TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 302

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:50:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ Ngô bưng đến bên giường, cẩn thận múc canh bát nhỏ cho Hạ Lan.”

 

giới thiệu.

 

“Đây là phương thu-ốc bác sĩ già kê cho bác, nhất cho động t.h.a.i khí như cháu, tên là ‘Phục Thần Thang’.”

 

“Cháu cảm ơn bác, bác chu đáo quá.”

 

Hạ Lan cảm kích , hộp canh đầy ắp nguyên liệu, rõ ràng là tốn ít tâm tư.

 

“Cái con bé , đừng khách sáo thế, bây giờ nhiệt độ khéo, cháu mau uống .”

 

Mẹ Ngô vui vẻ , Hạ Lan đón lấy bát, nhấp từng ngụm nhỏ.

 

“Ngon quá ạ.”

 

Uống xong canh, Hạ Lan đưa bát nhỏ cho Ngô.

 

Mẹ Ngô thấy Hạ Lan thật sự lời uống hết sạch canh, nụ khóe miệng càng sâu hơn.

 

là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện lời.

 

Hai ngày cuối tuần, Hạ Lan đều giường tịnh dưỡng, Tô Đan và Triệu Phán Đệ ngày nào cũng đến chăm sóc cô.

 

Ngày mai là học, Hạ Lan trường, nhưng bác sĩ và Ngô đều đồng ý.

 

“Hiện tại cháu mới khỏe lên một chút, khuyên cháu nhất nên nghỉ thêm hai ngày nữa!”

 

Bác sĩ Hạ Lan .

 

đấy!

 

Cháu , động t.h.a.i khí chuyện lớn chuyện nhỏ đều thể xem thường, đừng bướng bỉnh!

 

Cứ nghỉ ngơi thêm hai ngày cho chắc chắn!”

 

Mẹ Ngô cũng tán thành việc Hạ Lan trường, cô thế , bà thể yên tâm để cô học .

 

“Bác ơi…”

 

Hạ Lan bất lực Ngô.

 

Mẹ Ngô kiên quyết lắc đầu.

 

“Đứa bé quý giá lắm, chuyện bác quyết định cháu, cứ nghỉ ngơi thêm hai ngày!”

 

Mẹ Ngô dứt khoát .

 

“Nơi nghỉ ngơi cháu cũng lo, cứ ở nhà bác!

 

Bác nhất định sẽ nuôi cháu b-éo trắng mập mạp.”

 

Mẹ Ngô nắm tay Hạ Lan, sợ Hạ Lan vui, liền cô hỏi:

 

“Lan Lan, cháu thấy ?”

 

“Vậy cháu lời bác ạ!”

 

Hạ Lan xoa bụng, bên trong là con của cô và Tần Vũ, cô cũng bất kỳ ngoài ý nào xảy .

 

“Được, bác về sắp xếp ngay đây!”

 

Mẹ Ngô dặn dò bác sĩ chăm sóc Hạ Lan thật , đó vội vàng về nhà chuẩn .

 

“Hai hôm nay cũng về học !

 

Đừng vì mà lỡ dở việc học tập.”

 

Hạ Lan Tô Đan và Triệu Phán Đệ bên cạnh.

 

“Lan Lan…”

 

Tô Đan và Triệu Phán Đệ chút đành lòng.

 

“Mình !”

 

Hạ Lan nghiêm túc hai , thấy cô , Tô Đan và Triệu Phán Đệ chỉ đành về trường.

 

Chương 248 Tần Vũ trọng thương

 

Sau khi họ rời , Hạ Lan xoa xoa bụng .

 

Kiếp thấy cảnh gia đình ba hạnh phúc của khác, tuy cô nhưng trong lòng ngưỡng mộ.

 

Cô cảm thấy cuộc đời như mới là viên mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-302.html.]

 

Có một chồng yêu thương , sinh một đứa con đáng yêu.

 

Chỉ là kiếp thể thành tâm nguyện .

 

Kiếp , cô gặp Tần Vũ, cho cô một mái ấm, thành một nửa tâm nguyện của cô.

 

Giờ đây, nửa tâm nguyện còn cũng thành.

 

Chờ Tần Vũ về, cô nhất định đích báo tin vui cho .

 

Ở phía bên , Tần Vũ chiếc xe lao thẳng về phía Đỗ Văn Thanh, dùng hết sức đẩy ông , nhưng chiếc xe quá nhanh, chuyện diễn quá đột ngột.

 

Tần Vũ chỉ kịp ôm lấy đầu , đó chiếc xe đ-âm bay ngoài.

 

Rơi mạnh xuống đất, m-áu chảy che mờ mắt Tần Vũ, thấy Đỗ Văn Thanh hốt hoảng chạy về phía .

 

Trong lòng chỉ một ý nghĩ duy nhất.

 

Xong , mèo nhỏ nhất định sẽ giận cho xem.

 

Sau đó rơi hôn mê.

 

Khi Tần Vũ tỉnh nữa, Đỗ Văn Thanh vốn luôn túc trực bên cạnh lập tức vui mừng hét lớn.

 

“Bác sĩ, bác sĩ, tỉnh !!”

 

Ngay đó là mấy vị bác sĩ chạy tới, bắt đầu một loạt các cuộc kiểm tra cho Tần Vũ.

 

“Vẫn là còn trẻ, tố chất c-ơ th-ể , đổi khác thì sớm mất mạng !”

 

Bác sĩ cảm thán , với Đỗ Văn Thanh.

 

“Cậu lớn , còn nguy hiểm trở thành thực vật nữa, chỉ là cẳng chân gãy, nhiều chỗ bầm dập, cần tĩnh dưỡng thật , ít nhất giường hai tháng.”

 

“Cảm ơn bác sĩ.”

 

Đỗ Văn Thanh vui vẻ đáp, với Tần Vũ.

 

“Cái thằng nhóc đúng là mạng lớn!

 

Thật sự là dọa ch-ết !”

 

Nhìn thấy Tần Vũ vì bảo vệ đ-âm bay, Đỗ Văn Thanh cảm thấy tim như sắp nhảy ngoài.

 

Đưa Tần Vũ đầy m-áu đến bệnh viện, hồn vía Đỗ Văn Thanh đều run rẩy.

 

Ông còn đang nghĩ tạ với con bé Hạ Lan thế nào, cầu xin con bé tha thứ đây.

 

“Người đó bắt ạ?”

 

Tần Vũ nhớ chiếc xe đó đ-âm cột đèn, kết quả .

 

“Ch-ết !

 

Sau khi đ-âm trúng , xe lệch hướng đ-âm cột đèn, trong xe bốc hỏa, đó thiêu ch-ết trực tiếp .”

 

Nghĩ đến kẻ đó, Đỗ Văn Thanh hận đến nghiến răng.

 

Đang định bắt , kết quả đ-âm cột đèn thiêu ch-ết như thế, đúng là hời cho quá.

 

Tần Vũ định dậy, Đỗ Văn Thanh vội vàng ấn xuống.

 

“Cậu đừng bậy, c-ơ th-ể rời giường , mất nhiều m-áu, nhiều chỗ bầm dập, cẳng chân gãy, bác sĩ , kiểu gì cũng yên hai tháng cử động.”

 

“…

 

Bác vẫn báo cho Lan Lan chứ ạ?”

 

Tần Vũ lo lắng nhất là Hạ Lan sẽ chuyện.

 

con bé đó giận , cử đến trường !”

 

Đỗ Văn Thanh suy nghĩ của Tần Vũ, nhưng ông dám giúp giấu giếm, chuyện thương nặng thế , ông thể báo cho Hạ Lan.

 

Vừa xong, tìm Hạ Lan về.

 

Tần Vũ cẩn thận phía đó, sợ thấy gương mặt giận dữ của Hạ Lan.

 

Chỉ là phía đàn ông đó ai cả, chỉ một .

 

“Lan Lan ?”

 

Sắc mặt Tần Vũ cứng đờ, căng thẳng hỏi.

 

 

Loading...