“Hạ Lan .”
“Cảm ơn con, cảm ơn con nhiều!"
Tiêu Vũ Cầm xúc động nắm c.h.ặ.t lấy tay Hạ Lan, đôi mắt rưng rưng.
Sự nỗ lực của bà trong thời gian qua hề uổng phí, con trai bằng lòng chấp nhận họ .
Hạ Lan tiễn Tiêu Vũ Cầm lên xe, vẫy vẫy tay với bà.
“Hạ Lan, con... mời con ngày mai đến nhà..."
Tiêu Vũ Cầm xe Hạ Lan, mong đợi thấp thỏm.
Bà liệu Hạ Lan bằng lòng ...
“Tất nhiên là con sẵn lòng ạ!
Con còn thấy nhà của Vũ trông như thế nào mà!"
Hạ Lan liền mỉm đồng ý, đôi mắt Tiêu Vũ Cầm đỏ hoe, lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt.
“Cảm ơn con."
Tiêu Vũ Cầm vẫy vẫy tay.
“Vậy, hẹn gặp ngày mai nhé."
“Ngày mai gặp ạ."
Hạ Lan vẫy tay, theo xe của Tiêu Vũ Cầm dần khuất xa khỏi bệnh viện.
Sau khi trở về phòng bệnh, Tần Vũ sang.
“Không phụ sự mong đợi của ."
“Đã đưa nhân vật mục tiêu lên xe an ."
Hạ Lan tinh nghịch một động tác chào kiểu quân đội với Tần Vũ.
“Nghịch ngợm."
Tần Vũ b.úng nhẹ mũi Hạ Lan, khẽ .
Đỗ Văn Thanh hai , vỗ vỗ chân dậy.
“Được , thấy thằng nhóc khá hơn nhiều cũng yên tâm, cơm cũng ké , cũng thăm , thời gian cũng còn sớm nữa, cũng về đây!"
Hạ Lan khẽ , đang định tiễn Đỗ Văn Thanh.
Đỗ Văn Thanh xua tay, bảo Hạ Lan đừng theo, từ chối cô tiễn.
“Ta thì cháu cần tiễn !"
Hai ở ngoài cửa bước , gật đầu với Tần Vũ và Hạ Lan.
“Ở !
Cụ Đỗ chúng ."
“Nghỉ ngơi cho nhé!"
Cụ Đỗ vẫy vẫy tay với hai , đó chắp hai tay lưng, hớn hở bước .
Chương 271 Người đàn bà điên
Sau khi Đỗ Văn Thanh khỏi, Hạ Lan trở phòng bệnh liền thấy Tần Vũ xuống giường.
“Hửm?"
Hạ Lan khoanh hai tay ng-ực, tựa cửa đang lén lút , đôi mắt nguy hiểm nheo .
Cảm nhận động tĩnh phía , cả Tần Vũ cứng đờ.
Cẩn thận ngoái đầu , thấy sắc mặt của Hạ Lan liền gãi gãi tóc .
“Vợ ơi, vệ sinh..."
Tần Vũ nhỏ giọng cầu xin.
Tuy rằng vợ hầu hạ là nhưng mà... cũng thực sự.
Miếng thịt thơm ngay bên cạnh mà ăn , khổ quá mất.
Khổ nỗi cứ chạm cô là phản ứng, hằng ngày cô hầu hạ vệ sinh giường, mặt nóng bừng cả lên.
Hạ Lan cạn lời liếc một cái nhưng vẫn đến bên cạnh Tần Vũ, dìu vệ sinh.
“Đi ạ, em đợi ở cửa."
Tần Vũ dám để bắp chân thương thêm nữa, tự bước nhà vệ sinh, cuối cùng cũng thể giống như một đàn ông, cần lúng túng “ em" chào cờ nữa.
Tần Vũ từ nhà vệ sinh gặp cô y tá, cô y tá thấy Tần Vũ xuống giường liền mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-331.html.]
“Có thể xuống giường là , đang định báo cho đây!
Bác sĩ bảo nên xuống giường vận động nhiều hơn một chút nhưng chú ý đừng để bắp chân thương nữa nhé!"
Lời của cô y tá khiến Tần Vũ vui mừng, về phía Hạ Lan.
Hạ Lan gật gật đầu.
“Y tá ơi, nạng ạ?"
“Tất nhiên là , nhưng mà tốn tiền mua đấy..."
Y tá , Tần Vũ thể ở phòng bệnh đơn chắc hẳn là thiếu tiền.
Nếu đổi là bình thường, y tá thực sự dám câu .
Chắc chắn sẽ mắng cho mà xem.
Hạ Lan gật gật đầu.
Sau khi y tá thu-ốc xong cho Tần Vũ liền mỉm với Hạ Lan.
“Vậy đồng chí theo nhé!"
Hạ Lan ngoái đầu hiệu Tần Vũ ngoan ngoãn, đó theo cô y tá ngoài.
Trên đường , y tá Hạ Lan, cẩn thận sáp gần.
“Đồng chí ơi, đó là chồng của chị ?
Hai quen thế nào ?"
Hạ Lan khẽ .
“Anh cứu , là ân nhân cứu mạng của ."
“Trời ạ, hai lãng mạn quá."
Đôi mắt y tá sáng bừng lên.
“ chị nhé, lúc chồng chị nhập viện, trạm y tá của chúng tranh cãi ầm ĩ cả lên, ai cũng tranh đến chăm sóc đấy."
Y tá nháy mắt với Hạ Lan.
Nhìn cô y tá tinh nghịch, Hạ Lan mỉm hỏi .
“Kết quả thế nào?"
“Kết quả là cô y tá xinh nhất trong chúng giành , đó chồng của chị lúc mê man cứ luôn miệng gọi 'Hạ Lan'!"
Y tá che miệng .
“Làm cô tức ch-ết , lúc tỉnh dậy còn cứ đòi xuống giường tìm vợ."
Biết Tần Vũ vợ, trái tim của bao nhiêu cô gái đều tan vỡ thành từng mảnh.
Thế là cái phòng bệnh săn đón nhất ngay lập tức biến thành phòng bệnh mà tất cả y tá đều đến nhất.
Cuối cùng đến lượt cô .
“Thế là đổi thành thu-ốc cho đấy!"
Y tá nháy mắt với Hạ Lan, .
Hạ Lan ngờ còn một đoạn như , đối với khuôn mặt của Tần Vũ, dạo gần đây cô nhiều nên cũng chút khả năng miễn dịch.
khuôn mặt của Tần Vũ đặt ở cũng là sự tồn tại nổi bật.
Vô tình trêu ghẹo trái tim của một đám phụ nữ nhưng do chủ động trêu ghẹo, điều khiến chẳng cách nào trách tội .
Mua nạng xong, Hạ Lan đang chuẩn trở phòng bệnh thì đột nhiên một gọi .
“Này!"
“Này, cái cô ..."
Hạ Lan quanh một lượt, xung quanh cũng ai khác, tiếng “" là đang gọi cô ?
“Cô đang gọi ?"
Ngoái đầu liền thấy một đàn bà quen , mặt đầy vẻ ác phụ, chằm chằm cô như thể cô nợ bà .
Khổ nỗi cô quen mà!
“Ở đây chỉ cô, gọi cô chẳng lẽ gọi ma !"
Người đàn bà ác giọng .
“Có thể ăn hẳn hoi ?"
Hạ Lan nhướng mày, liếc đàn bà đó một cái.
“ cứ chuyện như đấy thì ?"
Người đàn bà phục Hạ Lan.