“Con vẫn nên ngoan ngoãn lời, về !”
Mẹ Tần vẫn yên tâm, bảo con trai đơn vị.
“Được , lát nữa con ngay, ạ?”
Tần Nghiêu đồng ý.
Trong lòng đang toan tính lát nữa sẽ chơi bời cho thỏa thích.
“Hơn nữa, chuyện , con , bố con về nhà …”
“Định báo cho chuyện gì thế?”
Giọng của Tần Tuấn lạnh lùng vang lên, Tần Nghiêu còn đang đắc ý tưởng rằng Tần Tuấn sẽ phát hiện về nhà, sợ đến mức lập tức bật dậy.
Tần Tuấn liếc Tần Nghiêu một cái.
“ nhớ hôm nay là ngày phép về nhà mà?
Anh giải thích cho xem, ở đây?”
“Bố… con chỉ là nhớ bố và thôi ạ.”
Tần Nghiêu nịnh nọt .
Chỉ là cái vẻ mặt cợt đó của khiến Tần Tuấn vô cùng chán ghét.
“Chạy về đơn vị ngay cho !
Chịu hình phạt của đơn vị!
Bây giờ, đằng , chạy!”
Tần Tuấn sa sầm mặt, trực tiếp hạ lệnh bắt Tần Nghiêu chạy bộ về đơn vị.
“Bố!!”
Tần Nghiêu ngờ hôm nay Tần Tuấn nổi trận lôi đình như , sợ đến mức vội vàng cầu cứu Tần ở bên cạnh.
“Mẹ ơi…”
“Ông Tần…”
Mẹ Tần định mở lời, Tần Tuấn trừng mắt một cái, Tần cứng đờ .
Ánh mắt , bao lâu ông dùng với bà.
Thấy Tần cũng thể thuyết phục Tần Tuấn, Tần Nghiêu chỉ đành ngoan ngoãn chạy về phía đơn vị.
Người lính phía Tần Tuấn nhận ám hiệu của ông, lập tức chạy theo Tần Nghiêu.
“Hôm nay ông thế?
Sao hỏa khí lớn ?”
Thấy Tần Nghiêu phạt, Tần Tần Tuấn, cau mày hỏi.
Bình thường nổi giận thì cũng hiểu , hôm nay hỏa khí lớn đến thế.
“Bà… bà xuống , chuyện với bà!”
Giấu giếm vợ mười mấy năm, bây giờ thật sự cho bà , Tần Tuấn mà chút thiếu tự tin.
Nhìn đôi mắt ngây thơ của vợ, ông dụng tâm nâng niu bao nhiêu năm qua, bà vẫn như ngày nào, giống hệt như lúc mới gả cho ông.
Tần Tuấn mím môi.
“Chẳng ông định ?
Có chuyện gì với ?
Cái ông , khơi mào xong nữa?”
Mẹ Tần khó hiểu Tần Tuấn.
“Bà xem tập tư liệu !”
Tần Tuấn há miệng, vẫn thể lời, trực tiếp ném tập tư liệu của Tần Vũ cho Tần.
“Tần Vũ?
Ông cho xem cái gì…”
Mẹ Tần lật hồ sơ của Tần Vũ , bức ảnh ở trang đầu tiên khiến Tần sững sờ.
Gương mặt đó, bà tuyệt đối sẽ bao giờ quên.
Năm đó bà vẫn còn là một thiếu nữ ngây thơ, chỉ vì thấy Tần Tuấn một cái mà bao giờ quên gương mặt ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-308.html.]
Đã cầu xin cha gả cho ông.
Gương mặt , rõ ràng chính là dáng vẻ của Tần Tuấn lúc trẻ.
“Bà xem thêm thời gian và địa điểm sinh của …”
Tần Tuấn thấy Tần nhận điều gì đó, liền chỉ ngày sinh và bệnh viện nơi Tần Vũ sinh .
Mẹ Tần há hốc mồm, chút luống cuống.
“Không thể nào…”
Đang định chuyện quá hoang đường, thể nào.
Trong đầu Tần bỗng lóe lên một hình ảnh, một đàn ông bế con của bà, con của bà cứ mãi, giúp bà dỗ dành một chút.
Người đàn ông đó là chồng của phụ nữ ở giường bên cạnh, họ là những sản phụ sinh cùng ngày…
Lúc đó bà quá mệt mỏi, cả cứ mê mê màng màng, lúc đó còn cảm thấy là do tiếng của đứa trẻ phiền đến , thấy bà một , ngay cả một chăm sóc cũng , nên mới tay giúp đỡ…
Ký ức đột ngột ùa về khiến Tần sợ đến ngây .
“Vũ Cầm, bà thế?”
Nhìn gương mặt đột nhiên tái nhợt của vợ, Tần Tuấn lo lắng ôm lấy bà.
“Có ông định với rằng, mới là con ?
Có ?”
Tiêu Vũ Cầm nắm lấy tay Tần Tuấn, nghiến răng hỏi.
“…
Phải.”
Tần Tuấn thấy bà như , cũng giấu bà nữa.
Khoảnh khắc nhận câu trả lời, Tiêu Vũ Cầm liền ngất .
“Vũ Cầm!!!”
Tần Tuấn sợ đến mức vội vàng bế bà chạy khỏi cửa, đưa đến bệnh viện.
Nằm giường bệnh bệnh viện, ngửi mùi thu-ốc sát trùng, Tiêu Vũ Cầm cảm thấy như lúc bụng đột ngột đau dữ dội, đứa trẻ sắp chào đời.
Bà một chạy đến bệnh viện, nghiến răng sinh hạ con trai trong bệnh viện.
Mọi chuyện đó một nữa hiện về trong não bộ, chỉ điều , ký ức của bà sâu sắc hơn, nhớ những chi tiết lúc đó.
Bây giờ nghĩ thấy thật rùng .
Chương 253 Tần Tuấn gặp mặt Hạ Lan
Khi Tiêu Vũ Cầm mở mắt , liền thấy Tần Tuấn với vẻ mặt tiều tụy, Tần Tuấn thấy bà tỉnh , lập tức dịu dàng đỡ bà dậy, đưa cho bà một ly nước ấm.
“Vũ Cầm, bà thấy ?”
Tần Tuấn bà chút biểu cảm, trong lòng chút hoảng.
Ông càng thêm hối hận vì chuyện cho vợ .
“Ông Tần, chuyện ông bao lâu ?”
Tiêu Vũ Cầm hiểu Tần Tuấn, nếu chắc chắn mười mươi, ông sẽ đường đột chuyện quan trọng như cho bà .
“…”
Tim Tần Tuấn thắt , cẩn thận Tiêu Vũ Cầm một cái.
Ánh mắt Tiêu Vũ Cầm quen thuộc, năm đó khi ông gặp chuyện, ông cũng ánh mắt như thế .
“Nói !”
Tiêu Vũ Cầm vô cảm, trong mắt lóe lên một tia sắc sảo.
“Năm Tần Nghiêu mười tuổi…”
Tiêu Vũ Cầm nhíu mày, nhớ chuyện lớn xảy năm Tần Nghiêu mười tuổi.
Lúc bà đến bệnh viện thì con trai phòng bệnh, bây giờ xem , là Tần Tuấn cố ý để bà đến muộn.
“Lúc đó truyền m-áu cho nó, nhưng bác sĩ cái gì mà… và nó cùng nhóm m-áu, thể truyền m-áu cho nó.”
Tần Tuấn mím môi, kể đầu đuôi sự việc xảy lúc đó.
Tiêu Vũ Cầm xong thì gật đầu.
“Nếu ông , tại cho ?”