TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 319

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:50:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Vũ chỉ chỉ chiếc cặp l.ồ.ng sắt mới bên cạnh, Tiêu Vũ Cầm còn đặc biệt chuẩn một phần cho Hạ Lan nữa.

 

Hạ Lan chiếc cặp l.ồ.ng trong tay , chiếc cặp l.ồ.ng , dứt khoát đặt phần của sang một bên.

 

“Hôm nay họ đến thăm ?"

 

Hạ Lan mở phần của , thấy bên trong đậu cô ve xào, còn món cà tím cô thích, bên cạnh còn trứng xào và thịt kho tàu.

 

Hộp cơm lèn đầy ắp.

 

Lại phần của Tần Vũ, là giá đỗ xào, thịt sợi xào ớt xanh, trứng xào, bên cạnh còn bày thêm một phần canh xương hầm đặc.

 

Trong hộp cơm tràn đầy sự tâm huyết, khiến chỉ thôi cũng thấy thèm.

 

“Anh là sẵn lòng thử chấp nhận họ, từ từ chung sống."

 

Tần Vũ gắp một miếng bỏ miệng, hương vị bùng nổ đầu lưỡi khiến Tần Vũ ngẩn ngơ.

 

Dường như thể giải thích tại thiên phú nấu nướng như !

 

Chắc chắn là di truyền từ , bà Tiêu Vũ Cầm.

 

Hạ Lan vui vẻ ăn cơm, đôi mắt hạnh phúc híp .

 

“Em thích ?"

 

Tần Vũ thấy Hạ Lan ăn ngon lành, mỉm lau hạt cơm dính khóe miệng cô.

 

“Tất nhiên là thích !

 

Anh Vũ thích ?"

 

Hạ Lan sang Tần Vũ, Tần Vũ ăn cơm trong hộp, trong lòng là cảm giác nên lời.

 

“Thích."

 

Cuối cùng, vẫn trốn thoát .

 

“Vậy chẳng !

 

Họ bù đắp cho , sẵn lòng thì cứ nhận lấy!

 

Đừng quá nhiều áp lực tâm lý, họ chỉ là cho mà thôi."

 

Hạ Lan hôn lên trán Tần Vũ một cái, đó cầm cặp l.ồ.ng rửa.

 

Nghe lời Hạ Lan, Tần Vũ nhớ dáng vẻ thấp thỏm của Tiêu Vũ Cầm khi mang đồ tới, chỉ sợ sẽ thích.

 

Lúc đó vốn dĩ nhận, nhưng vì dáng vẻ cẩn thận rón rén của Tiêu Vũ Cầm mà Tần Vũ nhất thời mủi lòng nhận lấy.

 

Trước khi Hạ Lan tới, Tiêu Vũ Cầm đặc biệt bày biện cơm nước xong cho Tần Vũ, sợ bà ở đây tự nhiên, nên .

 

Đây cũng là lý do tại lúc Hạ Lan bước , thấy Tần Vũ đang thức ăn mà đặt đũa từ .

 

Hạ Lan mang theo thức ăn mua từ căng tin về, nghĩ bụng bỏ thì phí quá.

 

Đang rầu rĩ thì một bàn tay nhỏ nhắn run rẩy đột nhiên vươn tới, cẩn thận kéo kéo góc áo Hạ Lan.

 

“Dì ơi..."

 

Một bé gái nhem nhuốc bên cạnh Hạ Lan, thức ăn trong tay cô mà cô đang lo lắng xử lý thế nào, trong mắt tràn đầy sự khát khao.

 

Hạ Lan ngẩn , trong bệnh viện đứa trẻ nhỏ thế ?

 

“Bé con, cháu ở đây một ?

 

Người nhà cháu ?"

 

Hạ Lan thụp xuống, bé gái hỏi.

 

“Cháu cần hỏi !

 

Đồng chí nhỏ, con bé bỏ rơi ở bệnh viện đấy, chắc là cha nó chê nó là con gái nuôi, nên vứt ở bệnh viện thèm nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-319.html.]

 

Một bà thím đang rửa bát bên cạnh giải đáp thắc mắc giúp Hạ Lan, chỉ tay bé gái đó.

 

“Vậy con bé sống sót thế nào ạ?"

 

Hạ Lan kinh ngạc , đứa trẻ nhỏ thế mà tồn tại ?

 

“Con bé ở trong bệnh viện nhờ mỗi cho một miếng cơm mà sống đến tận bây giờ đấy."

 

Bà thím chỉ chiếc bát bên cạnh thùng r-ác, bà thì Hạ Lan căn bản thấy, ở đó thế mà còn một chiếc bát.

 

Hạ Lan bé gái chậm rãi đến chiếc bát của cầm nó lên, tới mặt Hạ Lan, cô đầy mong đợi.

 

Dường như là Hạ Lan đổ thức ăn chiếc bát nhỏ của bé.

 

“Thức ăn trong tay cháu vẫn ăn tí nào đúng ?

 

Đổ chẳng phí lắm ?

 

Giữ mang về hâm nóng một chút, mai còn ăn một bữa!"

 

Bà thím bên cạnh thấy chiếc cặp l.ồ.ng trong tay Hạ Lan đầy ắp thức ăn, giống như ăn xong, mà giống như vẫn ăn.

 

Thức ăn ngon thế mà đổ thì thật là phí.

 

Bé gái thấy lời bà thím, ánh sáng trong mắt lập tức tắt ngóm, lầm lũi cúi đầu, chiếc bát nhỏ đang nỗ lực bưng cũng dần hạ xuống.

 

“Thím ơi, con bé bao nhiêu tuổi ạ?"

 

Hạ Lan vươn tay nắm lấy cổ tay bé gái, bà thím hỏi.

 

“Cái cũng , ít nhất cũng một năm chứ?"

 

Bà thím nghĩ ngợi.

 

“Mẹ chồng đầu tiên ngã nhập viện thì con bé tới, thứ hai nhập viện thì con bé ở đây !"

 

“Thời gian ít nhất cũng một năm , lúc vứt ở hành lang bệnh viện, con bé còn chỉ mới bò thôi!"

 

Nghe lời bà thím, Hạ Lan bé gái đáng thương , dịu dàng thụp xuống.

 

“Dì đưa cháu rửa tay rửa mặt, đó ăn cơm, ?"

 

Hạ Lan đôi mắt u buồn của bé, nhẹ giọng hỏi.

 

Vừa thấy cơm ăn, bé gái lập tức cẩn thận nắm c.h.ặ.t lấy tay Hạ Lan, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Bà thím Hạ Lan chê bẩn mà bế bé lên bồn rửa tay, dịu dàng rửa tay, rửa mặt cho bé.

 

Rửa sạch lớp bùn đen mặt, Hạ Lan khuôn mặt non nớt nhưng vàng vọt, do suy dinh dưỡng lâu ngày vì bữa đói bữa no.

 

Chỉ ngũ quan, bé gái đôi mắt to, trong mắt tràn đầy sự mong chờ đối với đồ ăn.

 

Thường xuyên dựa sự cứu tế của những bụng, bé gái hề một chút đề phòng nào.

 

Hạ Lan dắt bé đến phòng bệnh của Tần Vũ, Tần Vũ thấy Hạ Lan rửa bát mà lúc về dắt theo một bé gái, cũng ngẩn .

 

Tuy nhiên hề ngăn cản, mà lặng lẽ Hạ Lan tìm cho bé một chiếc ghế nhỏ, bảo bé yên, cô đổ thức ăn chiếc bát nhỏ của bé.

 

Còn đợi Hạ Lan xong, bé gái vội vàng vươn tay chộp lấy.

 

Hạ Lan dáng vẻ của bé, lòng đầy xót xa, nhưng vẫn vỗ vỗ tay bé, dùng ánh mắt ngăn cản hành động của bé.

 

“Vẫn xong mà!

 

Không tranh giành!"

 

Chương 262 Hai con đáng thương

 

Đôi mắt bé gái rưng rưng lệ, tuy hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn động đậy nữa.

 

Hạ Lan vỗ vỗ đầu bé, gắp những thức ăn bé thể ăn chiếc bát nhỏ của bé, dùng nước ấm tơi cơm , chuẩn xong xuôi tất cả mới mỉm với bé.

 

 

Loading...