .
“Bây giờ , con trai về, cần gồng lên như nữa .”
Hạ Lan nhẹ nhàng ôm lấy Tiêu Vũ Cầm, Tiêu Vũ Cầm tựa vai Hạ Lan, lặng lẽ rơi lệ.
Lúc Tần Vũ thì thấy Tiêu Vũ Cầm đang gục lòng Hạ Lan thút thít...
Tần Vũ ngơ ngác Hạ Lan, mới vòng quanh một lượt mà nữa ...?
Hạ Lan hiệu cho Tần Vũ cứ tiếp tục ‘thám hiểm’ tiếp , Tần Vũ sờ sờ mũi, ngoan ngoãn rời .
Tiêu Vũ Cầm lâu, lâu đến mức ngủ trong lòng Hạ Lan.
Khi bà tỉnh dậy trong vòng tay Hạ Lan, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bà giật tỉnh hẳn.
“Mẹ, tỉnh ạ?”
Hạ Lan , lấy khăn ấm mà Tần Vũ mang tới để Tiêu Vũ Cầm lau mặt.
“Mẹ... thật là... đến ngủ quên mất thế ...”
Tiêu Vũ Cầm đỏ mặt, ngờ thể ngủ quên trong lòng con dâu.
Trước mặt bậc con cháu mà thật là mất mặt quá.
“Đã lâu ngủ một giấc t.ử tế ?”
Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm, khẳng định chắc nịch.
“Thời gian qua đúng là ngủ ngon giấc .”
Tiêu Vũ Cầm vuốt vuốt mặt, trong lòng bà chất chứa bao nhiêu chuyện, đặc biệt là hễ nghĩ đến những ngày Tần Vũ đối xử tệ bạc lúc nhỏ, bà thể tưởng tượng nổi con trai chịu khổ thế nào.
Bà thể yên tâm ngủ cho .
Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm, một ngay cả khi cũng dịu dàng đến thế, chắc chắn bà chịu đựng nhiều đau khổ mà chọn cách phát tiết ngoài, chỉ chọn cách âm thầm chịu đựng một .
Cứ dồn nén trong lòng như , xảy chuyện mới là lạ.
Khóc một trận trò xong, Tiêu Vũ Cầm thấy cả nhẹ nhõm hẳn , mũi ngửi thấy một mùi thơm, bà về phía nhà bếp.