“Bà và Tần Tuấn nghĩ đến nhiều khả năng, nhưng kết quả đều mấy .”
Hạ Lan giúp họ giải quyết rào cản lớn nhất.
“Giống như đấy ạ, con cũng hy vọng Vũ sẽ gì nuối tiếc, hối hận về quyết định ngày hôm nay!"
Hạ Lan nháy mắt với Tiêu Vũ Cầm.
“Cho nên con giúp vẫn là Vũ, cảm ơn nhầm ."
Tiêu Vũ Cầm dáng vẻ tinh nghịch của Hạ Lan, mỉm xoa đầu cô.
“Sao cũng giống Vũ thế, cũng thích xoa đầu con."
Hạ Lan thấy bà tự nhiên vươn tay xoa đầu , động tác đó thực sự giống với Tần Vũ, cả hai đều thích lúc xoa thì đầu ngón tay dùng lực một chút.
“Vậy ?
Thằng bé còn thói quen gì nữa ?"
Tiêu Vũ Cầm vui mừng hỏi, thực sự là động tác theo bản năng của bà, ngờ giống hệt Tần Vũ.
Hạ Lan mỉm kể cho Tiêu Vũ Cầm một sở thích của Tần Vũ mà cô .
Hình ảnh của con trai trong lòng Tiêu Vũ Cầm ngày càng trở nên rõ nét hơn.
“Thật sự giống hệt cha nó!
Cũng bướng bỉnh như , cũng chỉ tin cái lý của !"
Tiêu Vũ Cầm , khóe mắt rưng rưng.
Họ bỏ lỡ bao nhiêu thời gian của con trai chứ!
Những chuyện lẽ là những thời gian tuyệt vời nhất của bậc cha .
Họ tiếc nuối vì chứng kiến sự trưởng thành của con trai.
Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm đang lau nước mắt, lặng lẽ ở bên cạnh bà.
Tần Tuấn và Tần Vũ chú ý đến động tĩnh của Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan, hai tuy đối diện nhưng ánh mắt luôn hướng về phía Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm.
Tần Tuấn phát hiện Tiêu Vũ Cầm , liền bật dậy, đến bên cạnh bà.
Hạ Lan dậy nhường chỗ cho ông, Tần Tuấn dịu dàng ôm Tiêu Vũ Cầm lòng, cúi khẽ dỗ dành bên tai bà, Tiêu Vũ Cầm dần bình tĩnh trong vòng tay ông.
Hạ Lan bên cạnh Tần Vũ, Tần Vũ đưa tay nắm lấy tay Hạ Lan.
Hạ Lan mỉm đáp .
“Xin , thất lễ quá!"
Tần Tuấn dỗ dành Tiêu Vũ Cầm xong, hai dậy đến mặt Tần Vũ, Tiêu Vũ Cầm đỏ hoe mắt, ngại ngùng .
“Vậy chúng xin phép về đây!"
Tần Tuấn gật đầu với Tần Vũ và Hạ Lan.
“Hẹn gặp ngày mai."
Tần Vũ Tiêu Vũ Cầm đang lưu luyến, nở một nụ với bà.
Thấy Tần Vũ với , Tiêu Vũ Cầm vui mừng khôn xiết.
Sau khi Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm khỏi, Hạ Lan đầu tò mò Tần Vũ.
“Vừa hai cứ qua như thế, giao tiếp cái gì đấy?"
Hạ Lan bắt chước dáng vẻ Tần Vũ và Tần Tuấn lúc nãy, hỏi.
“...
Không gì."
Tần Vũ mặt , chút ngượng nghịu.
“Chỉ là... hỏi quân đội , ông là cha của , sẽ thu xếp cho ."
Tần Vũ khẽ trả lời.
Hạ Lan ngẩn , Tần Tuấn Tần Vũ bộ đội.
Quả thực, với thực lực của Tần Vũ, ở trong bộ đội mới thể phát huy hết khả năng của .
cứ nghĩ đến những vết thương đầy của Tần Vũ, Hạ Lan mím môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-323.html.]
Chỉ là Hạ Lan hề biểu hiện bất kỳ sự khác thường nào, cô tôn trọng lựa chọn của Tần Vũ.
Cho dù cô đến mức nào, cô cũng ngăn cản .
“Anh từ chối ."
Tần Vũ ôm Hạ Lan từ phía lòng, đôi môi kề sát tai Hạ Lan, khẽ .
“Hả?"
Hạ Lan ngỡ ngàng đầu , Tần Vũ ấn đầu cô trở về, tựa cổ lên vai cô.
“Em mà, cống hiến một phần sức lực cho đất nước , cho nên bây giờ thuộc về em!"
“Hơn nữa bây giờ em đang mang thai, thể rời xa em chứ, yên tâm!"
Giọng trầm thấp của Tần Vũ vang lên bên tai Hạ Lan, Hạ Lan xoay sà lòng Tần Vũ.
“Anh rời xa em!
Em và con cần hơn bất cứ ai!"
Tần Vũ ôm c.h.ặ.t Hạ Lan, hôn lên má cô.
“Tất nhiên , ai thể chia cắt chúng ."
Tần Vũ ôm Hạ Lan, bây giờ cô mới là tất cả của .
Anh quả thực chút xao động về việc bộ đội, nhưng cứ nghĩ đến cô và con, vợ quân nhân chịu đựng bao nhiêu, nỡ.
Anh càng bỏ lỡ khoảnh khắc đứa trẻ chào đời, chứng kiến quá nhiều, quá nhiều đồng đội vì nhiệm vụ mà bỏ lỡ những thời khắc quan trọng nhất.
Người đều vợ quân nhân là vinh quang.
, vợ quân nhân gánh vác bao nhiêu thứ.
Nếu gặp Hạ Lan, sẽ ngần ngại lựa chọn bộ đội.
nếu như, Hạ Lan .
Chương 265 Có đang chăm sóc Nữu Nữu
Giữa Hạ Lan và bộ đội, sẽ ngần ngại chọn Hạ Lan.
Hạ Lan tựa lòng Tần Vũ, mỉm hạnh phúc.
“Cũng tối đến con bé ngủ ở nữa..."
Hạ Lan nhớ đến Nữu Nữu, mím môi.
“Em xem con bé thế nào."
Dù vẫn thấy lo lắng, Hạ Lan Tần Vũ, Tần Vũ gật đầu.
Hạ Lan đến nơi gặp Nữu Nữu lúc ban ngày nhưng thấy bóng dáng con bé .
“Chào cô, đồng chí, hỏi một chút, cô bé gái ở đây ạ?"
Hạ Lan giữ một y tá hỏi.
“Ồ, cô Nữu Nữu hả!
Con bé ở căn phòng nhỏ cuối cùng kìa, cô đến đó là thấy con bé ngay!"
Nữ y tá Hạ Lan một cái, mỉm chỉ căn phòng cuối hành lang .
Hạ Lan theo lời nữ y tá đến căn phòng cuối cùng đó.
Cửa đang mở, nhưng bên trong phòng bệnh gì cả mà là phòng chứa đồ lặt vặt.
Hạ Lan cau mày, cẩn thận bước phòng, liền thấy trong góc phòng chứa đồ một bóng dáng nhỏ bé đang cuộn tròn.
“Nữu Nữu?"
Hạ Lan khẽ gọi.
Nữu Nữu thấy tiếng của Hạ Lan thì ngẩng đầu cô đầy vẻ khó hiểu, dường như đang hỏi tại cô ở đây.
“Dì ơi."
Nữu Nữu bò dậy, về phía Hạ Lan.
Lúc Hạ Lan mới thấy chỗ Nữu Nữu ngủ, bên lót một xấp hộp giấy, bên đặt hai chiếc áo cũ, chắc là của ai đó cho con bé.