TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:50:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Theo những gì Hạ Lan kể về chuyện liên quan đến Tần Vũ, hai nắm đ-ấm bàn của Tần Tuấn siết c.h.ặ.t, ông nghĩ đến nhiều điều, nhưng ngờ Tần Vũ sống khổ cực đến thế…”

 

Chương 254 Con chuột thì con cũng đào hang

 

Tiêu Vũ Cầm thậm chí còn đỏ cả hai mắt, thể tin nổi mà bịt miệng .

 

“Họ thể đối xử với nó như … nó vẫn còn là một đứa trẻ mà…”

 

“Đáng hận!”

 

Tần Tuấn tức đến nghiến răng.

 

Dẫu ông vẫn còn đ-ánh giá cao lương tri của con , bọn họ căn bản lương tri, đó là mưu đồ từ sớm, là cố ý, là vô lương tâm.

 

“Chúng cưng chiều nó như trân bảo suốt hơn hai mươi năm qua… nhưng con trai ruột của chúng chịu nhiều khổ cực như …”

 

Tiêu Vũ Cầm cảm thấy như một kẻ ngốc, cưng chiều con của kẻ thù suốt hơn hai mươi năm.

 

Tuy nhiên bọn họ đối xử với con bà như thế nào?

 

Coi con bà như hầu, vô tình bóc lột nó.

 

Tiêu Vũ Cầm nức nở, Tần Tuấn đau lòng ôm lấy bà.

 

“Không của bà, là của , là !”

 

Tần Tuấn hối hận kịp, năm đó nếu ông ở bên cạnh vợ thì bà một mang bụng bầu vượt mặt ở cái huyện lị nhỏ bé đó…

 

“Hai bác gặp ?”

 

Hạ Lan họ hỏi.

 

“…

 

Chúng còn mặt mũi nào để gặp nó.”

 

Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm , trong mắt hai tràn đầy lửa giận.

 

“Chuyện , đích sẽ giải quyết xong xuôi, mới đường đường chính chính đưa vợ đến mặt , tạ với .”

 

“Phải.”

 

Tiêu Vũ Cầm tán thành ý kiến của Tần Tuấn, đứa trẻ chịu bao nhiêu uất ức suốt ngần năm, bà nhất định bù đắp những uất ức của đứa trẻ, bắt những kẻ đó trả giá.

 

Nếu thành những việc , họ lấy tư cách gì mà đến mặt đứa trẻ, với nó rằng họ là bố ruột của nó.

 

Hạ Lan ngạc nhiên hai , thấy sự kiên định trong mắt họ.

 

Hạ Lan bỗng nhiên chút hiểu Tần Vũ giống ai .

 

Có gen của bố như , dù ở trong vũng bùn thì vẫn thể tự tỏa sáng trong bùn đen, dù bao nhiêu vấp ngã và đòn roi, cũng tuyệt đối nản lòng.

 

bảo mà, hạng xa như Tần Đào thể sinh một con trai như .

 

Sau khi Hạ Lan chào tạm biệt vợ chồng Tần Tuấn, cô phòng.

 

Liền thấy Tần Vũ đang ngoài cửa sổ.

 

“Em về ?”

 

Tần Vũ đầu Hạ Lan, giống như một con thú cưng đang chờ chủ nhân.

 

Hạ Lan bưng cơm đến bên cạnh Tần Vũ, cẩn thận đỡ dậy.

 

Vừa gắp thức ăn cho Tần Vũ, đút ăn, cô kể cho chuyện Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm đến trộm .

 

“Cho nên em ở ngoài cửa mãi là vì họ ?”

 

Tần Vũ hỏi.

 

Hạ Lan gật đầu.

 

nhiều như , chỉ quan tâm cô ở cửa chỉ vì chuyện đó ?

 

Nhận sự thắc mắc của Hạ Lan, Tần Vũ mỉm nhạt.

 

“Đối với , họ chẳng qua chỉ là lạ, em mới là quan tâm nhất!”

 

Tần Vũ bình thản .

 

Thực chú ý thấy, nhưng chắc họ là ai, bây giờ Hạ Lan xong, kỳ diệu phát hiện hề kích động chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-310.html.]

 

Tâm trạng vô cùng bình thản, giống như đang câu chuyện của khác .

 

“Đã sớm qua cái tuổi cần cha , đối với …”

 

Tần Vũ chậm rãi đưa tay nắm lấy tay Hạ Lan.

 

Cô mới là quan trọng nhất trong lòng lúc .

 

“Anh chỉ giỏi khéo mồm thôi!”

 

Lòng Hạ Lan ngọt ngào, nhưng cô vẫn thấy đáng cho Tần Vũ.

 

“Nhà Tần Đào đối xử với như , bố ruột của thể trả thù giúp thế nào đây?”

 

Hạ Lan chút tò mò.

 

Khóe miệng Tần Vũ nhếch lên.

 

“Đối với họ, chắc là tống bọn họ .”

 

Tần Vũ nhẹ và khẳng định chắc nịch.

 

như Tần Vũ dự đoán, Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm về đến nhà, Tần Tuấn liền lập tức lục soát phòng của Tần Nghiêu.

 

Từ trong phòng lục địa chỉ của Tần Đào, cùng với mấy ngàn tệ mà cất giấu từ lúc nào .

 

Tiêu Vũ Cầm tiền , tủ quần áo trống ít, trong lòng thất vọng tột cùng.

 

cưng chiều bao, ngay cả Tần Tuấn đôi khi cũng nổi, nhưng bà vẫn cứ cưng chiều, cầu tất ứng với .

 

Anh căn bản thiếu tiền, nhưng đem quần áo và trang sức bà mua cho lén đem bán?

 

Dành dụm nhiều tiền thế ?

 

Anh vẫn luôn kế hoạch ?

 

“Là do cách nuôi dạy của em đúng ?”

 

Tiêu Vũ Cầm thực sự đau lòng.

 

“Không do cách nuôi dạy của bà đúng, mà là bản tồn tại dã tâm .”

 

Tần Tuấn ôm lấy Tiêu Vũ Cầm, ngay từ khi con trai , ông quan sát , mặt ông giả vờ ngoan ngoãn đến .

 

cũng những lúc vô tình buông lỏng.

 

Anh tâm cơ, Tiêu Vũ Cầm thích lời gì, thích việc gì, luôn vô tình nịnh nọt, phụ họa.

 

Mới là một đứa trẻ mười mấy tuổi, tâm cơ của thấu, ông uốn nắn .

 

Đã đưa quân đội, đặt sự giám sát của .

 

Chỉ là dẫu ông vẫn đ-ánh giá cao .

 

Có những , v-ĩnh vi-ễn dạy .

 

Ông tưởng đây lẽ chỉ là một sự hiểu lầm, đứa trẻ còn quá nhỏ trông giống , bế nhầm cũng là chuyện thường tình…

 

Ông nghĩ dẫu cũng là tình cha con, dù ruột thịt thì ông cũng dạy bảo cho , đến lúc đưa về bên cạnh bố đẻ nó thì cũng chê , đó là do Tần Tuấn ông dạy bảo .

 

Giờ đây chuyện giống như một trò .

 

Tần Tuấn ông cũng trở thành trò lớn nhất.

 

Bị coi như kẻ ngốc trêu đùa suốt hơn hai mươi năm.

 

“Nó sớm định sẵn là bỏ .”

 

Nhìn những thứ nó chuẩn sẵn , Tần Tuấn lạnh lùng .

 

“Ông xử lý !

 

thấy nó nữa!”

 

Lòng Tiêu Vũ Cầm nguội lạnh, thấy Tần Nghiêu nữa.

 

“Bà về phòng nghỉ ngơi !

 

Chỗ để xử lý!”

 

 

Loading...