TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:47:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô gì đúng ?

 

Có lẽ cô nghĩ rằng ông về sẽ sống như , nhưng cô ông trải qua những gì, và cô cũng chẳng thèm quan tâm.

 

Trong mắt cô chỉ chồng cô, gia đình cô, cuộc sống của cô.

 

Đối với cô, cha chẳng qua cũng chỉ là một xa lạ."

 

Hạ Lan tựa cửa, liếc Đỗ Quyên một cái, lạnh lùng .

 

“Bây giờ chồng cô xong , bảo đảm cuộc sống cho cô nữa, cô mới nhớ còn một cha?

 

Cô hãy tự hỏi lòng , cô thực sự đến đây vì sư phụ, là vì chồng cô, hoặc là theo lời chồng mà đến?"

 

“..."

 

Đỗ Quyên vò nát chiếc khăn tay, thốt chữ nào.

 

Hạ Lan sang Trương Thu.

 

Trương Thu một cái, lắc đầu với Hạ Lan.

 

Hạ Lan nhún vai.

 

“Hai còn việc gì nữa đúng ?

 

Không việc gì thì về sớm !

 

Sư phụ ở đây lo !

 

Không cần hai bận tâm, cứ về mà sống chuỗi ngày của các !"

 

Hạ Lan đầu hai đồng chí nam đang canh cửa.

 

“Hai vị, đói chứ?

 

chuẩn cơm canh, nếu chê thì mời trong dùng bữa?

 

Cơm sắp nguội cả ."

 

Hai họ cũng ngờ Hạ Lan chuẩn phần cơm cho cả , thế là chẳng buồn để ý đến Đỗ Quyên và Trương Thu nữa, theo Hạ Lan trong nhà.

 

Khi ngang qua, họ cũng quên đóng c.h.ặ.t cửa lớn .

 

Nhốt Đỗ Quyên và Trương Thu ở bên ngoài.

 

Quay sân, Hạ Lan ngoảnh đầu bắt gặp đôi mắt rưng rưng của ông Đỗ.

 

“Ui chao, lẽ cảm động đến mức sắp đấy chứ?"

 

Một câu của Hạ Lan khiến ông Đỗ đang xúc động liền nín bặt, trợn mắt cô một cái.

 

Cái con bé , lẽ ông nên cảm động mới đúng.

 

“Ha ha ha ha ha..."

 

Hạ Lan là cố ý trêu chọc ông.

 

Tần Vũ bưng phần cơm chuẩn cho hai đến chiếc bàn kê bên cạnh, hai họ Tần Vũ một cái.

 

“Cảm ơn."

 

Xưa nay họ tự giải quyết chuyện ăn uống, đây là đầu tiên khác quan tâm như .

 

“Những lời cháu đều thấy cả chứ?"

 

Hạ Lan xuống cạnh ông Đỗ, hỏi.

 

“Nghe rõ mồn một."

 

Ông Đỗ đáp.

 

“Ông còn , ông trách cháu ?"

 

Cô mắng con gái ông như , mà ông vẫn ?

 

Khóe miệng ông Đỗ luôn giữ nụ , ông lắc đầu.

 

Ông mà trách Hạ Lan cho , những lời Hạ Lan đều là ở lập trường của ông mà , ông trách cô .

 

Giống như cô , một thực sự quan tâm , ông tuy già nhưng lú lẫn, vẫn phân biệt .

 

Lần nào con gái đến đây, ba câu nhắc đến con rể.

 

Dù ông lờ ý tứ trong lời của bà đến , nhiều cũng đ-âm chán ghét.

 

Con gái ruột lấy một câu quan tâm dành cho ông, trong mắt trong miệng là chồng bà , bảo ông thấy lạnh lòng.

 

Những lời Hạ Lan hôm nay cũng chính là những điều ông luôn .

 

Chỉ cần lúc ông về, con gái nửa câu quan tâm, ông tuyệt tình đuổi bà ngoài như thế.

 

Chương 224 Công viên hội tứ lão

 

Đến cả hai ngoài cùng m-áu mủ còn quan tâm ông như , còn con gái ruột của ông thì cứ liên tục xát muối lòng ông.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-272.html.]

Ông Đỗ đầu Hạ Lan, nâng chén nhấp một ngụm nhỏ.

 

“Con bé , nãy thấy nhé, việc dưỡng già của trông cậy cả cháu và Tần Vũ đấy!"

 

Ánh mắt ông Đỗ tràn đầy hy vọng Hạ Lan.

 

Hạ Lan trợn tròn mắt, giả vờ như thấy.

 

“Cái gì?

 

Ông...

 

Ông gì cơ?"

 

“Cái con bé , thật đáng đòn."

 

Ông Đỗ trợn mắt, chòm râu dựng ngược cả lên.

 

“Hì hì hì hì...

 

Hóa ông thấy ạ?

 

Thế thì bây giờ, ông đừng hòng sống một nữa, cháu sẽ ngày ngày đến phiền ông, phiền đến ch-ết thì thôi, ông đuổi cũng ."

 

Hạ Lan tinh nghịch mặt quỷ.

 

“Hừ, mà sợ cháu chắc?

 

Làm phiền , cùng lắm là bịt tai !"

 

Ông Đỗ kiêu ngạo hất cằm, cô với vẻ khinh khỉnh.

 

Có giỏi thì cháu cứ ồn ch-ết !

 

“Thế thì ông đừng hòng ăn uống qua loa kiểu dưa muối với cơm trắng nữa nhé!

 

Nếu ông chăm sóc cho c-ơ th-ể , cháu sẽ nhổ sạch sành sanh râu của ông đấy!"

 

Hạ Lan trợn mắt, hung dữ đe dọa.

 

“Được , , sợ cháu !

 

Khéo lo quá, bà quản gia nhỏ."

 

Ông Đỗ đáp lời.

 

“Cháu , vị mới là quản gia ."

 

Hạ Lan chống nạnh, chỉ Tần Vũ nãy giờ vẫn quan sát.

 

Tần Vũ khẽ .

 

“Được, quản."

 

“Ha ha ha..."

 

Ông Đỗ vui vẻ lớn.

 

Hai vị “ tàng hình" đang ăn cơm do Tần Vũ nấu bên cạnh Tần Vũ và Hạ Lan, nhớ đến mỗi Đỗ Quyên tới, trong nhà chỉ tiếng cãi vã, bao giờ tiếng .

 

Trong lòng hai cũng lựa chọn.

 

Họ lệnh đến đây để bảo vệ ông Đỗ, ai thể gần, ai phép, họ đều cần hỏi ý kiến ông Đỗ.

 

Mỗi Đỗ Quyên đến, bầu khí đều nặng nề.

 

Sau nhiều như , rõ ràng ông Đỗ cũng gặp bà nữa.

 

Bây giờ xem , thể gần ông Đỗ...

 

Cũng chỉ hai thôi.

 

Ngồi chơi với ông Đỗ một lát, ông Đỗ vẫn cảm thấy no, Hạ Lan đề nghị ngoài dạo một chút cho tiêu cơm.

 

Ông Đỗ gật đầu, dẫn Hạ Lan và Tần Vũ cửa.

 

“Có Tần Vũ ở đây , hai cứ yên tâm ở đây mà ăn cơm !

 

Nghỉ ngơi một lát, mấy ngày nay các cũng vất vả ."

 

Hai đang định dậy theo thì ông Đỗ lên tiếng bảo họ cứ tiếp tục ăn cơm.

 

Tần Vũ gật đầu với hai họ.

 

“Yên tâm , sẽ bảo vệ ông Đỗ."

 

Hai đối mắt với Tần Vũ, thấy sự sắc bén và hung hãn kém gì trong mắt , họ một cái xuống tiếp tục ăn cơm.

 

Ông Đỗ Hạ Lan dìu trong ngõ nhỏ, bước chậm rãi như dạo bữa ăn.

 

Vừa khỏi ngõ, Hạ Lan thấy một công viên, liền kéo ông Đỗ về phía đó.

 

“Đằng công viên kìa, thật đúng lúc."

 

Ông Đỗ liếc công viên, mấy ông lão đang đ-ánh cờ vây trong đình, bên cạnh con cháu nhà chầu trực.

 

 

Loading...