TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:47:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô cảm thấy thế nào?"

 

Hạ Lan hỏi Hồng Liên.

 

“Đương nhiên là nhất ."

 

Nói đến chuyện , Hồng Liên lập tức lấy sự tự tin, cô hài lòng nhất chính là bản .

 

“Vậy tại cứ chằm chằm một đàn ông là quá khứ?"

 

Hạ Lan .

 

“Chuyện chắc chắn qua mấy năm ?

 

Chi bằng bây giờ cô cứ xem đàn ông đó xem, liệu còn là đàn ông năm đó khiến cô rung động !"

 

...... dám."

 

Hồng Liên ủ rũ cúi đầu.

 

“Sợ gì chứ, cùng lắm thì cùng cô một chuyến, đều là chị em, cái bận nhất định sẽ giúp."

 

Hạ Lan Hồng Liên, dáng vẻ của cô khiến cô thể coi cô là đàn ông , dứt khoát coi cô là bạn luôn.

 

Chương 235 Từ chối tấm 'vé cửa' đó

 

Khi Tần Vũ tung hoành trường đua ngựa, Hạ Lan Tần Vũ vượt qua Dương T.ử Diệp khởi hành để về đích, Hạ Lan vui sướng reo hò.

 

Nhìn dáng vẻ hăm hở của Tần Vũ, Hạ Lan dường như thấy quá khứ của .

 

“Ánh mắt của bao giờ rời khỏi cô."

 

Hồng Liên nương theo ánh mắt của Hạ Lan về phía Tần Vũ, Tần Vũ thấy Hồng Liên bên cạnh Hạ Lan, lập tức sa sầm mặt thúc ngựa phi tới.

 

“Thùng giấm nhà cô tới kìa."

 

Hồng Liên u oán .

 

Khóe môi Hạ Lan nhếch lên.

 

Ai bảo cái chuyện ngu ngốc đó, khiến Tần Vũ thuận mắt chứ.

 

“Sao cô ở đây?"

 

Tần Vũ lao thẳng về phía Hồng Liên, đó vó ngựa tung cao trong trung, tung hai cái suýt chút nữa đ-á trúng Hồng Liên.

 

Sau đó nặng nề rơi xuống đất, sự điều khiển chính xác khiến kính phục.

 

Đương nhiên, nếu đó hướng về phía thì sẽ hơn.

 

“Tránh xa Hạ Lan !"

 

Tần Vũ mặt âm trầm, đôi mắt mang theo vẻ hung lệ và cảnh cáo.

 

Hạ Lan vẫy vẫy tay với Tần Vũ, Tần Vũ mím môi, điều khiển ngựa tới bên cạnh Hạ Lan.

 

Hạ Lan kéo kéo tay Tần Vũ, hiệu Tần Vũ ghé gần.

 

Sau khi Tần Vũ ghé tai , Hạ Lan nhỏ giọng kể cho Tần Vũ về quá khứ của Hồng Liên.

 

Tần Vũ hừ lạnh một tiếng, Hồng Liên cảm thấy Tần Vũ xúc phạm, thái dương đột nhiên giật giật, nổi cả gân xanh.

 

“Ánh mắt đàn ông đúng là gì."

 

“Cái chẳng lịch sự chút nào thế!"

 

Hồng Liên nghiến răng , cô và Tần Vũ như khắc khẩu, thấy là thấy bực .

 

Cái đàn ông thế chứ, thương hoa tiếc ngọc ?

 

Thật là tức ch-ết mà.

 

“Lan Lan nhỏ, về đây, hai cứ chơi cho vui nhé!

 

đợi cô ở chuồng ngựa."

 

Hồng Liên lườm Tần Vũ một cái, đầu ngựa, ngoảnh đầu luôn.

 

Hạ Lan dáng vẻ tức giận của Hồng Liên, buồn liếc Tần Vũ một cái.

 

“Đi, đưa em chạy một vòng."

 

Tần Vũ nắm lấy dây cương ngựa của Hạ Lan, đưa cô chạy .

 

Hạ Lan vẫn còn chút sợ hãi, nhưng may mà Tần Vũ bên cạnh nên cô yên tâm hơn nhiều.

 

Chẳng mấy chốc, Hạ Lan cảm thấy nguy hiểm nữa, lúc mới thực sự cảm nhận thế nào gọi là phi nước đại.

 

“Cái thoải mái quá mất!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-286.html.]

 

Hạ Lan mạnh dạn giơ hai tay lên, Bạch Tuyết cảm nhận cảm xúc của Hạ Lan, cũng nhịn phát tiếng hí vui sướng.

 

Suốt cả buổi chiều, Hạ Lan nỡ rời khỏi trường đua ngựa, Tần Vũ đưa Hạ Lan chơi cả buổi chiều, cho đến khi huấn luyện viên tới giục, ngựa cũng cần nghỉ ngơi.

 

Hạ Lan lúc mới lưu luyến trở về chuồng ngựa, khi chia tay còn quên ôm ôm Bạch Tuyết.

 

“Chà, muộn thế !"

 

Hạ Lan xem đồng hồ treo trong chuồng ngựa, thấy kim đồng hồ chỉ năm, lúc mới kinh hô, ngờ ở đây chơi lâu như .

 

“Cả buổi chiều mới chỉ chơi một chỗ, là chúng ở đây nghỉ một đêm?"

 

Dương T.ử Diệp đề nghị.

 

Tần Vũ và Hạ Lan ăn ý lắc đầu.

 

“Không , sư phụ còn đang đợi chúng ở nhà!"

 

Hạ Lan lắc đầu .

 

“Hôm nay chơi vui, cảm ơn nhé!

 

Anh Dương."

 

“Chị dâu đừng gọi như , gọi là Tiểu Dương ."

 

Dương T.ử Diệp dám để Hạ Lan gọi .

 

Hồng Liên thấy Hạ Lan quyết định thì ngẩn .

 

“Đây là ?

 

Hai vẫn còn nhiều thứ trải nghiệm mà......"

 

“Hôm nay muộn lắm , chúng phiền nữa!

 

Cảm ơn cô nhé!"

 

Hạ Lan vẫy tay chào tạm biệt Hồng Liên.

 

“Vậy chúng về thôi!"

 

Dương T.ử Diệp dẫn Hạ Lan và Tần Vũ phía cửa, Hồng Liên tiễn họ tận cửa.

 

Trước khi , Hồng Liên lấy ba tấm thẻ thông hành giao cho Hạ Lan.

 

“Đây là thẻ thông hành của , rảnh thể tới!"

 

“Đưa cho Dương T.ử Diệp là , và Tần Vũ thì thôi."

 

Hạ Lan giao tấm thẻ thông hành tên Dương T.ử Diệp cho , hai tấm còn trả cho Hồng Liên.

 

“Hôm nay thể tới vui ."

 

Hồng Liên nhíu mày, Hạ Lan vẫy vẫy tay với Hồng Liên, kéo Tần Vũ lên xe của Dương T.ử Diệp.

 

Dương T.ử Diệp Hồng Liên, Hạ Lan và Tần Vũ lên xe.

 

Gật đầu với Hồng Liên, đó chạy lên xe, lái xe .

 

Hồng Liên cứ theo xe của Dương T.ử Diệp cho đến khi nó biến mất ở góc rẽ, còn thấy nữa, lúc mới cất hai tấm thẻ thông hành .

 

“Ông phát hiện ?

 

Tần Vũ ...... giống vị đấy!?"

 

Trương Tấn từ lúc nào lưng Hồng Liên, theo hướng Dương T.ử Diệp rời .

 

“Đây là lý do ông đột nhiên giao cho ?

 

Vậy ông tra ?"

 

Hồng Liên liếc Trương Tấn, Trương Tấn mỉm .

 

“Tra một chút chuyện thú vị, cô ?"

 

“Muốn thì , thì biến sang một bên!"

 

Hồng Liên thèm bộ dạng của Trương Tấn.

 

“Nói !

 

Hồng Liên cô mở miệng, dám ?"

 

Trương Tấn nhẹ.

 

“Mặt của Tần Vũ, giống hệt lúc ông cụ nhà còn trẻ."

 

 

Loading...