“Hạ Lan chẳng thèm chiều theo thói của cô , dứt khoát xoay bỏ .”
“Này!
bảo cô !”
Người đàn bà nghiến răng, lao lên định giáng cho Hạ Lan một bạt tai.
Hạ Lan chuẩn từ , cô nghiêng tránh né, thuận tay vung ngược một cái tát rõ đau mặt đối phương.
“Cô dám đ-ánh ?”
“Đầu óc cô vấn đề gì ?
Cô định đ-ánh , chẳng lẽ đ-ánh trả?”
Hạ Lan lườm đàn bà đó một cái.
“Hơn nữa còn chẳng cô là ai, lên tiếng động tay động chân, cô bệnh gì ?”
Người đàn bà nghiến răng Hạ Lan trừng trừng.
“Nếu cô, Tần Vũ lấy là mới đúng!”
Lời của cô Hạ Lan bật .
Lại là một đối tượng xem mắt cũ của Tần Vũ ?
“Vậy thì , chúng tìm Tần Vũ?”
Hạ Lan bước tới nắm lấy tay đàn bà, kéo cô về phía phòng bệnh.
“Cô cái gì , !”
Người đàn bà vùng vẫy rời , nhưng Hạ Lan kiên quyết buông tay, hai lôi kéo khiến ít chú ý.
Hạ Lan phớt lờ ánh mắt của đám đông, kéo xềnh xệch đàn bà phòng bệnh.
Cô đẩy cô đến mặt Tần Vũ, Tần Vũ khó hiểu Hạ Lan.
“Đây là đối tượng xem mắt cũ nào của thế?”
Hạ Lan mang theo tia giận dữ, chằm chằm Tần Vũ.
“Tần Vũ...”
Người đàn bà còn ngang ngược, mặt Tần Vũ lập tức biến thành kẻ yếu đuối đầy ủy khuất.
Cô Tần Vũ với ánh mắt đau khổ:
“Cô đ-ánh , xem, mặt cô đ-ánh sưng cả lên !”
“Bà thím, bà là ai ?”
Tần Vũ phụ nữ mặt, vẻ mặt đầy vẻ hiểu .
Anh nhảy lò cò bằng một chân đến mặt Hạ Lan, quan sát kỹ lưỡng xem cô bắt nạt .
Nghe thấy Tần Vũ gọi là “bà thím", đàn bà như chịu một nỗi oan ức tột cùng.
“Tần Vũ, em là Thu Hoa đây mà!”
Tần Vũ nhướng mày, thật sự nhớ phụ nữ là ai.
“Bà cái gì ?
Bà thím, quen bà đúng ?”
Hạ Lan thấy Tần Vũ vẻ mặt mịt mờ, rõ ràng là thật sự phụ nữ mặt là ai.
“Anh là sẽ lấy em mà!”
Người đàn bà chỉ tay Tần Vũ, sắc mặt trở nên điên cuồng.
“...
Người chứng hoang tưởng ?”
Hạ Lan đàn bà gì đó , dường như tinh thần vấn đề.
“Lưu Thu Hoa, cô chạy ngoài nữa !
Mau theo về phòng!”
Một y tá bước , nhíu mày nắm lấy tay đàn bà kéo .
“Tần Vũ là của !
Tần Vũ là của !
Các đừng hòng cướp !”
Vừa thấy y tá, đàn bà như kích động, đột nhiên hét lớn.
“Người phụ nữ ?”
Hạ Lan sang hỏi cô y tá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-332.html.]
“Cô !
Là bệnh nhân trong bệnh viện chúng , cũng là một đáng thương.
Cô yêu một nam đồng chí, kết quả là nếm trái cấm mang thai.
gã đàn ông lật mặt bảo cô đoan chính, đứa bé chắc chắn của gã.”
“Gã ruồng bỏ cô , cô định báo công an, kết quả gã phát điên đạp bụng cô .
Khi đưa bệnh viện thì đứa bé mất, cứu nhưng vì kích động quá lớn nên tinh thần nửa tỉnh nửa mê!”
“Hôm nay cho cô uống thu-ốc xong, rõ ràng khóa cửa kỹ , cô chạy ngoài !”
Cô y tá cũng đầy vẻ thắc mắc, rõ ràng nhốt trong phòng, chìa khóa thì thể nào ngoài , cô thoát nhỉ?
Chương 272 Phương Y Y đang ở trong bệnh viện
“Vậy tại cô cứ gọi tên Tần Vũ?”
Hạ Lan cảm thấy điểm kỳ lạ, cô rõ ràng là Tần Vũ đáng lẽ lấy cô .
Câu , nếu cô và Tần Vũ từng tiếp xúc, thể ?
Hạ Lan Tần Vũ, Tần Vũ lắc đầu.
“Anh thật sự quen cô !”
Tần Vũ thật sự từng gặp phụ nữ .
Trước đây những từng xem mắt đa phần là quân nhân văn nghệ trong quân đội, hiện giờ vẫn còn ở đơn vị.
Chỉ cần là gặp qua, chắc chắn sẽ nhớ rõ.
Hạ Lan tin lời Tần Vũ, vì trong ánh mắt chỉ sự xa lạ.
Cô y tá định tiến lên giữ lấy đàn bà, nhưng sức cô lớn, một phát đẩy ngã cô y tá.
“Ái chà!”
Cô y tá ngã mạnh xuống đất, đau hề nhẹ.
“Tần Vũ là của !
Tần Vũ là của !”
Người đàn bà ngừng lặp lặp câu đó, đôi mắt dần dần chuyển hướng sang Hạ Lan đang cạnh Tần Vũ.
Giây tiếp theo, cô lao thẳng về phía Hạ Lan.
Tần Vũ lạnh lùng đàn bà đang lao tới, trực tiếp chắn mặt Hạ Lan, dùng tay quật ngã đàn bà xuống.
“Đồng chí, đè giữ cô , gọi đến giúp.”
Cô y tá lồm cồm bò dậy, vội vàng gọi giúp đỡ.
“Mau đến đây!
Qua đây giúp với, Lưu Thu Hoa phát điên .”
Từ trạm y tá, lập tức mấy cô y tá khác chạy hỗ trợ, bắt giữ Lưu Thu Hoa .
Ánh mắt Hạ Lan quét qua đám đông, cô thấy một nữ y tá đang hốt hoảng bỏ chạy.
“Cô y tá là ai thế?
Sao cô chạy ?”
Hạ Lan chỉ tay cô y tá đó hỏi nữ y tá bên cạnh.
“Đó là Phương Y Y ở khoa chúng , cô đây giúp nhỉ?”
Cô y tá nhận đó, giải thích với Hạ Lan.
“Phương Y Y, mau đây giúp một tay!
Cô đấy?”
“Bệnh nhân trong phòng đang gọi !”
Nữ y tá đang bỏ chạy trả lời vọng .
Nghe thấy giọng quen thuộc đó, cộng thêm cái tên , Hạ Lan nhướng mày.
Phương Y Y.
Không ngờ gặp ở đây.
“Thật là chẳng .”
Cô y tá lẩm bẩm vài câu, tiến lên cùng những khác giữ c.h.ặ.t Lưu Thu Hoa còn đang vùng vẫy.
Sau khi Lưu Thu Hoa đưa về phòng bệnh, Hạ Lan và Tần Vũ .
“Anh thấy chứ?”
“Ừm.”